Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/209Chương Sau

Người Vợ Nô Lệ

Chương 36: Mợ Chủ

*

#BooMew

Tư Noãn Noãn bị bóp chặt cổ... có muốn phun ra cũng không được... cứ như vậy từng ngụm từng ngụm mà nuốt hết...

Lê Bá Sâm nhìn Tư Noãn Noãn nuốt hết, tay mới buông cô ra, nhưng anh nào nhẹ nhàng buông cô xuống... Lê Bá Sâm hung hăng cứ như vậy mà quăng cô xuống sàn " Rầm ".

Tư Noãn Noãn khó khăn chất vật ngồi dậy mà " Khụ khụ" ho khan vài tiếng, hai mắt đỏ ửng khó chịu đến cực độ.

Lê Bá Sâm nhìn như không nhìn, môi mấp máy lạnh nhạt nói.

" Đi về trước đi, tối chuẩn bị... "

Tư Noãn Noãn hai mắt đỏ ửng, một câu cũng không nói, cố gắng đứng dậy mà đi ra chỗ ngồi của cô, lấy cái khăn choàng nhẹ cổ rồi đi nhanh ra ngoài.

Không cần nhìn, thì chính cô cũng biết trên cổ cô đã in dấu tay Lê Bá Sâm bóp lúc nãy những vết bầm tím đáng sợ...

Tư Noãn Noãn ủy khuất vừa đi vừa cúi đầu khóc. Mãi đến bãi đỗ xe thì có tài xế đã đứng đợi sẵn.

" Mợ chủ, mời vào xe. "

Tài xế vừa thấy Tư Noãn Noãn vội vàng gọi, chính ông có ấn tượng với cô " Mợ Chủ " này. Tùy ít nói nhưng lúc nào cũng biết chào hỏi. ( Ý là gật đầu đó)

Tư Noãn Noãn lúc đầu hơi bất ngờ vì cách gọi của vị tài xế này, nhưng sau đó cũng bình thường mà đi lên xe ngồi.

Cô mới nhớ, Lê Bá Sâm có nói.

Cho dù đây là hợp đồng hôn nhân, thì cũng phải xưng hô cho đúng, nên hiện tại ai cũng gọi cô một tiếng " Mợ Chủ ".

Nghe đến cái câu " Mợ Chủ " này! Tim Tư Noãn Noãn thắt chặt lại...

Cô nào đâu muốn làm mợ chủ... làm một người bình thường là tốt rồi... cô chỉ cần một cuộc sống đơn thuần chứ không cần một cuộc sống ngập nước mắt như thế này.

Nhưng là Tư Noãn Noãn nào có lựa chọn... cuộc sống cô nào có lựa chọn chứ haha. Mọi thứ đã được định đoạt từ trước và cô chỉ cần đi theo con đường đó là được.

- ---

Lê Thị, Trong phòng làm việc tầng 30.

Lê Bá Sâm mày nhíu chặt nhìn đống văn kiện trước mặt, nhưng tâm trí anh vẫn không ở đây, tay không nhanh không chậm bấm bấm nhắn cho quản gia Lâm.

" Ông gọi người nấu ít cháo, nào Tư Noãn Noãn về cho cô ta ăn. " thật sự anh không muốn quan tâm cô ta nhưng... nghĩ tới cái cảnh một mình trong phòng V tầng 29 cả đêm kia... anh nhịn không nổi, thôi dù sao cũng là VỢ - CHỒNG trên danh nghĩa thì cứ đối xử tối một chút đi.

Quản gia Lâm vốn còn đang nói chuyện với Lưu Hà Mi thì dừng lại nhìn điện thoại, thấy dòng tin nhắn không khỏi giật mình, chính ông cũng nhanh chóng nhắn đi.

" Vâng cậu chủ. " sau đó dặn dò người nhà bếp chuẩn bị.

Lưu Hà Mi nhìn quản gia Lâm hỏi.

" Bá Sâm nhắn tin cho ông sao? " bà không từng thấy quản gia Lâm đang nói chuyện với bà nhưng lại cầm điện thoại ra nhìn rồi gõ gõ như vậy.

" Vâng phu nhân. " Quản gia Lâm nhanh chóng nói.

" Nó nhắn gì? " Lưu Hà Mi thắc mắc.

" Cậu chủ nói, nào mợ về cho mợ ăn chút cháo. "

Lưu Hà Mi nhíu mày chặt, gật đầu một cái. Trong lòng nghĩ thầm " Rốt cuộc là làm gì mà Lê Bá Sâm lại quan tâm cô gái đó như vậy? "

Còn miên man suy nghĩ không bao lâu thì người gác cổng mở cánh cổng ra, chiếc xe có lá cờ Lê Thị chạy vào.

Lưu Hà Mi từ trong nhà nhìn ra ngoài, nhanh chóng thấy trên xe bước xuống một cô gái dáng người nhỏ nhắn, quấn khăn choàng...

Lưu Hà Mi nhíu chặt mày, mùa hè mà quấn khăn choàng sao? Nhưng rồi bà cũng không nói gì chỉ đợi cô gái đó vào nhà, chính là cô gái nhỏ không vào nhà mà đi thẳng ra sau...

Lưu Hà Mi nhíu mày nhìn quản gia Lâm.

" Nó không có phép tắc như vậy? " bà là mẹ của Lê Bá Sâm, nó không định vào chào hỏi bà sao?

Quản Gia Lâm không thêm mắm dậm muối gì nói thẳng.

" Cậu chủ nói, ngoài buổi sáng và tối ra, mợ không được vào nhà chính. "

" Thằng Sâm nó để con bé ở sau nhà là thật. "

Lưu Hà Mi kinh ngạc... dù bản thân bà chưa thích cô gái Tư Gia đó nhưng bà không ghét, cũng không có ý định gây khó dễ.

" Kêu nó sang nhà chính ở đi. " Nghĩ nghĩ Lưu Hà Mi nói.

Quản gia Lâm nói.

" Nếu Phu Nhân thật lòng thương mợ thì quan tâm vài ba câu... đừng kêu mợ vào nhà khi cậu chủ chưa cho... không thôi phu nhân chỉ làm mợ chủ gặp thêm phiền phức thôi. "

Lưu Hà Mi càng nghe càng không mấy rõ ý tứ hỏi.

" Rốt cuộc trong khoảng thời gian ta không ở nhà đã xảy ra chuyện gì? "

Quản gia Lâm cười gượng cái gì cũng không kể chỉ nói một câu.

" Trong nhà, ngoài cậu ra, không ai có quyền coi thường mợ. " sau đó ông xin phép rời đi xuống bếp nhìn người nấu cháo.

Lưu Hà Mi ngồi trong phòng khách suy nghĩ một lúc lâu trong lòng lẩm bẩm.

" Đã có tình cảm... thì đừng làm khổ người ta... không thôi con sẽ hối hận đấy Sâm à. "

- ---------------------

Hôm qua Boo sốt, không viết nổi :3 hiuhiu
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi