Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/72Chương Sau

Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng

Chương 61

Edit: Đào Mai

Pháo nổ xong, cỗ kiệu mới được nâng vào La phủ. Tân nương ôm bảo bình vượt qua chậu than, sau đó được người đở vào chính đường bái đường.

Nghi Ninh đứng ở cửa chính đường nhìn tân nương tử vào cửa.

Từ sau khi tổ mẫu không còn, chính đường cũng rất ít mở ra.

Trong phòng bố trí hồng trù dán chữ hỉ, nàng thật cảm thấy vật có chút già nua.

La Nghi Tú lặng lẽ đi ra ngoài phòng, hỏi nàng muốn hay không đi hậu viện xem diễn.

Hậu viện gọi gánh hát đến hát hí khúc, sau khi bái đường thì diễn hát một ít tuồng vui, thanh âm chiêng trống đã vang lên.

Nghi Ninh cùng nàng ta cùng đi hậu viện, có nha đầu bưng tới kẹo mừng cùng long nhãn can hỉ, La Nghi Tú nắm một ít đặt ở trên tay Nghi Ninh, chính mình cũng nắm một ít.

Trần thị nhìn thấy hai người các nàng đi lại, liền kêu các nàng ngồi, cười hỏi La Nghi Tú:

- "Có thấy được tân tẩu tử của con không?"

La Nghi Tú lột long nhãn nói:

- "Cách khăn voan chỉ thấy béo gầy —" nàng nghiêng đầu hỏi Nghi Ninh, "Muội cảm thấy thế nào?"

Dù sao ngày mai cũng sẽ đi ra gặp người, sớm muộn gì cũng biết. Nghe nói thiên kim Chu đại nhân bộ dạng cũng không tệ.

Nghi Ninh chính là nói:

- "Dịu dàng thỏa đáng."

Lâm Hải Như gọi người đến mời nàng đi qua, nói là mợ mợ của nàng vừa mới tới.

Nghi Ninh nghe xong có chút dở khóc dở cười, đến cái người truyền lời cũng không nói rõ ràng, kết quả là người mợ nào! Nàng nhưng có hai mợ mợ đấy.

La Nghi Tú nghe xong liền có chút cao hứng:

- "Mợ muội đến à?"

Trần thị phải xem kịch ở bên này, nhóm phu nhân Bảo Định có uy tín danh dự nhưng toàn bộ ở trong này đang xem diễn đấy!

Bởi vậy bà không thể tự mình đi qua, cười hỏi Nghi Ninh:

- "Nếu không, để cho ngũ tỷ cùng đi qua với con?"

Nghi Ninh chỉ có thể mang theo La Nghi Tú đi qua, trên đường không khỏi dặn dò nàng:

- "Không cần nhiều lời, ta cũng rất ít gặp mợ."

La Nghi Tú gật gật đầu tỏ vẻ đã biết, lôi kéo tay áo Nghi Ninh đi theo vào nhà giữa.

Lâm Hải Như đang không quá thuần thục xả ra vị chua:

- "... Cảnh Minh đứa nhỏ này có tri thức hiểu lễ nghĩa, Khiêm Khiêm như ngọc, ta bảo Mậu ca nhi đi theo hắn học hỏi nhiều hơn."

Nghi Ninh khuất thân hành lễ với Lâm Hải Như, nhìn thấy một vị phụ nhân ngồi bên cạnh bà, mặc thân vải bồi đế giầy màu xanh nhạt, khí độ bất phàm, liếc mắt một cái có thể nhận ra Cố Cảnh Minh cùng bà có vài phần tương tự.

Bà nhìn thấy Nghi Ninh liền có chút kích động, kéo nàng đến trước mặt, tinh tế đánh giá:

- "Đây là Nghi Ninh?"

Nghi Ninh gật đầu kêu mợ, Cố phu nhân lại đỏ hốc mắt:

- "Lão phu nhân năm đó không còn, mợ liền muốn tới, cố tình nhị cữu mẫu con đang mang thai, trong phủ không thể không có người, chỉ có thể để cữu cữu đi một chuyến. Nghi Ninh, ngươi có tốt không?"

Năm đó thời điểm Minh Lan còn chưa xuất giá, đó là Cố phu nhân nuôi lớn, bởi vậy tình cảm phá lệ thâm tình.

