Chương Trước/40Chương Sau

Lãnh Diện Lâu Chủ Hòa Thượng Thê

Chương 8: Ma Đầu Dâm Loạn

Lãnh Phi Nhan vô cùng tức giận. Bang chủ Hoành Thiên Thu của Thủy Thượng Thanh Bang cư nhiên đả thương tả hộ pháp Lục Nguyệt của nàng.

Thật ra, nói đến chuyện này thì Hoành Thiên Thu cũng rất vô tội. Ông ta vốn đang uống rượu với một đám bạn già tại Túy Tiên Lâu, sau đó nổi hứng nói Yến Lâu là thứ gì chứ, năm xưa khi lão tử vùng vẫy giang hồ thì đám trẻ con này vẫn đang bú sữa…bla bla…

Không may là Lục Nguyệt đang ở Túy Tiên Lâu đợi Ngân y thập nhị kỵ (12 sát thủ cưỡi ngựa mặc áo bạc) ra ngoài làm nhiệm vụ. Lục Nguyệt không như Thất Dạ, tên tuổi không lớn lắm, phần lớn là đi theo bên cạnh Lãnh Phi Nhan, vì thế vốn rất ít người bên ngoài biết mặt hắn.

Nếu chỉ bằng bản lĩnh của Hoành Thiên Thu, muốn đả thương hắn thì rất khó. Thế nhưng Hoành Thiên Thu đang cùng một đám bạn uống rượu, cho nên một đám người vây đánh một người.

Cuối cùng đánh hắn bị thương mà chạy. Sau đó nhìn thấy thanh kiếm hắn làm rơi trên mặt đất, trên đó có hoa văn chim yến tung cánh thì mọi người biết lớn chuyện rồi. Lãnh Phi Nhan – người này trước nay có thù tất báo, huống chi lần này còn vũ nhục Yến Lâu. Vì thế mấy người này còn chưa kịp vui mừng thì đã vội vã chạy đi tìm Ẩm Thiên Hành.

Ẩm Thiên Hành khổ không nói nên lời. Nhiều ngày nay, hắn ta thu thập tất cả những chiêu thức ra tay của sát thủ Yến Lâu mà Tàng Ca biết, lợi hại thì có lợi hại, nhưng không cách nào sánh với một kiếm của Lãnh Phi Nhan.

Cách ra tay, dừng lại một cách hết sức tự nhiên ấy, đến giờ còn làm hắn thấy rùng mình. Nhưng lúc này cũng không thể mặc cho nàng diệt sạch Thủy Thượng Thanh Bang được. Như thế thì uy tín của hắn để vào đâu?

Cũng có những thanh nhiên tràn đầy nhiệt huyết, cảm thấy một mạng dâng cho chính nghĩa cũng đáng giá, hăng hái xách kiếm xách đao chạy tới Thủy Thượng Thanh Bang.

Thế là có một đám người mệnh danh là cao thủ võ lâm đến bày trận tại Thủy Thượng Thanh Bang.

Lãnh Phi Nhan dẫn theo Thập nhị sát cùng Ngân y thập nhị dực cùng đi. Đương nhiên nàng sớm không còn là một thiếu hiệp hăng hái nữa, chẳng lẽ còn bắt nàng đơn thương độc mã đối chọi với võ lâm Trung Nguyên chắc.

Thương thế trên tay Lục Nguyệt chạm đến gân cốt, còn đang dưỡng thương tại y quán do Thanh Phong sứ quản lý, bây giờ chỉ có Thất Dạ bên người nàng.

Lúc một đám người đứng trước cửa Thủy Thượng Thanh Bang, Tàng Ca liếc mắt là đã nhìn thấy nàng, gọi một tiếng: “Ngôn Ngôn?”

Tóc của Lãnh Phi Nhan đã biến thành màu xám tro, nàng nhìn y, vẫn cười rất thản nhên và xinh đẹp: “Tàng Ca.” Sau đó giọng lại mang theo chút thở dài: “Cuối cùng… vẫn phải đối mặt.”

“Lãnh lâu chủ.” Ẩm Thiên Hành buộc mình trấn tĩnh: “Chuyện này vốn cũng không cố ý, Ẩm mỗ bảo Hoành lão đệ xin lỗi trước mặt mọi người, mọi người nể mặt nhau, hà tất phải cùng thiệt hại.”

Nhân sĩ võ lâm nghe thế, đây chẳng phải bộ dáng cầu hòa sao, không ít người giận dữ, đủ loại âm thanh vang lên từ trong đám người. Lãnh Phi Nhan vẫn cười, cười rất ngông cuồng: “Ẩm minh chủ, xem ra ông không đại diện cho số đông được rồi!”

Nàng tiện tay rút kiếm của Thất Dạ ra, bỗng nhiên đứng lên, mũi kiếm chỉ ngang, giọng nói đã mang theo áp lực cùng sát khí cực mạnh: “Hoành Thiên Thu, ngươi khinh miệt Yến Lâu, tội thứ nhất. Đả thương hộ pháp của ta, tội thứ hai. Ngươi – tội không thể tha!”

Tàng Ca nhìn con người mang sát khí cuồn cuộn trước mặt, lúc này mới tin được, cơ thể vô thức mà lùi lại vài bước. Giai nhân thanh khiết như ngọc từng nằm trong lòng y… cư nhiên….

