Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/51Chương Sau

Nam Bảo Mẫu Đến Từ Thành Phố

Chương 22

☆.

“Điền Trí Viễn, nếu như anh không thể quên được bạn trai trước của mình, hai ta cũng khó mà tiếp tục được.”

Chẳng tài nào nhìn rõ nét mặt của Doãn Chân, nhưng giọng nói của cậu lại trầm trầm lạnh lùng dị thường. Dứt lời cậu định mang quần áo vào rồi xuống xe, nhưng lúc cậu chuẩn bị tuột xuống khỏi đùi Điền Trí Viễn, hắn đã nắm lấy cổ tay cậu.

“Anh đã không còn nghĩ về người đó nữa rồi, Doãn Chân!” Điền Trí Viễn nắm thật chặt cổ tay Doãn Chân – “Anh chẳng hề không nghiêm túc với em, thật đó! Có lẽ do thời gian chúng ta quen nhau không dài nên em không hiểu anh, nhưng anh sẽ dùng thời gian để chứng minh cho em thấy! Anh không phải loại người tuỳ tiện hứa hẹn chịu trách nhiệm với người khác.”

Doãn Chân cong môi, cúi đầu, dán trán mình lên trán Điền Trí Viễn, hỏi hắn với ý cười hả hê: “Vậy hồi nãy anh ngây ra làm gì? Chẳng lẽ không phải anh nhớ đến bạn trai trước hay sao?”

Hơi thở gần kề của Doãn Chân làm Điền Trí Viễn có hơi váng vất say, thuận thế chụt lên môi cậu vài cái, hắn nói: “Không gạt em nữa, khi nãy đích thật là có nhớ tới cậu ta, nhưng không phải kiểu tình cũ khó quên mà em nghĩ. Khi chia tay nhau, anh đã rất hận, hận đến mức muốn giết chết người kia, nhưng vừa nhắm mắt anh lại nhớ đến ánh nhìn thơ ngây ngượng ngùng của người kia lúc ấy, làm anh khó mà hạ quyết tâm tàn nhẫn được. Sau đó tụi anh không gặp mặt nhau nữa, thời gian trôi qua quá lâu, lâu đến độ anh đã không biết mình còn lại cảm giác gì đối với người kia, lúc nghĩ đến cũng chỉ thấy ngỡ ngàng…”

Đúng vậy, là ngỡ ngàng.

Ngỡ ngàng không biết tại sao lúc trước lại đáp trả lời yêu của người nọ; ngỡ ngàng không biết tại sao hắn có thể vì người nọ mà cúp cua một tuần để đi làm công, để kiếm đủ 3000 đồng mua một chiếc đồng hồ đeo tay làm quà sinh nhật cho người nọ; ngỡ ngàng không biết tại sao chỉ vì một cuộc điện thoại gọi đến lúc nửa đêm nói rằng muốn gặp hắn của người nọ, mà leo lên bức tường cắm đầy miểng chai của trường làm hai bàn tay mình trầy trụa vô số; càng ngỡ ngàng hơn nữa khi không biết tại sao vào phút cuối khi người nọ phản bội hắn, rõ ràng có thể nói nhưng hắn lại lựa chọn lặng thinh chịu đựng…

Quá nhiều điều ngỡ ngàng ùa đến, biến thành một vùng sương mờ mờ trắng, ngỡ ngàng ánh mắt thơ ngây sạch trong của người nọ lúc ban đầu, ngỡ ngàng suy nghĩ của chính bản thân mình, càng ngỡ ngàng hơn vì tình yêu thuần khiết thuở ban sơ.

Điền Trí Viễn buông cổ tay Doãn Chân ra, đổi thành ôm lấy mặt cậu, đôi mắt sáng rực chăm chú nhìn cậu – “Nhưng tuyệt không phải tình cũ khó quên mà em tưởng. Bởi vì trong lòng anh lúc này chỉ có một mình em! Anh sẽ không hứa hẹn đời đời kiếp kiếp gì với em, bởi không ai biết trước điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, anh chỉ biết ngay lúc này đây anh muốn em, ngày nào anh còn ở bên em, ngày ấy trong lòng anh cũng chỉ sẽ nghĩ đến một người là em.”

“…” Ai nói Điền Trí Viễn là con trâu ngốc hả? Bước ra đây tôi xé nát miệng nó liền! Mấy lời yêu bùi tai buồn nôn như này, ai cmn có thể nói dễ nghe hơn hắn?

Nếu như không phải trong xe không có đèn, có lẽ đôi mắt vì cảm động mà ửng đỏ của Doãn Chân sẽ bị Điền Trí Viễn thấy rõ mồn một.

