Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/12Chương Sau

Nếu Đa Tình, Cười Với Ta

Chương 11

Sau giờ ngọ, trong hậu viên của Lục gia, đưa mắt nhìn là thấy người người đi đi lại lại, khắp nơi đều giăng đèn kết hoa, làm người ta vừa đi vào đã cảm nhận được không khí nồng nhiệt của buổi lễ.

“Thế nào? Lục Thiếu phu nhân không tham dự nghi thức lần này sao?”

Chu Dục phe phẩy cây quạt, Vô Ưu, Vô Sầu cùng Phong Ngôn đi bên cạnh, tham dự nghi thức sau giờ ngọ của Lục gia.

“Khi San San thức dậy cảm thấy không thoải mái, dùng cơm trưa xong thì đi nghỉ ngơi rồi, cho nên không có tham gia nghi thức lần này.” Lục Minh Triêu cười ngượng ngùng, bởi vì San San còn oán giận hắn, đều là do đêm qua hắn … chết tiệt!

“Trùng hợp thế sao!” Chu Dục khác cũng cười, sau đó cảm thán nói: “Thiếu vắng Thiếu phu nhân trong nghi thức quan trọng này, thật là làm người ta thấy tiếc nuối.”

“Nếu không có duyên thì chỉ đành bỏ lỡ.” Lục Minh Triêu thầm nghĩ, có lẽ do ái thê không muốn gặp người đang đứng trước mặt này nên mới lấy cớ là dưỡng thần thì có!

“Tam hoàng tử.” Lục Tu dâng ba chén trà xanh lên.

“Minh Triêu tiểu đệ, bổn hoàng tử muốn làm lễ truy điệu trước, không biết có được không?”

“Xin nghe theo ý của Tam hoàng tử.”

“Cảm tạ Minh Triêu tiểu đệ đã hiểu cho.”

Chu Dục nhận lấy các nén hương, đứng trước bàn, sau khi tế thiên bái địa rồi, giao cho Vô Ưu cầm nén hương đi lên thắp nhang.

“Khi còn bé, ta rất thích đến phủ Đại tướng quân chơi, bởi vì trưởng công chúa, cũng là đại cô cô của ta, thương yêu có thêm với người cháu này.” Cầm lấy chén trà đầu tiên, hắn rải xuống mặt đất.”Bác không thích uống rượu, cho nên ta xin lấy trà thay rượu, tế cho người bác bạc mệnh của ta.”

“Nghe nói trưởng công chúa dịu dàng đa tài, tình cảm với hoàng thượng cũng rất tốt, vì sao…” Cuối cùng lại cùng gia đình chồng tạo phản, đây là điều mà Lục Minh Triêu không hiểu, nhưng lại không thể hỏi, bởi vì đây là điều cấm kị của hoàng thất.

Chu Dục cũng hiểu rõ, cười một tiếng, nói thẳng: “Chuyện năm đó thì có lý do của năm đó, phụ hoàng từng nói, đau khổ và tiếc nuối lớn nhất cuộc đời này chính là chém giết hoàng tỷ năm đó!” Hắn bắt đầu rưới chén trà thứ hai xuống đất.

“Trưởng công chúa từ trẻ tuổi đã đa tài đa nghệ, chẳng những có thể ca múa mà còn họa vẽ cũng là tài năng của nàng, tiên hoàng vô cùng yêu mến đứa con gái này, tình cảm của bác với phụ hoàng còn tốt hơn cả tay chân, bởi vì họ là cùng một mẹ sinh, trong ấn tượng của ta, bác là một cô gái rất ý chí, rất kiên cường.”

“Có lẽ chuyện trưởng công chúa mất đi làm cho Tam hoàng tử rất đau lòng.” Hắn ít khi nhìn thấy nét mặt Chu Dục trầm tư như vậy.

“Ta từng nghĩ, cả đời này cũng không thể nghe được tiếng đàn tuyệt nghệ của người nữa, đó là một giai điệu độc đáo mà không ai có thể khảy ra được … Ta cứ nghĩ rằng sẽ không nghe được nữa, không ngờ …” Khóe môi vẽ lên một nụ cười kỳ lạ, không còn vẻ lạnh lùng xa cách như ban đầu.

Khi chén thứ ba cũng rưới hết, hắn than nhẹ một tiếng nói: “Chén trà thứ ba này, hy vọng ông trời có thể rủ lòng thương xót, để cho ta có thể thỏa niềm mong nhớ.”

