Chương Trước/40Chương Sau

Lãnh Diện Lâu Chủ Hòa Thượng Thê

Chương 28: Lãnh Lâu Chủ Cướp Hôn

Tàng Ca đang tìm cách chạy trốn. Y bị cha mẹ mình bức hôn, bắt y cưới một cô gái mà y chưa từng thấy mặt. Mấy ngày nay y đều đang vắt óc nghĩ kế sách. Y cũng đang ngẫm xem mình đang làm gì, thật sự muốn ở bên Lãnh Phi Nhan cả đời này sao?

Y chưa nghĩ ra, nhưng vẫn không thể tiếp nhận được chuyện phải cưới một cô gái khác. Những lúc nghĩ như vậy, dường như y lại nhìn thấy dáng Lãnh Phi Nhan từ từ cúi xuống, thấy nàng mỉm cười dưới ánh nến, toát ra vẻ quyến rũ gần như mê hoặc.

Lần này Tàng lão gia cũng hạ mệnh lệnh thép, người trong sơn trang đều phải trông chừng y, nếu y chạy trốn thì tất cả đều phải chịu phạt. Thế nên Tàng đại hiệp của chúng ta cũng hết cách.

Ngày hôn lễ, không có nhiều người đến dự, đủ thấy Tàng lão gia làm việc rất bí mật. Tân nương che khăn đỏ được người dìu tới, chữ “hỉ” đỏ đến mức làm người ta chói mắt.

Lúc người chủ trì cao giọng hô bái thiên địa, rốt cuộc Tàng Ca hạ quyết tâm: “Không, cha! Con…”

Bên ngoài rất lộn xộn, Tàng Ca ngẩng đầu liền nhìn thấy Lãnh Phi Nhan. Vu Chung cùng Hạ Vũ sứ mang một đám người theo sau nàng, hai người đó đều rất lo lắng.

Chắc nàng cũng vừa trở về, khó giấu được vẻ phong trần mệt mỏi, nhưng lời của nàng rất rõ ràng, mang theo thịnh nộ: “Tàng Ca, chàng chán sống rồi phải không? Dám lén bổn tọa thành thân?”

Tàng Ca không ngờ nàng lại giận đến thế, sợ nàng giận chó đánh mèo tới những người khác trong sơn trang: “Lãnh Phi Nhan, nàng nghe ta nói đã!”

“Nghe chàng nói? Hừ, ta thấy chàng không biết chữ ‘chết’ viết thế nào rồi!”

Mọi người chỉ cảm thấy một luồng gió ập tới, lúc mở mắt ra thì tân lang đã biến mất, đương nhiên cả Lãnh lâu chủ cũng không thấy nữa.

Tàng Ca bị nàng vắt ngang trên lưng Thần Phù. Y bỗng nhớ tới lần đầu tiên, hình như cũng bị nàng mang về như vậy.

“Lãnh Phi Nhan, có gì thì nàng cứ trút lên ta!” Y còn đang giãy giụa, Lãnh Phi Nhan không đáp lời mà chỉ thúc ngựa phi như bay, giống như muốn làm y nát nhừ vậy.

Vào phòng của một khách điếm, Lãnh Phi Nhan đóng cửa rầm một cái. Một đám người dưới lầu còn há hốc miệng, có lẽ đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy một mỹ nhân tuyệt đẹp nổi giận đùng đùng vác một tân lang cao lớn anh tuấn vào trong phòng.

Lãnh Phi Nhan ném mạnh Tàng Ca xuống giường, ngay sau đó cưỡi lên người y, tay dùng chút sức là bộ quần áo tân lang của y đã nát thành nghìn mảnh. Tàng Ca mặc nàng hành động. Xa nhau đã nhiều ngày, y phát hiện mình cũng rất nhớ nàng.

Nàng cúi người hôn cổ y, dần dần đi xuống, hơi thở của Tàng Ca cũng trở nên gấp hơn. Mấy lần y định trở mình đè nàng xuống nhưng đều bị nàng hung hăng gạt tay ra.

