Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/157Chương Sau

Quyến Rũ Đàn Ông Đã Có Vợ

Chương 143: Đàn Ông Ghen (2)

Edit + Beta: Va

Lâm Nhụy cho rằng mình che dấu cảm xúc rất tốt, đột nhiên không biết thời điểm cô nhíu mày đã bị Lục Trạch nhìn thấy.

Đối phương rất rõ ràng cũng không vui vẻ gì vì nhìn được ra, đây đối với anh mà nói là thất bại.

Hứng thú của Lục Trạch tức khắc giảm phân nửa, "cô không muốn?"

Lâm Nhụy ấp úng: "Kỳ thật... Cũng không có gì, chỉ là..." ngực đau là nguyên nhân làm cô thật sự ngượng ngùng không nói được.

Lục Trạch chăm chú nhìn cô, "Chỉ là cái gì?"

"Chỉ là... Anh cũng biết, hai ta hơn nửa đêm yêu đương vụng trộm, mà Hàn Vũ lại đang ngủ và hoàn toàn không biết gì cả, cảm giác chính mình quá xấu xa rồi, thực có lỗi với anh ấy..."

"Vậy cô liền nhẫn tâm để một người phòng không gối chiếc, không thấy áy náy đối với tôi sao?" Lục Trạch hỏi lại.

"Cái này... Kỳ thật cũng có, nhưng Hàn Vũ dù sao cũng là bạn trai tôi."

Lâm Nhụy còn chưa nói xong đã bị Lục Trạch ra tiếng đánh gãy: "Bây giờ thì không phải." Nói xong, anh thâm trầm sờ sờ trán Lâm Nhụy.

Lâm Nhụy nghe không hiểu, "Có ý tứ gì?"

Lục Trạch không có trả lời cô, ngược lại dời đề tài, "Bảo bối, đừng nghĩ đến những chuyện không vui đó, hết thảy đều giao cho tôi được không? Đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, chúng ta đừng nên lãng phí."

Nói xong, bàn tay trực tiếp trượt xuống đai váy ngủ của Lâm Nhụy, làm lộ toàn bộ phong cảnh mạn diệu bên trong ra.

Vú lớn của bảo bối, anh đương nhiên phải nhấm nháp một chút.

"Ai ai," Lâm Nhụy muốn ngăn cản, giây tiếp theo lại cảm giác trước ngực mình chợt lạnh, sau đó động tác của Lục Trạch đột nhiên đình trệ, đã rõ, cô xong đời rồi.

Lục Trạch đã phát hiện.

Lục Trạch nhìn chằm chằm hai viên sưng đỏ dị thường trước ngực Lâm Nhụy, vừa thấy đã biết là vừa bị người khác chơi đùa núm vú, biểu tình có chút khó coi.

Ngay sau đó, anh lại dùng ngón tay muốn thử vói vào trong tiểu bức của cô, nhẹ nhéo một chút. Quả nhiên, thời điểm chờ ngón tay vươn đến, trừ bỏ d*m thủy trong suốt ở ngoài, còn có một sợi tinh dịch.

Đó là tinh dịch đàn ông bắn vào cơ thể cô.

Tuy rằng tự nhận mình là một người khá thoáng, cũng biết trai đơn gái chiếc ở cùng một phòng khẳng định sẽ phát sinh một chút gì đó, nhưng khi chính mình thật sự nhìn thấy, trong lòng vẫn khó tránh khỏi nhịn không được phát đổ.

Đây giống như anh đang bị một loại cảm xúc nhục nhã đè nặng lên.

Người đàn ông nào sẽ nguyện ý bị đội nón xanh.

Lâm Nhụy rụt rụt cổ, chỉ cảm thấy ánh mắt Lục Trạch như dao nhỏ mà bay vèo vèo vèo qua, chẳng qua là không có lăng trì xử tử cô.

"Nếu không, chúng ta bỏ đi?" Cô nhỏ giọng nói. Nói thật, cô không có bản lĩnh bình tĩnh yêu đương vụng trộm như Lục Trạch, nghĩ đến trường hợp Hàn Vũ rất có thể sẽ tỉnh giấc lúc nửa đêm, sau đó phát hiện không thấy cô, nháy mắt đầu cô đã muốn phát nổ.

Thuyền sớm hay muộn cũng lật.

Lục Trạch liếc cô, "Tính cái gì?"

"Hai chúng ta tính như này, tôi cũng không phá hư gia đình của anh, anh cũng đừng quấy rầy tôi và Hàn Vũ, thế nào?"

Dù sao cô cũng chịu không nổi, nếu còn tiếp tục như vậy, chính cô cũng phải bị sự chột dạ của bản thân tra tấn đến chết.

Lục Trạch vốn dĩ cho rằng Lâm Nhụy sẽ rải cho anh vài lời có cánh mềm nhẹ, không nghĩ tới vừa mở miệng lại như vậy, anh nháy mắt bị chọc cười.

Vật nhỏ không lương tâm này, còn cùng cô nói cái gì đây.

Trực tiếp làm mới là tốt.

Tay lớn kéo quần lót trên người Lâm Nhụy xuống, đẩy nhục động ra tùy ý vuốt ve, tiểu bức ướt dầm dề, d*m thủy dư thừa, cũng không biết có phải bởi vì không lâu trước đây mới làm hay không.

Nghĩ đến như vậy, tâm tình Lục Trạch càng không xong.

Anh đè lên người Lâm Nhuỵ, một cái tay khác nhanh chóng phóng xuất côn th*t lớn đứng thẳng xanh tím dưới háng, sau đó nhắm nhục côn ngay miệng huyệt, hai tay đè lại vòng eo mảnh khảnh kia, thô bạo áp côn th*t lên trên.

Tiểu bức đã sớm bị Hàn Vũ thao mềm xốp, nhẹ nhàng nuốt côn th*t lớn xuống.

Ván đã đóng thành thuyền, Lâm Nhụy chỉ có thể căng da đầu.

Chỉ là thời điểm côn th*t sắp chạm đáy, cô không thể chịu được, mắt thấy Lục Trạch còn ấn eo cô xuống, Lâm Nhuỵ vội vàng kêu lên: "Không được, sắp bị chọc thủng..."

"Sẽ không."

Rốt cuộc chính mình lại đau lòng cho cô, Lục Trạch vẫn là theo bản năng chiếu cố cảm thụ của cô, vì thế không có lại dùng sức, mà là đổi tư thế để Lâm Nhụy ngồi trên đùi anh, không nhẹ không nặng thọc vào rút ra.

Vote và cmt lấy động lực edit nào mọi người >< Giờ giấc up chương có hơi thất thường cầu mọi người thông cảm #Va
Chương Trước/157Chương Sau

Theo Dõi