Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/215Chương Sau

Quá Trình Dưỡng Thành Đố Hậu

Chương 196

Kiệu lớn màu vàng được kỵ binh vũ trang hạng nặng vây quanh đi về trên đường phố yên tĩnh, mấy nha hoàn đi theo ngồi ở xe che rèm lụa màu xanh đi phía sau.

Trong kiệu chỉ có Từ Xán Xán cùng Phó Dư Sâm.

Phó Dư Sâm ngồi ngay ngắn trên ghế bành trong kiệu yên lặng nghĩ tâm sự. Lam Thụy Hà chắc là đã bị bắt đi, chỉ sợ đến khi tra ra được đồng đảng của nàng ta, thì Lam Thụy Hà đã hồn bay về trời rồi……

Từ Xán Xán ngồi ở một bên, rúc vào trong lòng ngực hắn, cũng không nói gì. Hôm nay là sinh nhật mười chín tuổi của Phó Dư Sâm, lại là một ngày vừa có vui lại vừa có buồn: đáng thương cho Phó Dư Sâm, ngay cả sinh nhật đều không được nghỉ.

thật lâu sau, Từ Xán Xán mở miệng nói: “A Sâm, chàng hôm nay vội suốt một ngày, có mệt hay không?”

Phó Dư Sâm lại hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Xán Xán, toàn bộ thời gian mang thai cái kia đều không thể sao?”

không thể phủ nhận, với hắn mà nói, việc cùng phòng với Từ Xán Xán là phương thức giải tỏa áp lực tốt nhất —— bởi vì Từ Xán Xán mang thai, Phó Dư Sâm đã nghẹn gần một tháng!

Nghe vậy Từ Xán Xán nháy mắt đỏ bừng mặt.

Nàng đem mặt chôn ở cổ Phó Dư Sâm, thấp giọng nói: “Lẽ ra qua 3 tháng đầu là có thể làm, chính là……”

Phó Dư Sâm: “Chính là cái gì?”

Môi Từ Xán Xán nóng rực mềm mại dán vào lỗ tai hắn, ôn nhu nói: “Tiểu Phó của chàng quá lớn!”

Nàng chính là nói lời thật, Phó Dư Sâm lớn lên người vô cùng anh tuấn, chỉ là nơi đó khi bành trướng lên thì đúng là rất dọa người, cho nên chuyện phòng the của bọn họ mỗi lần mới đầu đều có chút khó tiến vào.

Lập tức lỗ tai Phó Dư Sâm đỏ đến sắp nhỏ máu, mắt phượng sáng lấp lánh, môi đỏ bừng cũng mím lại gắt gao.

Từ Xán Xán nguyên bản là muốn trêu cợt Phó Dư Sâm, thấy đạt tới mục đích, lập tức liền nở nụ cười. Nhưng mà nàng nhìn thần thái Phó Dư Sâm, không khỏi có chút hồ nghi, lập tức liền duỗi tay cách quần áo sờ sờ tiểu Phó, sau đó mặt nàng cũng đỏ —— nơi đó đã nổi lên lều trại cứng thẳng!

(Editor: sau đó… không có sau đó! mời các bạn tự tưởng tượng nhá há há ~ J)

- -------------------------

Trở lại trong viện ở cung Thái Tử, Phó Dư Sâm bọc Từ Xán Xán trong áo choàng lụa đen của mình ôm vào chính đường.

Người hầu tiến lên chuẩn bị hầu hạ, Phó Dư Sâm lại lập tức ôm Từ Xán Xán vào phòng ngủ.

Chu Nhan vội nhẹ nhàng vẫy vẫy tay, mang theo nha hoàn trực đêm hôm nay lui ra ngoài, đứng chờ ở dưới hành lang bên ngoài.

Phó Dư Sâm đem Từ Xán Xán đặt ở trên giường, mắt phượng lo lắng mà nhìn nàng: “Ta cởi quần áo cho nàng!”

Từ Xán Xán hơi có chút mệt mỏi, liền nói: “Thiếp nghỉ một lát đã!”

