Chương Trước/16Chương Sau

Nơi Ấy Có Anh

Chương 10: Những Niềm Đau Chôn Dấu

- Chị, chúc chị sinh nhật vui vẻ – Ngân Quỳnh gõ cửa bước vào trong phòng của Ngân Hằng, giơ tay về phía cô tặng một món quà do chính tay cô làm.

- Cám ơn em – Ngân Hằng xúc động nhìn em gái với ánh mắt yêu thương, rồi e dè ái ngại nói – Chị xin lỗi , chị chẳng chuẩn bị quà gì cho em hết. Chúng ta sinh cùng ngày như thế mà…

Ngân Hằng lắc đầu nói:

- Em biết nhà mình đang lâm vào hoàn cảnh buồn, chị lo cho gia đình nhiều như thế , đến thời gian chăm sóc bản thân còn không có, làm sao em dám đòi hỏi.

- Thật tốt khi có đứa em gái hiểu chuyện như em – Ngân Hằng mĩm cười hạnh phúc nhìn Ngân Hằng.

- Chị! Chúng ta cứ như hai chị em sinh đôi cùng ngày tháng chị nhỉ – Ngân Quỳnh vui vẻ nói.

- Ừ! Chúng ta là chị em sinh đôi, mãi yêu thương nhau – Cô ôm lấy Ngân Quỳnh vuốt ve mái tóc em gái đáp lời.

Hai người họ có lẽ có tình cảm của những cặp chị em song sinh thật sự. Cô luôn cảm thấy có Ngân Quỳnh bên cạnh thì có cảm giác bình yên kì lạ.

Bà Kim Lương từ ngoài đột ngột vào nói:

- Ngân Hằng, cậu Hào đến tìm con kìa.

Ngân Hằng chết lặng khi nghe bà Kim Lương nói. Hắn ta lại đến, cô thật sự chẳng muốn gặp hắn trong ngày sinh nhật đầy ý nghĩa này của mình. Nhưng liệu cố có trốn được hắn ta hay không?

- Con biết rồi, con xuống ngay – Cô đáp lời bà Kim Lương – Dì xuống đó trước đi.

Bà Kim Lương vừa đi, Ngân Hằng cũng dợm bước, Ngân Quỳnh đã kéo tay cô giữ lại.

- Chị, hay là đừng gặp.

- Không được đâu, em cũng biết nhà ta bây giờ phụ thuộc vào ba anh ấy mà. Chúng ta khổng thể làm anh ta nổi giận được. Công ty là tâm huyết của ba, chị quyết không để mất nó. Nếu có thể giữ lại nó, thì biết đâu ba sẽ vui mừng mà dần phục hồi lại sức khỏe – Cô cười gạt tay Ngân Quỳnh ra khỏi tay mình đáp.

Ngân Qùynh thấy thương chị quá, cô nhào đến ôm chầm lấy chị gái mình nói

- Em thương chị quá. Em hận là bản thân vô dụng, không thể nào giúp chị được.

- Em là em gái của chị, là đã giúp chi nhiều lắm rồi. Giúp chị có thêm nhiều nghị lực để đối mặt với cuộc sống này – Ngân Hằng vỗ về em gái rồi đẩy Ngân Quỳnh ra bình thản bước xuống bên dưới.

Tên Hào ngồi trên sofa, một chân gác trên bàn tỏ vẻ hách dịch, Ngân hằng vừa nhìn thấy dáng diệu của hắn thì cau mày khó chịu.

Tên Hào vừa nhìn thấy cô thì đứng bật dậy, ánh mắt hắn nhìn cô đầy ngụ ý:

- Chúc mừng sinh nhật của em. Hôm nay em đã 17 tuổi rồi nhỉ. Đây là quà tặng em.

Hắn ta vừa nói, vừa móc trong túi ra một chiếc nhẫn sáng lấp lánh, nhưng chỉ tiếc là Ngân Hằng chẳng hứng thú gì với chiếc nhẫn kia.

Tên Hào nắm lấy tay của cô định xỏ chiếc nhẫn vào tay cô, Ngân Hằng đã rụt tay lại.

- Xin lỗi, em không nhận đâu. Nó quý giá quá, em nghĩ mình không thích hợp đeo nó.

Tên hào nhìn chiếc nhẫn một cái rồi nhếch môi đáp:

- Tùy em. Nhưng anh đã làm một bữa tiệc nhỏ ở nhà hàng, anh hy vọng em dành chút thời gian để ăn mừng cùng anh.

Hắn đút chiếc nhẫn vào túi, rồi dung lời nói ngọt ngào dụ dỗ cô, ánh mắt hắn nhìn cô đầy dục vọng.

- Thật tiếc quá, em có hẹn với bạn vào chiều nay rồi – Ngân Hằng cảm nhận được ánh mắt đáng sợ của hắn ta, cô dứt khoát từ chối – Đành hẹn anh khi khác vậy.

- Giờ hẹn với bạn còn sớm mà con. Đi một chút rồi về cũng được – Ba Kim Lương đột nhiên xen vào khuyên nhủ.

Đến nước này rồi, Ngân Hằng đành phải nhận lời cùng hắn ta, nếu cô cứ cương quyết từ chối thì đúng là không chút nể mặt hắn ta.

Cô lặng lẽ gật đầu.

- Tốt lắm. Anh nhất định sẽ đưa em đi về đúng giờ mà – Hắn ta hài lòng nhìn cô nói.

Nói xong hắn ta choàng tay qua eo cô dẫn cô ra xe. Nhưng thay vì hắn chở cô đến một nhà hàng như đã nói, hắn lại chở cô đến một căn biệt thự tuy không xa, nhưng lại thưa thớt người.

Trong lòng Ngân Hằng có một dự cảm không tốt, toàn thân thấy ớn lạnh. Cô nhìn căn biệt thự mà chùn bước không dám bước tiếp vào bên trong.

- Sao thế? Mau vào trong đi. Để tặng em làm quà sinh nhật, anh đã nói ba anh, nhanh chóng làm thủ tục cho công ty ba em vay.

Dù biết là hắn đang cố ý nói để dụ dỗ cô vào bên trong, nhưng Ngân Hằng không có cách nào để lựa chọn cả. Cô nhìn tài xế lái xe rời khỏi , nắm tay siết chặt chiếc váy mình đang mặc, cố bình tĩnh theo hắn bước vào bên trong.

Hắn ta đúng là đã chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ như lời hắn nói, nhạ nhặn nhìn Ngân Hằng nói:

- Mau ngồi xuống đây đi.

Ngân Hằng tưởng rằng mình đã quá đa nghi, cô thả lỏng người ngồi xuống.

Tên Hào lịch sự để Ngân Hằng thưởng thức hết thức ăn trên bàn rồi mới bắt đầu vào vấn đề mà hắn ta muốn cô ghi nhận.

- Thật ra công ty ba em đã gần như phá sản, cũng nhờ ba anh chấp nhận cho vay nợ mới giữ được đến giờ. Em nghĩ thử mà xem, tại sao ba anh lại phải đầu tư vào một công ty dỏm đời như thế….

Ngân Hằng nghe hắn dùng hai từ “ dỏm đời” cô rất tức giận nhưng vẫn cố gắng nín nhịn.

- … mà em nghĩ tại sao ba anh lại chấp nhận đầu tư vào công ty dỏm đời của ba em chứ? Đó là vì anh cầu xin ông ấy – Nói đến đây, tên Hào bước lại gần Ngân Hằng. Bàn tay hắn đặt lên lưng ghế phía sau của Ngân hằng, những ngón tay khẽ duy chuyển nhẹ, trạm vào vai của cô.

Ngân hằng run rẩy nhích thân người của mình tránh sang một chút tránh khỏi bàn tay của hắn ta. Không ngờ hắn ta lại kéo ghế ngồi sát bên cô tiếp tục nói qua tau cô đầy đe dọa.