Sau này Minh Lan sinh hạ Nghi Ninh buồn bực mà chết, Cố gia liền cùng La gia ít lui tới. Hiện tại hai nhà quan hệ mới hòa dịu một ít.

Nghi Ninh đối Cố phu nhân có chút xa lạ, nhìn bà mặt mày dịu dàng cười cười nói "tốt".

La Nghi Tú cũng tiến lên hành lễ với Cố phu nhân, Cố phu nhân cho nàng một cái trâm vàng làm lễ gặp mặt.

La Nghi Tú tròng mắt vòng vo chuyển, liền nói:

- "Con nghe nói tam ca vừa rồi ở trong sân cùng Cố gia biểu ca viết chữ. Phụ thân con vừa rồi còn ngồi bên xem, cũng không biết kết quả bọn họ viết thế nào."

Cố phu nhân cũng sớm nghe nói qua La Thận Viễn, hắn ở kinh thành thực nổi danh.

- "Cảnh Minh cùng Giải Nguyên so sánh, học vấn vẫn là không đủ." Cố phu nhân cười nói với Lâm Hải Như, "Là phu nhân có cách dạy."

Lâm Hải Như cứng ngắc cười nói:

- "Nơi nào nơi nào."

Bà không có thói quen cùng Cố phu nhân loại thế gia phu nhân này giao tiếp, đặc biệt cái loại có học vấn còn đặc biệt có lễ này.

Nghi Ninh cũng cảm thấy Lâm Hải Như không thể ứng phó mợ mợ, giúp bà giải vây nói:

- "Không bằng chúng ta cũng đi qua xem tam ca bọn họ đi."

Vừa vặn để La Thận Viễn cũng trông thấy mợ, Cố gia ở trong triều là tam đại sủng thần.

Nghi Ninh cẩn thận tính tính, hiện tại là chí đức năm mười sáu, khoảng cách tân hoàng đăng cơ không tới một năm, sau khi tân hoàng đăng cơ triều chính rung chuyển, Cố gia cùng La gia có thể bị ảnh hưởng.

Cố phu nhân đã sớm đối La Thận Viễn tò mò đã lâu.

Dọc theo đường đi Cố phu nhân lôi kéo tay Nghi Ninh, hỏi nàng rất nhiều. Hỏi nàng nhưng đọc một lượt tứ thư, Nghi Ninh đáp đều đọc, bà liền có chút vui mừng sờ sờ đầu Nghi Ninh:

- "Bé ngoan, đọc sách là tốt nhất."

Lâm Hải Như chỉ có thể ở một bên, mặt không biểu cảm sờ sờ vòng vàng trên tay, bà duy nhất có thể cho Nghi Ninh chính là vàng bạc thổ vật. Đọc sách cái gì, để tam ca nàng quan tâm đi thôi!

Nhóm nữ quyến ở hậu viện xem diễn, bên này trong phòng khách La gia vài thiếu gia đều ở đây, La Thận Viễn đang viết [ Lan Đình tự ], Cố Cảnh Minh viết [ Xích Bích phú ], hai người đều dùng thể quán các.

La Sơn Viễn cùng Lâm Mậu ở bên cạnh.

Cố Cảnh Minh nhìn thấy Cố phu nhân sau khi kêu mẫu thân, liền thỉnh La Thận Viễn đi lại:

- "Vị này chính là Theo Gia, Bắc thẳng lệ Giải Nguyên, tam ca Nghi Ninh."

Nghi Ninh nghe xong nghi hoặc, sau đó mới ý thức được Theo Gia là tên chữ của La Thận Viễn, có thể là Tôn đại nhân lấy cho hắn.

Nàng nhìn khuôn mặt La Thận Viễn lạnh nhạt, trong lòng mặc niệm vài tiếng Theo Gia, Theo Gia, cảm thấy chữ này niệm lên lanh lảnh đọc thuộc lòng.

La Thận Viễn nhìn Cố phu nhân, Cố phu nhân nhìn hắn ánh mắt thập phần thưởng thức, hai người thế nhưng không nói gì.

Vừa mới nói hai câu La Thành Chương liền phái người đi lại, kêu La Thận Viễn đi gặp thúc tổ phương xa của La gia, La Thận Viễn chỉ có thể cáo từ, lúc gần đi nói với Nghi Ninh:

- "Mi Mi, không thể chơi quá muộn."

