Chương Trước/12Chương Sau

Nếu Đa Tình, Cười Với Ta

Chương 10

Ngồi trong Đông Húc Biệt Uyển, Lục Minh Triêu đứng trước cửa sổ, không nói gì, chỉ yên lặng nhìn bầu trời cao vời vợi qua cánh cửa sổ kia.

Đằng sau truyền đến tiếng mở cửa, bước chân quen thuộc bước vào, nhưng hắn không quay đầu lại, chỉ trầm giọng nói: “Ta không có hứng thú nghe ngươi nói gì nữa.”

Giọng nói âm trầm chuyển sang vẻ lạnh lùng xa cách.”Đi ra ngoài cho ta!”

“Ta có thể ra khỏi Đông Húc Biệt Uyển, nhưng ta muốn biết rõ hơn, ngươi có muốn ta ra khỏi Lục gia không?” Nhan San San bình tĩnh hỏi: “Có muốn bỏ người thê tử như ta không?”

Người đằng trước đưa lưng về, yên lặng không trả lời.

“Nếu như đây là ý của ngươi thì bây giờ nói cho ta biết.” Nhìn bóng lưng to lớn kia, nàng nói, “Ta sẽ như ngươi mong muốn!”

“Như ta mong muốn!” Lục Minh Triêu trào phúng cười lạnh.”Sao không nói rõ ra đây là hy vọng của ngươi, ta hưu thê, vậy thì có thể thành toàn cho ngươi và Tô Thiếu Sơ rồi.”

“Ngươi định bỏ ta sao?” Nàng hỏi lại lần nữa.

“Nói cho ta biết, ngươi đã ngoại tình bao lâu rồi? Cho ta đội mũ xanh bao lâu rồi?”

“Ta không có!” Nhan San San nghiêm nghị đáp lại.

Đối với hưởng ứng này của nàng, Lục Minh Triêu lạnh giọng nghiến răng, “Đến bây giờ vẫn còn nói những lời này với ta, chẳng lẽ đợi đến khi ta bắt gian ngươi và Tô Thiếu Sơ lên giường mới là có sao?”

“Ta không có, càng không thể cùng với Thiếu Sơ!”

“Không thể!” Lục Minh Triêu bỗng nhiên xoay người lại, đôi mắt lạnh lùng như khóa chặt thê tử trước mặt! “Ngươi để hắn hầu hạ ngươi tắm rửa thay quần áo, ngươi cho hắn ôm ngươi, ngươi trần truồng trong lòng hắn, những hành đọng dâm đãng vô sỉ của ngươi và Tô Thiếu Sơ đều là ta tận mắt nhìn thấy, còn muốn ta tin rằng hai ngươi không-thể-nào?”

“Đúng!” Ánh mắt Nhan San San kiên định nhìn hắn! “Ta và Thiếu Sơ, không-thể-nào!”

Nghe thấy lời phủ nhận của nàng, Lục Minh Triêu thật sự rất muốn cười to cho nỗi đau này, hắn cứ như vậy mà trao ra tình cảm, đúng là vừa hoang đường vừa buồn cười!

“Nhan San San, những chuyện xảy ra tối nay đã đủ để ta thấy rõ về ngươi, cho dù có nói dối thế nào nữa cũng không được đâu!”

“Cho nên ngươi muốn bỏ ta sao?” Nàng chỉ muốn hắn trả lời chuyện này.

Lục Minh Triêu nhìn đôi mắt xinh đẹp đang nhìn thẳng vào hắn, vẫn cao ngạo như thế, vẫn mạnh mẽ như thế, hắn thật sự nghi ngờ, sợ rằng cho dù có bị bắt gian tại trận, nàng cũng sẽ cây ngay không sợ chết đứng nói: không có!

Nhan San San cần người trượng phu giả điên đến mức này như hắn sao? Nàng cần một quan hệ vợ chồng buồn cười hoang đường như thế này sao ?!

Nặng nề nhắm mắt lại, Lục Minh Triêu quyết định, “Ta muốn ngươi rời khỏi Lục gia!”

Bên trong phòng bỗng im bặt lại, không ai nói gì thêm, những lời này không khác gì nói với Nhan San San: hắn muốn hưu thê!

