Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/9Chương Sau

Thề Ước Đỗ Quyên

Chương 7: Đức Mẹ Âu Cơ

Ta tỉnh dậy ở giường Hàn Băng của Nam Tào, hàn khí tỏa ra ngùn ngụt, ngấm vào tận tim, chỉ thấy lòng lạnh ngắt. Nam Tào đang lúi húi truyền lại tiên pháp cho ta, không thấy bóng dáng Bắc Đẩu đâu. Nam Tào hình như có việc gì bận, ta cũng không muốn hỏi tội hay hàn huyên với hắn. Cả hai chào nhau rồi gọi mây bay đi.

Ta từ Thiên Đình bay về núi Bạch Vân Sơn, trong lòng tràn ngập vô vàn điều tiếc nuối, chẳng còn tâm trạng để ngắm nhìn lớp lớp đỗ quyên vàng rực trước mắt. Dừng lại ở cửa am Uyển, nhìn thấy một bóng dáng cao cao thanh thanh trong đình, ta thoáng ngạc nhiên, không ngờ vị khách đó vẫn còn chờ sư phụ ta sau bấy nhiêu ngày. Lần trước vội vàng nên thất lễ, ta nghĩ lần này cũng nên chào hỏi qua một tiếng, liền tiến bước về phía đình. Người đó quay lại, nhìn thấy ta, mắt phượng sáng lên, miệng cười như có như không, vẻ tuấn lãng còn hơn cả trong trí nhớ. Sau một thoáng choáng váng, ta lại chuyến sang sửng sốt, chỉ có vẻ ngoài khác đi, khí chất này, cốt cách này, chẳng lẽ lại là…

- Đại Thiên?

Người đó cười:

- Tiểu Thiên, nàng nhận ra ta sao?

“Tiểu Thiên… Đại Thiên…” Hai cái tên này…

- Xin sơ thần thứ lỗi, chẳng lẽ chúng ta có quen biết nhau?

- Không quen biết! - Đại Thiên hơi nhíu mày, đáy mắt ánh lên vẻ đau lòng sau đó biến mất ngay. - Mà phải nói là cực kỳ thân thiết. Tên thật của ta là Phượng Điểu Hoàng Niên, còn gọi là Hoàng Niên.

Hoàng Niên? Phượng Điểu Hoàng Niên? Ta không có ấn tượng! Nếu đã từng gặp qua một mỹ nam như thế này, đương nhiên ta sẽ phải nhớ rõ. Đang định hỏi thêm mấy câu thì nhìn thấy Đào từ trong dãy nhà hớt hải chạy ra.

- Thiên Ly, người đã về! Minh Sương gặp chuyện rồi.

Nói đến đây nước mắt nàng ta bỗng rơi lã chã khiến ta có chút hoảng hốt:

- Minh Sương có chuyện gì? Đào, ngươi bình tĩnh nói cho ta nghe!

Đào hít một hơi thật sâu sau đó kể lể qua hàng nước mắt:

- Người đi được một hôm thì Trà Ngạn My trở về. Nàng ta nhìn thấy Lệ Kim liền nhận ra cô ta chính là cung nữ đã đánh cắp ngọc Cầu Hồn ở cung Đức Mẹ Âu Cơ, đang bị Thiên Đình truy đuổi gắt gao. Mấy người bọn họ lập tức đi báo cho quan quân, Minh Sương một mực nhận trách nhiệm trong việc đưa cô ta về am Uyển. Hôm qua người ta đã đến và đưa cả Lệ Kim lẫn Minh Sương về cung Đức Mẹ rồi. Những học viên khác cũng đều kéo đến đó. Thiên Ly, người mau mau đi cứu Minh Sương.

Nghe nhắc đến Đức Mẹ Âu Cơ, lòng ta có chút bình tĩnh trở lại, tuy nhiên giọng vẫn đầy gấp gáp:

- Sư phụ thì sao? Có ai báo cho sư phụ chưa?

Đào mếu máo:

- Thượng thần Uyển Khuyên nói chờ Hồ Thiên Ly trở về, người sẽ tự có cách.

Ta khẽ thở dài sau đó dặn dò Đào:

- Được rồi, ngươi cứ ở nhà đừng lo lắng, ta sẽ đi giải quyết việc này.

Sau đó quay người gọi mây thì bắt gặp ánh mắt của Đại Thiên, à phải nói là Hoàng Niên mới đúng, suýt nữa thì quên mất hắn. Ta đang định cất lời cáo biệt thì thấy hắn cũng làm phép gọi mây, chắc hẳn thấy ta có việc bận nên hắn vội đi ngay. Ta đang lo lắng cho Minh Sương nên không để tâm đến hắn nữa. Vội vàng bay một mạch đến cung Âu Lạc của Đức Mẹ Âu Cơ.

Đức Mẹ Âu Cơ vốn là nữ thần sinh ra trăm trứng nở ra trăm con, là Đức Mẹ của loài người. Đức Mẹ bản tính hiền lương, nhân hậu, luôn bao bọc, chăm nom cho không chỉ loài người mà cả muôn loài trên thế gian. Vậy nên muôn loài bọn ta đều cung kính gọi người một tiếng Đức Mẹ. Nếu là ở cung Âu Lạc thì ta biết Minh Sương tuyệt đối không tổn hại gì, chỉ sợ nàng ta vốn tính bướng bỉnh nên sẽ bị các nữ quan ở đó gây khó dễ.

Mải suy nghĩ, ta không để ý đến một đạo thân ảnh đang mải miết bay theo mình. Lúc nhận ra quay lại thì nhìn thấy tà áo trắng phất phơ trong gió, mái tóc hững hờ nửa buộc nửa không cũng tung bay. Màu trắng tuyệt mỹ nổi bật giữa cánh rừng đỗ quyên vàng bên dưới. Tim ta đánh rơi mất một nhịp, rơi xuống và biến mất giữa những cánh hoa vàng mượt dưới kia. Không ngờ Hoàng Niên hắn lại đi theo ta.