- Em nghỉ xem, nếu ngay lúc này, anh và ba rút lui, không chấp nhận cho công ty nhà em vay tiền thì ba em sẽ thế nào. Hiện giờ ông ấy đang bị liệt nữa người như thế, nhưng nợ thì bắt buộc phải trả. Em nghĩ kết quả mọi chuyện ra sao? Một là ba em sẽ phải đi tù, hai là ông ấy đau buồn uất ức mà chết – Bàn tay hắn ta từ từ di chuyển trên gương mặt cô – Em nghĩ sao? Mọi chuyện đều từ suy nghĩ và hành động của em mà làm.

Ngân hằng co người lại không dám động đậy, cũng không dám ngẩng đầu nhìn hắn ta. Cô biết, lúc này hắn ta đang muốn gì, nếu cô có bất kì phản ứng gì cũng sẽ kích động đến thú tính của hắn.

- Anh nghe nói, em rất thương ba mình. Em nỡ để ông ấy cứ thế mà vào tù hay sao? Còn gia đình em, em trai, em gái em thì sao? Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời anh. Anh bảo đảm sẽ không để họ chịu thiệt thòi đâu – Hắn đưa tay di chuyển đến vành tai của cô.

Ngân Hằng run rẩy siết hai tay lại cố gắng chịu đựng sự thô bỉ của hắn. Cô cuối cùng cũng quyết tâm nói:

- Em biết, gia đình em cần nhờ đến anh rất nhiều. Cám ơn anh và ba anh đã giúp đỡ gia đình em thời gian qua. Bây giờ em “còn nhỏ”, cho nên không thể làm gì để báo đáp ơn nghĩa của hai cha con anh. Sau này, em nhất định sẽ báo cái ơn này.

Cô cố tình nhấn mạnh hai từ “ còn nhỏ” để mong tên Hào hiểu rằng, nếu hắn động vào cô lúc này sẽ phạm vào tội giao cấu với trẻ vị thành niên.

- Hôm nay là sinh nhật thứ 17 của em rồi mà. Anh cũng biết luật chơi lắm. Nếu như em ngoan ngoãn phục vụ anh, gia đình em về sau sẽ sống trong sung sướng.

Tên Hào vừa nói xong, hắn ta không thèm để ý nữa, giang tay kéo Ngân Hằng vào trong lòng của hắn ta.

- Anh làm gì vậy. Anh say rồi, buông tôi ra – Ngân Hằng kinh hãi hét lên.

- Em ngoan đi. Anh sẽ đối xử thật tốt với em – Tên Hào cúi người hôn lên gương mặt đang cố tránh né đôi môi nham nhở của hắn ta, nhưng vẫn bị hắn hôn vào mặt.

- Không cần, anh mau buông tôi ra – Cô đẩy thật mạnh hắn ta ra khỏi người mình, đã có sự chuẩn bị nên Ngân Hằng nhanh chóng thoát ra khỏi vòng tay của hắn ta, cô trừng mắt nhìn hắn căm giận cảnh cáo – Nếu anh dám làm bậy, tôi sẽ báo cảnh sát.

- Báo cảnh sát – Tên hào nghe cô nói thì hừ mũi tức giận nói – Nếu mày dám báo cảnh sát, ba mày lập tức ngồi tù, mày có biết không hả. Tao nhân nhượng mày, vậy mà mày không biết hưởng, bày đặt lên mặt với tao à. Nói cho mày biết, con gái theo tao xếp hàng dài kia kìa. Mày được tao để mắt đến, còn bày đặt làm cao.

Nói xong, hắn ta nhìn cô dịu giọng nói:

- Ngoan ngoãn nghe lời anh. Anh thương, anh sẽ đối xử dịu dàng với em.

Hắn tiến tới phía trước mặt cô, Ngân Hằng lập tức lùi người lại. Cô cắn răng nhìn hắn ta yếu ớt cầu xin:

- Em xin anh tha cho em đi có được không?

- Tha cho em…- Hắn làm ra giọng ngạc nhiên – Anh có làm gì đâu mà em lại xin anh tha chứ. Em là vợ sắp cưới của anh, những chuyện này trước sau gì chúng ta cũng sẽ làm. Chỉ là anh muốn hưởng thụ nét đẹp của em trước mà thôi – Giọng của hắn ta đầy vẻ ám muội đáng sợ.

Ngân Hằng thấy lanh run cả người. Cô lùi thêm mấy bước rồi nhanh chóng quay lưng bỏ chạy. Cô phải thoát ra khỏi đây, cô không muốn bị hắn ta làm nhục. Cô thật sự không muốn đời con gái của mình bị vùi dập vào tay một kẻ như hắn ta. Cô phải thoát ra bên ngoài…..

Cô và Lâm Phong cùng các bạn đã hẹn nhau cùng ăn mừng sinh nhật thứ 17 của mình một cách vui vẻ, dù rằng mai sau sẽ xảy ra chuyện gì. Ít ra cô cũng có thể có được một ngày hạnh phúc thuộc về bản thân mình.

Tay Ngân hằng vừa chạm vào cánh cửa, chốt cửa vừa được kéo ra, lòng Ngân hằng vui sướng, chỉ cần kéo cánh cửa này ra, cô có thể thoát ra bên ngoài. Có thể trở về gặp Lâm Phong, gặp Gia Bảo, Ba cô, Ngân Quỳnh và các bạn….

Chỉ cần kéo cánh cửa này ra nữa mà thôi.

Nhưng….

Bàn tay thô kệch của tên hào đã nắm lấy tóc của Ngân hằng kéo lại. Mái tóc đã được cô chải chuốt cẩn thận để cùng mọi người vui quầy bỗng chốc bị rối loạn. Cảm giác đau nhức truyền đến tận xương tủy bởi cú giật quá mạnh của tên Hào.

Ngân Hằng bị kéo mạnh về phía sau, cả thân người cô ngã dập về phía sau trong đau đớn, cô hét lên:

- Không! Thả tôi ra….thả tôi ra….

Tay cô vơ quào đấm loạn xạ về phía tên Hào, nước mắt sợ hãi cùng đau đớn lăn dài trên gương mặt của cô. Ngân Hằng biết mình khó có khả năng thoát ra khỏi tay của hắn, cô bèn hét lên cầu cứu:

- Cứ tôi với…cứu tôi với….thả tôi ra.

Tên Hào mặt mũi cũng đỏ gay phần vì phải dùng sức khống chế Ngân Hằng, phần vì rượu, nghe Ngân Hằng gào thét thì bực mình, hắn giang tay tát mạnh vào mặt cô mấy cái:

- Mày dám kêu cứu nữa, tao đánh mày chết.

Ngân Hằng bị mấy cái tát của hắn ta làm choáng voáng, má nhanh chóng sưng vù lên, khắp người tê dại, không còn chút sức lực, chỉ có thể đau đớn rơi nước mắt nằm dài trên nền gạch.

- Ông đây cũng không muốn cưỡng ép mày, muốn nhẹ nhàng với mày, nhưng xem ra mày không thích nhẹ nhàng.

Nói xong hắn ta lôi Ngân hằng đến ghế xô fa, quăng mạnh cô lên đó. Dù ghế khá êm, nhưng cú va đập mạnh vẫn khiến cả người Ngân hằng quằn quại đau nhất, đầu óc cô mơ hồ, phản ứng chậm chạp. Đến khi cô có phần tỉnh táo thì đã thấy hắn ta cởi xong nút áo của mình, hoảng hốt, cô bật ngồi dậy muốn thoát khỏi nhưng hắn ta đã chụp lấy hai tay của Ngân Hằng đè xuống.

Đôi môi gớm ghiếc của hắn ta bắt đầu di chuyển trên cơ thể cô.

Ngân Hằng cố vùng quẫy, cả thân người bị thân người nặng trịch của hắn ta đè xuống, khó lòng trốn thoát. Chiếc áo của cô bị tay hắn xé rách toạt để lộ phần da trắng trẻo của mình. Anh mắt tên Hào kích động nhìn vào phần tịt non mềm của thiếu nữ thì nuốc ực một cái. Môi hắn ta liền di chuyển đến ngay phần da lộ ra đó.

Ngân Hằng hoảng sợ, vội oằn người né tránh. Cô cố co chân lên đạp mạnh vào phần thân dưới của hắn ta. Tên Hào bị đạp trúng đau đớn ngã xuống đất.

