Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/51Chương Sau

Nam Bảo Mẫu Đến Từ Thành Phố

Chương 51

“Em mắng đi, em mắng ông đây bao nhiêu câu thô tục, hôm nay ông đây sẽ chơi em bấy nhiêu lần! Em có gan thì mắng cho nhiệt tình vào, xem ông đây có chơi chết em hay không!”

☆.

Điền Trí Viễn xử lý mấy chuyện giao nhận chuyển nhượng và đống sổ sách còn sót lại ở trấn Nguyên Thuỷ xong, lại bắt đầu chạy lên tỉnh liên hệ trường tiểu học với việc dời hộ khẩu. Vào lúc hắn bận bịu, Doãn Chân cũng không được rảnh rang, cậu báo danh tham gia đợt kiểm tra giáo viên tháng tám năm nay của tỉnh, dự định quay lại trường làm giáo viên, thế nên ngày nào cũng đều ôn tập.

Vào trung tuần tháng ba ở tỉnh truyền tới tin, ba Dư Hà bị cơ quan chức năng tạm giam vì hối lộ, trốn thuế gì đó, còn lên trên thời sự đài truyền hình của tỉnh nữa chứ.

Lúc Doãn Chân thấy tin thì Điền Trí Viễn đang tắm, cậu không khỏi nhớ tới cái hồi anh cậu tới trấn Nguyên Thuỷ hưng sư vấn tội, Điền Trí Viễn nhờ anh giúp một chuyện, chẳng lẽ hai người này túm tụm lại âm mưu gì đó rồi. Dằn không được tò mò trong lòng, Doãn Chân đợi Điền Trí Viễn tắm xong liền đi theo hắn hỏi.

“Ba Dư Hà bị bắt rồi đó.”

Điền Trí Viễn lau tóc bước tới trước giường – “À.”

“Anh không thấy lạ hả?”

Vứt khăn lên ghế, mang áo ngủ vào – “Có gì lạ đâu, Dư lão đại vốn chẳng phải người tốt gì, nói lão giết người anh cũng chả ngạc nhiên mấy.”

Quả thật là vậy.

“Nhưng mà… anh không thấy bất ngờ sao?”

Điền Trí Viễn khó hiểu liếc mắt nhìn Doãn Chân – “Sao vậy? Sao tự dưng lại quan tâm đến một người không đáng để ý như thế?” Ngẫm nghĩ một hồi, đi tới ôm Doãn Chân, nhếch mày – “Nói đi, rốt cuộc em muốn hỏi cái gì?”

Doãn Chân quặp chân quanh eo hắn, hai tay thì vòng qua cổ – “Có phải anh với anh em…”

Điền Trí Viễn ôm Doãn Chân ngồi bên mép giường – “Anh với anh em nào có bản lĩnh lớn như thế, cơ mà, đúng là có cố gắng ngấm ngầm làm vài chuyện, nhất là anh của em, vì thu gom chứng cứ nhận hối lộ, trốn thuế của lão mà hao tốn không ít nhân lực với tiền bạc.”

Doãn Chân gật đầu – “Anh em không ra tay thì thôi, một khi đã làm thì toàn xài chiêu độc.” Ngước mắt nhìn Điền Trí Viễn – “Vậy còn anh? Lấy hiểu biết của em về anh, anh không thể nào chẳng làm gì, giao hết tất cả cho anh em được.”

Điền Trí Viễn gẩy gẩy chóp mũi Doãn Chân, cười nói – “Sắp tới em sẽ biết!”

Điền Trí Viễn nói qua một thời gian ngắn nữa, thật cũng không lâu lắm, gần như là vào lúc hắn với Doãn Chân tới tỉnh liên lạc với đội thợ sửa chữa và cầm chìa khoá nhà mới, thì có đủ loại tin truyền đi rằng Dư lão đại bị nghi có liên quan đến cái chết bất ngờ của vợ cũ lão mấy năm trước, đang thu thập bằng chứng để tiến thêm một bước điều tra chặt chẽ.

Doãn Chân hết sức kinh ngạc – “Này là do anh làm?”

Điền Trí Viễn không ừ hử gì, chỉ nói: “Chập mấy tội lại làm một, có lẽ sẽ phán tử hình, có một số việc Dư Hà cũng khó thoát khỏi liên quan.”

