Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/287Chương Sau

Song Bảo Trăm Tỷ: Mommy, Tới Đánh Call!

Chương 266: Không Được Nhúc Nhích

Không đợi cô nói tiếp, anh đã đi đến ngoài gian phòng kế bên, giơ tay đẩy cửa, “Em sẽ không cho rằng thứ này là có thể ngăn cản tôi đi?”

“……”

Hạ Tiểu Nịnh nhất thời còn không có kịp phản ứng lại, ván cửa hơi mỏng đã ầm một chút ở trong tay của anh bị hủy đi toàn bộ……

Cô trợn mắt há hốc miệng, người đàn ông này rốt cuộc từ nơi nào có sức lực lớn tới như vậy? Hủy đi cánh cửa đơn giản giống như ném khối đậu hủ vậy!

“Tôi cảm thấy lúc này, em có lẽ nên che mặt lại trước đi.” Phong Thanh Ngạn thành khẩn mà đề nghị cô.

“……” Cô rốt cuộc phản ứng lại giờ phút này mình không có mặc váy bên ngoài, chỉ trừ mặc nội y bên trong!

Vì thế lập tức ngồi xổm xuống, “Anh anh anh —— anh đi ra ngoài cho tôi!”

Phong Thanh Ngạn thấy cô giống như con chim cút nhỏ đem chính mình cuộn thành một đoàn, nhất thời buồn cười, “Em nhìn tôi nhiều lần như vậy, tôi nhìn em một lần thì đã sao?

“Sổ sách cũng không thể tính toán như vậy!”

“Giữa tôi và em, còn phải tính rõ chứ?”

Anh cúi đầu, đối với vành tai của cô nhẹ nhàng hà hơi, rồi lại đúng lúc cô muốn nổ tung mà thối lui, cởi xuống áo sơ mi trên người mình, đặt ở đầu vai cô, “Ở nơi này cũng làm không được cái gì a……”

Như là đang cảm thán, lại như là đang tiếc hận. Hạ Tiểu Nịnh nghe được càng thêm nén giận, ngẩng đầu trừng anh, “Chẳng lẽ anh còn muốn làm cái gì?”

“À, nghe tôi nói làm không thành, em rất đáng tiếc?”

“……”

Cô tiếc nuối cái quỷ! Hạ Tiểu Nịnh căm giận mà đem nút thắt cài tốt.

Vóc dáng anh cao, vai rộng eo thon dáng người tốt, áo sơ mi mặc lên trên người cô, khó khăn lắm chỉ có thể che đi phần mông nhỏ của cô, phong cảnh hai chân vô luận như thế nào đều không thể che đậy.

Liếc mắt một cái nhìn lại, nhìn không sót gì.

Chân tinh tế thẳng tắp, làn da trắng sứ đến ngay cả lỗ chân lông đều nhìn không ra, thật sự xứng đáng với bốn chữ vô cùng mịn màng.

Anh không chút khách khí mà nhìn chằm chằm xem, cảm thấy cô thật sự là chỗ nào cũng tốt.

Biết nấu ăn, có chút nóng nảy, biết dỗ trẻ con, biết ngẫu nhiên phản kháng anh một chút, ngay cả làn da đều tốt như vậy……

Dưới mặt quần áo, rất có thể kỳ càng khai quật, sẽ không để người ta cảm thấy chán.

Người anh chọn, quả nhiên nơi nào cũng đều là hoàn mỹ.

Ánh mắt anh, cũng quả nhiên là tốt nhất trên thế giới.

Hạ Tiểu Nịnh nào biết đâu được những tâm tư thiên hồi bách chuyển trong lòng đó của anh, một lòng chỉ nghĩ nhanh đổi váy trở về, chỉ tiếc hiện tại tuy rằng là giữa hè, nó cũng không khô nhanh được như vậy. Cô chỉ có thể đứng trong toilet, không ngừng mà lôi kéo góc áo sơ mi, muốn đem nó kéo dài ra một chút.

Quá mất mặt…… Ô ô ô……

Phong Thanh Ngạn cởi bỏ nửa người trên, giờ phút này lại so với cô thong dong thanh thản gấp trăm lần, như cũ một bộ dạng mười phần tuấn mỹ lại không tự biết, nửa dựa vào bồn rửa tay bên cạnh, ánh mắt thật sâu mà nhìn cô, “Vừa rồi em uống nước bắp đổ vào trên người mình, chính là ghen tị?”

Cái gì có ăn giấm chua hay không, hiện tại Hạ Tiểu Nịnh chỉ nghĩ đưa anh đi uống gió Tây Bắc! Cô giống như mèo con bị dẫm cái đuôi sắp nổi cấu lên, đang muốn phát tác, bỗng nhiên nghe được giọng nói bên ngoài truyền đến, “Hạ tiểu thư? Cô ở bên trong sao? Tôi là Kỳ Tư Diệu. Tôi đưa quần áo vào cho cô.”

Nói xong, liền có tiếng bước chân từ xa đến gần.

“Đứng đó không được nhúc nhích!” Phong Thanh Ngạn lập tức trầm giọng quát bảo cô lại, tự mình đi ra ngoài.

“Ui da, anh, anh còn ở chỗ này?” Kỳ Tư Diệu ha ha cười, “Quần áo anh đâu? Hai người sẽ không phải ở toilet liền……Ui da, cơ bụng, cơ ngực, cơ bắp tay này quả thực là cực phẩm a, anh, em, NGAO——”

Phanh một chút, Hạ Tiểu Nịnh tựa hồ nghe thấy âm thanh của vật nặng va chạm, sau đó liền không nghe thấy giọng nói ồn ào của Kỳ Tư Diệu kia nữa.

Thế giới an tĩnh, thật tốt.

Bằng không lại bị anh ta nói như vậy đi xuống, cô quả thực muốn tìm cái khe đất chui vào.

Sau vài giây, Phong Thanh Ngạn liền xách theo một cái túi giấy một lần nữa đi đến, đưa cho cô, “Váy mới mua này cho em, mặc vào trước đi.”

- ---*-* Bão bão về rồi đây, chỉ cầu trời tháng này đừng xuống top độ phổ biến...
Chương Trước/287Chương Sau

Theo Dõi