Ngân Hằng nhờ thế có thể thoát được. Cô kéo lại phần áo bị rách trên người mình, dùng tay che chắn đứng lên nhìn tên Hào đầy kinh bỉ lẫn sợ hãi.

Tên Hào tức giận nhìn cô mắng:

- Con khốn! mày dám đạp tao à.

Hắn ta bị rượu làm chếch choáng động tác chậm chạp hơn, lồm cồm đứng lên, Ngân Hằng vội vã chạy ra khỏi nơi nguy hiểm này. Cô biết mình chạy không thoát khỏi tay hắn, cho nên chộp lấy con dao gọt trái cây trên bàn hung hăng chĩa mũi dao về phía hắn ta.

- Anh không được đến gần tôi, nếu không tôi sẽ đâm đó.

Tên Hào hừ mũi nhìn lưỡi dao trong tay cô khinh bỉ.

- Em nghĩ, em đủ khả năng làm cho con dao đó đâm vào người tôi sao? Vậy thì cứ thử xem.

Hắn ta ngang nhiên tiến về phía cô, Ngân hằng hoảng loạn, tay cầm dao run rẩy. Cô quả thật không có gan đâm hắn ta, nhưng vẫn không muốn rời con dao ra, vẫn chĩa mũi dao về phía hắn ta.

Tên Hào lắc đầu cười, nhanh chóng chộp lấy tay cô, siết mạnh cổ tay cô, sự đau đớn khiến Ngân Hằng đánh rơi con dao xuống đất.

Ngay sau đó là cú tát vào mặt khiến cô ngã xuống:

- Mày dám đá ông mày – Tên Hào cay cú vì cú đá của cô mà giơ tay đánh cô lần nữa.

Bước mắt Ngân hằng rơi đầy mặt của cô, nỗi tuyệt vọng dâng cao trong lòng mình, cô bật khóc thành tiếng. Đây là sự nhục nhã ê chề nhất của cô. Ngân hằng khẽ nhắm mắt chờ đón sự chà đạp trên thân thể mình.

Ngay khi tên Hào chờ đến định lôi cô đến sofa tiếp tục hành lạc thì cánh cửa nhà bật ra. Lâm Phong xuất hiện với vẻ mặt đầy giận dữ, hai tay cậu cung lại thành nấm đấm, không nói nửa lời, cậu lao vào đấm thẳng vào mặt của tên Hào.

Khi tên hào ngã xuống, Ngân hằng mới ngỡ ngàng nhìn người vừa xuất hiện, một niềm vui sướng vang lên, cô nức nỡ gọi khẽ:

- Phong!

Tiếng gọi thổn thức làm lý trí điên cuồng của Lâm Phong dịu bớt, cậu quay người nhìn Ngân Hằng. Trước mặt cẩu là hình ảnh hết sức đau xót. Ngân hằng nằm dưới đất, gương mặt đầy nước mắt, vày bị rách khách nơi, tóc tai bù xù, điều khiến cậu hận nhất là gương mặt cô bị những cú tát của hắn ta làm đỏ bừng đau rát.

Lâm phong bỏ mặt tên Hào, cậu vội chạy đến bên Ngân hằng, kéo cô dựa vào lòng cậu. Ngân hằng được thể bật khóc nức nỡ gọi tên cậu.:

- Phong….

- …..Phong….

Ngân Hằng tựa đầu vào vai Lâm Phong, tay ôm choàng lấy cổ của cậu, tìm cảm giác bình yên mà Lâm Phong mang đến. Vòng tay ấm áp và an toàn nhất của cô hiện giờ.

Tên Hào bị đánh bất ngờ, lại thấy Lâm Phong và Ngân hằng âu yếm như thế thì nổi điên lên, hắn gầm thét:

- Mày là thằng nào mà dám đánh tao.

Hắn ta đứng dậy trừng mắt nhìn Lâm Phong đang dìu Ngân hằng đứng dậy.

- Tưởng lài ai? Hóa ra thằng con chết bầm nhà họ Lâm. Hôm bữa hai anh em mày đánh nhau giành vợ chưa cưới của tao, bây giờ lại đến đây đánh tao cướp cô ấy đi à. Đừng hòng….

Nói xong, hắn ta lao vào Lâm Phong. Lâm Phong cũng cuồng nộ mà lao vào hắn trong sự lo lắng sợ hãi của Ngân Hằng. Cô lo sợ sức khỏe của Lâm Phong không tốt, từ sau khi phẩu thuật xong, sức khỏe giảm xúc rất nhiều, lại còn vết thương phẩu thuật vẫn chưa thật sự lành lại.

- Đừng đánh nữa mà…..- Cô yếu ớt cầu xin.

Nhưng đối với một gã công tử bột ăn chơi như tên Hào, một chàng trai đang tuổi phát triển như Lâm Phong dễ dàng hạ gục. Hắn ta bị Lâm Phong đánh ngã xuống đất.

Con dao mà Ngân hằng đánh rơi ngay bên cạnh, bị hắn ta chụp lấy rối lao vào Lâm Phong. Ngân Hằng hoảng hốt vội lao đến chụp tay cầm mũi dao hướng về Lâm Phong của hắn giữ lại.

Lâm Phong cũng đưa tay giữ con dao trên tay hắn. Ba người giằng co với nhau rất lâu, kẻ cố đâm con dao vào người mình căm ghét. Người cố tránh con dao.

Trong tình cảnh hổn loạn vô cùng, đột nhiên tên Hào đứng sững lại, rồi từ từ ngã xuống đất, một dòng máu từ người hắn ta chảy xuống. Con dao đã cắm vào bụng của hắn ta từ khi nào không biết.

Ngân Hằng và Lâm Phong đều chết sững .

Hai bàn tay lúc nãy giữ con dao vẫn đưa ra trên không phía trước từ từ truyền đến một trận run rẩy, cổ họng cả hai bỗng thấy đắng nghét.

Cả hai trân trối nhìn tên Hào đang rên rĩ dưới đất rồi quay mặt nhìn nhau, cả hai gương mặt đều tái xanh cả lên. Lâm Phong cúi cùng cũng định bước đến xem tên Hào như thế nào thì Ngân Hằng đẽ hét lên:

- Đừng động vào hắn ta.

Lâm Phong khựng lại nhìn Ngân Hằng, cô nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, nhìn Lâm Phong ra lệnh.

- Ra ngoài cổng nhìn địa chỉ nhà giúp mình. Chúng ta phải gọi điện cho bệnh viện đến đưa anh ta đi cấp cứu.

Lâm Phong gnhe lời, nhanh chóng quay lưng chạy ra ngoài. Bước chân cậu run rẩy, chạy bước thấp bước cao, cậu nhẩm mãi vẫn không thuộc địa chỉ nhà. Hai tay run run đổ đầy mồ hôi, cậu chà tay vào túi quần, chạm ngay vào điện thoại trong túi quần, cậu nhanh trí lấy điện thoại chụp lại biển số nhà rồi mau chóng đem vào trong.

Ngân Hằng cũng đã nhanh chóng lấy chiếc khăn trên bàn khách buộc chặt vết thương cho tên Hào, thấy Lâm Phong vào, cô bèn nói:

- Đừng lên tiếng gì hết.

Nói rồi, Ngân Hằng nhanh chóng gọi điện cứu thương báo họ đến.

Cúp điện thoại, cô nắm tay Lâm Phong giục:

- Chúng ta mau rời khỏi đây đi.

- Nhưng còn anh ta – Lâm Phong sợ hãi nói.

- Yên tâm đi. Con dao rất ngắn, vết thương sẽ không sâu đâu. Lại ở phần ít mạch máu, cho nên sẽ không ảnh hưởng đến tính mạng của anh ta . Đợi lát nữa, xe cấp cứu đến, họ sẽ đưa anh ta đi bệnh viện. Chúng ta rời khỏi nơi này mau thôi.

Ngân Hằng không để Lâm Phong do dự nữa, cô nắm tay Lâm Phong trực tiếp kéo cậu đi, cả hai cứ thế nắm tay nhau bỏ chạy khỏi hiện trường mà cả hai vừa gây án. Đối với cả hai người, đây đều là đã kích rất lớn, họ chưa từng chứng kiến cảnh tượng như thế, huống chi là chính bản thân mình trải qua.