Điền Trí Viễn nhấn đè đầu Doãn Chân vào cổ mình, một tay vuốt tóc cậu, một tay ôm lấy eo cậu – “Đợi sau này có thời gian, anh sẽ nói rõ chuyện trước kia cho em hay, mẹ anh đã sớm biết tính hướng của anh rồi, nên anh sẽ không giấu diếm em trước mặt bà, nếu như em đồng ý, chúng ta cũng nên bớt thời gian đi gặp ba mẹ và anh của em.”

“Ngốc, sao anh dám chắc ba mẹ em sẽ bằng lòng gặp anh? Chẳng lẽ anh không sợ bọn họ phản đối sao?”

“Ư, việc này…” Điền Trí Viễn hiển nhiên không nghĩ tới điều ấy, lập tức bị vặn hỏi đến choáng váng, nhưng chỉ chốc lát sau hắn lại nói: “Kệ bà thái độ của bọn họ, chỉ cần em có quyết tâm ở cùng anh, anh chẳng sợ cái quái gì cả.”

Nói trắng ra, Doãn Chân chính là năng lượng, là tất cả dũng khí của hắn!

Doãn Chân không biết nên nói gì cho phải bây giờ, tim cậu nảy thình thịch mãi không ngừng, mãnh liệt một cách khác thường, suy tư thật lâu cũng không thể nghĩ ra câu chữ nào có thể diễn tả tình cảm trong lòng cậu ngay lúc này, cuối cùng chỉ có thể dùng cả tay lẫn chân quấn lấy Điền Trí Viễn như gấu Koala, khụt khịt mũi tủi thân và nghẹn ngào nói bên tai hắn: “Điền Trí Viễn, em cmn thích anh lắm, rất rất thích, thích đến nỗi không biết nên làm gì mới phải, thích đến độ tim đập cũng đau….”

Nhưng anh lại chẳng hề hay biết!

Đêm đó khi hai người về nhà đã là 3 giờ sáng, thật không thể tin nổi bọn họ đã ở trong xe làm ba lần liên tục, trong lúc ấy cứ cách vài phút điện thoại của Điền Trí Viễn lại kêu một lần, bọn họ cũng chẳng để ý tới.

Về đến nhà, hai người cùng vào nhà vệ sinh trong phòng ngủ chính tắm rửa, lúc Doãn Chân định bước về phòng sách ngủ thì bị Điền Trí Viễn giữ chặt, kéo cậu ngủ lại trên giường mình.

Hôm sau, khi trời còn chưa sáng, Doãn Chân thừa dịp Điền Trí Viễn vẫn chưa tỉnh ngủ đã chịu đựng cái eo mỏi nhừ mà bước xuống giường, lặng lẽ trở lại phòng sách, mở cửa sổ liếc nhìn ánh rạng đông màu xám trắng, chiếc SUV tối qua vẫn đậu trước cửa nhà khách.

Xem ra Mạc Hiểu Thiên vẫn chưa đi.

Tối qua thành công cản Điền Trí Viễn đến kiểm tra sổ đăng ký, vậy còn sáng nay sẽ thế nào đây? Nếu Điền Trí Viễn ra ngoài rồi không khéo gặp cái tên thì sao? Tất cả đều ngủ chung trong một căn nhà, muốn đụng mặt nhau thật sự rất dễ.

Mặc dù tối qua đã năm lần bảy lượt nhận được lời cam đoan của Điền Trí Viễn, nhưng Doãn Chân lúc này vẫn để ý tới ba chữ Mạc Hiểu Thiên như cũ, không vì cái gì khác, cậu chỉ không hi vọng Điền Trí Viễn nhìn thấy khó chịu trong lòng hắn mà thôi.

Lúc tám giờ rưỡi sáng, Điền Trí Viễn vác cái mặt in hằn Ngũ Chỉ sơn* ngồi trước bàn cơm ăn mì, Doãn Chân thì đứng ở cửa sổ trong phòng sách trông chiếc SUV kia lái đi về hướng huyện.

*: Năm ngón tay (đương nhiên là đặc tả trên mặt)

Doãn Chân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, lúc này mới yên lòng trở lại bàn cơm ăn mì của cậu.

Thiệt quái, rõ ràng khi trước cậu đã thấy ngán ăn món này rồi, nhưng sao hôm nay lại cảm giác nó cực kì ngon.

Ngẩng đầu nhìn Điền Trí Viễn ngồi đối diện, phát hiện hắn nhìn mình, đầy trong ánh mắt chất chứa ý cười đều là yêu thương. Nhưng dấu đỏ trên mặt hắn quá nổi, làm nụ cười của cậu có hơi khôi hài.

