Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/107Chương Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 89

Edit: Ngân Nhi

Hạ Chi Tuyển quyết định tìm chủ đề để thoát khỏi tình huống khó xử này.

anh hỏi: “Chú đang ngồi chờ ai ạ?”

Nếu không phải đợi ai thì ông có thể làm việc trong phòng, còn có vợ ở bên, không cần thiết phải xuống đây.

Cố Trí Viễn gật đầu: “Ừ.”

Hạ Chi Tuyển quan tâm: “Chú vất vả quá, muộn thế này rồi mà vẫn phải làm việc.”

Cố Trí Viễn cười: “Cũng bình thường thôi.”

“Chú bận việc thế nhưng vẫn chăm lo cho vợ con chu đáo, cô có một người chồng tốt, Tư Ức có một người bố tốt như chú thật là hạnh phúc.”

“…” Cố Trí Viễn cảm thấy rất vui, đuôi mắt hiện rõ nét cười.

Ông nói với Hạ Chi Tuyển: “Vừa nãy có người gửi báo cáo hạng mục cho chú, cháu có hứng thú xem qua một chút rồi cho chú ý kiến không?”

“…” Hạ Chi Tuyển không ngờ đến việc này, tuy rằng ngoài mặt thì tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng chỉ hận không thể một bước bay ngay tới trước mặt bạn gái thôi. Nhưng mà bố vợ tương lai đã nói thế rồi, anh đành phải cười đáp, “Tuy cháu không hiểu lắm, nhưng xem qua một chút cũng được ạ.”

Cố Trí Viễn làm trong ngành bất động sản, quy mô công ty không bằng những doanh nghiệp đứng đầu, nhưng cũng không hề nhỏ, các dự án trải rộng khắp các thành phố trên cả nước.

Hạ Chi Tuyển đặt túi đồ uống xuống bàn, ngồi xuống, ngón tay di chuyển màn hình laptop, nghiêm túc xem báo cáo hạng mục.

Sau khi đưa ra lời đề nghị Cố Trí Viễn thấy hơi hối hận, bản báo cáo dài đến mười mấy trang, ngồi xem sẽ mất rất nhiều thời gian. Nhưng ngón tay Hạ Chi Tuyển thì lướt với tốc độ ngoài sức tưởng tượng của ông…

Cố Trí Viễn uống xong một tách trà nóng, Hạ Chi Tuyển cũng đã xem xong bản báo cáo.

Ông cảm thấy Hạ Chi Tuyển chỉ đang cưỡi ngựa xem hoa thôi, nhưng cũng không muốn làm khó anh, đang chuẩn bị bảo anh đi lên lầu thì anh lại nói: “Tỷ lệ hoàn vốn nội bộ của toàn dự án lớn hơn tỷ lệ lợi nhuận cơ bản 15%, thời gian thu hồi vốn đầu tư tĩnh và vốn đầu tư biến động đều nằm trong vòng một năm, có ưu điểm là chống rủi ro cao. Cháu cho rằng dự án này về mặt kinh tế là hợp lý, có thể bỏ vốn để đầu tư xây dựng.”

Cố Trí Viễn kinh ngạc nhìn anh, xem với tốc độ nhanh như thế mà cũng hiểu được sao?

Hai người mặt đối mặt trao đổi, mắt Hạ Chi Tuyển không hề nhìn vào laptop, nhưng vẫn nhớ rất rõ từng chi tiết trong hạng mục.

Cố Trí Viễn nhìn anh hồi lâu, cười ra tiếng, “Sau này cháu có ý định làm trong ngành này không?”

Hạ Chi Tuyển mỉm cười đáp: “Cháu chỉ chọn môn tự chọn là kinh tế thôi chứ không quá hứng thú với bất động sản ạ.”

“Đáng tiếc quá, uổng phí một nhân tài rồi.” Cố Trí Viễn nói, “Cũng không đúng, người tài như cháu là trụ cột của nước nhà, nên đi theo những ngành công nghệ cao thì hơn.”

nói xong, ông vỗ vai Hạ Chi Tuyển: “Về sau chú già rồi không theo kịp thời đại, nói không chừng sẽ phải nhờ cháu giúp rồi.”