Nghi Ninh đang cùng La Nghi Tú lột long nhãn ăn, ứng phó gật đầu đáp ứng để hắn rời đi, hắn thế nào vừa trở về liền muốn xen vào chuyện của nàng.

Lâm Mậu theo sau liền đi tới, nhéo nhéo mặt Nghi Ninh hỏi:

- "Muội vừa rồi thấy thành thân chơi vui không?"

Đầu ngón tay hắn có chút thô ráp, Nghi Ninh đang ăn long nhãn, bị hắn niết sửng sốt.

Nàng thế nào cảm thấy Lâm Mậu có chút không đúng.

Sau đó nàng ngửi được mùi rượu trên người Lâm Mậu, hắn uống rượu à?

Nàng giơ tay ở trước mặt hắn quơ quơ:

- "Mậu biểu ca?"

Lâm Mậu bắt lấy tay nàng, nghiêm cẩn nói:

- "Nghi Ninh biểu muội đừng hoảng, đầu ta choáng váng."

Nghi Ninh có chút muốn cười, nàng phát hiện Lâm Mậu uống rượu còn thật thú vị.

Nàng hướng trên bàn vừa thấy, quả nhiên là đặt một bầu rượu.

- "Hắn là uống hơi nhiều." Cố Cảnh Minh cười nói, "Ngươi đi đi, nhưng đừng quấy nhiễu Nghi Ninh!"

Lâm Mậu ánh mắt hẹp dài lượng lượng, cười nói:

- "Ta nơi nào quấy nhiễu nàng, cùng nàng chào hỏi thôi. Còn nữa một bầu rượu thôi, ta làm sao có thể uống nhiều!"

Lâm Mậu bảo gã sai vặt lại lấy một bầu rượu đến.

Lấy rượu trợ thi lại viết hai thiên, Cố Cảnh Minh vội vàng xua tay nói:

- "Ta không được rồi. Ta phải đi bên ngoài hóng gió một chút."

Hắn bị Lâm Mậu quán nhiều nhất, não và người đều đau.

Cố Cảnh Minh đi ra ngoài tỉnh rượu, Cố phu nhân khiến người lấy tự bọn họ vừa viết lại xem.

Cùng Lâm Hải Như thảo luận kết quả là người nào viết tốt nhất, Lâm Hải Như kiên trì bậy bạ vài câu. Ngẩng đầu phát hiện Nghi Ninh đang nhìn bầu rượu kia, không khỏi nói:

- "Nghi Ninh, con nhìn cái gì?"

Nghi Ninh chậm rãi nói:

- "Hình thức bầu rượu này là đặc hữu trong phòng chúng ta, nhưng là các huynh bảo người từ chi thứ hai mang rượu tới?"

Lâm Mậu lắc lắc đầu:

- "Đây là gã sai vặt lấy đến."

Bên kia đột nhiên có người vội vã vào, là bà tử hầu hạ ở trong phòng Lâm Hải Như, quỳ trên mặt đất muốn nói lại thôi nhìn Lâm Hải Như.

Lâm Hải Như nhíu mày nói:

- "Ngươi có lời nói thẳng đi!"

Bà không thích nhất người nói chuyện ấp a ấp úng.

Nghi Ninh lại ngăn cản Lâm Hải Như, đối bà tử kia nói,

- "Phải đi tới Noãn các bên cạnh hãy nói?"

Bà tử kia cảm kích nhìn Nghi Ninh liếc mắt một cái, gật gật đầu.

Lâm Hải Như thế này mới ý thức được sự tình sợ là nghiêm trọng, nói với Cố phu nhân một tiếng, mang theo Nghi Ninh cùng nhau vào Noãn các.

Sau một lát Nghi Ninh sắc mặt xanh mét đi ra, chỉ chỉ bầu rượu trên bàn kia nói:

- "Tuyết Chi, mang bầu rượu kia theo ta."

Các nàng cùng đi rừng trúc bên ngoài phòng khách, Cố Cảnh Minh mặt âm trầm đi ra trước, mà La Nghi Liên đi sau lưng hắn cúi đầu, hốc mắt đỏ bừng tựa hồ có chút ủy khuất.