Lời này không giả, Dư lão đại lắm sản nghiệp ở tỉnh như thế, Dư Hà là con lão, mấy thứ đi cửa sau đó cậu ta đâu thể không dính vào chút nào, nếu ở trên thật sự có lòng tra rõ, Dư Hà dù không bị phán án liên quan, ít nhất cũng sẽ chịu tạm giam một thời gian.

Điễn Trí Viễn ôm lấy Doãn Chân từ phía sau, nói: “Tụi mình còn rất nhiều chuyện phải làm, việc của người khác thôi đừng xía vào làm gì.”

Trước khi hè đến, Điền Trí Viễn và Doãn Chân hoàn thành việc sửa sang căn nhà mới mua ở tỉnh, đã có thể chuyển vào ở rồi. Cả nhà bắt đầu thu dọn hành lý, Trần Dương với vợ y cũng tới giúp đỡ.

Thu dọn hành lý xong, mẹ hai kéo Điền Trí Viễn tới phòng ngủ của bà.

“Mẹ, mẹ có việc?” Điền Trí Viễn ngồi xuống chiếc ghế mây.

Vẻ mặt mẹ hai có hơi chút là lạ, hai tay vặn xoắn lại với nhau, ngồi xuống chiếc giường không có đệm chăn, khẽ cau hai hàng chân mày, u buồn như có điều khó nói.

Điền Trí Viễn thấy hiếu kì, suy nghĩ một hồi, thử thăm dò hỏi bà: “Mẹ, mẹ… có phải là không nỡ bỏ cả nhà Hải Tử không?”

Lời này vừa ra, sắc mặt mẹ hai liền có chút xấu hổ – “Không, không phải.” Bà mím chặt môi, đợi cảm giác chua xót tan đi ít nhiều rồi mới nói: “Trí Viễn, mẹ thấy, bà già quê mùa như mẹ có lẽ sẽ không quen với cuộc sống ở thành phố lớn nổi, mẹ thấy, mẹ không đi với mấy đứa được.”

Điền Trí Viễn lập tức nói gì ngay, mà là chăm chú nhìn mẹ hai hắn một hồi, mới nói: “Mẹ, nếu như mẹ vì nguyên nhân đó mà không muốn đi, con có thể cam đoan mẹ theo con đến tỉnh rồi sau này sẽ không cảm thấy cô đơn. Ở gần nhà tụi con có một công viên lớn, ngày nào cũng có mấy cụ già ra quảng trường múa, không phải mẹ cũng thích nhảy đấy sao? Có cả cộng đồng người cao tuổi và rất nhiều hoạt động phong phú dành cho các cụ tham gia nữa, con tin mẹ đi rồi tuyệt đối sẽ chẳng có chuyện không hợp đâu.”

Mẹ hai muốn nói gì đó, nghĩ làm sao mà ngậm miệng lại.

Đáy mắt Điền Trí Viễn thâm trầm, vài ngày trước mẹ hai đã bắt đầu có điệu bộ không yên lòng, tâm sự nặng nề rồi. Lúc đầu hắn tưởng rằng chuyện bọn hắn muốn chuyển nhà khiến bà cảm thấy khó chịu, nhưng lúc hỏi ý kiến của bà, bà lại tỏ ra hết sức vui vẻ vì bọn hắn. Hắn không khỏi suy đoán, có phải cụ bà nghe mấy kẻ rảnh rỗi nói linh tinh gì đó chăng.

Điền Trí Viễn lặng thinh, cứ vậy mà nhìn mẹ hai hắn, biết cuối cùng rồi bà cũng sẽ không chịu được ánh mắt này của hắn.

“Nói thật với con, chuyện Hải Tử nó… bắt cóc Doãn Chân, mẹ, mẹ cũng đã biết rồi!” Mẹ hai không dám nhìn thẳng vào Điền Trí Viễn, nghẹn ngào nghiêng đầu sang chỗ khác.

Điền Trí Viễn cau mày, rõ ràng hắn đã cảnh cáo Hải Tử rồi, không được nhắc tới chuyện kia trước mặt mẹ hai hắn.

