Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/126Chương Sau

Hoa Tâm Tổng Tài

Chương 95: Thời Gian

Hôm nay, tâm tình Lôi Dĩnh thật xấu , bởi vì cái chuyện buổi sáng mà, tâm tình của nàng đã trở thành cái trạng thái mưa dầm như trước

Cho nên nàng đã đến nhà trẻ Bảo Ân trước giờ tan học khoảng nửa tiếng , chờ đợi tiểu công chúa tan trường . Vì chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, tất cả mọi phiền não của nàng đều biến mất

Một bóng hình quen thuộc đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt nàng. Nàng lắc lắc đầu, hắn sao lại xuất hiện ở chỗ này? Chắc chỉ là người giống người , nàng tự nói thầm với chính mình , nhưng khi bóng người quen thuộc kia quay người lại , thì nàng đã kinh ngạc rồi . Lôi Dĩnh tay phải theo phản xạ bịt kín miệng mình , mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn khuôn mặt tuấn tú

Cung Thần Hạo vừa xoay người lại vừa lúc thấy được Lôi Dĩnh đứng ở ngoài cửa trường, xem qua biểu tình kinh ngạc của nàng , hắn biết rõ nàng rất bất ngờ . Hiện tại cảm tình của hắn và tiểu công chúa được bồi dưỡng cũng rất tốt , đã đến thời điểm hắn đưa bọn họ về nước , làm như vậy hắn sẽ ko phải chịu đựng cuộc chiến nước miếng của ông và ba mẹ mỗi ngày

“Vợ yêu , nhìn thấy anh, sao em lại kinh ngạc như thế?” Cung Thần Hạo đuổi theo nàng , đứng đối diện nàng, cười hỏi

Lôi Dĩnh ngước mắt chống lại ánh nhìn của hắn, căng thẳng lùi về phía sau “Anh………sao anh lại ở đây?”

“Anh làm giáo viên ở chỗ này , vậy thì tại sao anh lại ko thể ở đây?” Cung Thần Hạo tiến lên từng bước, giọng điệu lưu manh, đùa cợt nói

Giáo viên? Hắn sao lại có thể làm giáo viên ở đây? Chẳng lẽ hắn muốn đem tiểu Huyên Huyên mang đi?? Sau khi suy nghĩ 1 chút, Lôi Dĩnh nhất thời trở thành gà mái bảo vệ con , liền trừng mắt nhìn hắn nói “Tôi mặc kệ anh ở đây làm cái gì , nhưng mà tôi ko cho phép anh mang tiểu Huyên Huyên đi”

Cung Thần Hạo nhìn biểu tình giờ phút này của nàng liền lắc lắc đầu cười nói “Em nhầm rồi, anh ko muốn đem tiểu Huyên Huyên đi , mà là đem mẹ con em cùng đi”

“Ko, tôi…………chúng ta đã ly hôn” Lôi Dĩnh dời tầm mắt, nàng rất sợ đối mặt với ánh mắt của hắn, nếu nhìn vào mắt hắn , nàng sẽ ko thể nói ra những lời đó

“Chẳng lẽ , anh trước đây vẫn chưa nói rõ sao? Bản hợp đồng kia đã sớm bị anh xé bỏ , anh ko thể ly hôn với em , cho nên em tốt nhất là chết tâm đi, chúng ta hãy cùng nhau về nước” Cung Thần Hạo thật không hiểu vì sao nàng lại cố chấp như thế , hắn đã chịu xuống nước , cho nàng một bậc thang để xuống, nàng chỉ cần chịu khó leo xuống là được

Lôi Dĩnh vội vàng kéo khóa túi xách của mình, rất nhanh đã lôi ra một xấp tài liệu, đưa ra trước mặt hắn “Ký tên đi!”Đây là tờ giấy ly hôn mà hai ngày trước nàng đã nhờ luật sư làm giúp

Cung Thần Hạo lạnh lùng tiếp nhận , nhìn cũng ko nhìn, đã đem xấp giấy xé bỏ “Anh ko ly hôn” Hắn gằn từng tiếng , nói vô cùng kiên định

Lôi Dĩnh mở to đôi mắt đẹp , nhìn những mảnh giấy bị xé rách “Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Giây tiếp theo, Lôi Dĩnh đã ngồi xổm xuống úp mặt lên đùi, ôm chính mình khóc lên

Cung Thần Hạo nhìn Lôi Dĩnh òa khóc, thân thể có chút run run , trong lòng chịu đựng đau đớn . Tại sao nàng ko hiểu rõ dụng tâm của hắn? Nếu muốn buông tay, thì ba năm trước hắn đã buông tay , mặc kệ lúc trước hắn có bao nhiêu phụ nữ hay từng có bao nhiêu phụ nữ nhưng mà điều quan trọng nhất bọn họ trước sau đều không phải là nàng