Không khí giữa hai người có chút quỷ dị, Cố phu nhân đi theo vừa thấy trong lòng liền lộp bộp một tiếng.

Lâm Hải Như đi qua, lập tức hỏi tiểu nha đầu đứng ở hành lang kia, nàng sợ tới mức nói năng lộn xộn:

- "Nô tì mới ra đến... Liền nhìn thấy, nhìn thấy Cố tứ thiếu gia ôm Lục tiểu thư, nhưng là sau khi nhìn thấy nô tì, một lát liền buông ra. Nô tì lập tức đi nói với Đỗ ma ma... Chỉ có như vậy!"

Cố Cảnh Minh bị gió lạnh thổi qua, rượu đã sớm tỉnh. Hắn nhu hòa như ngày thường, lạnh lùng nói:

- "Lục tiểu thư nói nàng bị thương chân, ta mới đỡ nàng một chút. Vừa vặn lục tiểu thư liền không có mang theo nha đầu —— "

Cố phu nhân nghe xong tức giận đến không biết nên nói cái gì mới tốt, biết con chỉ sợ là bị tính kế, nhưng cố tình lại rơi xuống hạ phong. Bà chỉ có thể cắn răng nói:

- "Con... Con thật sự là không có nhận thức. Cho dù là Lục tiểu thư đau gần chết, cần con đi đở sao? Chờ theo mẫu thân trở về, con liền đi từ đường quỳ cho mẫu thân!"

Bên kia lại truyền đến một thanh âm:

- "... Liên tỷ nhi, con thế nào khóc khó chịu đến như vậy!"

Kiều di nương nghe xong tiếng gió, mang theo nha đầu bà tử khoan thai đến chậm.

Vừa tới liền ôm lấy nữ nhi ủy khuất của bà, La Nghi Liên nhìn bóng lưng lạnh lùng của Cố Cảnh Minh, cũng không biết là thật sự thương tâm hoặc là giả, nước mắt rào rào rơi xuống, thấp giọng nói:

- "Không trách Minh biểu ca, là chân con bị thương nhờ biểu ca đỡ. Để mọi người thấy là con không tốt..."

Cố phu nhân nghe được ca ba chữ Minh biểu, cái trán đột nhiên nhăn lại.

La Nghi Liên nàng ta là một nữ tử thứ xuất, cùng Cố gia bà nửa điểm quan hệ đều không có, nơi nào có mặt mũi kêu biểu ca!

Kiều di nương nghe xong lời nữ nhi nói lại càng khó chịu:

- "Con sao nói đến ủy khuất như vậy, kết quả là chuyện gì xảy ra, mau mau nói cùng di nương."

Nghi Ninh thản nhiên nói:

- "Kiều di nương không cần hồ đồ, nơi này là phòng khách. Vì thanh danh Lục tỷ, chúng ta vẫn là trở về nhà giữa để nói tương đối tốt hơn. Sẽ kêu phụ thân đến để nói rõ ràng. Kết quả là chuyện gì xảy ra, sẽ không nói không rõ."

La Nghi Liên đang muốn nói với Nghi Ninh cái gì, nhưng ngẩng đầu liền nhìn thấy ánh mắt La Nghi Ninh lạnh như băng mà đạm mạc, đột nhiên để nàng cả người run lên.

Nàng nhất thời có loại dự cảm bất hảo.

La Nghi Ninh lần này cũng không nghĩ buông tha La Nghi Liên, lần này nàng ta hơi quá đáng.

Nàng đứng ở trước mặt Lâm Hải Như, cũng không chờ Lâm Hải Như nói chuyện liền nói:

- "Mợ, việc này hôm nay trước không nói, ngài mang Minh biểu ca đi hậu viện trước, miễn cho người khác phát hiện không thấy ngài. Chờ chúng ta hỏi rõ ràng tự nhiên sẽ đi nói rõ."

Cố phu nhân thấy Nghi Ninh tuổi còn nhỏ lại trầm ổn như thế, nhìn Lâm Hải Như liếc mắt một cái nói:

- "Ta đây đi hậu viện trước, nếu thật sự là lỗi của Cố Cảnh Minh, ngươi liền nói với ta, ta nhất định hảo hảo phạt hắn!"

Bà nhìn cũng không thèm nhìn La Nghi Liên.