Mới vừa rồi Phó Dư Sâm vẫn luôn chỉ là nhợt nhạt mà ra vào một chút, phần lớn thời gian đều là ở bên ngoài cánh hoa cọ xát, nàng lại có cảm giác thâm nhập hoàn toàn bất đồng so với trước kia. Từ Xán Xán cũng không rõ là cái gì, chỉ là dù sao thật sự thoải mái. Cái loại dư vị vui sướng này còn chưa tan đi khiến nàng cả người lười biếng.

Phó Dư Sâm ôn nhu mà nhìn ánh đèn nhu hòa chiếu xuống Từ Xán Xán: thân thể được giải tỏa giống như là toàn bộ lục phủ ngũ tạng được bàn ủi ủi qua 1 cái, không chỗ nào không thải mái; 3 vạn 6 nghìn cái lỗ chân lông toàn thân đều nở ra, trực tiếp làm toàn bộ cảm xúc của hắn đều trở nên nhẹ nhàng sung sướng.

Khuôn mặt tuấn tú của Phó Dư Sâm mang theo một tia thẹn thùng cười: “Xán Xán!”

Từ Xán Xán tựa như đã nhắm mắt, nghe vậy liền “Dạ” một tiếng.

Phó Dư Sâm lại kêu một tiếng: “Xán Xán!”

Từ Xán Xán lại “Dạ” một tiếng, mở mắt: “Làm gì nha?”

Nhìn ánh đèn lung linh chiếu 1 vầng sáng nhu hòa lên nụ cười xinh đẹp trên mặt của Phó Dư Sâm, đẹp trai như thiên thần, lòng Từ Xán Xán nháy mắt trở nên mềm mại, duỗi tay vuốt ve mặt hắn, lẩm bẩm nói: “Thiếp sắp ngủ rồi, chàng lại đánh thức thiếp……”

Phó Dư Sâm cúi đầu mổ trên môi Từ Xán Xán một chút, ôn nhu nói: “Xán Xán, ta hôm nay thật thoải mái!”

Là thật sự thoải mái.

Phảng phất như cửa lớn của một thế giới mới đang mở rộng trước mắt hắn và Từ Xán Xán; Phó Dư Sâm phát hiện, hóa ra hắn cùng Từ Xán Xán còn có thể vui sướng được đến như vậy —— hắn vui sướng, Từ Xán Xán vui sướng, còn sẽ không làm tổn hại đến thai nhi trong bụng.

(editor: haha, khổ thân anh chị ~ tìm ra cách giày vò nhau kiểu khác thôi mà cứ như phát minh ra cái j trọng đại lắm í! haha)

Từ Xán Xán duỗi tay ôm lấy vòng eo Phó Dư Sâm, trên mặt cười ôn nhu xinh đẹp, thấp giọng nói: “Chúng ta về sau cứ làm như vậy nha.”

Phó Dư Sâm khẽ cười một tiếng, đứng dậy giúp Từ Xán Xán cởi váy áo, lại cởi quần áo chính mình, sau đó nằm ở bên cạnh Từ Xán Xán—— hắn cũng mệt mỏi, mệt đến đầu ngón tay cũng lười động, việc rửa mặt để ngày mai rồi nói sau đi!

- ---------------------

Buổi sáng một ngày hai tháng sau.

Phó Dư Sâm ngồi ngay ngắn ở thư phòng mát lạnh, trong tay bưng một chén trà xanh, chuyên chú nghe Quan Tuyết hồi báo tin tức.

Quan Tuyết bẩm báo: “Bẩm Vương gia, bốn vị tướng quân Ngọc Minh, Trần Tố, Ngọc Tinh cùng Trác Sam từng người một truyền đến tin báo, đều đã bí mật tiếp quản chức tiết độ sứ và nắm giữ quân đội của bốn châu Giang Nam, Liêu Châu, Túc Châu cùng Trịnh Châu.”

Phó Dư Sâm hơi hơi gật đầu, buông chén trà xuống nói: “đi thỉnh Lương tiên sinh cùng chư vị tiên sinh lại đây nghị sự.” hắn muốn triển khai phản công toàn diện.

Quan Tuyết đáp “Vâng”, lui xuống.