Cơ mà vẫn hết sức ngọt.

Qua một tối, bầu không khí yêu đương giữa hai người rõ ràng nồng nàn và ngọt ngào hơn so với trước kia, chỉ có hai người bọn họ ngồi bên bàn cơm dùng bữa sáng, thừa dịp mẹ hai ở nhà bếp luộc trứng gà lăn mặt cho Điền Trí Viễn không chú ý bên ngoài, Doãn Chân liền mau chóng nghiêng tới cắn một phát lên cái miệng đầy mì của Điền Trí Viễn, một hơi mùi giấm. Sau đó bình tĩnh ngồi trở lại, thưởng thức vẻ mặt đỏ lỗ tai và thộn thộn dễ thương của Điền Trí Viễn.

Bong bóng màu hường cứ toả ra mãi đến khi Điền Trí Viễn rời khỏi nhà.

Sau khi xuống lầu Điền Trí Viễn không lái xe đi thẳng, mà là tới quầy tiếp tân ở nhà khách kiểm tra sổ đăng ký phòng và khoản mục. Vì không cho Triệu Nhã Hân trông thấy dấu tay trên mặt mình, hắn bụm mặt nói láo là đau răng.

Lật quyển sổ đăng ký hôm qua, Điền Trí Viễn rất kinh ngạc – “Hôm qua người ở huyện tới kiểm tra rồi à? Nhiều người như vậy.”

Triệu Nhã Hân dọn vệ sinh ở sảnh trước, đang quét tước, nghe vậy thuận miệng đáp: “Đúng là có vài ông cán bộ tới đó ạ, cơ mà không phải người trong huyện, mà là từ thành phố S, hình như là người của viện kiểm sát.”

“Viện kiểm sát?” Điền Trí Viễn cau mày, tay vẫn lật – “Phải chăng lại có dân đến tỉnh khiếu kiện, báo cáo chính quyền thành phố là khoản tiền bồi thường di dời giải toả bị ai đó tham ô?”

“Chắc vậy, bằng không thì sao mấy người ở viện kiểm sát lại phải tốn công đến đây?”

Điền Trí Viễn không nói tiếp, đường nhìn dừng lại tại dấu bút xoá màu trắng trên quyển sổ, và cả hai chữ “Trương Cường” viết thêm vào bên dưới.

“Tiểu Triệu, sao lại xoá rồi sửa lại tên người này?” Điền Trí Viễn giơ quyển sổ.

Động tác khom lưng lau nhà của Triệu Nhã Hân dừng lại, chầm chậm đứng thẳng người, cô do dự một chút rồi cười nói: “Ghi nhanh quá nên sai chữ, phải sửa lại lần nữa ạ.”

“À!” Điền Trí Viễn gật đầu, không để ý tới nữa.

Đúng lúc này điện thoại vang lên, Điền Trí Viễn lấy ra xem, tin báo người gọi tới là Trần Dương, hắn không bắt máy, mà tiếp tục bụm mặt vội vàng đi ra khỏi nhà khách, lên xe rồi mới ấn nút nghe.

[Trí Viễn, tối qua có người ‘làm’, cơ mà gọi cho anh mãi không được.]

Điền Trí Viễn nghe xong mặt liền đổi sắc, nghĩ đến tối qua say sưa với Doãn Chân trong xe, mang tai không khỏi có hơi nóng lên – “Tối qua nhà có việc gấp, ngại quá. Người ‘làm’ kia thế nào?”

*trong đây mang ý lừa bịp

[Bắt được rồi, chặn được nó trên đường cao tốc từ trấn Bách Nham đến Phổ Châu hồi năm giờ sáng nay, chỉ là thằng ranh thôi, kỹ thuật rút bài không tệ, thắng 120 ngàn, giữa đường để lại cho đám thằng đệ nó 80 ngàn, còn lại 40 ngàn bị bọn em lấy lại sau khi tóm được nó rồi. Phần còn lại anh nói nên làm sao bây giờ]

Điền Trí Viễn tắt máy, lái xe lao vút đi.

Doãn Chân mãi vẫn không biết hồi trước Điền Trí Viễn nói chuyện với Dư Hà kiểu gì, hôm nay cuối cùng cũng rõ.

Lúc cậu dẫn đôi long phượng thai đến siêu thị mua kem đánh răng, có trông thấy đầu trọc Nhị Hỉ, cái tên thanh niên khá có bản lĩnh ấy, nay trên lòng bàn tay phải của gã quấn băng gạc, chỉ dẫn theo mỗi thằng đàn em, vừa thấy Doãn Chân mặt liền trắng bệch, mắt rủ xuống, vội vàng đi đường vòng trốn.