“Tam hoàng tử, người cũng đã qua đời rồi, mong người đừng đau lòng nữa!”

“Phải xem xem người đó có thật sự qua đời chưa.” Thấy Lục Minh Triêu cau mày khó hiểu nhìn mình, hắn cong mi cười, “Chỉ là ta nghĩ xa xôi thôi, Minh Triêu tiểu đệ, bắt đầu nghi thức đưa tiễn đi!”

Dưới sự ra lệnh của chủ nhân, Lục Tu lập tức ra hiệu cho người hầu đi đốt pháo, tiếng đốt pháo chói tai cùng làn khói đen tản ra khắp khu vườn, mặc dù bọn người hầu phải bịt mắt bịt mũi lại vì khói, nhưng cũng vui vẻ cười nói không ngừng. ,

“Hoàng chủ tử, Vô Ưu muốn đi đốt pháo giúp.”

“Vô Sầu cũng muốn giúp!” Lục phủ năm nào cũng chuẩn bị rất nhiều pháo bông cho ngày này.

“Giúp à?!” Chu Dục nhìn hai tiểu nha đầu hưng phấn không thôi, cười nói, “Hay là đi phá đây? Không được, tính cách hai ngươi thích đùa, lỡ như phá hết khói pháo của Lục gia thì sao đây? Không được!”

“Tam hoàng tử quá lời rồi.” Không đành lòng nhìn nét mặt Vô Ưu, Vô Sầu như đưa đám, Lục Minh Triêu vội vàng nói giúp.”Khói pháo của bữa tiệc tối nay cũng đã được chuẩn bị, pháo để đốt ban ngày còn đến hai chuỗi, nếu Vô Ưu, Vô Sầu có hứng thú, ta kêu A Toàn, A Bình lấy cho hai người cũng được!”

“Có thật không?” Hai tiểu nha đầu vừa nghe thấy vậy, lập tức mong đợi nhìn chủ nhân.

“Nếu Lục Thiếu tông chủ đã nói vậy thì cứ theo ý các ngươi, nhưng đừng nghịch quá, hiểu chưa?” Chu Dục dặn dò nói.

“Dạ.” Hai tiểu nha đầu vui mừng khoác tay đi chơi cùng nhau.

“Sao vậy? Lục Minh Triêu tiểu đệ.” Sao tự nhiên lại dùng ánh mắt kỳ lạ này nhìn hắn?

“Chỉ là cảm thấy Tam hoàng tử đối với hai nàng ấy thật khác so với người bình thường.” Người này tuy thường vui đùa ngả ngớn, nhưng cảm giác đối với người khác luôn là mơ hồ khó nắm lấy, duy chỉ với Vô Ưu, Vô Sầu là thật sự có vài phần chân thực.

Chu Dục cười quyến rũ, nhìn Lục Minh Triêu.”Nếu Minh Triêu tiểu đệ có hứng thú nghiên cứu bình thường bổn hoàng tử đối xử với người bình thường như thế nào, thì có thể chọn một đêm trăng thanh gió mát, đến tẩm cung của ta, hai chúng ta cùng nghiên cứu với nhau.” Ngón tay thon dài khẽ vỗ lên cánh quạt, lời nói phát ra đầy ái muội, “Minh Triêu tiểu đệ cũng hiểu rõ, đối với thân hình này của ngươi, bổn hoàng tử đã mơ ước đến từ lâu rồi.”

“Tam … Tam hoàng tử, nên cử hành… Nghi thức rồi.” Ánh mắt hắn nghiêm nghị nhìn về phía trước, thân thể cứng lại nói.

“Ha ha, bắt đầu đi!” Chu Dục phe phẩy cánh quạt, không quên nói với Lục Minh Triêu: “Minh Triêu tiểu đệ, mọi năm kết thúc nghi thức, luôn là bổn hoàng tử ta tự tay đút cho ngươi ăn, chứng minh cho tình nghĩa ngọt ngào của chúng ta!”

“Tiểu Tu, mau đưa lễ vật lên.” Không muốn tiếp tục đề tài này nữa, Lục Minh Triêu la lên.

“Dạ!”

Dưới tiếng vỗ tay ra lệnh của Lục Tu, những tỳ nữ đứng phía sau mới bước lên dâng trái cây lên bàn thờ, quả bưởi quý giá được mang lên sau cùng.

Nhìn mấy quả bưởi xanh trên bàn, Chu Dục dùng tay cầm lên, trong chốc lát đã chọn ra một quả.