- -----------------

Gặp xong nhóm mưu sĩ Lương Khánh Hạ, Lý đang cùng Tô Thủy âm này đó, Phó Dư Sâm lại tiếp kiến thân tín Cận Vĩ Hoán, đem mỗi một phân đoạn đều bố trí xuống dưới. Sau khi xác định hết thảy hoàn hảo tuyệt không bại lộ, Phó Dư Sâm lúc này mới thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Binh Bộ Thượng Thư Sướng Tử Kỳ đã chờ hắn ở phòng khách. Phó Dư Sâm dự định dùng qua cơm trưa rồi sau đó mang theo Sướng Tử Kỳ đi đại doanh ở ngõ Hạnh Hoa phía tây thành thị sát xưởng đạn dược của mình —— hôm qua Lan Vân phụ trách xưởng đạn dược tới báo, nói mới chế ra một loại súng kíp có thể bắn liền mạch.

Phó Dư Sâm có chút khát nước, liền bưng chén trà lên đem trà xanh bên trong uống một hơi cạn sạch, buông chén xuống, hắn sai Thính Vũ kêu Tiêu Hạ tiến vào, dò hỏi: “Thái Tử Phi hiện giờ đang làm cái gì?”

Tiêu Hạ nghĩ nghĩ, trả lời: “Nhà ngoại lão gia, thái thái cùng Nghi Xuân công tử tới, đang bồi Thái Tử Phi nói chuyện đâu!”

Phó Dư Sâm gật gật đầu, không nói gì.

Ở thư phòng dùng xong cơm trưa đơn giản, Phó Dư Sâm đi ra, đang muốn mở miệng phân phó người đi gọi Sướng Tử Kỳ, cân nhắc 1 chút, liền nhấc chân đi về nội viện —— Từ Xán Xán hiện giờ có thai hơn 5 tháng, hành động đã có chút không tiện, hắn phải qua nhìn mới yên tâm.

Từ Xán Xán đang ngồi trên ghế bành chính đường để cha xem mạch.

Từ Vương thị đứng ở một bên, nôn nóng mà nhìn.

- ------------------

Từ Nghi Xuân năm nay đã mười một tuổi, trưởng thành trở thành một thiếu niên tuấn tú, tỷ tỷ có thai, hắn lại có chút ngượng ngùng, liền cầm một quyển sách ngồi ở một bên đọc.

Từ Nghi Xuân thoạt nhìn tưởng là nghiêm túc đọc sách, trên thực tế đang vểnh lỗ tai nghe động tĩnh của cha mẹ và tỷ tỷ bên kia.

Từ Thuận Hòa xem xong mạch tượng, lại cười nói: “Rất tốt, không cần lo lắng!”

Từ Vương thị thở dài một cái nói: “Ai, không có việc gì ta liền an tâm rồi!”

Từ Thuận Hòa đánh giá nữ nhi một chút, nói: “Hằng ngày dinh dưỡng đủ là được, không cần ăn thêm, miễn cho mập mạp quá độ tương lai sinh không được!”

Từ Xán Xán gật gật đầu, nói: “Nữ nhi vẫn luôn khống chế được!”

Nàng cũng sợ quá béo tương lai khó sinh, cho nên vẫn luôn ăn ít nhưng ăn làm nhiều bữa, lại ăn nhiều trái cây, cố ý khống chế trọng lượng cơ thể.

Từ Thuận Hòa gật gật đầu, nói: “Được, cứ làm như vậy là được!”

- ----------------

Từ Xán Xán liếc mắt một cái thấy đệ đệ đang thất thần, liền đứng dậy đi đến bên người Từ Nghi Xuân, cười nói: “Từ Nghi Xuân, tỷ phu đệ giao cho đệ viết văn chương kia đâu? Viết có tốt không a?”

Từ Nghi Xuân nâng khuôn mặt nhỏ nói: “Nữ nhân quản tốt việc trong nhà là được rồi, đừng động đến sự tình của các nam nhân!” Giống tỷ tỷ chỉ biết hướng tỷ phu làm nũng như vậy, làm hắn lo lắng a!