“Ngôn Ngôn… Lãnh Phi Nhan.” Y lẩm bẩm. Lãnh Phi Nhan quay đầu nhìn y, suối tóc như tơ, áo trắng hơn tuyết. Thì ra… cho dù là kẻ hai tay đẫm máu tươi, cực kỳ dâm tà vẫn có thể xinh đẹp thanh khiết như tiên nữ.

Sau lưng bóng hình xinh đẹp làm y đêm đêm trằn trọc, ngày ngày tương tư ấy lại là chân tướng tàn khốc đến thế. Lại nhìn vào ánh mắt trong như nước ấy, Tàng Ca cảm thấy tim mình đang rướm máu.

Lãnh Phi Nhan chỉ nắm chặt kiếm trong tay, nàng sớm biết sẽ có một ngày như vậy. Nhưng khi chân tướng được phơi bày, vẫn luôn cảm thấy quá nhanh.

Nàng không chần chờ nữa, tay phải hơi cong lại, kẹp lấy một mảnh Phi yến khấu. Trong nháy mắt, mọi người chỉ cảm thấy có ánh sáng lóe lên, Hoành Thiên Thu đứng trong đám người kêu thảm thiết một tiếng, một bên đầu đã không cánh mà bay.

Máu chảy đầm đìa khắp mặt, thậm chí có thể nhìn thấy bộ óc đang co đập. Mọi người đều thất sắc. Mảnh Phi yến khấu ấy xẹt qua, đóng vào cây cột gỗ phía sau, sau đó một phần đầu từ từ rơi xuống dọc cây cột.

Hoành Thiên Thu còn đang kêu gào, Lãnh Phi Nhan cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay, tóc che nửa mặt, giọng lạnh ngắt: “Hôm đó còn có ai thì đứng hết ra đi, đừng để bổn tọa phải giải quyết từng tên một.”

Mọi người đều thối lui, Ẩm Thiên Hành cũng đành chịu, thầm mắng một lũ heo, bây giờ các người lên đi, lên đi chứ!

Lúc người ta sắp chết thì sẽ không sợ gì nữa.

Từ đám người, một gã bước ra, vẻ mặt đầy chính nghĩa: “Lãnh Phi Nhan, oan có đầu – nợ có chủ. Chuyện này do ta tham dự thì do mình ta gánh lấy, về phần những người khác không liên quan, xin lâu chủ đừng làm khó cho họ.”

Sau đó cũng có một gã mặt đầy râu đáp lời: “Lãnh Phi Nhan, cùng lắm thì chết, Lộ Đức ta không sợ. Có thể cùng lâu chủ của Yến Lâu đánh một trận, Lộ mỗ có chết cũng không oan ức. Cho dù ngươi có lợi hại thế nào thì cũng không thể giết hết võ lâm Trung Nguyên, xin chừa cho những người khác một con đường sống.”

Lãnh Phi Nhan xoay thanh kiếm trong tay, mắt quét qua hai người: “Võ lâm Trung Nguyên, cuối cùng cũng còn được hai nam tử hán!” Giọng của nàng vốn rất trong, bây giờ mang theo nụ cười nhưng lại làm người ta thấy rét lạnh: “Yến Lâu làm việc, những người không liên quan tránh ra!”

Ý tứ trong những lời này, có vài người nghe là hiểu ngay, kẻ nhát gan liền bắt đầu tìm cơ hội lẻn mất, đám thanh niên nhiệt huyết vẫn ở lại tại chỗ. Những người trẻ tuổi ấy luôn coi tính mạng nhẹ như lông hồng, lại không biết tính mạng chỉ có một.

Yến Lâu ra tay tàn sát. Tàng Ca cũng trong đám người ấy. Thân thủ của y xấp xỉ với Thập nhị sát, thấp hơn Thất Dạ một chút, nể mặt lâu chủ Yến Lâu… Ừm, không nói nữa vậy. ^.^

Người của Yến Lâu không đả thương tới y, Bắc Sát quấn lấy y, những người khác ra tay tàn sát.

Máu chảy thành sông.

Trước đây Tàng Ca chỉ nhìn thấy hiện trường vụ án, bây giờ mới chân chính nhìn thấy bọn họ ra tay. Không phải biểu diễn chiêu thức, mỗi một kiếm đều vì lấy mạng người!

Có thể được lâu chủ Yến Lâu đích thân điều động đến, đương nhiên đếu là tinh anh của Yến Lâu. Mấy lão già đã thức thời chạy mất, đám người này sao có thể là đối thủ của Yến Lâu.

“Lãnh Phi Nhan, dừng tay!” Tàng Ca biết mình không thoát khỏi Bắc Sát liền hét một tiếng. Đa số mọi người đều dừng lại, người của Yến Lâu đều chờ ý của lâu chủ.

Lãnh Phi Nhan vẫn cầm kiếm cười khẽ, Thất Dạ đứng sau nàng, ánh mắt thoáng chú ý biểu cảm của Lãnh Phi Nhan.

“Ngươi dựa vào cái gì mà bảo ta dừng tay, Tàng đại công tử?”

“Xin nàng tha cho bọn họ.” Trong những người đã ngã xuống có bằng hữu của y, có những thiếu niên hiệp khách y không quen biết, máu của họ đều rất đỏ, rất nóng.

Lãnh Phi Nhan lẳng lặng nhìn sắc mặt của y, bỗng nhiên nổi hứng nói: “Hay là thế này, ta tha cho bọn họ, ngươi theo ta ba tháng?”

Mọi người đều ngẩn ngơ: quả nhiên là nữ ma đầu dâm loạn.
Chương Trước/40Chương Sau

Theo Dõi