Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/160Chương Sau

Lãnh Quân Dạ Thiếp

Q.2 - Chương 23

Từ sau bình phong, Lăng Khiếu Dương nhìn thấy Hữu Hi, bả vai cánh tay nàng lộ ra ngoài đều bị nàng chà sát đến ửng đỏ.

Vừa nhìn thấy hắn vào, nhuyễn xoát trong tay nàng rơi xuống dục bồn, ánh mắt hồi hộp sợ hãi nhìn hắn.

Lăng Khiếu Dương trong lòng xót xa, muốn tiến lên thì Hữu Hi liền hét chói tai: “Đừng lại đây!! Ngươi tránh ra, tránh ra!”

Hắn vươn bàn tay to của mình ra muốn trấn an nàng nhưng lại cương lại giữa không trung, cuối cùng miễn cưỡng thu tay lại, trầm giọng nói: “Đừng tự làm tổn thương minh, không có chuyện gì xảy ra hết”

Hai tay Hữu Hi bịt chặt lỗ tai, cuống quýt lắc đầu: “Ta không thích nghe, ngươi đi ra ngoài, ngươi ra ngoài”- Trong đầu nàng đều là hình ảnh 4 tên nam nhân xé quần áo nàng, bọn họ đem nàng đặt trên bàn, dùng đôi bàn tay dơ bẩn của chúng vuốt ve cơ thể, nàng có cảm giác như hàng ngàn con vi trùng bò lên người rất kinh khủng khiến nàng chỉ muốn nôn.

Cơ thể nàng bị trói, không thể phản kháng, chỉ có thể để mặc bọn chúng vũ nhục, xấu hổ giận dữ, than khóc, ác mộng, tất cả chỉ là ác mông.

Hơn nữa đáng xấu hổ chính là nàng lại nhìn thấy Lăng Khiếu Dương kịp thời đến cứu nàng, liền có cảm giác an tâm, lúc đó nàng hoàn toàn tin tưởng hắn, hoàn toàn quên mất hắn cùng đám nam nhân kia giống nhau đều xấu xa dơ bẩn, đều thủ đoạn, ở trên người nàng tàn phá.

Nhưng nếu như lúc đó hắn không tới, nàng đã bị bốn nam nhân kia bức hư…

Hữu Hi nghĩ đi nghĩ lại nghĩ muốn điên, rồi tiếp tục cầm lấy khăn chà sát da tay, làn da tay bị nàng hành hạ mà sưng đỏ lên. Nàng phải tắm thật sạch, cố gắng tẩy đi dấu vết dơ bẩn của nam nhân trên người mình, càng muốn tẩy đi mùi vị Lăng Khiếu Dương lưu lại trên người.

Tại sao, Lăng Khiếu Dương cùng đám nam nhân kia đều có hành vi như thế nhưng nàng chưa từng có cảm giác mình dơ bẩn như hôm nay.

Lăng Khiếu Dương nhìn Hữu Hi dùng sức chà sát vào da khiến cho da bắt đầu chảy máu, không khỏi rống giận một tiếng: “Đủ rồi!”- người bước về trước, vươn tay giữ lấy tay Hữu Hi, sau đó ôm lấy thắt lưng nàng, mang nàng bế ra khỏi nước, đôi mắt đen nhìn chằm chằm nàng: “Đừng tự hành hạ mình nữa, sạch sẽ rồi, nàng đã tắm rất sạch rồi!”

Hữu Hi ở trong lòng hắn run rẩy, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập sự sợ hãi và bất an.

Lăng Khiếu Dương túm lấy quần áo trên bình phong khoác lên cơ thể run rẩy của nàng, thấp giọng an ủi: “Đừng sợ, ta sẽ không đối xử như thế với nàng nữa, để ta ôm nàng về giường nghỉ ngơi được không?”

