Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/26Chương Sau

Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ

Chương 1: Sự Thật Được Bật Mí.

Wake up in the morning feeling like P Diddy

(Hey, what up girl?)

Put my glasses on, Im out the door – Im gonna hit this city (Lets go)

Before I leave, brush my teeth with a bottle of Jack

Cause when I leave for the night, I aint coming back

Im talking – pedicure on our toes, toes

Trying on all our clothes, clothes

Boys blowing up our phones, phones

Drop-toping, playing our favorite cds

Pulling up to the parties

Trying to get a little bit tipsy

…………………………

- Alooo!!!!- Nó uể oải mắt nhắm mắt mở giọng còn ngái ngủ vơ vội chiếc chiếc dế yêu lên nghe , long thầm rủa kẻ đã phá hoại giấc ngủ của nó.( Zời bất hiếu wa)

-Con gái yêu! Ba đây. Con đã ngủ rồi sao? Ông Diệp Phong hỏi con gái.

- Ba hả? nó vội vàng bật dậy.

- Ưk. Con gái yêu ba có chuyện mún ns vs con.

- Ba cứ ns đi ak!

- Ba đã nhờ quản lí kim sắp xếp vé máy bay cho con rồi. Mai con hãy về nước nhé! Ông nhỏ nhẹ bảo nó.

- Saooooo cơ? Sao con lại phải về nước? Nó hét toáng lên.

- Thì có việc quan trọng ba mới phải gọi con gái yêu của ba về chứ.

- Quan trọng lắm hả ba? Nó hỏi

- Ưk. Con cứ về nước đi rồi biết. thoy bye con gái iu nha. Con ngủ tiếp đi. Chụt. Ông thơm nó rồi dập máy lun ko để nó hỏi them câu nào.

Ba thật là. Nó nghĩ thầm rồi lại chùm chăn lên và ngủ tiếp.

Sáng hôm sau., nó ra sân bay sớm dặn dò quản lí kim vài việc rồi đi lên máy bay.

SÂN BAY NỘI BÀI 3pm

Từ trong sân bay bước ra một cô gái trẻ với mái tóc xoăn bồng bềnh màu hạt dẻ , thân hình chuẩn không cần chỉnh. Kết hợp với đó là một chiếc váy voan màu hồng nhạt dài gần đầu gối và chiếc áo jeans lửng màu loang. Chân đi đôi giày hiệu john gallano hở mõm cũng màu hồng nhạt, chiếc túi xáh hãng lavin làm bằng da cá sấu. Cô gái đó đi đến đâu là người khác lại phải ngước nhìn đến đó. Không phải vì cô xấu hay cô quái dị mà là vì cô quá xinh. Bọn con trai thì nhìn cô với ánh mắt them thuồng, khao khát còn con gái thì ánh mắt ganh tị, gen gét vì sắc đẹp trời cho này.

- Tiểu thư! Già này đã mong tiểu thư về quá trời. Ông wan gia chạy ra chỗ nó mừng rỡ nói.

- Ah! Bác Vinh. Cháu chào bác. Bác có khỏe ko? Nó cũng vui mừng ko kém. ( ah đối với người nhà thì nó rất thân thiện chứ ko lạnh lung đâu nhé!)

- Già khỏe. tiểu thư cũng khỏe chứ?

- Con khỏe lắm bác ah! Nó ns rồi quay một vòng cho ông vinh xem.

- Thoy ja biết rồi. Về thôi tiểu thư lão gia đang chờ cô đấy. ông ns.

- Vâng. Ta về thôi bác.

Nói xong nó cùng ông vinh ra xe tiến thẳng về ngôi nhà thân yêu bao lâu xa cách của nó. Vừa đến cửa nó đã hét ầm lên;

- Pama!

- Ôi con gái yêu của ta. Ông Diệp Phong vừa nói vừa chạy ra ôm nó vào long.

- Pa! pa có nhớ con ko? Nó nũng nịu sà vào lòng ông.

- Tất nhiên rồi. Sao pa lại ko nhớ con gái cưng của ba chứ! Ông vừa nói vừa xoa đầu nó.