Hai bàn tay lạnh ngắt siết chặt vào nhau, cứ thế mà chạy trong trời hừng tối. Cuối cùng cả hai cũng dừng lại thở hổn hển nhìn xung quanh không rõ mình đã chạy đi đâu.

- Bây giờ chúng ta nên làm sao đây ? – Lâm Phong nhìn Ngân Hằng bối rối.

- Gọi cho các bạn bảo buổi tiệc bị hủy bỏ rồi – Ngân Hằng nói với giọng đượm buồn.

Nói xong, cô dùng điện thoại của Lâm Phong gọi cho các bạn, bảo mọi người ra về hết.

- Phong cũng mau về nhà luôn đi. Mọi việc cứ để mình giải quyết – Cô đưa điện thoại trả lại cho Lâm Phong rồi bảo.

- Mình không để bạn giải quyết một mình đâu – Lâm Phong siết lấy tay Ngân Hằng – Mình đã nói mặc kệ ngày mai ra sao, tụi mình chỉ cần được vui vẻ bên nhau trong lần sinh nhật thứ 17 này của Hằng là đủ rồi.

Ngân Hằng nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt sâu lắng niềm hạnh phúc.

Cả hai siết chặt tay nhau quyết định trở lại nơi tổ chức sinh nhật, cùng bên nhau chúc mừng sinh nhật thứ 17 của cô.

Nhìn chiếc váy đã bị rách của Ngân Hằng, Lâm Phong thấy tức giận tên Hào vô cùng, cảm giác tội lỗi đối với hắn ta nhanh chóng biến mất. Cậu cởi chiếc áo khoát của mình ra cho Ngân hằng mặc vào rồi đón xe đi đến nhà ông ngoại để lại, nơi tổ chức tiệc sinh nhật.

Ngân Hằng mệt mỏi dựa đầu vào vai Lâm Phong, cô khẽ nhắm mắt lại thở dài. Thật may mắn là có thể thoát khỏi tay của tên Hào, thật may mắn là Lâm Phong đến kịp.

- Sao bạn biết mà chạy đến đó – Ngân hằng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong hỏi.

- Mình đến nhà bạn sớm, định cùng bạn đi chọn bánh sinh nhật. Không ngờ lại thấy bạn cùng hắn ta cùng lên xe đi ra nên quay xe đuổi theo. Tiếc rằng xe mình bị mất dấu xe hắn, phải chạy lòng vòng một lúc, mới thấy tài xế lái xe hắn chạy xe ra mà không có bạn và hắn. Mình chỉ có thể chạy từng nhà tìm kiếm. Lúc mình gnhe tiếng hét của Hằng, ruột gan mình nóng bừng cả lên, hận là không thể xông vào ngay lập tức. Mình phải cố gắng leo rào mới có thể vào bên trong, thật may mắn là cửa mở – Lâm Phong một tay ôm chặt vai Ngân Hằng, một tay nắm lấy tay cô siết chặt.

Ngân hằng cũng gật đầu, cô quả thật là may mắn, nếu như Lâm Phong không muốn cùng cô chọn bánh sinh nhật sẽ không đến sớm và đuổi theo. Nếu như cô không mở cửa muốn thoát thân thì Lâm Phong làm sao mà có thể phá cửa vào cứu cô kịp thời như thế.

Xem ra ông trời đối với cô không bạc, ít ra ông cũng cho bên cạnh cuộc đời cô một người mà cô có thể an tâm dựa vào. Chỉ tiếc là sự may mắn đó chỉ hết ngày hôm nay mà thôi….còn ngày mai…ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Trên đường đi, họ bảo bác tài dừng lại ở một tiệm bánh kem, mau một cái bánh sinh nhật rồi đến nhà ông ngoại cậu.

Nhìn những ngọn nến lung linh phất phơ trên bánh kem, Ngân Hằng cảm thấy những ngọn nến này quá mỏng manh, quá yếu ớt, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng sẽ khiến chúng vụt tắt. Giống như số phận của cô hiện giờ, trước sau gì cũng như ngọn nến tàn lụi bị dập tắt kia.

- Có muốn nghe mình hát hay không? – Cô đột nhiên hỏi Lâm Phong.

Lâm Phong chậm rãi gật đầu.

Ta quen nhau đã bao lâu rồi, hỡi đêm đêm có hay,

Mà giọt buồn hoài vương trên môi mặn đắng.

Ta quen nhau đã bao lâu rồi, hỡi đêm sao cứ mãi đêm dài

Để mình ta với con tim khô cằn giá băng.

Đêm hôm qua bỗng nhiên em nhìn thấy anh trong giấc mơ,

Mình ngồi cạnh thật lâu bên nhau lặng lẽ.

Đêm nay mơ bỗng nhiên em lại thấy (nhớ) anh trong cơn gió đông về.

Phải chăng khi biết yêu, giấc mơ là nơi bắt đầu.

Này mùa đông ơi xin hãy làm tuyết rơi để chắn lối anh em về.

Này mùa đông ơi xin hãy làm tuyết rơi để anh biết em cần cần.

Và thời gian ơi xin hãy ngừng chốn đây để những dấu yêu đong đầy.

Ngập vòng tay anh khao khát 1 giấc mơ, em đã yêu anh người ơi.

Hát xong cô cười nhẹ nói:

- Thật ra hồi nhỏ mình rất thích hát, mỗi khi ba vắng nhà, mẹ lại dạy mình hát. Mẹ mình hát hay lắm, bà đã dạy mình hát.

- Hằng hát hay lắm – Lâm Phong khẽ khen ngợi.

Ngân Hằng cười nhẹ. Cô bỗng thấy nhớ mẹ vô cùng, nhớ cảm giác ấm áp và hạnh phúc ở bên cạnh mẹ, nước mắt tự nhiên lăn ra khỏi khóe mắt của cô.

Lâm Phong đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, vuốt lại những lọn tóc rối của cô về phía sau, ánh mắt rơi trên phần vai bị bị xé rách, nơi đó còn để lại một vết trầy xướt. Bàn tay đưa đến chạm vào vết xướt đó xót xa hỏi:

- Có đau không?

Anh mắt cả hai chạm vào nhau, mang theo một chút nồng nàn, trong khung cảnh huyền hoặc chỉ cá ánh sáng của nến. Không gian bỗng bao trùm lấy cả hai, trong mắt họ chỉ có hình ảnh của nhau.

Bàn tay chạm vào làn da mịn gây xao động trái tim, một cảm giác rung động khó diễn tả.

Ngân Hằng gật đầu thay cho câu trả lời của mình. Lâm Phong bèn rời tay khỏi nơi đó nhưng Ngân Hằng đã giữ lại, đè tay cậu chạm vào nơi trước ngực mình, nơi trái tim cô đang đập. Đang vang lên một cảm xúc yêu thương trong sâu lắng.

Một ngọn lửa dâng trào trong hai trái tim yêu, nơi tưởng chừng như mất nhau nay lại thuộc về nhau.

Yêu và được yêu chính là điều khiến họ hạnh phúc lúc này.

Nếu như mai sau không biết được sẽ ra sao, vậy thì hôm nay cứ yêu hết mình, dâng hiến hết mình để ngày mai không còn điều gì hối tiếc.

Nếu như phải cho đi lần đầu tiên của mình, Ngân Hằng muốn trao cho người con trai cô yêu thương mất.

Giống như cơn gió thổi qua làm rung động con tim, trong giây phút ấm áp, hai trái tim muốn hòa nguyện cùng một nhịp đập với nhau, muốn mãi mãi được gắn bó với nhau.

Ngân Hằng khẽ nhắm mắt lại đợi chờ.

Hàng mi cong khẽ nhắm lại càng làm nổi bật vẻ yêu kiều quyết rũ của cô dưới ánh sáng mờ ảo kia khiến trái tim Lâm Phong đập loạn. Không khi nóng bừng lên trong không gian im ắng này, có thể nghe được nhịp đập của hai trái tim đang muốn hòa vào nhau.