Lời nói của Lăng Khiếu Dương ngược lại không trấn an được Hữu Hi mà còn khiến nàng kịch liệt phản ứng, giãy dụa trong lòng hắn, cuống quýt lui về sau, giữ lấy quần áo bọc cơ thể mình lại, vừa khóc vừa la: “Không… ta không cần ngươi lo, ngươi ra ngoài, ta không muốn nhìn thấy ngươi, không muốn!”

Lăng Khiếu Dương đau lòng co quắp, hắn tiến lên, nhưng Hữu Hi lại lui về sau, hắn nhất thời không biết làm sao để an ủi nàng.

Đã bao lâu rồi nàng không nhìn hắn bằng đôi mắt đó, không còn sợ hãi ở trước mặt hắn lạnh run, ngay cả thị thiếp hầu hạ hắn cũng không sợ đến mức đó. Hắn thậm chí có thể ôm lấy nàng, thân thể của hắn ấm áp, nhưng ánh mắt của nàng bây giờ khiến hắn không thể, trong lòng khó chịu cảm thấy đau đớn.

Đối mặt với Hữu Hi, hắn không lùi bước, ngược lại còn hung hãn tới gần nàng, cánh tay dài chụp tới đem cơ thể run rẩy áp vào ngực, gầm nhẹ nói: “Ta là nam nhân của nàng, ta có quyền quản nàng, ta không muốn nàng sợ ta như thế, chuyện của quá khứ thì để qua đi, đám người khi dễ nàng cũng đã chết, nàng còn sợ gì, ta… ta sẽ không hại nàng cũng không khi dễ nàng, đừng đối với ta như vậy, cũng đừng làm dáng vẻ sợ hãi như thế!”

Trong mắt Hữu Hi hiện lên gì đó, mờ mịt nhìn Lăng Khiếu Dương, sau đó đột nhiên cười nhạt nhẽo: “Bọn họ chết rồi…? Vậy ngươi cũng nên chết đi chứ, ngươi đối với ta so với bọn chúng tốt hơn ở chỗ nào, ngươi cùng bọn họ có gì khác nhau. Ngươi ở trước mặt mọi người cưỡng bức nhục nhã cơ thể ta. Ngươi cao thượng tốt hơn bọn chúng ở đâu? Không!!! Ngươi cùng bọn họ chỉ khiến ta có cảm giác chán ghét buồn nôn mà thôi…”

Hữu Hi tố cáo hắn khiến cho hắn co rút đau đớn, hét to: “Không, không phải như thế, không phải…!”

Hắn phản bác nhưng lời nói không hữu lực, đôi môi trong nháy mắt mất đi huyết sắc,. trong lòng khó chịu, hai tay siết chặt tay Hữu Hi, vẻ mặt đau khổ: “Đừng đem bọn chúng so sánh với ta. Ta không phải bọn chúng, ta là nam nhân của nàng, nàng là thiếp của ta, đừng đem ta xếp vào hàng ngũ của chúng”

Hữu Hi chế giễu cười, thân thể nhẹ run, quát to: “Ngươi khác bọn chúng chẳng qua vì ngươi giàu hơn chúng, thực chất không khác, không khác gì cả..”

“Ta”- Lăng Khiếu Dương hít thở không thông, nói không nên lời. Đúng, nàng nói không sai, hắn chiếm đoạt nàng, hắn hành hạ nhục nhã nàng. Đúng vậy, so với đám người đó thật sự giống nhau, chỉ hơn chứ không kém, Lăng Khiếu Dương cười khổ, kéo Hữu Hi tới cửa sổ trước bàn, đặt vào tay Hữu Hi cây dao cắt quần áo, nắm tay nàng, đem mũi dao đặt ngay trước tim hắn, mỉm cười: “Hận ta đúng không, ta đáng chết, đây, chỉ cần đâm vào nàng có thể dễ dàng giết ta, trả lại sự công bằng cho nàng, động thủ đi, làm đi”

Hữu Hi đờ đẫn nhìn Lăng Khiếu Dương, tay nắm dao mà run rẩy, trong tiềm thức nàng muốn ném dao xuống, nhưng Lăng Khiếu Dương giữ chặt tay nàng, cứ như thế con dao vẫn nằm yên, nàng đau khổ khóc, tại sao, tại sao nàng không hạ thủ tại sao?