Hạ Chi Tuyển cười nói: “Chú có nhiều năm kinh nghiệm rồi, một thanh niên mới bước ra xã hội như cháu sao có thể so sánh được. Nhưng nếu sau này chú có việc gì cần cháu giúp, cháu nhất định sẽ cố gắng hết sức ạ.”

Hai chú cháu càng nói chuyện càng thấy vui vẻ, cho đến khi Cố Tư Ức gọi điện tới.

cô nói: “Sao anh còn chưa tới? Em gửi tin nhắn cũng không thấy anh nhắn lại, anh đang bận sao?”

Hạ Chi Tuyển nói: “không, anh đang ở dưới sảnh, anh mua đồ cho em rồi, bây giờ mang lên luôn đây.”

Cố Tư Ức: “Ơ? Đồ á? Đồ gì?”

“anh lên đây, cúp máy trước nhé.”

Cố Trí Viễn nghe vậy mới nhớ ra là Hạ Chi Tuyển đến đây vì con gái mình chứ không phải là đến để nói chuyện phiếm với ông, thấy Hạ Chi Tuyển tắt máy, ông vội nói: “Cháu lên luôn đi.”

Hạ Chi Tuyển cũng không khách sáo nữa, chào Cố Trí Viễn xong là cầm đồ bước vào thang máy luôn.

Cố Trí Viễn nhìn bóng lưng cao lớn của anh, trong mắt tràn đầy sự tán thưởng.

Hạ Chi Tuyển đi tới trước cửa phòng Cố Tư Ức, gõ cửa.

Ba giây sau cửa được mở ra, gương mặt nhỏ nhắn đang cười tươi của Cố Tư Ức xuất hiện ngay trước mắt.

Cuối thu tháng 11, thời tiết ngày càng lạnh, cô mặc quần bò và áo lông rộng cổ chữ V, cổ áo trễ xuống lộ ra bờ vai gầy gợi cảm.

Hạ Chi Tuyển đưa đồ cho cô, Cố Tư Ức vừa trông thấy logo trên túi thì vui ra mặt: “anh mua cái này trên đường đến đây sao?”

cô cười híp mắt nhận lấy, đi vào trong phòng.

Hạ Chi Tuyển đóng cửa phòng lại, theo cô vào.

Cố Tư Ức vừa đặt cái túi xuống bàn, còn chưa kịp lấy đồ ra thì đã bị Hạ Chi Tuyển ôm lấy từ phía sau.

anh cúi đầu dụi lên vai cô, lại còn cắn mạnh một cái.

Cố Tư Ức run bắn lên: “Nào…anh đừng tạo thành vết…Mai em lại không mặc được áo này…”

“Thế thì đừng mặc nữa, thay cái khác.” anh khàn giọng nói.

anh cũng không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ gợi cảm này của cô, quá mê người rồi.

Hạ Chi Tuyển mặc kệ sự phản đối của Cố Tư Ức, lưu lại liền mấy vết trên cổ và vai cô, mãnh liệt lại bá đạo, chọc cho cô phải kêu lên liên tục.

anh bế cô đặt xuống ghế salon, nâng mặt cô lên, cúi xuống hôn thật mạnh.

Những lúc này cả hai không cần nói quá nhiều, chỉ có cơ thể mới tỏ rõ được khát vọng nội tâm, mới làm thỏa mãn nỗi nhớ nhung vô bờ bến.

Cố Tư Ức được anh hôn, muốn ngừng mà không được, thế mà anh lại bất ngờ đứng lên, nói: “anh phải đi đây.”

“…Ơ?” Cố Tư Ức không phản ứng kịp, một giây trước còn đang đắm chìm trong biển xanh rộng lớn, sao kế tiếp không phải là sự kích động đến cuồng phong bạo vũ, mà lại thành người đi trà lạnh rồi?

cô chỉ biết ngây ngốc nhìn anh.

Hạ Chi Tuyển bị biểu cảm ngây thơ lại quyến rũ này của cô trêu chọc, cảm thấy sắp nổ tung rồi.

cô bé ngốc này đôi khi lại hợp thể với yêu tinh để lấy mạng người ta.

Hạ Chi Tuyển hít sâu một hơi, quay lưng đi, hai tay chống hông, nói ngắn gọn: “Lúc anh tới đây thì gặp bố em ở dưới sảnh, chú đang đợi ai đó, chắc bây giờ vẫn đang ở dưới, nếu để chú thấy anh mãi mà không đi xuống thì không hay lắm.”