Môi Lâm Phong từ từ tiến sát vào bờ môi mọng của cô, nhẹ nhàng êm ái trao cho nhau từng nụ hôn.

Cảm giác nóng bừng lên từng tấc khi bàn tay ấm chạm vào làn da mịn màng, hơi thở cũng theo đó mà trở nên hỗn loạn.

Cả hai người chưa từng trải qua cảm giác ái ấn, cho nên cứ thế thuận theo bản năng vốn có của mình.

Đau đớn hay hạnh phúc chẳng còn phân biệt rõ, chỉ biết rằng họ muốn có nhau vào trong giây phút này.

Cơ thể hai người chạm vào nhau gây lên từng đợt lửa bỏng như nham thạch nóng chảy nhưng lại không một chút muốn xa rời.

Hai tay Ngân hằng siết chặt lại cố nén lại cảm giác đau đớn của lần đầu tiên trải qua, nhưng trong tim lại cháy lên khao khát đón nhận sự đau đớn mang hương vị hạnh phúc này.

Người con trai đang ở trên thân thể cô là người mà cô yêu thương nhất, người mà cô muốn trao tất cả mà không hề hối hận.

Bên ngoài trăng sáng cùng gió lộng thổi khắp nơi, như ca bài ca hạnh phúc lứa đôi.

- Cháu đã nói người đâm hắn ta là cháu mà, không phải bạn ấy đâu – Lâm Phong gào lên trong uất nghẹn trước mặt mấy chú công an điều tra – Bắt cháu đi. Thả bạn ấy ra.

Lâm Phong khi tỉnh lại không thấy Ngân Hằng ở đâu cả, cậu vội vàng bật dậy tìm kiếm. Chợt thấy một lá thư Ngân hằng để lại cho cậu.

Phong!

Cám ơn bạn đã cho mình một ký ức ngọt ngào như thế, suốt cuộc đời này mình sẽ không bao giờ quên phút giây ấy.

Bạn biết không, mình vốn dĩ đã không còn mong đợi gì ở nữa ở cuộc sống này. Nhưng chính bạn đã mở ra cho mình một con đường mới. Bạn đem lại cho mình một thứ ánh sáng ấm áp, một cảm giác yên bình hạnh phúc. Bạn đem đến cho mình một niềm tin, tin rằng tương lai phía trước có hạnh phúc.

Cám ơn bạn, vì tất cả mọi điều bạn làm cho mình. Cám ơn bạn vì lời hứa cùng mình đi chung một con đường. Cám ơn vì đã tạo cho mình một giấc mơ tuyệt đẹp như thế.

Chỉ tiếc rằng, mình không thể cùng bạn thực hiện ước mơ kia.

Hãy biết rằng, dù giấc mơ kia không thể thành sự thật, nhưng mình mãi mãi không quên.

Hãy thay mình xây dựng giấc mơ đó. Hy vọng có một ngày mình có thể nhìn thấy khung cảnh mà chúng ta đã vẽ ra.

Hứa với mình, hãy sống cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc nha.

Ngân Hằng.

PS: Có một câu nói mình vẫn muốn nói với bạn:” EM YÊU ANH”

Đọc xong lá thư, lòng Lâm Phong như một ngọn lửa đang bừng cháy, một nỗi sợ hãi mơ hồ bừng lên. Cậu đã vội vả chạy đi tìm Ngân Hằng khắp nơi, cuối cùng cậu cũng nghĩ ra cô đi đâu. Cô muốn thay cậu đi đầu thú tội đã đâm tên Hào.

- Cháu bình tĩnh lại đi. Chuyện do ai làm, chúng tôi sẽ tự điều tra. Nếu cháu mà còn như vậy nữa, chúng tôi sẽ đuổi cháu ra khỏi nơi này – Một bác công an bận đồng phục lại vỗ vai Lâm Phong trấn tĩnh cậu – Cháu cứ bình tĩnh kể lại đầu đuôi sự việc cho mọi người nghe.

Lâm Phong nghe xong thì hít một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc một lần nữa cho bác công an đó nghe.

- Vậy là cả ba người giằng co, rồi con dai đâm vào anh ta à – Bác công an đó ôn tồn hỏi cậu.

Lâm Phong khẽ gật đầu.

- Nghĩa là trong lúc hổn loạn không xác định được người đâm con dao đó là ai?

Cậu lại tiếp tục gật đầu.

- Nhưng cô bé kia đã bảo rằng, con dao đó là do cô ta đâm.

- Không phải – Lâm Phong kích động đứng bật dậy hét lên. Cậu không xác định rõ con dáo đó là do cậu hay tên Hào đã đâm vào, nhưng cậu biết rõ, Ngân Hằng hoàn toàn không liên quan gì hết.

Khi cô lao vào chụp tay tên Hào, ngăn chặn hắn ta đâm cậu, hai bàn tay của cô nắm ngay bắp tay của hắn, cho nên không thể nào có thể đâm hắn được.

Có lẽ Ngân hằng tưởng rằng người đâm hắn ta là cậu, cho nên mới quyết định thay cậu đi tự thú. Nhưng cậu không thể đứng nhìn cô vì mình mà phải mang tội oan như thế.

- Con dao đó là do cháu đâm …không phải là bạn ấy – Lâm Phong điên cuồng hét lên để cho bọn họ tin cậu.

- Bình tĩnh đi cậu bé . Bác biết quan hệ cả hai đứa rất tốt, nhưng không thể bao che giúp đỡ cô bé ấy như thế được.

- Không phải, là cháu, con dao đó là cháu đâm vào. Cháu mới là hung thủ, hãy bắt cháu đi, thả bạn ấy ra – Lâm Phong lần nữa hét lên, cả người cậu đỏ rần vì tức giận. tại sao dù cậu cố gắng giải thích thế nào, bọn họ vẫn nhất mực không tin cậu mới chính là hung thủ.

- Im miệng – Một giọng nói đanh thép đầy uy quyền vang lên kèm theo tiếng gậy đập mạnh dưới sàn.

- Ông….- Lâm Phong ngỡ ngàng quay đầu nhìn về phía sau – Ba, mẹ …chị….

- Phong à, con không sao chứ? – Bà Ngọc Lan lao đến bên con trai ôm lấy con nghẹn ngào.

- Con không sao – Lâm Phong đẩy mẹ mình ra rồi yêu cầu bà – Mẹ à, mẹ giúp con nói với họ đi. Người đâm tên kia là con chứ không phải Ngân Hằng.

Bà Ngọc Lan nghe con nói xong thì ….Bốp….

- Con đừng nói bậy bạ nữa.

- Mẹ ….- Lâm Phong sững người không ngờ mẹ cậu lại đánh cậu, chưa bao giờ bà nặng lời với con cái chứ đừng nói là đánh mắng.

- Dẫn nó về nhà đi – Ông nội Lâm Phong ra lệnh.

- Theo mẹ về nhà – Bà Ngọc Lan liền nấm lấy cánh tay Lâm Phong kéo đi.

- Không…con không về nhà đâu – Lâm Phong vùng ra khỏi tay mẹ mình lắc đầu nói – Con đã nói rồi, con mới là người đâm hắn ta.

- Bốp….

Lần này, người đánh cậu là ông Hoàng Nam, ba của cậu.

- Mày làm loạn đủ hay chưa hả. Mau theo ****** về nhà, nếu không đừng trách tao – Trước giờ ba Lâm Phong luôn giữ hình tượng lịch sự trước mặt mọi người, nhưng hôm nay ông gần như mất bình tĩnh trước thái độ cương quyết của thằng con trai.

Bà Ngọc Lan và Lâm Tịnh nhìn thấy ông nổi giận thì cũng tái xanh mặt mày lao đến giữ lấy Lâm Phong khuyên bảo.

- Con mau ngoan đi, về nhà với mẹ, đừng chọc giận ba của con, mọi chuyện cứ để ông ấy giải quyết.