Lục Minh Triêu quay lưng lại lần nữa, chậm rãi nói: “Bây giờ!”

Một lát sau, tiếng của Nhan San San truyền đến, “Ta đã biết rồi.”

Không có lời nói dư thừa, không có lời cãi lại dư thừa, nàng xoay người bước đi, không một chút do dự.

“Đứng lại!” Lục Minh Triêu bỗng xoay người quát lên.

Bóng dáng đang bước đi không dừng lại, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

“Nhan San San, ngươi đứng lại!”

Nàng ngoảnh mặt làm ngơ, đi ra khỏi phòng, đi tới cửa phòng lại bị một cánh tay kềm chặt lại!

“Lục Thiếu tông chủ, xin buông tay!” Thân thể bị kềm chặt đến không thở nỗi, càng không thể động đậy, bỗng truyền đến giọng nói cứng nhắc lạnh lùng của Nhan San San.

“Không được đi – - ta không cho ngươi đi – - “

“Là ngươi muốn ta đi, ta sẽ rời khỏi Lục gia, vĩnh viễn rời xa ngươi!” Ở trong lòng hắn, Nhan San San nắm lấy vạt áo của hắn, vẻ mặt như muốn khóc, “Ngươi muốn ta ở cùng ai, ta sẽ ở cùng với người đó, mọi chuyện đều như ngươi mong muốn, vậy ngươi vui vẻ chưa?”

“Ta vui vẻ sao? !” Lục Minh Triêu không khống chế được cười điên cuồng, rống lên với nàng, “Người vui vẻ là ngươi, người muốn mau chóng ở cùng với Tô Thiếu Sơ chính là ngươi – - “

“Tên ngu ngốc này, ngu ngốc – -” nàng đánh hắn!

“Ta sẽ không cho ngươi đi!” Lục Minh Triêu giữ lấy hai gò má của nàng, giọng nói khàn khàn gầm lên, “Không – cho, cả đời này ngươi cũng đừng nghĩ có thể ra khỏi Đông Húc Biệt Uyển, ngươi muốn làm dâm phụ thì làm ở đây đi!”

Lục Minh Triêu hôn nàng, không còn dịu dàng như trước, nó giống như một hình phạt để hành hạ nàng, không chút lưu tình, làm cho nàng cảm thấy đau, nhưng Nhan San San chỉ nhắm chặt mắt chấp nhận, bởi vì nàng cảm giác được, hắn đang chịu một nỗi đau còn lớn hơn cả nàng!

“Minh Triêu…” Rốt cuộc đôi môi cũng được buông ra, Nhan San San vỗ về khuôn mặt của hắn, ôn nhu nói: “Ngươi đừng khó chịu, hãy nghe ta nói, chuyện này không phải như ngươi nghĩ, ta và Thiếu Sơ …”

“Đừng nói đến cái tên này với ta nữa!” Hắn lắc lắc hai vai nàng một cách tức giận, “Ngươi có hiểu tình cảm của ta đối với ngươi không – - ngươi có hiểu ta nâng niu, quý trọng ngươi bao nhiêu không – - tại sao ngươi lại làm ra những chuyện như thế này – - tại sao ?”

“Ta hiểu!” Không đành lòng nhìn hắn điên cuồng như vậy, nàng quyết định không để ý đến lời hứa hẹn đó nữa, nói mọi chân tướng ra cho hắn biết! “Ngươi hãy nghe ta nói …”

“Ngươi hiểu không? Ngươi có hiểu hay không? Không có ai yêu ngươi hơn ta, không có ai giống như ta, trao cho ngươi toàn bộ trái tim của mình – -” Nói xong lời cuối cùng, Lục Minh Triêu không thể khống chế được đau đớn nữa! “Ta không phải loại người thề sống thề chết yêu ngươi, không phải là người đem đến niềm vui cho ngươi rồi bảo là yêu ngươi, mà là ta biết ngươi muốn cái gì – - trao cái gì cho ngươi – - ta dám nói – - trên đời này – - chỉ có ta quan tâm đến nụ cười của ngươi nhất – - ai cũng không thể bằng Lục Minh Triêu ta – - ngươi hiểu không – - Nhan San San!”

Lần đầu tiên, nghe hắn bày tỏ nội tâm của mình, Nhan San San cười, “Ta hiểu, cho nên ta mới không tiếc thủ đoạn muốn ngươi cưới ta!”