“Đừng khóc, sắp tan học rồi, em như vậy , người khác nhìn vào sẽ tưởng anh bắt nạt em” Cung Thần Hạo muốn ôm nàng thật chặt, nhưng hắn lại ko thể làm được, hắn chỉ có thể nói ra những lời trái với lương tâm của mình . Thật may là vị trí của cái nhà trẻ này, có chút chút hẻo lánh , nên người qua lại cũng rất ít

Lôi Dĩnh nghe thấy lời hắn nói, nàng cũng muốn ngừng khóc, nhưng mà nước mắt ko kềm lại được vẫn cứ tuôn rơi . Nàng chán ghét bản thân mình như vậy , luôn rối loạn khi gặp mặt hắn

Cung Thần Hạo thấy nàng thật lâu vẫn không đứng dậy , liền một phen kéo tay nàng .Taycầm chặt đôi bờ vai nàng , khiến nàng nhìn thẳng vào tầm mắt hắn . Lúc này nơi khóe mắt nàng vẫn còn ngân ngấn nước mắt xung , vẻ mặt đầy nước mắt “Nếu muốn ly hôn , thì nhất định phải về nước , chúng ta hãy cho nhau thời gian 3 tháng, nếu ba tháng sau, em vẫn muốn ly hôn, anh sẽ để em đi” Đây là thỏa thuận cuối cùng của hắn, chỉ cần cho nhau thời gian ở chúng, hắn tin tưởng , nhất định nàng sẽ yêu hắn lại

Ba tháng?Thời gian? Nàng nhìn hắn, đầu óc xoay chuyển một hồi, lát sau mới do dự mở miệng đáp “Được, tôi chấp nhận” Nếu muốn đánh cuộc!! Vậy thì nàng sẽ đánh cuộc lúc này

“Anh cho em 1 tuần, em đem mọi chuyện ở bên này xử lý thật tốt” Cung Thần Hạo nói

Lôi Dĩnh nhìn hắn , gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý

“Lau mặt của em một chút đi” Cung Thần Hạo buông vai của nàng ra , từ trong túi áo rút ra một cái khăn giấy đưa cho nàng

Lôi Dĩnh tiếp nhận rất nhanh đã dùng khăn lau lau . Cung Thần Hạo buồn cười nhìn , định vươn tay giúp nàng gỡ miếng giấy dính trên mặt, ai ngờ nàng lại lui xuống phía sau vài bước, hai mắt nhìn chằm chằm hắn

“Giấy dính vào mặt” Cung Thần Hạo thu tay lại, tức giận nói (Rin: Hạo ca ko ăn được đậu hũ nên tức …há há….)

Lôi Dĩnh cúi đầu “Tôi tự lấy nó ra là được” Sau đó nàng lấy từ trong túi ra một cái gương nhỏ,lau mảnh giấy trên mặt đi

“Đã đến giờ ra về, đi thôi!” Cung Thần Hạo nói xong, liền dẫn đầu đi phía trước , sau đó xoay người bước vào vườn trẻ

“Mẹ………………” Lôi Tử Huyên vẫy vẫy cánh tay nhỏ bé, miệng lớn tiếng kêu , lúc này nàng đang được Cung Thần Hạo ôm trong ngực

Lôi Dĩnh ko nhìn hắn chỉ nhìn tiểu Huyên Huyên vẫy vẫy tay, cười nói “Nào, tiểu công chúa, cho mẹ ôm 1 cái”

“Mẹ……….con muốn ôm thầy………..” Lôi Tử HUyên chu chu cái miệng nhỏ nhắn (Rin: bé Huyên yên tâm ….sau này ngày nào em cũng được ôm)

“Tiểu Huyên Huyên ngoan nha!! Đã đến giờ tan học, thầy chỉ có thể đưa con đến đây” Cung Thần Hạo dịu dàng nói

“A…………..vậy tiểu Huyên Huyên muốn hôn hôn………..” Lôi Tử Huyên chỉ chỉ khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, nói

“Được” Cung Thần Hạo ko chút nào keo kiệt hôn lên hai má của nó

Lôi Tử Huyên cũng đáp lại bằng cách hôn lên mặt hắn hai cái, sau đó nó mới buông tay để cho Lôi Dĩnh ôm lấy rồi quay đầu hướng Cung Thần Hạo nói “Thầy ơi…………tiểu Huyên Huyên đi nha……….”

“Ừ, ngày mai gặp” Cung Thần Hạo cười nói, con bé này thật đáng yêu

“Tạm biệt…………” Xoay người đi, nó cũng ko quên tặng cho hắn 1 cái hôn gió
Chương Trước/126Chương Sau

Theo Dõi