Khóe miệng Cố Cảnh Minh cũng mang theo một tia cười lạnh, tay nắm thật chặt, nhanh ly khai phòng khách.

Đại phòng bên kia còn vô cùng náo nhiệt, trong nhà giữa chi thứ hai lại cho lui tất cả hạ nhân.

Lâm Hải Như ngồi xuống, tức giận đến muốn bóp chết La Nghi Liên.

Cái này không phải nàng làm ra thiên tài à! Cố phu nhân còn tại trong La gia, nàng đây là đánh mất thể diện La gia!

Kiều di nương lạnh lùng nhìn Nghi Ninh:

- "Thất tiểu thư, ngài cũng không nên bất công như vậy! Chỉ che chở người ngoài, danh dự Liên tỷ nhi liền mặc kệ? Thiếp thân biết Liên tỷ nhi chúng ta là thứ xuất, không tôn quý như ngài, nhưng không có đạo lý dễ bị người khi dễ như vậy!"

Nghi Ninh cười nói:

- "Ta để mợ đi hậu viện, đó là giấu giếm manh mối, điều này sao không phải che chở Lục tỷ tỷ."

Nha đầu vừa vặn đến thông truyền, nói La Thành Chương đã đến.

Hôm nay trong phủ có tiệc mừng, sau khi nghe nói gặp chuyện không may La Thành Chương liền trưng ra khuôn mặt bình tĩnh, hắn cất bước đi đến, Kiều di nương lập tức liền đón lấy, quỳ trước mặt hắn khóc nói:

- "Lão gia, việc này ngài nên vì Liên tỷ nhi làm chủ. Phu nhân cùng thất tiểu thư đều hướng về ngoại nhân, Liên tỷ nhi của thiếp thật đáng thương, nhưng không ai chịu giúp nàng nói chuyện — "

La Thành Chương vừa nhấc đầu, La Nghi Liên quả thật quỳ trên mặt đất yên lặng rơi lệ.

Dù sao cũng là tự tay nuôi lớn nữ nhi, ông lập tức lại hỏi:

- "Kết quả như thế nào?"

Kiều di nương liền nói ra chân tướng, lúc này hốc mắt đỏ lên nhìn La Nghi Ninh:

- "Tuy rằng là Liên tỷ nhi bị thương chân, nhưng Cố gia công tử cũng không nên không chú ý đến duyên cớ nam nữ khác biệt mà giúp đỡ Liên tỷ nhi. Nếu là không thảo ý kiến, Liên tỷ nhi ủy khuất này chẳng phải là nhận không, Liên tỷ nhi về sau cần phải nói như thế nào đây. Thất tiểu thư thiên vị Cố gia công tử như vậy, nhưng phải nghĩ tới Liên tỷ nhi mới là thân tỷ tỷ của Thất tiểu thư!"

Thế nhưng ra bực này gièm pha!

La Thành Chương cảm thấy có chút bất khả tư nghị, Cố Cảnh Minh thế nhưng sẽ đi đở Nghi Liên! Cái này thật là bại hoại thanh danh Nghi Liên.

Ông nhíu nhíu mày nói:

- "Việc này đích xác nên gọi Cố Cảnh Minh đi lại nói rõ ràng, danh tiết nữ hài nhi không thể như vậy quên đi, huống chi còn để hạ nhân nhìn thấy. Nghi Ninh, Liên tỷ nhi là thân tỷ tỷ của con, con cũng nên nghĩ đến nàng một chút."

La Nghi Ninh chính là cười lạnh:

- "Phụ thân, ta là nghĩ thanh danh của Lục tỷ, mới để biểu ca Cố gia đi hậu viện."

Nàng hướng Tuyết Chi ý bảo, cầm cái bầu rượu ra, đi đến trước La Nghi Liên cho nàng ta nhìn:

- "Tỷ tỷ nhận ra bầu rượu này không? Bầu rượu dạng này là vừa mới làm ra, tổng cộng chỉ có ba cái."

Tuyết Chi tiến lên một bước khuất thân nói:

- "Nô tì đi phòng bếp hỏi qua, là nha đầu Lục tiểu thư trước đó vài ngày mượn, nói lấy để đựng rượu an thần."

- "Rượu này so với rượu tầm thường lớn hơn rất nhiều, Lục tỷ cho người đưa đến đại phòng cho Cố gia biểu ca uống, nhưng là như thế?"