Từ khi đi theo lão sư học 《 Sử Ký 》, nghe xong lão sư giảng giải sự kiện khi cháu ruột Trần Hoàng Hậu bị Vệ Tử Phu vu họa hạ cổ khiến nàng liên lụy bị Hán Vũ Đế phế, Từ Nghi Xuân đã sớm hạ quyết tâm phải học tập lễ pháp thật tốt, trở thành chỗ dựa kiên cố cho tỷ tỷ. Chờ đến khi tỷ tỷ lớn tuổi sắc suy mất sủng, hắn lại bảo hộ tỷ tỷ, làm tỷ phu không có lý do gì phế đi tỷ tỷ.

Từ Xán Xán không biết ý tưởng ấu trĩ của Từ Nghi Xuân, vẫn kinh ngạc cười: “Từ Nghi Xuân, đệ chừng nào thì biến thành nam nhân a?”

Từ Nghi Xuân nghiêm túc mà nhìn tỷ tỷ: “Tỷ không hiểu!”

Từ Xán Xán: “……”

Nàng bắt lấy cánh tay Từ Nghi Xuân liền muốn cù trêu Từ Nghi Xuân.

Từ Nghi Xuân bị cù đến sắp buồn chết, lại bởi vì tỷ tỷ có mang không dám phản kháng, cuối cùng cười đến chảy ra nước mắt, chỉ phải xin tha: “Tỷ tỷ, ta sai rồi! Tỷ tỷ!”

Nhìn đệ đệ chật vật xin tha, Từ Xán Xán đắc ý mà nở nụ cười.

Thời điểm Phó Dư Sâm đi vào, chính đường đang nháo đến gà bay chó sủa.

Thấy hắn tiến vào, Từ Thuận Hòa, Từ Vương thị cùng Từ Nghi Xuân lập tức nghiêm nghị lên, chuẩn bị hướng hắn hành lễ.

Phó Dư Sâm liếc mắt một cái nhìn Từ Xán Xán cười đến mặt ửng đỏ, nói: “thân thích nhà mình, không cần hành quốc lễ!”

Chủ khách mấy người ngồi xuống nói chuyện vài câu, Từ Thuận Hòa liền tìm lý do mang theo Từ Vương thị cùng Từ Nghi Xuân rời đi.

Ba người nhà lão gia khách khí rời đi, Chu Nhan liền cũng mang theo bọn nha hoàn trực ban lui xuống.

Chờ cha mẹ đệ đệ đi rồi, Từ Xán Xán lúc này mới cười xinh đẹp đi đến mặt sau ghế bành Phó Dư Sâm ngồi, vừa mát xa đỉnh đầu cho hắn, vừa hỏi: “A Sâm, chàng cảm thấy Nghi Xuân thế nào?”

Bởi vì yêu ai yêu cả đường đi , Phó Dư Sâm đối với công khóa của cậu em vợ Từ Nghi Xuân cũng rất là nhọc lòng, chẳng những thường thường dò hỏi Phạm lão sư về thành tích của Từ Nghi Xuân, còn tự mình đến Quốc Tử Giám tế tửu Hàn Khánh Trung hỏi công khóa cho Từ Nghi Xuân.

“Công khóa của Nghi Xuân cũng không tệ lắm.”

Phó Dư Sâm nói xong liền rũ mi mắt xuống, lông mi dày rũ xuống, từ góc độ Từ Xán Xán nhìn lại, chỉ cảm thấy lông mi hắn nhỏ dài, mũi thanh tú cao thẳng, thoạt nhìn văn tĩnh mà vô hại.

Từ Xán Xán vòng đến trước người hắn, dựa vào thân mình Phó Dư Sâm, nũng nịu mà làm nũng: “Rốt cuộc là như thế nào?”

Khóe miệng Phó Dư Sâm nhếch lên, là mang theo ý cười hiển nhiên nói: “Chính là rất tốt!”

Xán Xán của hắn nũng nịu chọc người yêu thích, cậu em vợ lại là một tiên sinh thủ cựu, tuổi còn nhỏ liền mỗi ngày xụ mặt nghiên cứu những cái nghi lễ đó, mong muốn sau này trở thành Lễ Bộ Thượng Thư.

Nghĩ đến đây, Phó Dư Sâm lại nhìn Từ Xán Xán, liền cảm thấy Xán Xán của hắn quả thực không chỗ nào không tốt, thật sự hoàn mỹ, thật sự đáng yêu, cũng thật sự bướng bỉnh.