“Rốt cuộc ngươi đang có ý gì? Đang chơi trò gì?” Lục Minh Triêu lại ôm chặt nàng, hận rằng không thể ép chặt cả người nàng vào thân thể hắn, như vậy thì không ai có thể đoạt nàng đi nữa!

Lục Minh Triêu vùi mặt vào tóc nàng, hắn thật sự không thể rời khỏi nàng!

“Ta đúng là tên đần độn, vì sao ngươi hành hạ ta như vậy, vì sao ngươi làm ra những chuyện như vậy, ta vẫn … Yêu ngươi!” Hắn đau khổ lẩm bẩm nói.

“Minh Triêu, ta đúng là có chủ ý với ngươi, đang bỡn cợt ngươi, nhưng ngươi biết không? Ở trên đời này, không có người đàn ông nào giống như Lục Minh Triêu ngươi, làm cho ta hao hết tâm cơ!”

Cánh tay đang ôm nàng có chút ngẩn ra, làm nàng phải ôm hắn lại, vuốt ve những lằn ranh trên ngực hắn.

“Ta cũng lo lắng không biết rằng trong lòng ngươi có ta hay không, ta cũng lo lắng rằng ngươi có thời thời khắc khắc nhớ ta hay không, những ngày chờ ngươi phát hiện tình cảm của mình thật sự quá dài, ta lo lắng không biết khi nữ nhân khác xuất hiện, vì không để chuyện như vậy xảy ra, ta phải chặt đứt từng cơ hội, ta muốn mắt của ngươi, trong lòng của ngươi chỉ có thể có ta, cho dù là chuyện làm ngươi nhức đầu, phát điên ; đối với ngươi, ta rất tham lam, ta muốn ngày nào ngươi cũng phải quan tâm ta, hai người chúng ta, ta mới là người chuyên chế nhất, đúng không?”

“San San…” Lời so sánh này còn thẳng thừng hơn lời bày tỏ, nhất thời làm cho Lục Minh Triêu ngẩn ra.

Lúc này tiếng gõ cửa truyền đến, không đợi bên trong người trong phòng đáp lại, cánh cửa đã bị đẩy ra, là Tô Thiếu Sơ!

“Xin quấy rầy hai vị một chút.” Nhìn đôi vợ chồng son ôm chặt nhau, ánh mắt như muốn giết người của Lục Minh Triêu bắn đến, Tô Thiếu Sơ đành phải hỏi thăm một chút.”San San, Lệ Nhi nói mấy cái yếm kia là làm cho ta, ta lấy ba cái, mà cũng muộn rồi, không làm phiền hai người tìm hiểu nhau nữa.”

Tô Thiếu Sơ vừa nói xong, mọi người trong phòng đều kinh ngạc, bao gồm cả Lục Minh Triêu!

“Tô … Tô Thiếu Sơ mặc yếm?!” Đầu óc Lục Minh Triêu xoay chuyển, khó khăn hỏi: “Hắn… Dùng cái đó là sao?” Tuy là người yêu đi nữa, nhưng tặng một cái yếm của nữ nhân cho nam nhân là chuyện … rất thất lễ!

“Là Tô Thiếu Sơ muốn dùng mà.” Nhan San San trả lời.

“Hắn, muốn, dùng?!” Thân thể chấn động không ngừng, làm cho Lục Minh Triêu suýt nữa á khẩu, “Tô … Tô Thiếu Sơ có sở thích kỳ quặc này sao?” Uổng cho hắn còn có vẻ ngoài tuấn tú thư sinh như thế.

“Ngươi đừng có nói nhảm, Thiếu Sơ rất bình thường, yếm này là của ai, ngươi cứ hiểu đến đó là được.” Vì sợ nàng phá hủy lời hẹn, đành phải để Thiếu Sơ ấm ức, dùng cách này để chứng minh.

“Ặc!” Cái yếm của ai? Còn phải nói sao? Dĩ nhiên là không phải của nam nhân, chính là của …”A!” Nhìn đến đôi mắt thanh nhã bối rối của Tô Thiếu Sơ, Lục Minh Triêu phát ra một tiếng la quái lạ!