“anh là bạn trai em mà, ở với em thì có gì mà không hay?” Cố Tư Ức nũng nịu phản bác.

“Ở lâu quá thì không được, chú sẽ hiểu lầm anh.”

“Hiểu lầm cái gì?”

“Hiểu lầm anh bắt nạt em…” nói ra lời này Hạ Chi Tuyển thấy hơi xấu hổ, sự thật là cô đã bị anh bắt nạt rồi, số lần cũng rất nhiều.

anh nói tiếp: “Bố mẹ em chắc chắn sẽ không hài lòng nếu biết chúng ta nhanh như vậy đã...Tốt nghiệp đại học xong thì còn được. Tạm thời đừng để cho cô chú biết, tránh cho cô chú có ấn tượng không tốt về anh.”

anh rất hiểu nỗi lo lắng của bố mẹ với con gái, bây giờ anh vẫn đang đi học, lại chưa đủ tuổi kết hôn, đưa ra lời hứa hẹn gì thì cũng chỉ là lời nói suông, người lớn sẽ khó tránh khỏi việc lo lắng.

“Thế nhé, anh đi đây.” Hạ Chi Tuyển cầm lấy áo khoác đã ném qua một bên, bước ra cửa.

Vừa chuẩn bị mở cửa thì có một vòng tay ôm lấy anh từ phía sau.

Cố Tư Ức dụi đầu vào lưng anh, hai cái tay cũng không ngoan…

Hạ Chi Tuyển căng cứng cả người, khàn cả giọng: “…Em làm gì đấy?”

Giọng Cố Tư Ức mềm như bông, hờn dỗi nói: “Người ta nhớ anh mà…”

Dù ý chí của Hạ Chi Tuyển có mạnh mẽ cỡ nào đi nữa thì cũng phải chịu thua trước sự chủ động của Cố Tư Ức thôi.

anh đổi khách thành chủ, đè Cố Tư Ức xuống dưới thân, hung hăng chiếm lấy cô.

Cả hai người đều khao khát, đều nhớ đối phương, hai cơ thể phối hợp với nhau rất ăn ý, sung sướng vô cùng.

Hạ Chi Tuyển tốc chiến tốc thắng, sau khi làm cho cô thoải mái rồi, anh cũng giải tỏa luôn.

Xong việc anh vào nhà vệ sinh, mau chóng sửa sang lại mình.

Lúc này Cố Tư Ức không ngăn anh lại, toàn thân cô chẳng còn sức nữa, mặt nóng bừng, nằm co người trên salon.

Hạ Chi Tuyển hôn lên trán cô: “Ngày mai gọi điện cho anh, anh đến đón em về trường.”

Cố Tư Ức gật đầu, hàng mi khẽ chớp, dáng vẻ rất gợi cảm.

Hạ Chi Tuyển ngứa ngáy vô cùng, nếu không phải đang ở trong hoàn cảnh đặc biệt thì một lần sao mà đủ chứ…

anh vuốt nhẹ mái tóc dài của cô, đứng dậy rời đi.

đi xuống dưới sảnh, anh lại ra chỗ cũ nhìn xem, nhưng không thấy bố của Cố Tư Ức đâu.

“…” Trong lòng cảm thấy hơi tiếc nuối, anh không ở lại qua đêm, chính là muốn để bố cô trông thấy anh rời khỏi đây.

Hạ Chi Tuyển đi ra ngoài khách sạn, vô tình nhìn thấy Cố Trí Viễn đang chuẩn bị lên một chiếc xe.

anh đi tới chào ông.

Cố Trí Viễn nhìn thấy anh thì hỏi: “Sao cháu không ở với Tư Ức thêm chút nữa?”

“Muộn rồi ạ, cháu về cho Tư Ức còn ngủ.” anh nói, “Cháu về trường đây ạ.”

Cố Trí Viễn cười: “Được, để chú gọi người đưa cháu về.”

“không cần đâu chú, cháu tự bắt xe được ạ.”

“Vậy được, cháu về cẩn thận nhé.”

Lên xe xong, Hạ Chi Tuyển nhắn tin cho Cố Tư Ức: “anh vừa xuống thì lại gặp bố em đấy.”