- Phải đó, em nghe lời về nhà đi. Ba mẹ sẽ giúp Ngân Hằng mà, dù sau thì con bé mới 17 tuổi thôi. Người ta sẽ xem nhẹ tội trạng. Em ở lại đây gây rối, chẳng những không giúp ích được gì cho Ngân hằng mà còn khiến cô bé khổ sở hơn. Em nghĩ xem, nếu như mọi chuyện bị đồn đại lên thì thế nào? Còn danh dự của cô bé nữa – Lâm Tịnh lựa lời khuyên giải em trai.

- Nhưng mà….- Lâm Phong định nói thì bắt gặp cái trừng mắt của ba và ông nội.

- Mẹ cam đoan với con, Ngân Hằng sẽ không sao đâu. Anh ta chỉ bị thương nhẹ mà thôi, chỉ cần thương lượng một chút là ổn. Con đừng ở đây chọc giận ông và ba, nếu không lấy ai cứu Ngân Hằng đây.

Lâm Phong nghe mẹ và chị hết lời khuyên can, cậu đành quay lưng ra về mà lòng nóng như lửa đốt. Sau lưng cậu tiếng ba và người công an đó vang lên:

- Xin lỗi anh, thằng bé nhà tôi rất ngốc nghếch, nó thích con bé nên mới như thế.

- Tôi hiểu, tình yêu tuổi trẻ mà. Khá bồng bột.

Hai người kia cười haha nói chuyện với nhau, con Lâm Phong theo mẹ và chị lên xe về nhà.

- Là em đây – Giọng bà Kim Lương ngọt ngào vang lên trong điện thoại.

- Mọi chuyện thế nào rồi?

- Rất tốt. Theo đúng kế hoạch của anh, cuối cùng ông ấy cũng ký tên giao hết tài sản cho em quản lí rồi – bà Kim Lương đắc ý đáp.

- Chúc mừng em.

- Nhưng mà, anh chắc chắn bên nhà ông giám đốc ngân hằng sẽ không rút tiền lại chứ – Bà vẫn e ngại việc này.

- Chuyện xảy ra như vậy, lão ta chắc chắn sẽ rút tiền lại, không cho công ty em vay đâu.

- Cái gì. Anh bảo sao? – Bà Kim Lương hoảng sợ hét lên – Rõ ràng anh tạo ra kế hoạch thế này để công ty gặp khó khăn. Em sẽ giả vờ chấp nhận thay chồng bị liệt gánh lấy hết mọi việc, dụ ông ta chuyển giao tài sản. Để sau này, dù có phá sản, em cũng thay ông ta gánh chịu, ông ta mới đồng ý giao hết tài sản cho em. Nhưng mà đây chỉ là kế hoạch nhằm lừa đảo ông ta mà thôi. Bây giờ anh nói như thế, chẳng khác nào bảo,, em sắp sửa ngồi tù sao?

- Yên tâm đi. Anh nào nỡ hại em. Đúng là lão ta sẽ rút tiền vốn lại, nhưng sẽ có người khác nhảy vào giúp em giữ công ty. Em yên tâm đi.

- Anh làm em hết hồn – Bà Kim Lương nghe vậy mới thở phào nhẹ nhỏm, rồi bà thắc mắc kế hoạch của ông ta – Nhưng anh làm thế nào vậy.

- Cũng không có gì khó. Thằng khốn đó từng bị tạm giam một tháng trời trong trại giam vì nhiều thứ tội, nhưng nhờ tiền ba hắn mà được giảm nhẹ, chung buồng với anh. Nghe hắn khoe, hắn là con của giám đốc Ngân hàng nên anh làm thân với hắn, chờ đợi cơ hội lợi dụng hắn ta để trả thù cái nhà kia. Và cơ hội đã đến khi anh gặp em. Coi như ông trời cho anh cơ hội khi biết con gái của chồng em và con trai của bọn khốn tống anh vào tù kia yêu nhau. Anh liền xúi giụa tên Hào, để hắn kêu ba hắn chấp nhận đầu tư cho công ty em.

Anh cho người theo dõi và điều tra biết hôm đó là ngày sinh nhật của con bé, biết thằng Lâm Phong đang đến nhà con bé, anh liền nói cho tên Hào biết , xúi giục tên Hào cưỡng bức con bé để chọc tức thằng nhóc đó. Mua chuộc tài xế của hắn ta, cố ý chạy chậm, khiến cho thằng Lâm Phong thấy được con bé bị tên Hào dẫn đi. Tất nhiên anh đã sắp đặt sẵn chiếc xe taxi, cứ thế chờ tới và thằng bé lên xe đuổi theo. Tài xế của tên Hào còn cố tình vờn vào vòng, để Lâm Phong biết chính xác tên Hào đã đưa con bé đi đâu.

Hắn ta cười vang đắc ý một chút, sau đó bèn nói tiếp:

- Anh ĩ, chỉ cần xảy ra một trận ẩu đã là chúng ta thành công rồi. Không ngờ mọi chuyện còn thuận lợi hơn như vậy nữa. Em xem đi, tiếp theo sau đó. Anh sẽ khiến con bé và thằng Phong kia biến mất khỏi chúng ta. Haha.

- Anh thật tài giỏi. Nhưng thằng con nuôi của anh có biết hay không?

- Tất nhiên là không? Nó thích con bé đó, chắc chắn sẽ không cho anh làm hại con bé đó đâu. Cho nên chúng ta cứ âm thầm tiến hành. Từ từ tất cả tài sản của bọn họ cũng thuộc về tay hai chúng ta mà thôi.

Hai người bọn họ cùng cười vang lên trước kế hoạch hại người của mình.

- Mẹ! Thả con ra đi mẹ , con cầu xin mẹ đó – Lâm Phong đập cửa rầm rầm gào thát cầu xin mẹ mở cửa thả mình ra ngoài.

Bà Ngọc Lan lúc đầu im lặng không lên tiếng, nhưng thấy con trai cứ khóc lóc đập cửa cầu xin mãi thì xót ruột bèn đứng bên ngoài cửa khuyên.

- Phong! Con đừng như vậy nữa. Con phải biết, con vừa phẩu thuật, sức khỏe yếu hơn trước đây nhiều. Con mà cứ như vậy, sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.

- Vậy thì mẹ thả con ra đi – Lâm Phong vội vàng cầu xin.

- Không được, nếu mẹ thả con ra. Con lại đến đồn công an gây sự nữa, sẽ khiến ông con nổi giận đó – Bà Ngọc Lan nhất quyết không mở cửa nói.

- Con không đến đó gây sự, con chỉ đến đó giải thích mà thôi. Con dao đó là do con đâm, không phải là Ngân Hằng đâu – Cậu đập cái rầm vào cửa khóc lóc nói – Tại sao lại bắt cô ấy chịu tội chứ?

- Là do con bé tự mình đi đầu thú. Nếu như hai đứa bàn với mẹ sớm hơn thì mọi chuyện đã không như thế này rồi – Bà Ngọc Lan thở dài trách.

Lâm Phong nghe mẹ nói, cũng tự trách mình ngu ngốc, tại sao không nghĩ đến mẹ sớm hơn. Xưa nay dù có xảy ra chuyện gì, mẹ cậu cũng giang tay che chở cho cậu mà.

Nhưng nghĩ đến ký ức ngọt ngào đêm qua, lòng cậu bỗng lắng lại. Cuối cùng hai người đã thật sự thuộc về nhau rồi, cho nên cậu càng muốn yêu thương bảo vệ cô nhiều hơn nữa.

“ Bảo vệ”….Lâm Phong bỗng nhận ra một điều. Đêm qua, Ngân Hằng không muốn cậu chạm tay vào tên Hào. Sáng sớm cô đã ra tự thú, như vậy thì chính là cô muốn bảo vệ cậu.

Nghĩ đến đây, Lâm Phong đã hiểu, Ngân Hằng vì muốn bảo vệ cậu mới đứng ra thay cậu nhận tội, chứ không phải là vì cô cảm thấy trách nhiệm của mình trong sự việc này mà ra đầu thú.

Cậu càng điên cuồng đập cửa cầu xin mẹ mình. Nhưng bà Ngọc lan vẫn cương quyết không chịu dù rất sốt ruột vì lo lắng cho vết mỗ mới lành của cậu.