Y biết nàng thực sự tức giận rồi cho nên cũng không dám chọc giận nàng nữa, cẩn thận xoa bóp những chỗ mẫn cảm của nàng, dùng thân thể bày tỏ sự phục tùng với nàng. Lúc hai cơ thể hòa làm một, dường như nàng bình tĩnh lại một chút, cúi người khẽ ôm cổ y, nhắm chặt mắt lại, hôn lên môi y như một đứa trẻ muốn độc chiếm thứ đồ chơi mà mình thích nhất.

Lúc này Tàng Ca mới ôm eo nàng, đặt nàng xuống bên dưới, duy trì tư thế trong nàng có ta mà hôn khắp da thịt mềm mại của nàng. Nàng thoải mái rên nhẹ một tiếng, nhắm mắt mặc y làm việc.

Tàng Ca hôn liên tục lên mắt nàng. Đồ ngốc, có gì mà phải lo lắng chứ, thân thể này sớm đã là của nàng rồi, nó không còn dục vọng đối với bất cứ người nào khác, có biết không?

Tàng Ca thỏa mãn nàng một lần, sau đó ôm chặt lấy nàng. Y nhận ra nàng cũng mệt rồi, chắc là mới từ nơi nào nôn nóng chạy về, vẻ phong trần còn chưa tan.

“Muốn tắm rửa sơ qua một chút không?” Y nhẹ giọng hỏi nàng, nàng chỉ nhắm mắt, không nói gì.

Vì thế Tàng Ca đi tìm tiểu nhị nhờ chuẩn bị nước nóng, đổ đầy một cái bồn tắm lớn.

Thời tiết rất lạnh. Y tỉ mỉ lau người cho nàng. Trên cơ thể nõn nà có những vết sẹo đã nhạt đan chen với nhau, Tàng Ca khẽ chạm vào, bỗng nhiên nói: “Cái này là do… người giỏi dùng kiếm bên tay trái tạo thành?”

Lãnh Phi Nhan mở mắt, mỉm cười nhìn y. Y lại nhẹ nhàng chạm vào chỗ khác: “Vết đao nào là do Đại hoàn kim đao Cừu Thiên Vũ, vết roi này có lẽ là của Cửu tiệt thần tiên Mạc Kì?”

Y nghiêm túc phân biệt những vết sẹo trên người nàng. Những người đó, có người là hiệp khách nổi danh trên giang hồ, có kẻ là tội phạm gian ác có tiếng, trong đầu y tưởng tượng ra tình cảnh khốc liệt lúc bấy giờ. Lãnh Phi Nhan cũng mặc y. Lần đầu tiên, có một người hiểu được những năm tháng đẫm máu đầy cô độc của nàng trong một đêm đông lạnh lẽo thế này.

Y cẩn thận lau sạch cơ thể nàng, ôm lên giường. Lãnh Phi Nhan ngồi trên giường, mái tóc xõa ra. Hình ảnh mỹ nhân vừa tắm xong làm người ta muốn phun máu mũi. Tàng Ca đè nén phản ứng dâng trào của mình, lấy chăn đắp lên người nàng. Nàng đưa một bàn tay lên, nhẹ nhàng đặt tại trái tim y, vẻ mặt trịnh trọng: “Tàng Ca, Lãnh Phi Nhan hy vọng có thể ở bên chàng cả đời này!”

Đôi mắt đen thẳm của Tàng Ca nhìn nàng, cuối cùng cúi người ôm nàng nằm xuống: “Ngoan, ngủ đi!”

Lãnh Phi Nhan dán mặt vào lồng ngực ấm áp của y, cảm nhận trái tim y đập vững vàng mạnh mẽ, vô thức cũng ôm lấy eo y.

Khoảng thời gian ấy, Lãnh lâu chủ của Yến Lâu cướp hôn trước mắt mọi người được viết thành nhiều phiên bản, lưu truyền tại Trung Nguyên một hồi.
Chương Trước/40Chương Sau

Theo Dõi