Từ Xán Xán thấy hắn nhìn mình chuyên chú, hơi có chút liếc mắt đưa tình ý nhị, trong lòng không khỏi động tình, liền cúi người xuống hôn môi Phó Dư Sâm.

Phó Dư Sâm rất nhanh cũng ôm lấy mặt Từ Xán Xán, nghênh đón nụ hôn này.

hắn có chút kích động nhiệt tình như lửa mà ngậm lấy môi Từ Xán Xán hôn lên.

Môi Từ Xán Xán mềm mại, thơm thơm, mang theo hương vị ngọt ngào, làm Phó Dư Sâm càng thêm kích động lên. hắn lập tức đứng dậy bế Từ Xán Xán lên đi vào phòng ngủ, để Từ Xán Xán lên giường, rồi cũng đè ép đi lên, kéo vạt áo Từ Xán Xán ra, kéo yếm ngực đỏ thẫm thêu hoa hồng xuống, lộ ra hai luồng tuyết trắng đầy đặn dị thường, môi trước tiến đến bên trái, hung tợn mà ngậm lấy hồng hào, tay phải cũng ôm lấy bên kia mà nhéo.

trên mặt trắng mịn của Từ Xán Xán hiện ra sắc đỏ như hoa tường vi, mắt nhắm lại ngửa đầu thở gấp, hai chân bị Phó Dư Sâm tách ra đẩy lên phía trước, theo động tác của Phó Dư Sâm nàng đứt quãng nói: “Đừng…… Đừng quá…… Quá nhanh…… Châm…… Châm một chút……”

Phòng ngủ có để băng, thật sự mát mẻ, nhưng trên người thon chắc của Phó Dư Sâm vẫn ra một tầng mồ hôi. hắn mím môi đỏ bừng, ngũ quan tuấn tú căng chặt, đột nhiên cúi người cắn xuống đùi tuyết trắng phấn nộn của Từ Xán Xán, dùng sức động vài cái.

(Editor: đoạn sau đèn tắt rèm buông, mây che trăng trốn nên ko ai thấy j để tả tiếp á J)

- ---------------------

Bồn nước tắm đã được đưa vào, Từ Xán Xán mê mê tỉnh tỉnh khóa ngồi ở trên người Phó Dư Sâm, cằm đặt ở trên vai Phó Dư Sâm, thân thể cũng dính vào người Phó Dư Sâm, mặc cho Phó Dư Sâm thay nàng rửa sạch.

Trong đầu nàng còn đang suy nghĩ: Nếu là các nha hoàn bà tử, còn có nữ y Trương ma ma Quản ma ma, biết chuyện phòng the của mình cùng Phó Dư Sâm, không biết có giễu cợt mình hay không ……

Từ Xán Xán ngủ trưa dậy, phát hiện Phó Dư Sâm không biết rời đi khi nào.

Chu Nhan Bích Vân cùng mấy đại nha hoàn tiến vào hầu hạ Thái Tử Phi rời giường.

Thời điểm hầu hạ Từ Xán Xán mặc quần lót, Chu Nhan phát hiện dấu răng rõ ràng trên đùi tuyết trắng phấn nộn của Thái Tử Phi.

Nàng vội kéo quần lót lụa trắng lên, sợ người khác nhìn thấy.

Bích Vân, Chu Tước cùng Huyền Băng đứng đó đều đã biết —— thật ra thì dấu răng rõ ràng như vậy, người mù mới không nhìn thấy đâu!

Nhưng mà cả bốn người đều giả bộ dường như không có việc gì, mà hầu hạ Thái Tử Phi rời khỏi giường đâu vào đấy, trang điểm phục sức xong, ngồi xuống giường ở chính đường.

Nữ y Trương ma ma quỳ gối trên đệm lót nỉ bên cạnh giường, mát xa chân có chút trướng cho Thái Tử Phi; Quản ma ma đứng ở một bên, cười theo nói: “Thái Tử Phi, lão nô có nói mấy câu muốn cùng ngài nói, có thể hay không để chư vị tiểu đại tỷ về tránh trước một chút?”