Nhìn Hữu Hi không cách nào xuống tay, đôi mắt đen của Lăng Khiếu Dương nhìn chằm chằm nàng, thấp giọng hỏi: “Nàng không thể ra tay đúng không, bởi vì trong lòng nàng ta với bọn chúng không giống nhau có đúng không. Nàng đối với ta có cảm giác đúng hay không!”

“Không”- Hữu Hi kịch liệt lắc đầu: “Ta hận ngươi, hận không thể giết chết ngươi, đừng tự cho mình là đúng, ngươi vĩnh viễn đừng nghĩ có được trái tim ta, đừng nghĩ”

Lăng Khiếu Dương kích động giận dữ hét: “Hảo, nếu hận ta nàng còn do dự cái gì, tại sao vẫn không ra tay đi”

Sau khi hắn hét to, trong phòng liền yên tĩnh, trái tim Lăng Khiếu Dương như bị xé rách, hắn đau khổ cười, bàn tay to buông lỏng Hữu Hi, nhưng hữu Hi hoảng sợ lui về sau.

Con dao trong tay nàng đâm vào người hắn, nàng quả nhiên hận hắn. Lăng Khiếu Dương tan nát cả cõi lòng cười thật to, nỗi bi ai vô hạn, nhìn con dao cắm trên ngực rồi nhìn Hữu Hi.

Nàng quả thật hận hắn, hận hắn không chết đi, hắn thua, thua thảm hại, không biết là do xui xẻo hay tay nàng run nên không đâm trúng tim hắn.

Nhưng vết thương không sâu lại giống như hút cạn sinh lực, lấy mất trái tim hắn khiến hắn không cách nào giải thoát bản thân. Hắn cười mà tan nát cõi lòng, rút dao, hắn thất hồn lạc phách đi ra ngoài còn Hữu Hi thân thể mểm nhũn co quắp tê liệt ngồi trên đất., thân thể run rẩy, trên tay còn vương lại máu của hắn, Hữu Hi dùng tay che lấy mặt mình, cúi đầu khóc nức nở..

Lúc đâm dao xuống không sâu, không thể lấy mạng Lăng Khiếu Dương, có lẽ vì nàng quá sợ hãi mà dùng sức không đủ hay căn bản không dám ra tay giết người. Nhưng nhát dao đâm vào thật sự làm cho Lăng Khiếu Dương chua xót, chính thức đả thương trái tim hắn

Nơi ngực của hắn, còn lưu lại vết sẹo do Hữu Hi gây ra. Một cái do kiếm, một cái là do dao. Trên mặt hắn môi hắn cũng có sẹo do Hữu Hi lưu lại, một vết cào, một vết cắn, lớn nhỏ đều có.

Ngay sau đó Hữu Hi liền hồi phục tâm tình, không thèm nghĩ nữa, đem tất cả hình ảnh đã xảy ra quên đi.

Từ khi nàng đâm hắn, ban đêm Lăng Khiếu Dương không hề đến ôm nàng ngủ, không biết là đang chờ nàng bớt sợ hãi hay buông tha, hắn mỗi nhàu chỉ đến ăn cơm. Nói cũng không nhiều, dạo gần đây càng trầm mặc, tưởng chừng như hắn không tồn tại.

Hữu Hi vẫn như vậy mỗi ngày may quần áo giày dép, Lăng Khiếu Dương cũng không chờ đợi, bởi vì hắn biết, Hữu Hi làm mọi thứ vì Hoàng Bắc Thiên.