“Là ai nói với mẹ?”

“Con đừng quan tâm ai nói, dù sao thì, mẹ không còn mặt mũi nào để đi theo con hưởng phúc nữa rồi.” Mẹ hai quay đầu xoa mắt – “Con ruột đi làm chó săn cho kẻ khác hại con nuôi mình, may mà con khôn khéo tìm được người, nếu Doãn Chân xảy ra điều gì không hay, dù có chết mẹ cũng không trả nổi tội nợ này!”

Điền Trí Viễn bóp trán, trầm giọng nói: “Mẹ đừng như vậy, Hải Tử làm sai không liên quan tới mẹ.”

“Sao lại không? Mẹ là mẹ ruột của nó, nó làm ra cái chuyện không có tính người kia, là do người làm mẹ như mẹ không dạy dỗ nó tới nơi tới chốn. Sau khi mẹ biết rõ chuyện này đã suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy, lời Hải Tử nói lúc trước cũng đúng lắm, nếu năm xưa mẹ có thể nhẫn nhịn không ly hôn với cha nó, không chừng nó cũng không tồi tệ như bây giờ.”

Điền Trí Viễn ngẩng đầu, vẻ mặt hết sức khó coi, thậm chí có hơi tức giận – “Mẹ nói lời này… đã vậy, năm xưa cha Hải Tử đuổi tới tận nhà chúng ta rồi lấy đòn gánh đánh mẹ, đừng nói nhẫn nại không ly hôn, đến cả sống cũng khó, cứ nửa chết nửa sống như thế thì mẹ lấy gì dạy dỗ con cái?”

Một câu chặn hết lời mẹ hai muốn nói.

Điền Trí Viễn đột nhiên đứng dậy, không nhịn được nói: “Được rồi, con mặc kệ mẹ nghĩ cái gì, tóm lại, nếu mẹ vẫn coi con là con trai mẹ, vậy mẹ nên ngoan ngoãn ngậm miệng lại đừng lải nhải gì hết, thành thành thật thật đi theo con là được rồi.”

Cái chuyện nhỏ xen giữa ấy cũng không ảnh hưởng gì đến kế hoạch của Điền Trí Viễn, mặc dù mẹ hai nói không đến tỉnh, nhưng cuối cùng vẫn chẳng có chủ kiến gì, người già tính tình yếu mềm, bà cương quyết với Điền Trí Viễn, cơ mà Điền Trí Viễn đã nói không, thì dù trong lòng bà có không muốn, miệng cũng chả dám nhắc lại.

Cách hôm xuất phát một ngày, trước khi đi, Điền Trí Viễn mở tiệc chiêu đãi anh em đã giúp đỡ hắn ở trấn Nguyên Thuỷ.

Trong quán rượu Quân Kiện, Điền Trí Viễn uống đến say mèm, có vài người uống say rồi khóc lóc, Điền Trí Viễn cười hà hà, mắng bọn họ không có tiến bộ. Trước kia Doãn Chân không thích mấy người bạn cao to thô thiển kia của Điền Trí Viễn cho lắm, nhưng hiện tại, vào giờ phút sắp chia tay, trông thấy vành mắt bọn họ đỏ ửng, cậu đột nhiên cảm thấy những người này cũng không phải kẻ quê mùa chỉ biết hô đánh kêu giết.

Điền Trí Viễn nói với Trần Dương: “Sau này tao đi rồi, cả nhà mày chuyển đến tầng hai đi, đồ dùng trong nhà đều có sẵn hết, mày khỏi phải sửa sang gì thêm. Chăm sóc vợ con mày cho tốt, vĩnh viễn phải nhớ rằng mày là người đã có gia đình.”

Trần Dương ôm Điền Trí Viễn một cái, mím chặt môi nói không thành lời.

Nhịp sống ở thành phố S nhanh hơn thị trấn nhỏ nhiều lắm, mỗi sáu rưỡi sáng Điền Trí Viễn đã thức dậy, vội vàng ăn xong bữa sáng, sau đó điên cuồng đạp xe nửa tiếng đi làm. Sau lần đụng phải nạn kẹt xe rồi trễ một tiếng ngay ngày đầu đi làm, hắn quyết đoán bỏ chiếc SUV, đổi thành cưỡi xe đạp. Sự thật chứng minh điều hắn làm là sáng suốt, đâu chỉ không đi làm trễ, mà còn thuận tiện rèn luyện cơ thể luôn.