“Đã nói là không thể nào mà, tại ngươi, không chịu cho ta giải thích!” Nàng vừa tức giận, vừa bất đắc dĩ.”Ta đã hứa rằng không thể nói ra, đến bây giờ ngươi vẫn chưa hiểu thì ta không còn cách nào cả!”

“Nhưng … nhưng … lấy thân phận đó ở bên cạnh Hoàng Thái Tử!” Hắn không thể tin được, “Đó là lừa gạt hoàng thất, tội danh không nhỏ!”

“Ngươi biết cái gì!” Nhan San San đẩy hắn ra.”Tóm lại, Thiếu Sơ không có lừa gạt, chỉ là không thể nói thật ra thôi.”

“Ta hỏi ngươi, có bao nhiêu người biết?” Chuyện này đúng là đáng sợ, hơn nữa mọi người đều là bạn bè cùng nhau lớn lên!

“Trừ người của Tô gia ra thì là … Ngươi!”

“Chuyện này, Tam hoàng tử… Biết không?” Khi hiểu ra chân tướng rồi, hắn nghĩ thế nào cũng cảm thấy, lời nói và hành động của Chu Duc với Tô Thiếu Sơ rất kỳ lạ.

“Hắn có nghi ngờ!” Nhan San San hơi nghĩ ngợi nói: “Thiếu Sơ là mục tiêu của hắn, nhưng hắn không đơn giản như mặt ngoài đâu.”

“Chẳng lẽ hắn có mục đích khác với Thiếu Sơ?” Bên ngoài có rất nhiều lời đồn nhảm về Tam hoàng tử, truyền rằng hắn thích nam sắc, mà nữ tư cũng không chê, hắn cứ nghĩ Chu Dục chỉ có ý đó với Tô Thiếu Sơ, dù sao thì Tô Thiếu Sơ có phong thái hơn người, vừa tiêu sái như thiếu niên, vừa thanh nhã như thiếu nữ, trở thành mục tiêu của Chu Dục cũng không lạ.

“Khi còn bé, Thiếu Sơ suýt nữa đã chết trong tay hắn, may mà giả chết tránh được một kiếp, cũng vì vậy mà Thiếu Sơ không thích đến gần Chu Dục!” Nhan San San hừ lạnh.

“Tóm lại, Chu Dục là người có nhiều tâm cơ, ít nói chuyện một chút thì cũng tốt hơn.”

Nghe đến chuyện này, Lục Minh Triêu ngạc nhiên, Tô Thiếu Sơ và San San bằng tuổi, Tam hoàng tử Chu Dục lớn hơn bọn họ chín tuổi, khi còn bé suýt nữa chết trong tay Chu Dục, là chuyện gì mà nghiêm trọng đến thế? Hắn nhớ là lúc nhỏ, Tô gia và Tam hoàng tử đâu có ân oán gì?!

“Tướng công!” Nhan San San chợt kín gọi, sắc mặt u ám nhìn hắn, “Cảnh cáo ngươi, chuyện của Thiếu Sơ, từ giờ trở đi ngươi cứ vờ như không biết, nếu có chuyện xảy ra … hừ, diệt khẩu là lựa chọn bất đắc dĩ!”

Vừa rồi còn nằm trong lòng hắn, lời nói sắc mặt động lòng người, vậy mà bây giờ, không khí cảm động hoàn toàn biến mất hết, hơn nữa còn là vì – - Tô Thiếu Sơ!

Chết tiệt, biết hết chân tướng thì sao? Vẫn lo cho Tô Thiếu Sơ như trước, làm cho hắn vừa bực vừa nghẹn!

“Ngươi còn vì … tiểu tử thúi họ Tô kia mà diệt khẩu với trượng phu của mình?!” Suýt nữa nói ra từ không nên nói, nhìn thấy nét mặt San San thay đổi, hắn nhanh chóng đổi cách gọi.

“Ngươi không biết, tình bạn đáng quý hơn tất cả!”

“Vậy còn tình vợ chồng, không biết nương tử để ở đâu?” Cho dù có biết thân phận thật của Tô Thiếu Sơ đi nữa, hắn vĩnh viễn cũng ghen tức với Tô Thiếu Sơ.