Lăng Khiếu Dương nói được làm được, rất nhanh Vân San bị gả đi, Vân San bị trói trên kiệu hoa, khóc lóc thê thảm nhưng Lăng Khiếu Dương nửa điểm cũng không mềm lòng

Hữu Hi thấy chú rể tới rước dâu, là một người mập mạp hai mắt dâm tà, lúc kiệu hoa khởi hành ai cũng đều dị nghị, nghe nói Vương viên ngoại đã cưới ba bốn thể tử, ai cũng chết không minh bạch, tiểu thiếp bị hành hạ không còn là người, bây giờ lấy thêm người không biết kết quả ra sao.

Mặc kệ Vương viên ngoại là lang hay là hổ, hay biến thái, Vương gia đã gả Vân San thì nàng phải gả, khóc lóc cũng vô dụng.

Một tháng lại trôi qua, lúc Hữu Hi thăm Hoàng Bắc Thiên cũng tới. Nàng đã làm xong quần áo giày thích hợp mang vào mùa thu, còn có cả hoa hồng nàng tự tay làm đi về Minh Viên.

Lăng Khiếu Dương đứng yên đưa mắt nhìn theo dáng nàng rời đi, sau đó cô độc quay về phòng.

Minh Viên.

Hữu Hi vừa bước qua cửa đã thấy Hoàng Bắc Thiên đang mong ngóng ngồi trên xe lăn nhìn về phía cửa, nhìn thấy nàng đi vào, trên môi thản nhiên mỉm cười.

Hữu Hi đi qua, tay Hoàng Bắc Thiên liền giữ lấy thắt lưng nàng để nàng ngồi lên đùi hắn, sau đó hắn đẩy xe lăn đi vào phòng.

Một tháng không gặp hai người trong lòng có biết bao thương nhớ, cuồng nhiệt hôn quấn lấy nhau, dùng đôi môi của mình để bày tỏ nhớ nhung.

Hữu Hi mặt ửng hồng, ánh mắt mê muội, dù nàng chán ghét sự đụng chạm của nam nhân, nhưng ngoại trừ Hoàng Bắc Thiên thì không như thế.

Hắn chậm rãi dừng lại, trán hai người dựa vào nhau, im lặng, hơi thở dồn dập. Hữu Hi áp mặt vào ngực Hoàng Bắc Thiên, dịu dàng nói: “Ta có giúp chàng làm mấy bộ quần áo mặc vào mùa thu, chàng có muốn xem không?”

“Khiến nàng khổ cực rồi!!”- Hoàng Bắc Thiên đau lòng nắm lấy tay Hữu Hi cúi đầu thì thầm.

Hữu Hi lắc đầu: “Không khổ cực gì cả”- Vừa nói vừa ôm chặt Hoàng Bắc Thiên, nàng thích cảm giác được Hoàng Bắc Thiên ôm, an tâm ấm áp, hạnh phúc mà không hề có cảm giác sợ hãi.

Hoàng Bắc Thiên nhìn thấy tâm tình Hữu Hi so với lấn trước co chút sa sút hỏi nàng làm sao, nhưng nàng chỉ cười không nói, hắn cũng không hỏi nữa. Tùy ý để nàng ôm, im lặng không nói.

Cùng người mình yêu ở một chỗ, dù chỉ ôm không nói lời nào cũng không cảm thấy chán.

Hoàng Bắc Thiên dạy nàng viết chữ, giúp nàng đọc hiểu những từ viết phức tạp ở cổ đại, chỉ nàng cách viết chữ. Mỗi thời khắc ở cạnh nhau đều rất quý báu, lúc dùng bữa tối, Hữu Hi giúp Hoàng Bắc Thiên ăn, đôi khi còn cố ý làm chuyện xấu, đem cơm dính trên mặt Hoàng Bắc Thiên gỡ xuống, Hoàng Bắc Thiên nắm lấy tay nàng ăn hạt cơm sót lại trên đó.