Sau khi chuyển tới thành phố S Điền Trí Viễn đã vào ngay công ty của Doãn Tuấn Hào nhậm chức, từ tầng dưới chót làm lên, tuy công việc rất là mệt, ngày nào cũng đi sớm về trễ, nhưng làm việc và nghỉ ngơi đã có quy luật, không sớm chiều đảo điên như ban đầu nữa, cảm giác đủ đầy và an tâm khiến hắn thấy thoả mãn trước nay chưa từng có.

Tháng tám vừa rồi Doãn Chân tham gia cuộc kiểm tra giáo viên trường cấp ba, hôm nay đã trở thành thầy giáo cấp ba rồi. Cậu có bề ngoài đẹp trai, tính tình cởi mở, còn biết nhảy hiphop, gần như trở thành tiêu điểm của đám học trò khi mới vào trường, chỉ tiếc, chiếc nhẫn nằm trên ngón vô danh bên tay trái của cậu đã từ chối tất cả người ái mộ cậu ngay ngoài cửa.

Cơ mà, này vẫn chẳng ảnh hưởng gì đến việc Doãn Chân nhận được thư tình nặc danh và mấy món quà nhỏ linh tinh hay không, cái đám theo đuổi điên cuồng kia sẽ không bị một chiếc nhẫn nho nhỏ đánh bại đâu.

Việc này khiến Điền Trí Viễn cảm nhận một nỗi áp lực trước nay chưa từng có, âm thầm thề phải nhốt Doãn Chân lại!”

Sau hai tháng chuyển đến thành phố S, vụ án liên quan tới Dư lão đại cũng đã có kết quả cuối cùng, vì lão ta đút lót số tiền cực kì lớn, mấy năm trước còn cố tình giết vợ trước để che giấu hành vi phạm tội, trong tay lại còn có vài công trình bã đậu*, và cuối cùng phán xử tử hình. Về phần Dư Hà, không tham gia vào sự kiện đút lót, chỉ từng có một ít hành vi không hợp pháp trên công trình của lão, bởi vậy bị giam mấy tháng thì được thả.

*Là công trình kém chất lượng, cực dễ đổ vỡ.

Nhà họ Dư của trấn Nguyên Thuỷ, hoàn toàn sụp đổ rồi.

Chập tối hôm nay, Điền Trí Viễn dắt con sang công viên gần nhà chơi, ngồi một mình trên chiếc ghế dài, hai đứa nhỏ thì ngồi túm tụm lại nghịch cát với con nhà hàng xóm, đột nhiên có người đến gần bên, che khuất chút ánh sáng trước mắt Điền Trí Viễn.

Ngẩng đầu lên, hoá ra là Dư Hà đã rất lâu không gặp lại.

Điền Trí Viễn âm trầm mỉm cười thoáng qua – “Mừng mày không phải ngồi tù!”

Đầu mùa thu, Dư Hà mang một chiếc áo lông hơi mỏng, rộng rãi, để hở cần cổ mảnh khảnh và xương vai rải đầy vết xanh. Mặt cậu ta không có biểu cảm gì, làn da tái nhợt như thiếu máu, mắt tối tăm, như đã không ngủ rất lâu rồi. Cậu ta cứ vậy mà nhìn Điền Trí Viễn, trong mắt không có bất cứ cảm xúc nào khác.

Đột nhiên, Dư Hà nở một nụ cười xinh đẹp như yêu nghiệt, đạp một chân lên trên ghế dài Điền Trí Viễn đang ngồi, cúi đầu kề miệng sát tai hắn, nhỏ giọng nói: “Em biết ba em là bị anh chỉnh chết, hết sức cám ơn anh! Cơ mà, có lẽ anh rất hi vọng em chết nhỉ, vì em đã giấu cục cưng anh tận sâu trong núi hoang. Nhưng tiếc quá à, em chẳng những không chết, đến cả tù cùng chả phải ngồi.”