- Hi. Mami con đâu hả ba? ( tg: trời bh mới nhớ ra mẹ hả c? Nó: kệ ta)

- -Ah. Uhm… Uk thì mẹ con đi du lịch cùng mấy người bạn rồi. Ông ấp úng trả lời.

- Zậy hả ba. Thoy con đi nghỉ tí đã. Pye ba. Ns xog nó phi thẳng lên lầu.

Nó nhảy lên chiếc giường thân yêu đang định đánh một giấc thì chợt nhớ đến con bạn thân chí cốt. Nó lôi con dế iu ra và bấm sau khi nghe một đoạn nhạc chờ cuối cùng cô nương nhà ta cũng nhấc máy:

- Alo! Hi bạn thân iu! Nnhor nói bằng giọng ngọt xớt.

- Mày thôi ngay cái giọng điệu đáy đi t nghe mà bùn nôn quá. Nó vừa nói vừa “ọe, ọe” vào trong điện thoại.

- Mày ý. Chỉ với mày t mới ns thế thôi mà m ko bít trân trọng hả? Nhỏ nói nghe có vẻ giận dỗi.

- Thôi tôi bít rồi cô nương ah. Nó nói như an ủi. Ah. Đố m bít t đag ở đâu đấy. Nó tỏ vẻ bí mật.

- Hỏi thừa. Japan chứ đâu.

- Ko. giờ này t ko còn ở Japan nữa.hi. nó hí hửng.

- M ko ở đấy thì ở đâu. Đừng nói với t là mày đag ở đất Hà Thành náy đấy nhé? Nhỏ hỏi.

- Chuẩn. haha. Bất ngờ ko. Nó cười tươi như hoa.

- Dóc tổ. Nhỏ như ko tin.

- Kệ m. Tin hay ko thì tùy. Thui t ngủ đây. Pipi. Hẹn mai gặp. Nói xong nó cúp máy làm con bạn ngồi đấy với những dấu ?????

Còn nó thì đã yên vị trên giường rùi( đúng là heo mà). Đến lúc chị giúp việc lên gọi nó mới uể oải dụi mắt đứng lên phi vào nhà tắm. sau 30’ nó bước xuống nhà với mái tóc búi cao. Chiếc áo len sợi và quần sooc jeans màu sáng. Nó chạy đến chỗ ba nó ôm ba nó một cái rồi ngồi về chỗ wen thuộc của mình. Nó cất tiếng hỏi pa:

- Dạo này bama vẫn khỏe chứ ah?

- Ah. Uk. Bama vẫn khỏe. Ông nói dối nó vẻ mặt thoáng chút lung túng. Nhưng nó đâu có bít vì nó đag mải ăn mà.

- Ba này. Bao jo thì mami đi du lịch về hả ba. Con nhớ mami quá. Nó ngừng ăn ngẩng mặt lên hỏi ông.

Ông không nói j đã lúng túng nay lại còn lúng túng hơn. Tay chân ông mềm nhũn. Ông ko bít phải nói sự thật đau long này cho đứa con gái yêu quý như thế nào nữa.

- Ba! Ba sao zậy? nó ngây thơ hỏi ba mà nào đâu bít trong long ba nó đag thế nào.

Nghe nó hỏi ông jatj mình thoát khỏi những suy nghĩ riêng luýnh quýnh đập phải cái bát và “ choang” cái bát vỡ tan tành.

- Ba! Nó lo lắng chạy lại gần ông. Ba sao zậy? có chiện j sao ba nói con nghe đi.

- Bảo Ngọc ah! Ông nhẹ nhàng gọi nó.

- Dạ. con đây ba. Có chiện sao ba? Mặt nó nhăn lại khi thấy hành động của ba nhưng cũng ko khỏi lo lắng.

- Thật ra… thật ra. Ông ấp úng

- Thật ra làm sao hả ba? Có j ba cứ nói đi ba đừng úp mở nt nữa con hồi hộp lắm. Nó nhìn ba.

- Con phải thật bình tĩnh nhé. Ông bước gần tới nó.

- Vâng ba cứ nói đi. Nó gật đầu.

- Thật ra.. mẹ con ko phải đi du lịch mà bà ấy…
Chương Trước/26Chương Sau

Theo Dõi