“Minh Triêu tiểu đệ, ngươi biết không? Cống phẩm lần này là viên Đà La Ni châu quý giá nhất, viên châu này không giống những viên châu bình thường khác, ánh sáng của nó rất mạnh, có thể dùng để chữa thương, trừ độc.”

“Đà La Ni châu có thể chữa thương trừ độc?” Đối với viên châu này, hắn không hiểu rõ lắm.

Chu Dục vỗ về quả bưởi, khẽ cười nói: “Đà La Ni châu có thể phát ra nhiệt lực, ánh sáng của nó vào ban ngày rất yếu ớt, nhưng vào ban đêm, nó sẽ phát ra ánh sáng mạnh mẽ, thích hợp để chữa thương; nhưng ánh sáng từ nó phát ra quá mạnh, có thể gây độc với mắt người, cho nên phải bố trí thật cẩn thận mới được lấy ra.”

“Đúng là một viên kỳ châu!!!”

“Cũng bởi vì nó phi phàm như thế mà khi Đông Vực tiến cống cho nước ta, làm cho rất nhiều tộc nhân phản đối, thậm chí còn có người đuổi đến Trung Nguyên, nghĩ mọi thủ đoạn để giật lấy viên châu này!” Chu Dục hơi ngập ngừng, nụ cười trở nên lạnh lùng.

“Có thể lý giải, người của Đông Vực lần này dự định biến viên châu trở thành chi bảo trấn quốc (*bảo vật giữ nước).”

“Kỳ châu à kỳ châu, làm ngươi phải ẩn thân lâu như vậy, bây giờ rốt cuộc cũng nhìn thấy ánh mặt trời rồi!”

Chu Dục ném quả bưởi lên cao, ra lệnh với Phong Ngôn, “Lấy châu!”

“Dạ!”

Cây kiếm trong tay Phong Ngôn động đậy, cây kiếm sắc bén bay ra, đầu mũi nhọn chỉa thẳng vào quả bưởi nằm giữa không trung, quá trình này được hoàn thành trong chớp mắt, làm cho toàn bộ hạ nhân kinh hô ngơ ngác nhìn, bời vì bọn họ thậm chí còn chưa thấy kiếm của Phong Ngôn bay ra khỏi vỏ, chỉ thấy được quả bưởi chợt tách ra thành 4 mảnh, hạt châu xuất hiện, cùng với một luồng sáng màu xanh!

“Quả nhiên là Đà La Ni châu!” Một tiếng quát lên, một thân ảnh màu tím bay lên nóc nhà, sau đó tung người xuống, mục tiêu cũng chính là viên kỳ châu đang rơi!

Lục Minh Triêu và Phong Ngôn thấy thế, lập tức tản ra 2 phía, vận công xuất thủ ngăn lại!

Một màu đỏ xuất hiện, sau đó hai dòng nước xoáy chỉa thẳng vào bọn họ, dòng nước xoáy mạnh đến mức tưởng chừng như muốn cướp đi sự hô hấp của người khác, đẹp, nhưng cũng vô cùng đáng sợ, giống như ánh trăng vào ban đêm, làm cho người ta hoa mắt, bởi vì nó cực đẹp, và cũng vì nó cực kỳ nguy hiểm!

“Tử Phi Song Nguyệt!”

Lục Minh Triêu, Phong Ngôn vừa chống lại, vừa nêu lên danh tính của người tấn công!

Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp được tên trộm trong truyền thuyết này, lại xuất hiện giữa ban ngày ban mặt, nguyên nhân xuất phát nên cái tên “Song Nguyệt” chính là hai dải satin đỏ trắng quấn quanh hai cánh tay của hắn, có thể phát ra màu đỏ và trắng, tương tự như hai màu hồng, trắng của ánh trăng!

Dải gấm nhẹ tạo thành một chưởng mạnh, lấy nhu thắng cương, đồng thời đẩy hai bên ra, phi thẳng đến Chu Dục đang đón lấy Đà La Ni châu!

“Tam hoàng tử – - cẩn thận!”

Lục Minh Triêu ra tay nhanh hơn, khoảng cách quá ngắn, đành dùng ngón tay thay cho cây kiếm, bắn thẳng về phía trước, tiếc rằng chỉ phá được dải satin màu đỏ, dải satin màu trắng vẫn bắt kịp cổ tay của Chu Dục.

“Khá lắm ,Tử Phi Song Nguyệt!” Chu Dục đứng im không sợ hãi, chỉ cười nói.