Cố Tư Ức: “[Trợn mắt] [Trợn mắt]”

Hạ Chi Tuyển: “[Lau mồ hôi] May là anh không ở lại lâu, không thì ấn tượng về anh trong lòng bố em sẽ bị kéo thấp mất.”

Cố Tư Ức: “Ha ha ha học thần bá đạo đi đâu mất rồi? một ông bố trung niên cũng có thể làm cho anh run sợ thế sao?”

Hạ Chi Tuyển: “Đó là bố của em, anh muốn cưới được vợ thì ông phải chịu giao con gái cho anh mới được.”

Cố Tư Ức: “[Nhe răng] [Nhe răng]”

Hạ Chi Tuyển: “Tắm chưa?”

Cố Tư Ức: “Em chưa…”

cô nhắn lại cho anh nhanh như vậy, anh cũng đoán được là cô chưa đi tắm, với tốc độ tắm của cô thì nửa tiếng đồng hồ vẫn còn chưa xong đâu.

Hạ Chi Tuyển: “Nhanh đi tắm đi.”

Cố Tư Ức: “Vâng.”

cô để điện thoại xuống, lê thân thể đang vừa bủn rủn vừa sung sướng của mình đi vào phòng tắm.

Tắm xong thay đồ ngủ đi ra, nhìn thấy trà sữa và bánh ngọt trên bàn, hai mắt cô liền tỏa sáng, lấy ra ăn luôn.

cô vừa ngồi hưởng thụ vừa chụp ảnh gửi cho Trịnh Bồi Bồi.

Cố Tư Ức: “Phóng độc đêm khuya đây ~”

Trịnh Bồi Bồi: “Đừng có mà dụ dỗ mình! Quanh chỗ mình ở không có quán này!”

Cố Tư Ức: “Chỗ mình ở cũng không có mà, cái này là học thần mang đến cho mình đó ~ [Nhe răng]”

Trịnh Bồi Bồi: “Con mẹ nó, đồ đáng ghét, thì ra là muốn show ân ái với mình đấy hả!!”

Cố Tư Ức: “[Đáng yêu] [Đáng yêu]”

Trịnh Bồi Bồi: “Nhìn bộ dạng phơi phới sắc xuân của cậu kìa...Chậc chậc chậc chậc chậc…”

Cố Tư Ức: “không có mà ~ Mình chỉ muốn nói chuyện chút thôi ~ yêu đương thích thật ~ Có bạn trai thật tốt ~”

Cố Tư Ức ngồi dựa vào salon, chậm rãi ăn bánh uống trà, nhớ lại sự ngọt ngào khiến cho người ta mặt đỏ tim đập ban nãy, còn cả những lời Hạ Chi Tuyển nói với cô, lòng cô rất vui, toàn thân đắm chìm trong dư âm hạnh phúc, muốn thoát ra cũng không được.

Trịnh Bồi Bồi: “không phải là có bạn trai thật tốt, mà là bạn trai cậu quá tốt [Khóc] [Khóc]”

Cố Tư Ức: “Chẳng lẽ Tiểu Tô Tô nhà cậu không tốt sao?”

Trịnh Bồi Bồi: “Đại tỷ à, đừng động viên em nữa, em đang buồn lắm đây [Khóc].”

Cố Tư Ức: “Sao thế?”

Trịnh Bồi Bồi: “Mình quên mất là cậu không chú ý đến tin tức giải trí, không hiểu được đâu…”

Cố Tư Ức: “Kể mình nghe đi.”

Trịnh Bồi Bồi: “Lần trước lúc đi du lịch về có người chụp ảnh mình và Tô Hàn nắm tay nhau đi, ảnh đó bị đăng lên mạng, mình đã bảo Tô Hàn đăng Weibo giải thích, nói rằng bọn mình không có quan hệ gì cả.”

Cố Tư Ức đọc xong tin nhắn, ngón tay dừng trên màn hình điện thoại, không biết phải nói gì.

Hồi lâu sau, cô mới nhắn: “Thương thương ~”

Trịnh Bồi Bồi: “Giời ạ, chờ lâu ơi là lâu, tưởng cậu đang viết 800 chữ an ủi mình chứ.”