“Minh Triêu, làm đàn ông thì phải rộng lượng một chút, cho dù tình vợ chồng có to lớn đến đâu, thì cũng phải xếp sau tình bạn!” Nhan San San rất nghĩa khí, đành chịu vậy! “Ta có thể có lỗi với ngươi, nhưng không thể làm chuyện gì sai với bạn bè!”

Gân xanh bắt đầu xuất hiện trên trán, Lục Minh Triêu tự nói với mình, nhẫn, bây giờ đã biết rõ quan hệ của ái thê và Tô Thiếu Sơ không phải là tình yêu nam nữ rồi, vậy hắn có thể đoạt lại trái tim của nương tử, sớm muộn cũng có một ngày, San San sẽ đặt tình cảm vợ chồng lên đằng trước!

“Nói cho ta biết, đêm tân hôn, Tô Thiếu Sơ nâng mặt ngươi lên, dựa vào ngươi rất gần, là đang làm gì đó?” Nhìn từ xa, rất giống như hai người đang ôm vào nhau, hại hắn phát điên đêm tân hôn!

“Thì ra hôm đó ngươi đứng bên ngoài nhìn lén!” Khó trách đêm đó hắn lại bất thường như vậy!

“Ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta, hôm đó ngươi và hắn thật quá … mờ ám!” Cho dù biết thân phận của Tô Thiếu Sơ thì sao, chuyện như vậy, phải xem xem hai bên có hứng thú hay không mà thôi, “Còn gần đến nỗi giống như sắp hôn môi vậy, rốt cuộc đang làm gì?”

“Gần lắm sao? Có sao? Còn gần đến nỗi suýt hôn môi?” Nhan San San nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, sau đó mới nhớ ra.”Hình như là có, lúc ấy Thiếu Sơ phá tóc ta, hại ta lúc ấy không nhìn thấy gì, hắn thừa cơ, cố ý đẩy ta, làm cho gương mặt ta loạn hết cả lên, cho nên ta mới nắm chặt hông của hắn, để mọi người cùng ngã xuống … Minh Triêu, ngươi làm sao vậy?” Sao mắt đột nhiên lấp lánh lên thế này?

“Không có gì, không có gì!” Không ngờ, chuyện làm cho lòng hắn canh cánh suốt nửa năm, thì ra chỉ là một sự vô tình buồn cười! ,

Hơn nữa, hình ảnh lúc ấy, nhìn điệu bộ hai người tình chàng ý thiếp như vậy, ai mà không tin được cơ chứ?!

Cũng nhờ San San giải thích, Lục Minh Triêu nhớ lại lúc ấy hình như nàng có la lên: coi chừng cái ghim … Trời ạ! Sau khi chuyện này đã rõ ràng rồi, hắn thật sự không biết nên khóc hay nên cười nữa!

“Hmm – - Hắt xì!” Nhan San San đè mũi xuống, “Đều tại ngươi, hại ta vội vàng chạy tới, quần áo còn chưa mặc xong, lần này mà bị bệnh thì ta tìm ngươi tính sổ!”

“San San, sao người ngươi lạnh thế này.” Lục Minh Triêu nắm lấy đôi tay nhỏ bé lành lạnh của nàng, ấm giọng nói.

“Minh Triêu…” Nhan San San nhìn ánh mắt nóng bỏng của hắn, cùng đôi tay đang vỗ về trán, cổ nàng. “Sắc trời đã muộn, ta cũng không sao cả, ngày mai là Trung thu, cả ngày đều bận bịu, ta muốn về … Tây Hà Các trước.” Gương mặt Nhan San San bắt đầu ửng hồng, nhìn thấy tay hắn bắt đầu vuốt ve xuống gáy, bắt đầu có chút… Lỗ mãng.

“Ta không cho phép!” Lục Minh Triêu bắt lại cổ tay của nàng.

“Minh Triêu!”

“Đã hơn mười ngày rồi, ngươi cũng biết ta muốn ngươi thế nào mà, chẳng lẽ người còn muốn trận cãi vã nhảm nhí này tiếp tục sao?” Hắn hôn lên trán nàng, thì thầm nói: “Cho dù ngươi có chửi ta thú tính, muốn ta làm nô lệ, ta cũng cam lòng, tối nay cho dù có thế nào ta cũng không cho ngươi đi, San SAn …”

Nhan San San che miệng cười nhẹ.