Khi trường kiếm của Phong Ngôn tuột ra khỏi vỏ, Lục Minh Triêu đoạt lấy thân che, biết rõ rằng muốn chống lại hai người này, chỉ còn cách dùng tốc độ để ngăn chặn, đánh lâu tuyệt không có lợi, dải satin hồng của Tử Phi Song Nguyệt chỉa xuống đất, mượn lực của mặt đất, thân ảnh phiêu dật như mũi tên vừa rời khỏi cung, lao vào đoạt lấy kỳ châu trên tay Chu Dục!

“Bổn hoàng tử cũng muốn xem xem, ngươi có thể lấy được không?”

Từ cổ tay Chu Dục truyền ra một năng lượng, Tử Phi Song Nguyệt cũng không chịu thua kém, Đà La Ni châu ở giữa chịu hai lực tác động, lại bay lên trời lần nữa!

“Đà La Ni châu!” Sợi dây satin quấn vào tay Chu Dục bỗng buông ra, chuyển hướng lên trời bắt lấy viên châu, nhưng … một cảm giác đau xót truyền đến, lan khắp cả bàn tay!

Trong tay áo của Chu Dục giấu một cây đao, thấy người đối diện vừa phân tâm, cây đao đâm thẳng đến, chế trụ tay của đối phương, đâm sâu vào da thịt!

Tình huống thế này, nếu lấy được châu thì phải mất một cánh tay! Tử Phi Song Nguyệt nhắm mắt, quyết tâm đánh cược một ván, một chưởng của Lục Minh Triêu đánh tới, tác động làm nới lỏng cây đao ra, cục diện đang bế tắc bỗng nhiên luân chuyển!

Cây đao của Chu Dục mặc dù không thể lấy đi một cánh tay của Tử Phi Song Nguyệt, nhưng cũng đả thương nặng nề đến cánh tay của đối phương, đồng thời, viên Đà La Ni châu cũng rơi vào tay Tử Phi Song Nguyệt!

“Người đâu – - bảo vệ Tam hoàng tử – - bảo vệ Thiếu tông chủ – - đừng để cho đạo tặc chạy – - “

Hộ vệ trong Lục gia cùng Kiếm Đồng, Mạt Cẩm, Đỗ Cầm – hộ vệ riêng của Lục Minh Triêu đều chạy đến!

Tử Phi Song Nguyệt lập tức nhảy ra khỏi vòng chiến, phi thân rời đi!

“Hoàng chủ nhân, người không sao chứ?” Vô Ưu, Vô Sầu cũng chạy tới.

“Minh Triêu tiểu đệ.” Chu Dục nhìn hắn, ánh mắt mị lên.”Một chưởng đó của ngươi thật là đúng dịp, thế nào? Chẳng lẽ ngươi sợ bổn hoàng tử phế tay của hắn sao?” Đôi môi mỏng của hắn vẽ lên nụ cười lạnh nhạt, làm cho người ta không thể hiểu được tâm trạng lúc này của hắn.

“Minh Triêu xin chịu tội!” Lục Minh Triêu nghiêm túc quỳ gối xuống, nói: “Nguyện dùng danh dự “ngự tiền” của Lục gia xin thề, sẽ tìm lại kỳ châu cho bằng được, tội thất trách hôm nay của thần, xin Tam hoàng tử tấu lên hoàng thượng để ban tội.”

Thấy chủ nhân nghiêm nghị hành lễ, trên dưới Lục gia đều quỳ xuống đất cùng chủ nhân, đối với không khí căng thẳng trong phòng cũng tự hiểu đang có chuyện nghiêm trọng xảy ra.

Chu Dục chỉ cười lớn.”Bổn hoàng tử sẽ không phạt ngươi, càng không ban tội, ngươi không biết, vì sao hạt châu này được bỏ vào quả bưởi rồi đưa đến Lục gia sao?”

“Chẳng lẽ…”

“Thánh thượng có ý muốn Lục gia phá án, xâm nhập võ lâm rất nguy hiểm nên chấp nhận ý kiến của bổn hoàng tử, mượn cơ hội Trung thu lần này, lấy cớ là ban thưởng cho Lục gia nhưng thật sự là để gặp tên trộm, có thể sẽ phát hiện ra manh mối, giúp ích cho việc phá án.”