- Á ….- Đột nhiên tiếng rên trong phòng Lâm Phong vang lên khiến bà Ngọc Lan kinh hãi, vội vàng hỏi.

- Con sao vậy, có phải động đến vết thương rồi hay không?

Bên trong không có tiếng trả lời càng khiến bà Ngọc Lan hốt hoảng, không nghĩ ngợi thêm, bà bèn lấy chìa khóa mở cửa ra. Lâm Phong đang khom người dưới sàn nhà, gương mặt đầu vẻ đau đớn.

- Phong! Con sao vậy, mẹ đưa con đi bệnh viện.

- Con không đi đâu – Lâm Phong lắc đầu.

- Con đừng cố chấp nữa. Nếu con có bề gì mẹ biết làm sao?

- Con sẽ không đi cho tới khi gặp mặt được Ngân Hằng, con không thể cứ lo cho bản thân mà mặc kệ bạn ấy chỉu khổ được.

Bà Ngọc Lan thấy thái độ cương quyết của Lâm Phong, lại biết con mình bướng bĩnh, nếu chưa thoản mãn yêu cầu thì cậu sẽ không nghe theo sắp đặt của bà. Bà đành thở dài nói:

- Được rồi. Mẹ hứa với con, chỉ cần con chịu đi bác sĩ, mẹ sẽ liên hệ để con và Ngân Hằng được gặp nhau nói chuyện.

- Thật sao mẹ – Lâm Phong mừng rỡ ôm lấy mẹ.

- Nhưng con phải hứa với mẹ, khi đến đó, tuyệt đối không được khẳng định mình là hung thủ. Hai đứa cứ khẳng định như vậy khiến công an phiền não, mọi việc rối tung lên, khó lòng giàn xếp, lại chọc giận ba và ông nỗi sẽ không hay. Mẹ hứa với con, sẽ giải quyết vụ này nhanh chóng, đưa Ngân Hằng an toàn ra ngoài.

- Được, con hứa với mẹ. Chỉ cần Ngân hằng bình an, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

- Tốt lắm….

Bà Ngọc Lan dìu Lâm Phong mở cửa bước ra thì đụng ngay Minh Nhật bên ngoài. Ba người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, Minh Nhật lạnh nhạt nói:

- Ba và ông nội đã về rồi.

Bà Ngọc Lan liền dìu Lâm Phong đi xuống lầu, cậu nôn nóng hỏi:

- Ba! Mọi chuyện sao rồi ba.

Ông Hoàng Nam quay mặt thở dài

Thái độ của ông khiến Lâm Phong hoảng sợ, Minh Nhật thì siết chặt tay lại im lặng đứng một bên. Lâm Phong vùng ra khỏi tay mẹ mình muốn chạy đi đến đồn công an, ông nội cậu đã đập gậy xuống sàn hét lên.

- Đừng lại đó.

Lâm Phong đành dừng bước chân lại, bà Ngọc Lan cũng níu chặt tay con trai. Lúc này ông Hoàng Nam mới thở dài nói:

- Con bé không sao rồi. Nó đã được trở về nhà. Cậu Hào cũng nói sẽ không truy cứu mọi chuyện nữa, coi như đây là một tai nạn đáng tiếc mà thôi, là con hay là con bé đâm thì mọi chuyện cũng đã êm đẹp rồi. Nhưng cậu Hào yêu cầu, con từ nay về sau không được đến tìm gặp quấy rầy vợ chưa cưới của cậu ta nữa. Năm sau con bé tốt nghiệp trung học, hai người họ sẽ kết hôn với nhau. Nếu như con còn quấy rầy con bé nữa thì cậu ấy sẽ làm đơn kiện con tội cố tình đâm cậu ta đó.

- Con không cố tình đâm anh ta, là anh ta cố tình cầm dao lao vào con.

- Rầm….- Ông Hoàng nam đập tay xuống bàn quát lên – Cho dù là anh ta cố tình cầm dao đâm con đi chăng nữa, nhưng người bị đâm trúng là anh ta. Bây giờ anh ta muốn nói gì chẳng được, còn con thì sao…..thật là ngu ngốc mà, tại sao chạy đến đồn công an gào thét thú nhận mình phạm tội chứ.

Sau đó ông hít một hơi thật sâu kìm nén tức giận nói:

- Con có biết, Ngân Hằng khôn ngoan nên không để con đi tự thú hay không, nếu là con bé ra thú nhận với bộ dạng như thế, người ta sẽ tin vào sự thật, con bé vì bị cưỡng hiếp , vì bảo vệ mình mà lỡ tay đâm hắn ta. Nhưng giờ đây, con lại chạy đến đó, mọi lời nói của con bé đều bị nghi ngờ hết cả.

Lâm Phong chết sững trước lời ba mình phân tích, cậu đúng là nóng vội, không hiểu chuyện, quá ngu ngốc. Giờ đây mọi chuyện đều chuyển sang hướng có lợi cho tên Hào. Ba hắn ta cũng dùng tiền để bịt miệng, vụ cưỡng hiếp bị lật ngược, hắn muốn áp đặt thế nào tùy hắn ta.

- Lâm Phong! Con gnhe cho rõ đây. Bắt đầu từ hôm nay, ông nội cấm con đến gặp con bé đó nữa. Nếu con cứ ngang bướng cãi lời, ông sẽ xem như không có đứa cháu như con. Tài sản của ta sẽ giao hết cho Mình Nhật – Ông nội của Lâm Phong lớn tiếng cảnh cáo.

- Ba…. – Bà Ngọc Lan phẩn uất kêu lên.

- Không nói nhiều lời nữa. Chức vụ tài sản của ta về sau cũng trao lại cho gia đình con, ta cần người tài giỏi tiếp quản sản nghiệp này. Minh Nhật và Lâm Phong đều là cháu của ta, đứa cháu nào khiến ta hài lòng và an tâm nhất, ta sẽ trao lại cho đứa cháu đó – Ông nội Lâm Phong ngăn chặn lời bà Ngọc Lan tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình.

- Ba, chuyện con nhờ ba thế nào rồi ạ – Minh Nhật về phòng vội vàng dùng điện thoại gọi cho ba nuôi của mình.

Sau khi có điện thoại thông báo Lâm Phong đang trên đồn cảnh sát gây ầm ĩ, linh tính mác bảo mọi chuyện có liên quan đến Ngân Hằng. Cậu biết bản thân không thể nào ra mặt, nên đành nhờ ba nuôi của cậu.

- Ba đã điều tra hết rồi. Con yên tâm, ba cũng có quen biết với cậu ta, ba đã nhờ vả và cậu ấy đồng ý bỏ qua mọi chuyện rồi – Lời ba nuôi của Lâm Phong khẳng định chắc nịch khiến cậu an tâm vô cùng.

- Con cám ơn ba rất nhiều.

- Chúng ta là cha con mà, là người nhà của nhau, cần gì phải cảm ơn. Chỉ cần con hạnh phúc là ba mãn nguyện rồi. Từ khi mẹ con mất đi, thì con và bà nội đối với ba rất quan trọng.

Ông ta nhắc đến mẹ của Mình Nhật, khiến cậu không nguôi căm thù. Hình ảnh mẹ mình chất thảm trước mặt, cậu mãi mãi không bao giờ quên.

- Phải! Chúng ta là người một nhà, còn bọn họ thì không. Sẽ có một ngày con bắt họ phải trả giá cho cái chết của mẹ con.

- Ba cũng muốn mẹ con có thể chết nhắm mắt.

- Ba yên tâm, con mãi mãi không quên cái chết của mẹ và nỗi oan của ba. Con sẽ làm theo kế hoạch của ba. Ba cứ chờ tin tức của con – Minh Nhật ghiến răng quyết tâm nói.

- Ba biết, con phải cẩn thận có biết không? Dù sao đối với họ, con vẫn là người xa lạ. Bây giờ cần nhất là phải lấy lòng lão già đó, khiến ông ta cam tâm tình nguyện trao hết mọi thứ cho con có biết không?

- Con biết. Hôm nay ông nội đã tuyên bố, nếu thằng khốn đó còn quậy phá nữa thì cái gia tài này sẽ giao lại cho con.