Điền Trí Viễn ý cười vụt tắt, chỉ trong thoáng chốc, sát khí hắn thu lại mấy tháng qua bùng lên thoát ra – “Sao? Mày cảm thấy tao không dám xài cách khác cho mày rớt?”

“Đương nhiên là anh chẳng dám rồi, giờ anh muốn làm người chồng tốt, người cha tốt, người con tốt kia mà, anh muốn cho cục cưng của anh một cuộc sống yên bình, đến cả sòng bạc anh cũng có thể rút ra vì nó, anh còn dám giết người hay sao? Anh không sợ liên luỵ tới nó à? Nó là giáo viên đó nha, hình như còn từng vào Đảng nữa kìa.”

Điền Trí Viễn không nói gì, hắn kiềm chế bản thân, bây giờ đang ở công viên, có rất nhiều người lớn tuổi với con nít, hắn không muốn để lộ một mặt hung tàn ác độc của bản thân ngay tại đây.

Cơ mà, hắn không dám động tay làm gì Dư Hà, nhưng đâu có nghĩa là cũng không có người nào dám.

Theo tiếng kêu đau là Dư Hà ngã xuống đất, Điền Trí Viễn kinh ngạc phát hiện một người đàn ông cao lớn khôi ngô chẳng biết đã đến sau lưng cậu ta tự bao giờ, hơn nữa người này cũng chẳng phải ai khác, mà chính là cảnh sát Cao Bằng Phi mấy năm trước đã xử lý án giết ngư bá của Điền Trí Viễn.

“Cảnh sát Cao!” Điền Trí Viễn không tự chủ được mà đứng lên, đã cách nhiều năm, hắn vẫn nhớ rõ vết đao dài năm cm trên chân mày của Cao Bằng Phi, là do bị một tên cướp chém bị thương lúc y phá án. Đến nay, vết sẹo vẫn y nguyên, vẻ chính trực uy nghiêm của chủ nhân vết sẹo cũng vẫn như xưa.

“Thì ra là cậu, nhiều năm không gặp rồi nhỉ.” Cao Bằng Phi một thân thường phục, nghiễm nhiên một cái giá áo trời sinh, khác với vẻ chính trực uy nghiêm khi y mang đồng phục cảnh sát, y mang quần áo thường ngày lại có một chút biếng nhác, tựa như một con báo săn đang nghỉ ngơi. Trong lúc nói, y sải bước vượt qua ghế dài đi đến bên cạnh Dư Hà, khom lưng nắm tóc cậu ta, xách cậu ta lên như bắt gà, ngoảnh lại cười với Điền Trí Viễn – “Con sói con này vừa trốn khỏi nhà tôi, ban nãy nói không làm gì cậu đấy chứ?”

Điền Trí Viễn có hơi choáng, sao Dư Hà lại “trốn” từ nhà Cao Bằng Phi ra?

“Mả mẹ mày Cao Bằng Phi, mày có gan thì thả ông ra, bằng không hức…”

Cao Bằng Phi nắm tóc Dư Hà kéo mạnh ra sau một phát, đầu cậu ta lập tức ngưỡng ra sau hình thành một độ cong vặn vẹo, khiến cậu ta không thốt ra nổi mấy tiếng chửi bậy.

“Nếu tôi là em, lúc này sẽ ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đỡ phải chút nữa trở về chịu khổ!” Cao Bằng Phi kéo nhẹ tóc Dư Hà, nhếch mày cười với Điền Trí Viễn – “Tiểu Điền, cậu giờ đã chuyển tới thành phố S này rồi à, như vậy đi, hôm nay tôi phải xử lý cái con sói con này rồi, đợi khi nào rỗi chúng ta tìm nơi tụ họp.”

Điền Trí Viễn vội đứng thẳng người, nghi hoặc nhìn lướt qua Dư Hà – “Được, nhưng cậu ta…”

Cao Bằng Phi lại cười cười, không cho lời đáp.