“Minh Triêu thay Lục gia cảm tạ Tam hoàng tử đã chiếu cố cho Lục gia.” Lục Minh Triêu đổi tư thế, quỳ xuống hai chân để khấu đầu tạ ơn, hắn biết rõ, đây là sự chiếu cố của Chu Dục với Lục gia, cho dù bình thường người này không nghiêm túc bao nhiêu, đối với Lục gia, đối với người mà hắn đã nhìn từ lúc còn nhỏ đến lúc trưởng thành, Chu Dục là thật sự ân cần.

“Tốt lắm , đây là ý tốt của Thánh thượng đối với Lục gia, không cần nghiêm túc như thế.” Chu Dục đỡ hắn dậy, thấm thía nói: “Nhớ kỹ, cho dù là ban cho Lục gia đi nữa, thì đây cũng là viên kỳ châu được thánh thượng ban thưởng, không được làm mất, nếu không để người ngoài biết được, sẽ trở thành câu chuyện tiếu lâm cho thiên hạ đó!”

“Minh Triêu đã hiểu, xin Tam hoàng tử yên tâm.”

Hôm nay, Lục gia có mối quan hệ hài lòng với các quan viên trong triều đình, với tứ đại gia tộc, nhưng ai có thể ngờ đến diễn biến sau này, lỡ như không tìm lại được kỳ châu, lại có người muốn hãm hại Lục gia, làm tổn hại đến danh dự của Thánh thượng, thì đây là cơ hội tốt nhất để một mũi tên bắn 2 con chim, Lục Minh Triêu đã hiểu ý mà Chu Dục muốn nói đến!

“Ta tin ngươi biết làm thế nào là tốt nhất, bổn hoàng tử đi trước một bước, buổi tiệc tối nay ta sẽ không đến.”

“Xin tiễn Tam hoàng tử.”

Trên dưới Lục phủ cùng tiễn vị khách quý hoàng tộc này ra về.

“Tiểu Tu, lập tức chuẩn bị xe ngựa, ta phải xuất phủ!”

“Dạ.” Trước khi rời khỏi, Lục Tu hỏi: “Có cần cho Thiếu phu nhân biết không?”

“Thiếu phu nhân!” Lục Minh Triêu cắn môi.”Không cần!”

fmxfmxfmxfmxfmxfmxfmxfmx

Ở vùng ngoại thành, trên một mỏm núi cao nhìn ra dòng sông Cam Túc, những con sóng bên dưới điên cuồng đập vào, dòng nước chảy xiết chạy dài mấy ngàn dặm, cao đến nỗi có thể nhìn thấy tận cùng của dòng sông, hai bờ sông ôm chặt vào vách đá, nước sông đang chảy chậm rãi, bỗng trở thành dòng nước xoáy điên cuồng, làm cho người ta hiểu, xem đến đó là đủ rồi!

Thân hình đẹp đẽ quý giá cao ngạo đứng trên vách đá, đối với dòng nước chảy xiết chỉ cách gần mười trượng bên dưới, gương mặt tuấn nhã vẫn là nụ cười lạnh nhạt như bình thường, nhưng bên trong lại như hạ lưu sông Trường Giang, khắp nơi đều là đá ngầm, chờ chực con mồi rơi xuống để mà cắn nuốt!

“Tam hoàng tử!” Yến Bình Phi tức tốc tìm đến.

“Thế nào?” Chu Dục không có quay đầu lại, tiếp tục ngắm vẻ đẹp bên dưới.

“Theo hoàng tử ra lệnh, hộ vệ canh giữ ở Vọng Triều lâu đã quan sát được tình huống, mọi chuyện đều như hoàng tử đoán.”

“Tốt lắm.” Có thể xác định được rồi.

“Thiên Đô vương triều Tam hoàng tử, Chu Dục!”

Lúc này, từ khắp nơi trên váchh đá xuất hiện những người ăn mặc kỳ lạ, bao vây bọn họ!

“Wow ~~ nhiều người mặc trang phục kỳ lạ quá, vui thật đấy!”

“Chúng ta bị bao vây rồi kìa!”

Vô Ưu, Vô Sầu không chút e ngại, vẻ mặt như tìm được món đồ chơi mới, phải vỗ tay trước mới được!

“Đông vực Diêm Ty và trưởng lão!”

Chu Dục xoay người lại, tròng mắt miễn cưỡng quét nhìn qua, bọn họ tuy mặc đồ nước ngoài nhưng nếu nhìn kỹ thì chỉ có hai loại quần áo có hoa văn khác nhau, hắn có thể nhận ra được hoa văn này.