“San San?”

“Gọi nương tử.” Nàng nở nụ cười xinh đẹp.

“Nương tử.” Lục Minh Triêu biết điều nghe theo.

“Ôm ta.” Nhan San San đưa tay ôm chặt cổ hắn, để hắn bồng mình lên.

“Ngươi đồng ý sao?!” Hắn cười, cúi đầu hôn lên cổ nàng, sau đó đi về phía chiếc giường bên cạnh.

“Nể mặt tướng công ngươi, ngay cả tôn nghiêm cũng không tiếc, nếu ta còn không thành toàn thì ngươi cũng quá đáng thương rồi!”

“Nương tử, người có thể dụ dỗ Lục thiếu tông chủ ta làm “nô lệ” chỉ có mình ngươi, không có người khác!” Đừng nói như hắn là sắc quỷ vậy được không?

“Ai biết ngươi nói thật hay giả.” Lời ngọt thì thích nghe, ai cũng đều như thế, nàng khẽ cắn vào tai hắn.

Lục Minh Triêu cũng khẽ cắn lại, nhưng là cắn môi nàng, “Ta lập tức chứng minh, tình cảm của ta nhiều như thế nào.”

Lúc này, chỉ còn lại ngọt ngào, không còn bất kỳ lời nói gì, chỉ có hai đầu lưỡi quấn chặt vào nhau, từ từ đốt lên dục hỏa khắp người.

fmxfmxfmxfmxfmxfmxfmxfmx

Vĩnh Lạc cung nằm phía sau đường mòn trong ngọn núi trong rừng trúc, được xây dựng hoàn toàn bằng trúc, dưới bóng đêm, ánh trăng sáng hòa hợp cùng làn sương mù mỏng manh, làm cho rừng trúc càng lộ vẻ kỳ bí, huyền ảo.

Gió đêm lướt nhẹ qua tấm màng, gió thu mát mẻ cũng theo đó mà len vào, cô gái trong phòng đặt bút xuống, đứng dậy muốn đóng cửa sổ lại, nhưng đi chưa được mấy bước, một trận gió mạnh thổi qua làm cho nàng lảo đảo, té nhào xuống khay đặt bình trà, huyết khí từ trong cơ thể dâng lên, làm cho nàng khó chịu che ngực lại, đau khổ cắn chặt răng, sau cùng không chịu được nữa, nàng phun ra máu!

“Sư phụ!” Người vừa đẩy cửa vào lập tức chạy lên, điểm huyệt giúp nàng, giúp khí huyết đang sôi trào trong cơ thể của cô gái được thăng bằng lại.

“Sơ Nhi!” Sau khi thân thể tốt lên một chút, nàng gọi.

“Tử Đồng thường chăm sóc cho người đâu rồi?”

“Sắp đến lễ nên ta cho nàng ấy về nhà thăm gia đình.”

“Sao người không nói cho con biết, con sẽ phái người đến chiếu cố người.” Đỡ nàng về chỗ ngồi, giọng nói của người vừa đến mang theo chút lo lắng.

“Có mấy ngày thôi, ta ứng phó được, hơn nữa, trong Vĩnh Lạc cung đều có người mang đến ba bữa cơm, không có gì đâu.” Nàng cười, sau đó đổi đề tài, “Đêm nay gió lớn, sao con lại đến đây?” Mái tóc pha màu sương gió, đã qua nhiều năm, quần áo tuy mộc mạc như không giấu đi được khí chất thanh nhã của nàng.

“Ngày mai là Trung thu rồi, con mang đến lễ vật tặng người, cả thuốc của người nữa.” Mở chiếc giỏ bằng trúc ra, lấy thuốc ra.”Con muốn thân thể của người phải thật khỏe, người uống một viên trước đi! Sư phụ.”

Dương Vân Tiên mỉm cười nhận lấy thuốc, uống vào với nước.

“Sao vậy?” Nhìn thấy nàng ngồi xổm xuống, gối mặt lên đùi nàng, nàng ôn nhu vỗ về.

“Sư phụ, người sẽ không có gì đâu, con sẽ tìm viên kỳ châu để người không còn bị bệnh tật hành hạ nữa!”