Hai người cười to, rồi tiếp tục ăn, Hữu hi còn mang cả rượu ngon tới. Hữu Hi không uống được nên chỉ nhấp hai chén nhỏ, hai gò má ửng đó, mắt như nước mông lung mê người.

Không biết có phải do rượu mà nàng nhìn thấy Hoàng Bắc Thiên rất vui, nảng múa bale, xoay mấy vòng ngã xuống người Hoàng Bắc Thiên ôm lấy cổ hắn, ngửa ra sau, làm Hoàng Bắc Thiên từ trên ngã xuống mặt đất. Hai người không hề đẻ tâm mình đang nằm dưới bàn chỉ biết hôn nhau, ôm nhau rất thân mật…

Đêm Hữu Hi không rời đi, ở lại Minh Viên cùng Hoàng Bắc Thiên, nàng không biết mình sợ cái gì, tóm lại rất sợ trở về Nghĩa Vương phủ. Hoàng Bắc Thiên nhìn Hữu Hi ngủ trên người hắn, nhìn dung nhan nàng thầm nghĩ: “Hữu Hi, nếu một ngày nàng phát hiện ra Hoàng Bắc Thiên nàng yêu nhất cũng lừa gạt người, nàng còn yêu ta không?”

Đêm rất yên tĩnh, Hữu Hi không về, làm cho Lăng Khiếu Dương lo âu không ngủ được, hắn liền suy nghĩ miên man.

Suốt một đêm dài, hai người đang làm gì, có lẽ không làm gì hết nhưng cũng có thể làm gì đó.

Tất cả đều do hắn dung túng để Hữu Hi có cơ hội gặp Hoàng Bắc Thiên, lí do là vì hắn không muốn nhìn nàng tiền tụy mà chết. Nhưng quyết định đóvới hắn thật sự giống như một kiểu hành hạ, mỗi lần thấy Hữu Hi đi gặp Hoàng Bắc Thiên trái tim hắn như bị tra tấn, Lăng Khiếu Dương cả đêm không ngủ nổi.

Hữu Hi tạm biệt Hoàng Bắc Thiên, đi về Vương phủ, sau khi Hữu Hi rời đi, trên trời có một cơn chim trắng bay tới nhẹ nhàng đáp xuống xe lăn Hoàng Bắc Thiên. Hắn vươn ngón tay thon dài gỡ dây nơi đùi con chim nhìn thấy mảnh giấy trắng sau đó mở ra đọc xong liền xé nát., tiện tay vứt đi, mảnh giấy theo gió thu bay đi.

Hữu Hi vừa về tới phủ đã nghe thấy mùi thơm thức ăn, lúc nàng tiến vào tẩm đã thấy Lăng Khiếu Dương ngồi giữa phòng trước bàn bát tiên… chờ nàng. Trên bàn toàn là món nàng thích, nàng cảm giác không được tự nhiên giống như lén lút ngoại tình.

Không, nàng không nên có cảm giác đó, nàng đi gặp trượng phu có gì sai đâu!!

Sắc mặt hắn không tốt lắm nhìn thấy nàng về, uể oải nhìn nàng, cúi đầu hạ giọng nói: “Ăn cơm đi”

Lăng Khiếu Dương như thế khiến nàng không quen, nhưng vẫn ngồi xuống, không nói lời nào cúi đầu ăn, đều là món ăn ngon đặc biệt là những món nàng yên thích

Nhưng nhìn chén cơm của Lăng Khiếu Dương còn đầy, không biết hắn lại làm sao. Lúc ánh mắt Lăng Khiếu Dương ngước lên từ trên nhìn xuống, đập vào mắt là dấu hôn nơi cổ trắng, làm cho chiếc đũa trong tay hắn “ba” một tiếng bị bẻ gãy.
Chương Trước/160Chương Sau

Theo Dõi