Nghi Ninh tới gần La Nghi Liên, lẳng lặng nhìn thẳng nàng ta.

La Nghi Liên ngẩng đầu, thản nhiên nhìn Nghi Ninh.

Nàng phát hiện La Nghi Ninh hôm nay cư nhiên có chút bộc lộ tài năng, không chút che giấu! Xem ra là trúng đến chỗ đau của nàng!

Kiều di nương không nghĩ tới La Nghi Ninh cư nhiên tìm được bầu rượu đến nói chuyện. Bà lập tức nói:

- "Thất tiểu thư đây là nói miệng không bằng chứng..."

- "Nói miệng không bằng chứng?" Lâm Hải Như cũng cười, "Kiều di nương liền nói với ta? La Nghi Liên liền như vậy vừa đúng xuất hiện tại bên ngoài phòng khách, vừa đúng không có mang nha đầu đi theo? Lại vừa đúng làm cho người ta thấy được? Nàng chỉ sợ là nghĩ tính kế Cố gia công tử đi, đáng tiếc người ta nửa điểm không thích nàng, tính kế không ra được một phần thương tiếc. Ngược lại là bêu xấu ở trước mặt Cố phu nhân!"

Nghi Liên yên lặng lau nước mắt, nhẹ giọng nói:

- "Thất muội cũng không coi ta là tỷ tỷ, hôm nay đều hướng về Cố công tử, ta là lý giải... Nhưng đích xác cũng không cố ý, ta như thế nào lấy thanh danh chính mình đi đùa, các ngươi thật sự là không tin ta... Ta đây, cũng không thể nói gì hơn!"

La Thành Chương nghe xong nhiều như vậy đã đủ, hắn đi qua ngồi bên cạnh Lâm Hải Như. Nhìn nữ nhi rơi lệ, chậm rãi thở dài:

- "Liên tỷ nhi việc này có sai, nhưng nàng dù sao cũng là cái nữ hài, nên cũng là vô tâm."

Nghi Ninh lại đi đến trước phụ thân, thật ủy khuất nói:

- "Phụ thân, Lục tỷ chọn ngày hôm nay thật tốt, nếu là mọi người đều thấy. Cố gia biểu ca không cưới cũng phải cưới nàng. Chỉ là cứ như vậy, nữ hài La gia ta ở bên ngoài cũng nâng không nổi đầu! Xảy ra chuyện như vậy, lại ở thời điểm mấu chốt ngài cùng đại bá phải khởi phục, nếu hôm nay chuyện ở đây để mọi người nghe được, lại như thế nào nghĩ La gia chúng ta!"

Nghi Ninh mỗi một câu nói, sắc mặt La Nghi Liên liền trắng thêm một ít.

La Thành Chương nghe được thẳng nhíu mày, nghĩ thông suốt điểm trọng yếu trong đó, lại có loại kinh nghi lạnh như băng.

Nghi Ninh lại chậm rãi nói:

- "Đến lúc đó, Lục tỷ là gả đi Cố gia, lại liên lụy toàn bộ La gia chúng ta! Con thật đúng là không biết Lục tỷ là vô tâm hay là có tâm, tâm tư ngoan độc như vậy, theo con thấy ai cũng đều so không qua nàng!"

La Nghi Liên nghe xong cả người rét run, lập tức kéo tay La Thành Chương:

- "Phụ thân, không phải như thế — "

La Thành Chương hất tay nàng ra, ánh mắt cũng có chút đề phòng.

- "Ngươi câm miệng!"

Kiều di nương lập tức cũng quỳ xuống, che chở nữ nhi mình:

- "Lão gia, ngài cũng không nên dễ tin lời nói của Thất tiểu thư! Liên tỷ nhi thực không có tâm tư này!"

Kiều di nương có chút nóng nảy, bà thật không nghĩ tới La Nghi Ninh mồm mép lợi hại như vậy! Tươi sống nói đến La Thành Chương nổi lên lòng nghi ngờ.

Lúc này rốt cục có bà tử mang theo Hiên ca nhi đến, Hiên ca nhi nhào vào nhà giữa, không có người nói chuyện, hắn liền chạy vào trong lòng Kiều di nương.