“Tìm không được thì thôi, nhưng cướp cống phẩm là tội lớn, cả đời này, có thể có con và San Nhi làm bạn, ta đã thỏa mãn lắm rồi!”

“Không, con nhất định sẽ lấy viên kỳ châu để cứu người.”

Aiz! Tính tình của Sơ Nhi, thậm chí còn mạnh mẽ, bướng bỉnh hơn cả San Nhi.

fmxfmxfmxfmxfmxfmxfmxfmx

Khi ánh mặt trời chiếu vào cửa sổ, cũng là lúc Nhan San San tỉnh giấc.

“Nương tử, ngươi cứ ngủ thêm một lát nữa.” Lục Minh Triêu gẩy tóc nàng a, hôn lên đôi vai trần của nàng, “Ngủ đến trưa cũng được.” Dù sao thì sau buổi trưa, công việc mới bắt đầu bận bịu.

“Vậy tướng công ngươi cũng vậy đi!” Nhìn thấy hắn nằm nghiêng nhìn mình, nàng nhắm mặt lại đáp.

“Nương tử, lúc ngươi mơ ngủ còn hấp dẫn ta hơn lúc ngươi tỏ ra quyến rũ nhiều.” Lục Minh Triêu vỗ về da thịt trắng nõn mềm mịn của nàng.

Nàng vốn là đang nhắm mắt, nghe vậy cố vén con ngươi lên.”Đừng nói với ta là ngươi nhìn suốt cả một đêm đấy?”

“Khụ, chỉ là từ trước trời chưa sáng thôi.”

“Trời … chưa sáng!” Tối qua hắn đòi hỏi nàng suốt đêm, cuối cùng, thấy nàng mệt mỏi mới buông tha cho, vậy mà hắn còn có thể nhìn nàng từ khi trời chưa sáng đến giờ, vậy thà là nói rõ không có ngủ luôn đi, “Ngươi … thật có tinh thần.” Nàng không chơi với hắn nữa, nhắm mắt lại dưỡng thần vậy.

“San San.” Hắn khẽ gọi.”Tối nay ngươi cũng ở Đông Húc Biệt Uyển nhé?”

“Để xem …”

Ý thức nửa tỉnh nửa mê, cảm giác được bàn tay hắn bắt đầu rong chơi khắp thân thể của nàng, lực đạo chỉ như đấm bóp, phủ lên toàn thân nàng, cho dù đôi tay này mang theo ý đồ rõ ràng, nhưng Nhan San San vẫn sung sướng hưởng thụ, chủ động đẩy thân thể lên nghênh đón hắn.

Nói về đấm bóp, tướng công của nàng làm là tốt nhất, luôn khiến cho nàng rất hài lòng.

“Vậy hôm nay ngươi cũng đừng trở về Tây Hà Các nữa đi.” Thử hỏi xem.

“Ừ.” Nể mặt hắn tận tâm tận lực chăm sóc cho kiều thê thế này, mở con đường sống cho hắn. “Nếu như ngươi không cho Chu Dục tham gia nghi thức, có thể ta sẽ xem xét lại.” Hừ! Lễ truy điệu cử hành ở Lục gia thì có liên quan gì đến nghi thức chứ, cho nên không thể cho Chu Dục tham gia vào!

Vuốt ve hai tay của nàng, nói: “Nương tử, chuyện này ngươi cứ nhịn đi! Nghi thức lần này phải cùng bổ một quả bưởi do Tam hoàng tử trao, là một quả bưởi độc nhất vô nhị đó!”

“Chỉ là một trái bưởi da xanh thôi, có gì thần kỳ chứ!” Nàng tức giận, đẩy tay hắn ra.

Xì! Chỉ có một trái bưởi cũng có thể làm nghi thức, đúng là độc nhất vô nhị!

“Nương tử, quả bưởi này thật sự không phải bình thường, bên trong nó giấu kỳ châu được Đông Vực tiến cống, Đà La Ni châu.” Lục Minh Triêu cười dụ dỗ ái thê, “Theo ý của Tam hoàng tử,viên Đà La Ni Châu thật sự sẽ được bí mật giao cho Bình quận chúa, cho nên mới giấu nó trong quả bưởi đó, để tránh tai mắt của người ngoài.”
Chương Trước/12Chương Sau

Theo Dõi