Doãn Chân nhìn chằm chằm bóng lưng của Nhị Hỉ, và cả bàn tay phải quấn băng gạc kia nữa, trong lòng không biết là cảm xúc gì. Thời gian tuổi thanh xuân tuyệt vời như thế, không lo học lấy một cái nghề rồi vui vẻ mà sống, lại cam chịu làm tay chân cho người ta, tưởng rằng đi theo mấy tay anh chị là có thể hống hách đến nỗi vểnh đuôi lên trời, từ nay về sau sẽ đứng trên cao trông xuống kẻ khác chắc. Dù trong tim Doãn Chân không đành lòng nhìn gã bị Điền Trí Viễn đâm xuyên bàn tay phải, nhưng cậu cũng chỉ đành lặng yên thở dài một tiếng ‘tự làm tự chịu’ trong lòng.

Hôm nay Doãn Chân vẫn như thường lệ, sắp xếp 3 lượng bài luyện bút lông cho Hâm Hâm.

Hâm Hâm và Nữu Nữu đã học một số chữ mới rất đơn giản ở lớp nhà trẻ, Doãn Chân dạy nhóc viết chữ cũng bắt đầu với các nét bút đơn giản nhất, ví dụ như ngang (一), sổ(丨), phẩy(丿), mác(㇏). Qua một tháng luyện tập, thủ pháp của Hâm Hâm thành thạo hơn không ít, chỉ có điều nhóc còn bé quá, lực tay chưa đủ, chữ viết ra chỉ có thể coi như một chữ*.

*Ý là chưa thành hình chữ thư pháp, mà chỉ là 1 chữ viết bình thường.

“Hâm Hâm giỏi quá à! Thiệt là oách! Mới học chưa bao lâu mà đã viết được chữ đẹp thế này rồi, thiệt là giỏi!” Doãn Chân cầm hai chữ “Nhật(日)” “Nguyệt(月)” Hâm Hâm viết trên tay mà thưởng thức, khen nhóc nức nở.

Con nít một khi được khen đều sẽ tràn trề ý chí chiến đấu, Hâm Hâm lập tức tỏ vẻ mình sẽ viết thêm 5 tờ nữa.

“Giỏi! Hâm Hâm thật là tấm gương tốt của chú, chú cũng muốn học như Hâm Hâm.”

Mẹ hai đứng ở cửa phòng sách nhìn hai đứa nhỏ ngoan ngoãn viết chữ, hớn hở mà cười đến thoả mãn. Rõ là đã lâu lắm bà mới thấy hai đứa nhỏ yên tĩnh ngồi trong nhà 1-2 tiếng như thế.

“Tiểu Doãn, con lợi hại thật đấy! Mới đến một tháng thôi đã dạy 2 đứa quỷ này nghe lời tới vậy rồi, thật là rất cám ơn con lắm.” Lúc Doãn Chân ra ngoài uống nước, mẹ hai cũng ở bên không ngừng khen ngợi cậu.

Doãn Chân lấy ấm nước trong tủ lạnh ra rót đầy một ly – “Bác gái khách sáo quá, thật ra thì con vừa mò vừa dạy ấy chứ.”

“Ây dà, con đừng khiêm tốn vậy mà, tóm lại là đã làm tới chức thầy giáo rồi, đương nhiên là chẳng phải dạng vừa đâu. Hà hà!”

Doãn Chân cười, không phải giáo viên nào cũng đều giỏi dạy trẻ, chỉ có người thật sự nhập tâm coi mấy đứa như con đẻ của mình, cho rằng đó là một loại trách nhiệm, xuất phát từ quan điểm ấy, nghĩ về những gì bọn trẻ muốn, sự dạy dỗ cũng sẽ nhận được đền đáp tương ứng.

Cậu biết rõ Hâm Hâm và Nữu Nữu là do mẹ ruột tụi nó đẻ mướn, chứ không phải do hắn và vợ trước sinh ra như Điền Trí Viễn nói với người ngoài, tất cả của tất cả, cậu đều biết.

Cậu thích Điền Trí Viễn, nên cậu sẽ coi hai đứa trẻ này là chính bản thân mình.

Uống nước xong, Doãn Chân bước vào phòng sách xem kết quả luyện tập của tụi nhỏ.

“Hâm Hâm, lúc viết chữ này lực phải mạnh thêm nữa, coi này, như thế, con thử xem… Đúng rồi, thật thông minh, chú mới chỉ chút đã hiểu ngay rồi.”