La Nghi Ninh xem càng muốn cười lạnh, ngay cả Hiên ca nhi đều được dự bị tốt?

Hiên ca nhi ôm cổ Kiều di nương, quay đầu hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn La Thành Chương, quật cường nói:

- "Phụ thân, tỷ tỷ là tỷ tỷ của con, tỷ tỷ sẽ không ác độc, tỷ tỷ đối con tốt!"

Hắn lại nhìn Lâm Hải Như nói:

- "Mẫu thân mới đúng không tốt! Mỗi lần con đến thỉnh an bà đều đối con không tốt!"

Lâm Hải Như là không thích Hiên ca nhi, nhưng là chưa bao giờ nhằm vào hắn, nghe vậy nổi giận:

- "Hiên ca nhi, ta như thế nào đối với ngươi không tốt? Ngươi nhưng chớ có thuận miệng nói lung tung."

Nghi Ninh lôi kéo tay áo của bà, ý bảo bà không cần lo Hiên ca nhi.

Lâm Hải Như thật không có nhìn Hiên ca nhi, bà tự nhận chính mình bình thường đối Hiên ca nhi cũng là dễ dàng tha thứ, giờ phút này nhịn thêm chút nữa cũng không ngại. Bà nói:

- "Tóm lại, việc này không thể buông tha cho Liên tỷ nhi, ta phải thỉnh bà tử đến dạy mới được. Việc đêm nay chỉ có cái nha đầu thấy được, liền bắt nha đầu kia không cần nói lung tung, chúng ta lại nói rõ với Cố phu nhân, coi như không có phát sinh qua."

Kiều di nương vội la lên:

- "Cái này như thế nào có thể, chẳng phải là để cho người khác xem nhẹ Liên tỷ nhi sao!"

La Thành Chương vẫy vẫy tay, việc này La Nghi Liên đích xác quá đáng.

Ông thầm nghĩ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, động tĩnh càng nhỏ, việc không sợ truyền ra, Lâm Hải Như nói rất có đạo lý. Ông thản nhiên nói:

- "Liên tỷ nhi là nên hảo hảo dạy dỗ, về sau việc này không cần nhắc lại!"

La Nghi Liên ngẩng đầu có chút thất vọng nhìn phụ thân.

Phụ thân trước sau che chở nàng, lúc này ánh mắt nhìn nàng cư nhiên có chút lãnh đạm.

Nàng tỉ mỉ thiết hạ cục diện kia làm sao bây giờ? Liền như vậy để La Nghi Ninh làm cho thất bại.

La Nghi Liên trên mặt lê hoa đái vũ, lại nhanh nắm chặt tay, nàng hẳn là để càng nhiều người nhìn thấy, như vậy La Nghi Ninh muốn ngăn chặn đều không có chỗ để ngăn chặn, chỉ đổ thừa mình vận khí không tốt!

Hiên ca nhi nhìn thấy La Nghi Liên đang khóc, chỉ thấy tỷ tỷ yêu thương chính mình cùng di nương đều yên lặng không nói chuyện. Vậy khẳng định chính là bị Lâm Hải Như khi dễ, hắn không thích Lâm Hải Như.

Hiên ca nhi càng gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Hải Như:

- "Mẫu thân chính là không thích tỷ tỷ ta! Hiên nhi cũng không thích Mẫu thân!"

Lâm Hải Như thật sự nhịn không được nói:

- "Hiên ca nhi, con không cần lại nói. Con tuổi còn nhỏ, có thể nào nói như vậy?"

Kiều di nương chậm rãi mở miệng:

- "Phu nhân, Phu nhân làm gì cùng một đứa trẻ so đo... Hắn cũng bất quá ngày thường bướng bỉnh một ít, chính là thiên tính đứa nhỏ mà thôi. Lời Phu nhân nói cũng quá nặng rồi!"

La Thành Chương bị ầm ỹ có chút phiền, nhu nhu mi tâm:

- "Hải như được rồi, đừng náo lớn tiếng."

Nghi Ninh nghe xong cắn cắn môi, phụ thân vẫn là không thích Lâm Hải Như, nói giống như là kế mẫu cố tình gây sự vậy.

Lâm Hải Như nghe xong liền không nói cái gì nữa, bà cảm thấy hơi mệt, đang muốn bảo bà tử dẫn La Nghi Liên đi.

