Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/40Chương Sau

Lãnh Diện Lâu Chủ Hòa Thượng Thê

Chương 22: Đồ Khốn, Thả Ta Ra

Buổi tối, Lãnh Phi Nhan nhìn thấy Tàng Ca trước cửa phòng mình. Nàng không đếm xỉa tới y, mặt không chút biểu cảm mà đẩy cửa vào. Lần này y lại rất tự giác mà bước theo: “Lãnh Phi Nhan…”

“Ra ngoài!”

“Ngươi hãy nghe ta nói.”

“Ngươi muốn nói gì?”

“Ta…”

“Có phải ngươi muốn nói chỉ cần ta thả Ẩm Tâm Nhị thì ta muốn thế nào cũng được phải không?”

“Ta…”

“Ngươi… Ẩm Thiên Hành muốn diệt trừ ta, ngươi liền không màng đến sống chết của mình chạy đến hạ độc. Ẩm Thiên Hành muốn cứu con gái hắn, ngươi liền cúi người chạy đến bán mình. Tàng Ca, Ẩm Thiên Hành là gì của ngươi mà ngươi cứ hướng về phía hắn, nói đi!”

Tàng Ca không ngờ nàng sẽ tức giận đến vậy. Từ khi quen biết đến nay, đây là lần đầu tiên nàng nổi nóng như vậy trước mặt y. Vẻ mặt luôn lãnh đạm đã có cảm xúc, khiến nàng thoạt nhìn không hề lạnh lùng chai sạn làm người ta phải cung kính nhìn lên nữa.

“Mặc ta muốn thế nào cũng được phải không? Được, ngươi tới đây đi!” Lãnh Phi Nhan nắm lấy mảnh áo trước ngực kéo y đến gần rồi ném lên giường, gần như hung tợn nói: “Tự mình cởi quần áo, sau này ngươi cũng chỉ còn lại chút công dụng ấy thôi. Lo mà đầu tư chút công sức vào việc giường chiếu, mong sao bổn tọa sủng ngươi nhiều một chút!”

Sao Tàng Ca có thể chịu được những lời này, vì thế ngẩng đầu nhìn nàng đầy căm hận. Ánh mắt ấy làm Lãnh Phi Nhan bốc hỏa, lập tức đưa tay bóp chặt cổ y. Tàng Ca chỉ cảm thấy tay nàng càng ngày càng siết chặt, dần dần trở nên khó hít thở. Sao Lãnh Phi Nhan lại không biết người nay có giữ lại cũng vô dụng, nhưng khi thực sự phải xuống tay thì…

Nàng cũng rất ghét mình do dự không quyết, đầy rẫy mâu thuẫn thế này. Lãnh Phi Nhan ném y xuống đất, Tàng Ca bưng lấy cổ họng mình ho khan. Nàng lại nhào tới xé áo y. Trong lúc giằng co, đồ đạc trên bàn lộn xộn rơi xuống đất, thị vệ bên ngoài bắt đầu thử gọi vài tiếng lâu chủ, bị tiếng “cút” của Lãnh Phi Nhan cắt đứt, cuối cung không dám hó hé nữa

Tàng Ca cảm thấy vai mình đau nhói, là một cành mai đâm xuyên qua, cứng như một thanh sắt đóng y lên sàn nhà. Đau đớn như xát muối, y cắn môi không rên lên, sắc mặt trắng bệch.

Lãnh Phi Nhan cũng mất nhiều sức, thở hổn hển đứng dậy, lục trong tủ cả buổi mới tìm được một lọ thuốc bôi, sau đó quay người nhanh chóng cởi quần Tàng Ca.

Rốt cuộc Tàng Ca có chút kinh hãi, không biết lần này nàng lại giở trò gì. Chỉ cảm thấy nơi mềm mại ấy hơi lành lạnh, cảm giác tê tê ngứa ngứa từ từ lan ra.

Lãnh Phi Nhan từ từ cởi áo, chỉ còn áo ngủ màu trắng rồi đứng từ trên cao nhìn xuống y. Máu trên vai ướt đẫm áo lam, lửa dục trên ngươi lại bốc lên, đau đớn và ham muốn đan xen với nhau, không biết cơ thể đang thăng hoa hay chìm đắm.

Lãnh Phi Nhan cúi người, từ từ đè lên mình y. Ngón tay như ngọc du ngoạn trên da thịt màu lúa mạch, gây nên từng đợt run rẩy.

Cơ thể đã phản bội lý trí, y nhẹ nhàng cọ xát như lấy lòng nàng nhằm được nhiều hơn. Có lẽ vì thuốc quá mạnh, cũng có lẽ vì đã lâu không chạm vào nhau, nên khi nàng xoa xoa đỉnh nơi ấy, Tàng Ca khẽ rên một tiếng, nhưng chỉ hơi nhúc nhích, trên vai lại truyền đến cơn đau tận xương cốt.