- Haha….khá lắm. Con cứ tiếp tục thân cận với ông ta. Cứ làm cho ông ta thấy con là con cừu non, sau đó cứ từ từ tìm cách phá hoại để ông ta bất mãn với thằng nhóc đó, và nghiêng về phía con. Ba sẽ ở bên ngoài sắp đặt mọi thứ thay con.

- Con hiểu rồi, con cám ơn ba. Ba và bà nội ở nhà giữ gìn sức khỏe, hệ rãnh con sẽ thăm bà nội.

- Ừ, bà nội nhớ con nhiều lắm. Rảnh rổi về thăm bà. Vậy đi, ba còn có công việc, có gì chúng ta nói chuyện sau.

Nói xong, ông cúp máy rồi gọi điện ngay cho bà Kim Lương ra lệnh:

- Bây giờ em hãy dồn con bé vào con đường cùng đi.

Ngân Hằng được thả ra, ông Hoàng nam có nhã ý đưa cô về nhà, nhưng Ngân Hằng từ chối, cô muốn được yên tĩnh bây giờ cho nên rời đi ngay. Cũng may ông Hoàng Nam đã sai người mau cho cô một bộ quần áo lành lặn thay cho chiếc váy đã bị rách kia , cô cứ thế đi bộ đến trước mộ mẹ mình dù hai chân mỏi rã rời, cô vẫn cứ thế bước đi.

Bầu trời gần tắt nắng, một buổi chiều ảm đạm với những cánh chim hối đang vội vã bay về tổ ấm của mình. Nhưng ngôi mộ yên bình đến cô đơn lạnh lẽo khiến cho người ta cảm thấy buồn vô hạn.

Ngân Hằng mang theo nỗi buồn từng bước từng bước tiếng đến trước mộ mẹ mình, nơi giờ đây cỏ đã mọc đầy. Cô dùng tay không nắm từng bụi cỏ ra sức kéo chúng lên, chẳng mấy chốc tay cô đầy bùn đất, cỏ cứa tay cô chảy máu, nhưng Ngân Hằng vẫn không còn tí cảm giác đau đớn nào.

Sau đó cô quỳ xuống trước mộ của mẹ mình, từng giọt từng giọt nước mắt ăn năn cùng hối hận rơi ra, cô đưa tay vuốt nhẹ hình của mẹ trên mộ rồi khẽ nói:

- Mẹ, con xin lỗi, con không thực hiện được lời hứa với mẹ là chăm sóc ba với Gia bảo chu đáo. Con đã tự tay phá nát cuộc sống yên ổ của gia đình mình. Nếu như con vẫn sống cuốc sống cam chịu, có lẽ mọi chuyện giờ đây không có kết cục như hiện nay. Là lỗi tại con….là con đã sai rồi….Mẹ nói cho con biết, con phải làm sao để cứu vãn đây, mẹ hãy dạy con biết đi mẹ ơi…

Ngân Hằng gục mặt khóc nức nở trước mộ mẹ, cô thật sự không còn đủ dũng khí đối mặt với ba và mọi người trong gia đình.

Chuyện này chắc chắn tên Hào không chịu bỏ qua cho cô và gia đình dễ dàng như vậy, còn công ty ba cô thì sao?

Cô sẽ đối mặt ra sao với những ánh mắt buồn đau của gia đình đây?

Ngân Hằng cũng không biết bằng cách nào cô có thể trở về nhà, nhưng không ngờ cô vừa bước chân qua cửa thì…

- Bốp…..

Một cái tát tai đánh vào mặt cô, cái tát tai quen thuộc vô cùng. Tiếng bà Kim Lương gầm lên:

- Mày còn vác mặt về đây nữa à.

Ngân hằng cắn chặt răng, đưa tay ôm lên gò má đỏ hồng bỏng rát của mình cúi đầu nhận lỗi:

- Con xin lỗi.

- Mày xin lỗi, mày nghĩ là mà chỉ cần nói lời xin lỗi thì xong xuôi mọi chuyện hay sao hả. Tao nói cho mày biết, công ty nếu mà có chuyện gì mày sẽ không yên với tao đâu – Bà Kim Lương bắt đầu nổi lên bản tính vốn bị bà che dấu bấy lâu nay. Bà ta lao vào đánh Ngân Hằng – Mày đúng là con ******** mà, mày hại gia đình, làm xấu công ty. Có phải mày muốn gia đình này chết mày mới vừa lòng hay không hả.

Ngân Hằng bị đánh đau, đôi mắt hoang dại nhìn bà Kim Lương, những trận đòn trước đây lần lượt xuất hiện. NHìn đôi mắt đầy dữ tợn của bà ta, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Nhưng cảm giác có lỗi tràn ngập trong cô, Ngân hằng nghĩ bà Kim Lương nhất thời giận dữ, cô biết đã bao nhiêu ngày qua, bà lao tâm khổ trí vì công ty, nào ngờ bây giờ lại bị cô làm như thế, hỏi sao không giận, ngay cả bản thân cô còn không tha thứ cho mình.

- Con xin lỗi, con thật sự xin lỗi – Cô nghẹn ngào nói.

- Người mày cần xin lỗi không phải là tao. Mày nên đến cầu xin cậu Hào tha thứ. Cậu ấy muốn gì, mày cũng phải đồng ý có biết không? – Bà giang tay đánh vào người cô.

- Con sẽ làm….con sẽ cầu xin anh ta…

- Làm con tao ra nông nỗi này, mày chỉ định nói một câu xin lỗi rồi thôi được à – Ba tên Hào thấy Ngân Hằng cầm một làn trái cây đến bệnh viên thăm hắn thì thẳng tay xua đuổi.

- Bác à, con xin lỗi. Con thật sự không cố ý, mong bác hãy tha lỗi cho con – Ngân Hằng nắm tay áo ông ta nước mắt không ngừng rơi cầu xin.

- Cút đi. Mày cố cầu xin cũng vô ích thôi. Tao đã rút lại quyết định cho công ty nhà mày vay vốn, số tiền con lại phải lập tức trả ngay, nếu không ba mày sẽ phải đi tù ngay tức khắc.

Ngân hằng nghe vậy thì hốt hoảng, cô quỳ gối xuống mặt đất dập đầu lạy ông ta nói:

- Bác à, trăm sai ngàn sai đều là lỗi của con. Không liên quan gì đến ba con hết. Mong bác cứ trút hết lên người con, hãy tha cho ba con đi bác, con cầu xin bác.

Nhưng thái độ của ông ta vô cùng hờ hững trước lời xin của cô.

- Ba à! – Tên Hào nãy giờ im lặng giờ mới lên tiếng – Coi như nể mặt con đi ba. Dù sao con cũng giới thiệu với mọi người em ấy là vợ chưa cưới của con rồi. Coi như cũng có chút tình nghĩa, vết thương của con không nghiêm trọng lắm. Bỏ qua cho em ấy và gia đình đi ba. Lần này cũng là lỗi của con.

- Nhưng mà – Ba tên Hào có chút ngạc nhiên vì con trai mình hôm nay tự dưng lại nghĩ đến việc tha thử cho người hại mình đơn giản như thế, ông ta ngẩng đầu nhìn con trai định nói thì bắt gặp ánh mắt gian xảo của tên Hào ông bèn im lặng. Hiểu con không ai bằng cha, ông tỏ cẻ thở dài nói:

- Thôi được rồi, con đã lên tiếng như vậy, ba cũng bỏ qua cho gia đình nó lần này.

- Con cám ơn bác rất nhiều – Ngân Hằng mừng rỡ dập đầu sau đó đứng lên nhìn tên Hào cảm kích – Em cám ơn anh rất nhiều.

- Không có gì đâu, em về đi – Tên Hào tỏ vẻ tốt bụng xua tay.

Ngân Hằng mừng rỡ cúi đầu chào rồi ra về, ba tên hào liền hỏi hắn:

- Con có dự định gì?

- Con phải hành hạ bọn chúng lại để trả mối thù này. Phải khiến tụi nó bị chà đạp dưới chân con – Tên Hào ghiến răng nói.
Chương Trước/16Chương Sau

Theo Dõi