Ai biết Hiên ca nhi lại đột nhiên tránh thoát tay nhũ mẫu, chạy hướng Lâm Hải Như đẩy bà một cái:

- "Ta không thích ngươi! Ngươi khi dễ tỷ tỷ cùng di nương ta!"

Lâm Hải Như vừa đứng lên, đột nhiên đã bị đứa nhỏ đẩy một cái lảo đảo, đụng vào góc bàn hơi nhô ra.

Vốn đứa nhỏ khí lực cũng không lớn, sắc mặt của bà lại trở nên tái nhợt, ôm bụng nói không ra lời.

Nghi Ninh vừa thấy liền nóng nảy, lập tức bảo bà tử giữ chặt Hiên ca nhi, nàng vội vã đi đở Lâm Hải Như:

- "Mẫu thân, người làm sao vậy!"

Lâm Hải Như cái trán nhanh chóng xuất hiện mồ hôi, bà há miệng thở dốc.

La Thành Chương cũng thật không ngờ sẽ đột nhiên xuất hiện tình huống bực này, cũng có chút kinh ngạc.

Nghi Ninh lập tức bảo Thanh Cừ qua xem, Thanh Cừ nửa quỳ ở bên người Lâm Hải Như thử thử mạch đập, nhất thời sắc mặt cũng thay đổi:

- "Thất tiểu thư... Phu nhân, phu nhân đã có thai hai tháng!"

Nghi Ninh hít một hơi thật sâu, không biết vì sao chóp mũi trào ra cổ chua xót.

Nàng quay đầu lạnh lùng nhìn Hiên ca nhi, cắn răng nói:

- "Tuyết Chi, áp tứ thiếu gia đi từ đường phạt quỳ, ta không nói đứng lên, tuyệt đối không cho hắn đứng lên cho ta!"

Hiên ca nhi khóc lớn muốn tránh thoát tay bà tử, cũng rất mau đã bị lôi đi rồi.

Kiều di nương cùng La Nghi Liên cũng không có dự đoán được sẽ biến thành như vậy, lại có chút chợt ngẩn ra, có loại sợ hãi đại họa lâm đầu.

Lâm Hải Như trong bụng nhưng là đứa nhỏ đích xuất! Thật nếu là có cái sơ xuất, ai đảm đương tốt trách nhiệm!

La Thành Chương vừa nghe nói mang thai, lại nhìn bộ dáng Lâm Hải Như sắc mặt tái nhợt cũng hoảng, lập tức ôm Lâm Hải Như lên, đặt vào trên giường trong nội thất.

- "Hải như, nàng có sao không!"

Lâm Hải Như lại đẩy ra tay hắn, nghiêng đầu miễn cưỡng nói với Nghi Ninh:

- "Nghi Ninh... Mẫu thân tin tưởng con. Con bảo vệ hài tử của mẫu thân, không cần... Không cần hắn ở bên cạnh mẫu thân!"

Bà còn chưa có nhận được vui sướng khi đứa nhỏ đến, lại phải nhận lấy khả năng đứa nhỏ sẽ rời đi.

Lâm Hải Như cảm thấy hạ thân quặn đau, cũng so kém với cái loại thất vọng thống khổ trong lòng. Đây là đứa nhỏ bà trông đợi bảy năm!

Nghi Ninh vốn là người kiên cường, giờ phút này nước mắt lại tràn mi mà ra. Nàng lập tức gật đầu, nắm tay Lâm Hải Như:

- "Mẫu thân, không có chuyện! Thanh Cừ ở đây, con lập tức cho người ta đi tìm tam ca, tam ca cũng sẽ tới! Người không cần lo lắng!"

Lâm Hải Như chậm rãi nhắm mắt lại, tựa hồ mới hơi yên tâm một chút.

La Thành Chương đứng ở một bên trợn tròn mắt, tay hơi hơi có chút phát run, nửa ngày đều nói không nên lời.

Mà Nghi Ninh cũng từ đầu tới đuôi đều không liếc mắt nhìn ông một cái.

PS: Nếu các bạn thích truyện này nhớ bình chọn cho mình nhé...

PS: Đào đã đăng trên "https://www.audiotruyendaomai.com" trước 5 chương.
Chương Trước/72Chương Sau

Theo Dõi