“Chú ơi, kể con nghe chuyện này đi chú?” Lúc Hâm Hâm luyện viết chữ, Nữu Nữu không biết tìm đâu ra một quyển cổ tích, cô bé chỉ vào bức tranh trên bìa, nài nỉ Doãn Chân kể cho nghe.

Doãn Chân cười híp mắt sờ sờ đầu Nữu Nữu, cầm lấy cuốn truyện rồi nhìn lướt qua, là cổ tích cô bé lọ lem, thế là bắt đầu kể.

“Ngày xửa ngày xưa, ở thành trấn nào đó, có một cô bé rất đáng yêu, cô không chỉ thông minh xinh đẹp mà còn hiền lành tốt bụng…” Giọng của Doãn Chân rất trong, lúc kể truyện cổ tích cậu cố hết sức thả tiếng trầm xuống, âm điệu hoà vào câu chuyện làm nó sống động y như thật, khiến Nữu Nữu nghe đến độ ngẩn ngơ – “Không lâu sau, cô bé lọ lem và chàng hoàng tử cử hành lễ cưới, cảnh tượng long trọng, hết sức náo nhiệt, dân chúng cả nước đều chân thành chúc mừng hai người bọn họ. Từ đó về sau, cô bé lọ lem sống vui vẻ hạnh phúc suốt cuộc đời…”

Kể xong câu chuyện, Doãn Chân khép cuốn cổ tích lại, cười tủm tỉm hỏi Nữu Nữu – “Nghe hay không?”

Nữu Nữu ra sức gật đầu, đôi mắt đen tròn như quả nho lập loè toả sáng – “Chú ơi, trong truyện cổ tích cô bé lọ lem với chàng hoàng tử cưới nhau rồi sau này sẽ hạnh phúc, vậy sau này con cũng sẽ tìm một chàng hoàng tử để đám cưới.”

Doãn Chân phì cười – “Vậy Nữu Nữu định tình mẫu hoàng tử kiểu nào đây?”

Nữu Nữu chống cằm ngẫm nghĩ, nói: “Ưm, giống chú ấy.”

“Hử? Sao lại giống chú? Chẳng lẽ ở nhà trẻ tụi con không có nhóc đẹp trai nào hết à?”

“Dạ hông có, đứa nào cũng y chang con cóc.”

“Hà — Vậy ra, trong mắt Nữu Nữu, chú là người đẹp trai nhất rồi.”

Nữu Nữu như một bà cụ non, dùng ánh mắt đánh giá nhìn nhìn Doãn Chân, bĩu môi nói: “Tạm được, kém hơn ba con chút ít!”

“Phì — rõ ràng là chú đẹp trai hơn! Ba con đâu có trắng như chú, cũng đâu có cool như chú.”

Nữu Nữu lắc đầu, nói: “Không đúng, ba con oách hơn chú, tuy ba con hông có quần* giống chú, nhưng ba con vẫn đẹp trai hơn chú!”

*từ quần có phát âm giống kool:))

“…” Doãn Chân bị những lời này làm ngớ người, ba của bé có đẹp trai hay không thì liên quan quái gì tới quần của cậu?

Mãi đến lúc ăn cơm tối, Doãn Chân cũng vẫn không thể thoát ra khỏi lời nói quái lạ của Nữu Nữu.

Hôm nay Điền Trí Viễn trở về vô cùng sớm, mẹ hai vừa bưng cơm lên bàn thì hắn đã bước vào cửa rồi, vì vậy cả nhà thật vui vẻ ăn cơm tối cùng nhau. Vui vẻ nhất không ai qua được Doãn Chân, trên bàn cơm thì mắt đi mày lại với Điền Trí Viễn, dưới bàn thì em đụng anh một cái, anh đụng em một cái, bong bóng màu hường thiệt muốn nhuộm luôn cả phòng ăn.

Nữu Nữu ngồi cạnh Điền Trí Viễn, vừa xới cơm vừa liên tục ngẩng đầu liếc trộm Điền Trí Viễn và Doãn Chân.

Doãn Chân nhìn Điền Trí Viễn cứ vừa và cơm trắng vừa liếc nhìn mình, nhịn không được gắp một miếng củ cải chua xào thịt bằm cho hắn – “Ăn chút rau đi!”

Điền Trí Viễn nói tiếng cám ơn rồi cười đến sung sướng.

Đột nhiên, Nữu Nữu tạt Doãn Chân gáo nước: “Chú, chú đừng có thích ba con nha!”

Trước ánh mắt kinh ngạc của mẹ hai, Doãn Chân hận không thể úp luôn mặt vào chén.

← Xem lại

Xem tiếp
Chương Trước/51Chương Sau

Theo Dõi