Điền Trí Viễn đứng nguyên tại chỗ, nhìn hai người đi xa – Cao Bằng Phi một tay bẻ quặp cánh tay Dư Hà đang có ý đồ cào cấu y ra sau lưng, Dư Hà lại bắt đầu chửi mẹ, lúc này, hắn nghe thấy Cao Bằng Phi nói: “Em mắng đi, em mắng ông đây bao nhiêu câu thô tục, hôm nay ông đây sẽ chơi em bấy nhiêu lần! Em có gan thì mắng cho nhiệt tình vào, xem ông đây có chơi chết em hay không!”

Rõ ràng, Dư Hà đã thật sự ngậm miệng không mắng.

Điền Trí Viễn ngây người – “… Trời ạ! Hình như mình vừa nghe thấy cái chuyện khủng khiếp gì rồi!”

Doãn Chân sắp xếp xong sổ đầu bài lớp hôm nay, giơ tay nhìn đồng hồ, còn năm phút nữa sẽ tan lớp, thế nhưng mà, ánh mắt đã không tự chủ được mà liếc ra ngoài hướng cửa sổ.

“Thầy ơi, thầy nhìn cái gì vậy?” Có học trò chú ý tới ánh mắt Doãn Chân – “Có phải đang đợi anh đẹp trai hôm qua tới đón thầy không ạ?”

Doãn Chân nghe vậy, cười sâu xa – “Đẹp trai? Có đẹp trai bằng thầy không?”

Học trò trả lời: “Vẻ đẹp trai của thầy khác với vẻ đẹp trai của bạn thầy mà, thầy là mỹ nam, xinh đẹp tuấn tú, như kiểu trai đẹp trong manga Nhật ý, còn người bạn kia của thầy lại mạnh mẽ nam tính, dáng người siêu đô, nhưng tính tình ôn hòa, còn có hơi ngốc nữa…”

Học trò chưa nói dứt lời, Doãn Chân đã phì cười, thầm nghĩ, nếu mấy học trò này biết Điền Trí Viễn đã từng một dao chém chết ác bá, treo một người còn sống sờ sờ ngay trên vách núi hai ngày hai đêm giữa trời đông giá rét, không biết còn cảm thấy tính tình hắn ôn hoà hay không nữa.

“Thầy cười cái gì vậy?”

Doãn Chân lắc lắc tay, nín cười, nói: “Không có gì, em nói đúng lắm, về mặt nào đó, tên kia đúng thật là rất ngốc.” Ở trên giường ngu lắm cơ.

Điện thoại trong túi quần rùng một cái, Doãn Chân lấy ra nhìn, là tin nhắn của Điền Trí Viễn: anh ở ngoài cổng trường đợi em! Moah moah moah*!

*Nguyên văn là [sao sao đát] – [me me da] = tiếng hôn =))))))))))

Doãn Chân: “…” Học được cái này từ khi nào vậy?

Tiếng chuông tan học vang lên đúng giờ, Doãn Chân cất sách giáo khoa, đứng trên bục giảng gật đầu, thông báo tan học. Đám học sinh tuôn ra khỏi phòng như thủy triều dâng, cả sân trường lập tức trở nên ồn ào.

Ngoài cửa trường, Điền Trí Viễn đứng cạnh xe, vẫy vẫy tay với Doãn Chân từ xa, nụ cười trên mặt có hơi ngu ngu.

Doãn Chân bước chân nhẹ nhàng, ngồi vào xe, cậu nghiêng người hôn lên khoé miệng Điền Trí Viễn một cái, làm Điền Trí Viễn sững sờ.

“Đúng là vẫn rất ngốc!”

Điền Trí Viễn ngơ ra một chốc, bỗng nhiên giữ chặt gáy Doãn Chân, một nụ hôn gần như nghẹt thở ập xuống.

Giữa lúc gian khổ thở, Doãn Chân lẩm bẩm một câu: “Còn ở cổng trường kìa!”

← Xem lại

~ HOÀN ~

Hị hị hị, hết truyện dồi =))))))) Dư Hà cuối cùng có cái kết với anh nhà quân =))))))))) về đó ảnh S toàn tập =)))))))))))

Hẹn gặp lại mọi người với thể loại tu chân ~ (giờ vẫn chưa kiếm ra truyện:v) còn mấy cái hố treo trên kia chỉ sợ vẫn chưa ôm được, vì Đậu mị ngán hiện đại quá rồi:"(
Chương Trước/51Chương Sau

Theo Dõi