“Hoàng tử có lẽ đã biết được thân phận của chúng ta, kính xin người tả lại kỳ châu của Đông Vực, Đà La Ni châu!” Diêm Ty đại nhân cầm đầu nhóm người mặc áo trắng nói.

Theo bọn họ điều tra, nếu viên kỳ châu không biến mất thì lễ vật sẽ đến tay Tam hoàng tử.

“Đà La Ni châu đã được quân vương của các người giao cho Trung Nguyên, còn có thể trả lại sao?” Chu Dục lắc đầu nói.

“Nếu như bắt giữ ngươi, hoàng đế Trung Nguyên có lẽ sẽ vô cùng bằng lòng để đổi viên kỳ châu lấy con trai nhỉ?!” Bọn họ đã sớm biết, Tam hoàng tử Chu Dục là hoàng tử được sủng ái nhất trong số các người con của hoàng đế.

“Vậy à.” Nét mặt Chu Dục buồn rầu.”Đừng nói là một viên kỳ châu, phụ hoàng chẳng những hai tay dâng lên, mà còn có thể dâng tặng hết kỳ trân trong thiên hạ, chỉ cần nói điều kiện ra là phụ hoàng sẽ làm được, không thể nghi ngờ, bổn hoàng tử đúng là nhược điểm trí mạng của ông ta!”

“Vậy thì càng phải bắt ngươi!”

Diêm Ty cùng trưởng lão lộ vẻ âm tàn, thủ hạ hai bên cũng bắt đầu xuất thủ, nhắm vào thân ảnh màu trắng phía trước làm mục tiêu.

Chu Dục cười một tiếng, vui mừng nói: “Bổn hoàng tử cũng chúc các người có thể vui vẻ ở lại Trung Nguyên mà hưởng thụ!” Đối với đám người kia, con ngươi của hắn dần chuyển sang vẻ lãnh đạm, “Phong Ngôn, Bình Phi!”

“Tam hoàng tử!” Phong Ngôn, Yến Bình Phi đợi lệnh đáp lại.

Bọn họ phải đợi chủ nhân ra lệnh mới biết nên giết hay nên chừa, thậm chí là giết bao nhiêu!

“Một tên cũng không để lại!” Chu Dục xoay người lần nữa, chán ghét nói: “Một đám chỉ tổ làm phế vật cho Trung Nguyên, vừa nhìn đã làm người ta thấy chướng mắt.”

“Dạ!”

Sau đó, không để ý đến tiếng la hét, kêu gào khắp nơi, Chu Dục yên lặng nhìn dòng sông phía dưới, hưởng thụ gió núi thổi vào người, trong sự hỗn loạn đưa đến mùi máu tanh, làm cho những người còn sống đều kích động!

“Thiếu Sơ yêu đệ, ngươi sự là biết cách quyến rũ người khác! Không biết bổn hoàng tử rốt cuộc nên chiếm lấy, hay là vì chuyện năm đó mà … hủy diệt ngươi đây?”

Nhớ tới Tô Thiếu Sơ, nụ cười của hắn bất giác trở nên khó lường.

“Hoàng chủ nhân, Vô Ưu ( Vô Sầu ) cũng muốn, chúng ta có thể lấy trái tim của bọn họ ra không?” Hai tiểu nha đầu quấn vào người Chu Dục, vừa làm nũng vừa phá phách!

“Ha ha, hai ngươi, vĩnh viễn cũng đều biết cách lấy lòng ta như vậy!” Chu Dục cười nói: “Phong Ngôn, Bình Phi, để lại Diêm Ty và trưởng lão cho Vô Ưu, Vô Sầu chơi đi.”

Vô Ưu, Vô Sầu lập tức hoan hô, các nàng thích nhất là lấy trái tim của người còn sống để dâng tặng cho chủ nhân của mình, thích chủ nhân cười vỗ vỗ đầu của các nàng , mỗi khi thấy chủ nhân cầm trên tay trái tim vẫn còn máu tươi, cười thật vui sướng, chỉ cần chủ nhân vui, hai nàng cũng vui. (!!!)

Chu Dục hài lòng nhìn Vô Ưu, Vô Sầu ra tay, khoanh tay chờ xem hai tiểu nha đầu mà hắn yêu thương nhất nhảy nhót chạy đến, dâng trái tim lên cho hắn, không ngừng tranh công!

Máu tươi, làm cho dung nhan của các nàng, càng lúc càng rực rỡ lên.
Chương Trước/12Chương Sau

Theo Dõi