Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/40Chương Sau

Lãnh Diện Lâu Chủ Hòa Thượng Thê

Chương 21: Tiến Lên, Tiến Lên Đi

Lúc Tàng Ca trở về tìm Ẩm Tâm Nhị thì Lãnh Phi Nhan không có ở đó. Ẩm Tâm Nhị đang tựa cửa sổ thêu túi hương, thấy Tàng Ca bước vào thì hoảng hốt giấu ra sau lưng, Tàng Ca giật lấy xem thì nàng ta liền đỏ mặt, đầy vẻ thẹn thùng của thiếu nữ.

Hoa văn thêu hình mây che mặt trời, trên đó còn có một hàng chữ nhỏ: Lãnh nhiên nhất thế lạc hồng trần, chân nhan phi nhan thị ngô thân.

Tàng Ca hơi nhíu mày: “Đây là gì?”

Ẩm Tâm Nhị thẹn thùng giật lại: “Ai da, Tàng đại ca, huynh thật xấu. Đây là thơ về lâu chủ, huynh không biết sao?” Nàng ta lại tiếp tục ngồi trước cửa sổ mà thêu, mỗi đường kim mũi chỉ đều hết sức cẩn thận.

Tàng Ca thực sự không biết. Những gì y biết chính là nàng tên Lãnh Phi Nhan, là lâu chủ của Yến Lâu mà võ lâm vừa nghe đã biến sắc.

“Nhị Nhi, muội thích Lãnh Phi Nhan sao?” Y ngồi bên chiêc bàn tròn, dùng từ rất cân nhắc.

Trên mặt Ẩm Tâm Nhị lại nổi lên rặng mây đỏ: “Tàng đại ca, lâu chủ rất mạnh, huynh biết không, ngay cả cha cũng phải e dè khi đứng trước mặt người. Huynh không thấy hôm đó…”

“Nhị Nhi, nhưng nàng ta là nữ nhi, hơn nữa muội cũng biết tiếng tăm của nàng ta trên giang hồ rồi đó. Hay là muội còn muốn cùng nàng ta…”

“Tàng đại ca!” Vẻ mặt Ẩm Tâm Nhị rất kiên quyết, đó là sự kiên quyết của tín đồ bảo vệ tín ngưỡng của mình: “Người không giống như người đời nói, đó là do bọn họ không hiểu người! Tàng đại ca, huynh đừng nói xấu người!”

Ẩm Tâm Nhị lại cúi đầu khe vuốt hàng chữ trên túi hương, mím môi như hạ quyết tâm: “Hơn nữa nếu hai người thực sự muốn ở bên nhau thì nam hay nữ có sao đâu!”

Tàng Ca không biết nên khuyên nàng ta thế nào, y bỗng cảm thấy thật ra nàng ta rất dũng cảm.

Ở Hán Trung có người mạo danh Yến Lâu, Lãnh Phi Nhan đến đó xử lý, chừng một tháng sau mới về. Một tháng này, Ẩm Thiên Hành thúc giục Tàng Ca rất nhiều lần, nhưng Ẩm Tâm Nhị cũng đi theo rồi, Tàng Ca không có cách nào.

Sau khi trở về, sự lưu luyến của Ẩm Tâm Nhị đối với Lãnh Phi Nhan càng rõ ràng. Mỗi khi Tàng Ca đến tìm nàng ta, nàng ta luôn mang vẻ mặt thẹn thùng kể lâu chủ trấn áp Phong Lôi Đường thế này, khuất phục đường chủ Lôi Phong Minh của Phong Lôi Đường thế kia…

“Tàng đại ca, huynh không thấy đâu, lúc đầu tên Lôi Phong Minh ấy rất kiêu ngạo, lâu chủ bắt được người của hắn, hắn mang một đám người đến cứu, còn tuyên bố nhường lâu chủ ba chiêu, làm mọi người đều tức cười.” Nàng ta bắt chước khẩu khí cao cao tại thượng của Lãnh Phi Nhan, trong ánh mắt trong veo đầy vẻ kính ngưỡng: “Kết quả lâu chủ rất oai phong nói… Nếu trong vòng một chiêu mà ngươi không chết thì bổn tọa cho ngươi dẫn người đi!”

Ẩm Tâm Nhị bắt đầu lộ vẻ sùng bái, chỉ tiếc không thể mọc thêm đôi cánh lượn hai vòng trong không trung: “Kết quả huynh biết không, chỉ một kiếm, ở khoảng cách xa như vậy mà thật sự chỉ dùng một kiếm. Woa, những người có mặt ở đó, thậm chí là người của Phong Lôi Đường đều sợ ngây người.”

Cuối cùng Tàng Ca không nói gì nữa. Lúc này nói gì cũng vô dụng.

Lúc đi ra y gặp phải Lãnh Phi Nhan, vẫn là tóc che nửa mặt, áo trắng hơn tuyết, trong vẻ lạnh lùng cao ngạo lộ vẻ cô độc. Tàng Ca cảm thấy tim đập lỗi một nhịp. Nàng lại làm như không thấy y, bước thẳng vào phòng Ẩm Tâm Nhị.

Bên trong vang lên giọng nói ngọt ngào của Ẩm Tâm Nhị: “Lâu chủ, người đến rồi!”

“Ừ.”

“Hay quá, chúng ta đi ngắm mặt trời lặn được không?”

“Được.”

Ẩm Tâm Nhị khoác thêm áo choàng cùng Lãnh Phi Nhan ra ngoài, thấy Tàng Ca còn ngoài cửa thì vui vẻ cười gọi: “Tàng đại ca, muội và lâu chủ đi xem mặt trời lặn, huynh đi không?”

Tàng Ca chưa trả lời, Lãnh Phi Nhan lạnh lùng lên tiếng: “Tàng đại hiệp bận rộn, chỉ sợ không nhàn rỗi.”

Cuối cùng Ẩm Tâm Nhị cũng nhận thấy giữa hai người này có mâu thuẫn ngầm cuồn cuộn, dè dặt nói: “Lâu chủ, có phải người không thích Tàng đại ca không?”

Lãnh Phi Nhan dắt nàng ta đi tới trước: “Loại bằng hữu như Tàng đại hiệp, tổn tọa với không tới.”

“Lâu chủ, người đừng như vậy mà, Tàng đại ca là một người tốt. Người biết không, từ nhỏ huynh ấy đã rất tốt bụng, người Liễu Thành nhắc tới huynh ấy đều rất ngưỡng mộ.”

“Nếu nói như thế…” Lãnh Phi Nhan mang chút tà mị mà trêu đùa: “Là bổn tọa không biết nhìn người sao?”

“Ghét quá, biết rõ là người ta không có ý này mà…”

Hai người dần dần ra khỏi sân, Tàng Ca đừng nguyên tại chỗ, mãi đến khi Vu Chung vỗ vai y: “Thế nào, ghen rồi sao?”

Tàng Ca nhíu mày, không nói. Vu Chung khoác vai y, nói sâu xa: “Đừng nói với ta là ngay cả chút năng lực này mà cậu cũng không có. Thật ra người đối với cậu thế nào, kẻ mù cũng nhìn ra. Đừng đợi đến lúc người ta thực sự buông tay rồi mới đi níu kéo.”

Tàng Ca cắn môi, Vu Chung lại tiếp thêm lửa: “Được rồi được rồi, coi như là vì tiểu muội muội kia, tiến lên, tiến lên đi.”
Chương Trước/40Chương Sau

Theo Dõi