“Cầu xin ta.” Bên tai y, dường như giọng của Lãnh Phi Nhan cũng đã nhuốm màu dục vọng, mang theo vẻ mị hoặc khó tả. Tàng Ca chỉ nghiêng đầu qua, gương mặt anh tuấn hơi ửng đỏ quật cường mím môi không thốt ra một tiếng.

Lãnh Phi Nhan thở dài một tiếng, ôm lấy y.

Tàng Ca nhắm mắt nhưng không che được sự khuất nhục trong lòng. Thân xác lên tới đỉnh hoan du nhưng nước mắt lại thấm ướt hàng mi dài.

Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Tàng Ca bỗng không để ý tới vết thương trên vai mà xoay người đè Lãnh Phi Nhan xuống dưới, lập tức xé lấy áo nàng, mặc nàng lõa lồ dưới ánh nến.

Lúc Ẩm Tâm Nhị đẩy cửa vào thì nhìn thấy cảnh này. Nàng ta mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại được, dùng giọng nói đã bị rút hết sức hô hai tiếng lâu chủ rồi quay người, che mặt chạy đi.

Thần sắc của Lãnh Phi Nhan vẫn bình thường, đứng dậy đóng cửa lại, không hỏi ai điều thị vệ của nàng đi, ai dẫn Ẩm Tâm Nhị đến. Tàng Ca nghĩ có lẽ là nàng biết, giống như chuyện Thất Dạ phản bội, giống như chuyện mình hạ độc nàng. Rất nhiều chuyện nàng đều biết, nhưng lại không muốn nói.

Ẩm Tâm Nhị ra sức chạy về trước. Nàng ta không tiếp nhận được chuyện Lãnh Phi Nhan – người mình vẫn xem như thần thánh lại nằm dưới thân một người đàn ông rên rỉ như những người phụ nữ khác.

Kết quả của việc không nhìn đường chính là… bịch một tiếng, tông vào người Vu Chung. Sức lực cỡ ấy, cho dù là thân hình của Vu Chung cũng bị đụng loạng choạng.

Trước khi lâu chủ còn chưa hạ lệnh, nàng ta không thể bị thương tổn nào. Vu Chung cũng sợ nàng ta nghĩ không thông mà làm chuyện gì nông nỗi nên thuận thế nắm hai tay Ẩm Tâm Nhị: “Bình tĩnh đi.”

Ẩm Tâm Nhị được nuông chiều từ nhỏ, ai dám không nghe lời nàng, huống chi là với tâm trạng hiện nay. Vì thế liền nhào tới đánh túi bụi vào người Vu Chung.

Ừm, nói thật thì mấy cú đấm ấy đấm vào ngực Vu Chung cũng chẳng đau đớn gì, nhưng loại người tà đạo như Vu Chung làm gì có chuyện nuông chiều phụ nữ, hơn nữa còn là loại phụ nữ ngu ngốc không có đầu óc này. Thế là hắn cũng nóng lên, dùng sức trói hai tay Ẩm Tâm Nhị lại, đặt nàng ta lên núi giả, gầm lên một tiếng: “Đừng làm loạn nữa!”

Ẩm Tâm Nhị dùng hết sức cũng không giãy ra được, vì thế liền giơ chân đá hắn. Vu Chung ý thức được nên dùng chân chặn đôi chân đá loạn xạ của nàng ta lại, một lát bỗng phát hiện chân mình kẹt giữa hai chân nàng ta.

Vu Chung vốn không gần nữ sắc. Lúc còn trẻ thì say mê võ học, sau này trở thành người trong tà đạo, bị gán cho tiếng xấu, làm gì có con gái nhà lành dám gần hắn, mà gia đình bất lương thì hắn lại xem không vừa mắt cho nên ba lăm tuổi mà vẫn chưa biết mùi đời.

Ẩm Tâm Nhị đang ra sức giãy giụa, cơ thể đàn ông trưởng thành sao chịu được sự kích thích này nên lập tức ngẩng dậy đầu hàng. Vu Chung gầm nhẹ một tiếng: “Đừng động đậy!”

Ẩm Tâm Nhị phát giác mình muốn thoát khỏi hắn là rất khó, nhưng ngoài miệng cũng không chịu thua: “Đồ khốn, ngươi mau thả ta ra.” Vu Chung cũng cảm thấy khác thường, tức giận nói: “Ta thả ngươi, đừng lộn xộn.” Vừa nói vừa từ từ lui ra, nào ngờ chân Ẩm Tâm Nhị vừa được tự do là lập tức đạp một cái vào giữa hai chân hắn.

May mà Vu Chung phản ứng mau lẹ, dùng đầu gối chặn lại nhưng lại mất thế, nghiêng người gục lên mình Ẩm Tâm Nhị.
Chương Trước/40Chương Sau

Theo Dõi