Cố Tư Ức: “Tấm lòng là chủ yếu…Năng lực biểu đạt của mình có hạn…”

Trịnh Bồi Bồi: “Thôi, mình không sao đâu, buồn một tí rồi cũng qua, bây giờ đã ổn rồi! Có điều dạo này anh ấy bận quá, từ hôm du lịch đến giờ đã hai tháng rồi, bọn mình chẳng gặp nhau được lần nào. Mình cũng không dám tự ý đi tìm anh ấy, sợ lại gây thêm phiền toái.”

Cố Tư Ức: “Nếu có thời gian, chắc chắn cậu ấy sẽ đến tìm cậu mà!”

Trịnh Bồi Bồi: “Mình biết chứ, nhưng bây giờ Tô Hàn hot quá, lịch trình hôm nào cũng dày đặc rồi.”

Cố Tư Ức: “Thương thương ~”

Trịnh Bồi Bồi: “Tô Hàn nói trước Tết sẽ cố gắng thu xếp thời gian đến gặp mình [Khóc] [Khóc].”

Cố Tư Ức: “Ừ, cậu ấy đang phải cố gắng mà ~ Qua mấy năm nữa, các fan ý thức được là cậu ấy đã trưởng thành rồi, khi đó cậu ấy có thể quang minh chính đại công khai chuyện tình cảm thôi.”

Trịnh Bồi Bồi: “Mình cũng đang mong đến ngày đó đây [Tủi thân].”

Cố Tư Ức: “Cứ kiên trì rồi sẽ thành công, Bồi Bồi, cậu giỏi nhất!”

Tâm sự với Trịnh Bồi Bồi một lúc lâu, cô thoát ra thì thấy có tin nhắn của Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển: “anh về trường rồi.”

Cố Tư Ức: “anh nghỉ ngơi sớm nha ~”

Hạ Chi Tuyển: “Em cũng thế nhé.”

Cố Tư Ức: “Vâng, anh ngủ ngon ~”

Hạ Chi Tuyển: “Em ngủ ngon.”

Vì chuyện hồi tối mà hôm sau lúc ngồi ăn cơm với bố mẹ, Cố Tư Ức đã bị mắng cho một trận.

“Biết là con trai sẽ thương bạn gái, nhưng con cũng đừng có mà quá đáng quá. Đêm hôm còn bắt người ta đi nửa vòng thành phố để mang đồ ăn đêm đến cho con, về sau đừng có làm khổ nó thế nữa.”

“Dạ…” Cố Tư Ức ngoan ngoãn đáp lại.

“Đến một ngày Hạ Chi Tuyển nó chán nó bỏ đi thì con còn lâu mới tìm được một thằng con trai tốt như nó.”

Cố Tư Ức không nhịn được phải nói: “Lão Cố à, con là con gái của bố đấy, sao bố không bênh con?”

“Chính bởi vì con là con gái bố nên bố quá hiểu con rồi, may là con gặp được Hạ Chi Tuyển vừa giỏi giang vừa đáng tin đấy, chứ không thì với trí thông minh của con á, có khi bị người ta đem đi bán lấy tiền rồi ý.”

“Bố quá đáng…”

Hứa Giai Tuệ ngồi bên cạnh cũng nói thêm vào: “Con vẫn chưa hiểu rõ bản thân mình à? Đúng là ngốc mà.”

“…?!!” cô chắc chắn là được nhặt về từ bãi rác rồi!

Cố Tư Ức hậm hực: “Dù sao bạn trai con cũng đủ thông minh rồi, anh ấy là thiên tài! Chuyện gì cần dùng đến đầu óc thì đã có anh ấy giải quyết hộ con!”

Hứa Giai Tuệ cười nói: “Người ngốc có phúc của người ngốc, ông trời đã ban cho con một thiên tài rồi, con cũng nên kiềm chế chút, đừng có học hư rồi làm khổ người ta.”

“Con không có mà…” Cố Tư Ức hết nói nổi, bố mẹ nhà người ta thì đều lo lắng con gái mình sẽ bị bạn trai bắt nạt, thế mà bố mẹ cô lại chỉ lo cô sẽ làm cho bạn trai sợ chạy mất là sao? Lúc này cô chỉ muốn ném icon cười khóc ra để nói lên tâm trạng thôi.
Chương Trước/107Chương Sau

Theo Dõi