Từ Xán Xán được Trương ma ma ấn thật sự thoải mái, liền tùy ý mà phất phất tay: “Các ngươi đều lui ra đi, Chu Nhan Bích Vân lưu lại!”

Ngoại trừ Bích Vân Chu Nhan, mọi người đều lui xuống.

Quản ma ma lúc này mới lại hành lễ, thấp giọng nói: “Bẩm Thái Tử Phi, lão nô muốn nói chính là, là ——”

Bà muốn nói lại thôi.

Từ Xán Xán liếc mắt xem xét Quản ma ma một cái: “nói dứt khoát!”

Quản ma ma lấy hết can đảm, thấp giọng nói: “Bẩm Thái Tử Phi, lão nô cảm thấy cái gọi là tập tục trên đời ngăn cách vợ chồng cùng phòng khi mang thai là không đúng, Vì thật ra sau mang thai ba tháng đều là có thể làm!”

Từ Xán Xán tức khắc mặt có chút nóng, liền cúi đầu giả vờ làm chim cút.

Quản ma ma cũng cúi đầu, tiếp tục nói: “Chuyện này, đáng chú ý nhất chính là người nam nhớ động tác không cần quá mạnh, không được đè nặng thê tử, không thể……”

Ai, bà cũng không nghĩ muốn thuyết giáo Thái Tử Phi a. Phải biết rằng thời điểm Quản ma ma phát hiện Hoàng thái tử cùng Thái Tử Phi còn có chuyện phòng the, trời biết bà cùng Trương ma ma có bao nhiêu giật mình, chỉ có thể phổ cập tri thức này đó cho Thái Tử Phi, miễn cho tiểu vương tử trong bụng Thái Tử Phi bị thương ……

Từ Xán Xán nghe nghe liền chuyên chú lên, nàng thế mới biết, Phó Dư Sâm tìm cho mình hai vị này nữ y đều không phải là hạng người hời hợt, mà là có thực học.

nói xong này đó, Quản ma ma như trút được gánh nặng mà uốn gối hành lễ, liền muốn lui ra.

Từ Xán Xán mặt đã khôi phục bình thường, lập tức liền phân phó Chu Nhan: “Quản ma ma hôm nay làm rất tốt, thưởng Quản ma ma năm mươi lượng bạc, Trương ma ma mười lượng bạc.”

Đề tài xấu hổ như vậy, Trương ma ma không chịu nói đẩy cho Quản ma ma, thành ra Quản ma ma liền được thưởng.

Quản ma ma nghe vậy hoàn toàn thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhanh chóng cùng Trương ma ma hành lễ tạ ơn.

- -----------------------

Phó Dư Sâm đứng ở sau án thư, phân phó Tiêu Hạ cùng Phó Tùng: “Tiêu Hạ đi kinh tây đại doanh đón Lâm Thuận Lợi, đưa hắn đến Phủ Khai Phong đánh trống kêu oan cho nhi tử Lâm Ngọc Nhi, cáo trạng Lam Du Linh; Phó Tùng đi gặp phủ doãn phủ Khai Phong, đem sự tình bố trí cho hắn!”

Lại sai Thính Vũ: “Ngươi đi liên hệ cùng Cận Vĩ Hoán, Mã Minh Quang, đem hồ sơ đưa đến nơi đó cho bọn họ, ngày mai lâm triều khải tấu!”

Sau khi tất cả đều bố trí thỏa đáng, Phó Dư Sâm đứng dậy ra khỏi thư phòng —— hắn muốn tiến cung đi gặp Vĩnh An Đế, thương nghị phối hợp trên triều hội ngày mai.

Phó Dư Sâm vừa mới nhận được thư do bồ câu đưa đến của Ngọc Minh - người đang nắm giữ quân đóng tại Trịnh Châu. Ngọc Minh đã mang theo quân đội thâm nhập vào thành Trịnh Châu, lặng lẽ vây quanh Lam phủ, chuẩn bị tùy thời gây khó dễ.

Quân đóng tại Túc Châu, Giang Nam, cùng Liêu Châu, cũng đã sớm nhận được dụ lệnh của hắn, chuẩn bị xong xuôi cho công cuộc bình định.
Chương Trước/215Chương Sau

Theo Dõi