Ta và Hoàng Niên đáp xuống trước cổng cung Âu Lạc, hai vị trung tiên giữ cửa lạ mặt, ta không quen. Hai người họ chặn bọn ta lại, cất giọng nghiêm khắc:

- Cảm phiền hai vị thần tiên! Nếu không có lệnh của nữ thần Âu Cơ, hai người sẽ không được vào cung.

Ta tìm kiếm ở thắt lưng và hoảng hốt nhận ra lúc nãy vội quá đã không kịp lấy ngọc bội luôn mang theo bên người. Bây giờ mà quay lại am Uyển thì quả là mất công. Ta cắn cắn môi đánh mắt sang phía Hoàng Niên. Hắn thấy ta nhìn hắn liền hành lễ nói với hai vị nữ quan giữ cửa kia:

- Chúng ta đến đây quả thật vì việc gấp, liên quan đến vụ án ngọc Cầu Hồn, làm phiền hai vị có thể vào trong thông báo một tiếng hay không?

Hai người kia nhìn nhau rồi một người hành lễ lại với Hoàng Niên:

- Sơ thần trách tội, hai chúng tôi không thể rời khỏi vị trí của mình. Nếu việc của hai vị là quan trọng, nữ thần sẽ sớm cho người ra đón các vị.

Vừa lúc đó sau lưng ta vang lên một tiếng gọi:

- Thiên Ly!

Ta quay lại, vui mừng nhận ra đó là nữ quan chuyên lo việc nấu ăn cho Đức Mẹ. Ta vội chạy lại đỡ lấy giỏ đồ trong tay bà:

- Bà Xiêm, lâu lắm rồi con không gặp bà!

Bà Xiêm gốc vốn là cây hồng xiêm, đã nấu ăn cho Đức Mẹ từ thuở ban đầu còn ở bên Thiên Đình cho đến khi người dọn qua cung riêng này. Bà Xiêm cười với ta:

- Con bé này, lại quên ngọc Lạc Hồng phải không? - Rồi quay sang mắng hai nữ quan giữ cửa. - Hai người các ngươi gây khó dễ với con bé, chuẩn bị mà nghe nữ thần trách phạt đi!

Ta cùng Hoàng Niên theo bà Xiêm bước vào cung Âu Lạc trước sự ngơ ngác của hai nữ quan kia.

Bà Xiêm dẫn ta và Hoàng Niên đến nơi xử phạt sau đó vội đi ngay để kịp chuẩn bị bữa trưa cho Đức Mẹ.

Người gác cửa phòng nhìn thấy ta và Hoàng Niên, lạnh lùng nói:

- Cảm phiền hai vị thần tiên! Đây là chỗ xử án, nếu không có lệnh của đại nữ quan Mạc Liễu, hai vị không thể tự tiện ra vào.

Ta hành lễ rồi nhẹ nhàng nói:

- Làm phiền nữ quan có thể vào thông báo cho đại nữ quan rằng ta, Hồ Thiên Ly mới chính là người đã gặp và đưa cô nương Lệ Kim đó về am Uyển, không liên quan đến Uyển Minh Sương.

Nữ quan đó nhìn ta và Hoàng Niên đánh giá sau đó gật đầu:

- Hai vị thần tiên xin chờ một lát!

Một lúc sau, nữ quan đó ra và dặn ta chỉ nên đứng yên lặng đón xem xử án, sau khi đại nữ quan hỏi đến tên mới được lên tiếng. Ta gật đầu hiểu ý, sau đó cùng Hoàng Niên bước vào.

Chúng ta tiến vào phòng xử phạt, nhìn thấy cô gái tên Lệ Kim và Minh Sương đang bị vây giữa các nữ quan và đám bạn học của ta. Các nữ quan đứng ở trên bậc đá cao nhất nhìn xuống, đang nghiêm khắc nêu lên các câu hỏi cho hai người kia. Ta chen vào giữa Trà Ngạn My và Báo Hồng Hoa, đứng ở các bậc đá thấp hơn một chút, nhìn xuống Minh Sương lọt thỏm ở giữa vòng, dù nàng ta rất kiên cường nhưng rơi vào thế bị bao vây này cũng sẽ gặp không ít hoang mang. Báo Hồng Hoa nhìn thấy ta vội nói nhỏ:

- Thiên Ly, ngươi được lắm, không hiểu ngươi cho Minh Sương cái gì mà nàng ta một mực nhận hết tội cho ngươi.

Ta lạnh lùng nhìn Báo Hồng Hoa nhưng không thèm nói gì. Mãng Thanh Xà cũng lên tiếng thầm thì:

- Lần này dù cho sư phụ có tha cho ngươi thì Đức Mẹ Âu Cơ nổi tiếng nghiêm khắc cũng sẽ trách phạt ngươi rất nặng. Cứ chờ đi!

Lúc này mấy người kia lại mỗi người lao xao một câu:

- Sư phụ lần này cũng không thèm đếm xỉa đến ngươi nữa, xem ra người cũng chán nản vì ngươi lắm rồi.

- Đương nhiên, vì Thiên Ly mà con gái cưng Minh Sương của người bị hàm oan cơ mà…

Ta không để ý đến mấy người đó, chăm chú theo dõi việc xử án. Một người mặc đồ nữ tướng, khuôn mặt chữ điền, mắt sáng quắc, tướng tá cao to, ta đoán là đại nữ quan Mạc Liễu, đang hỏi Minh Sương:

- Uyển Minh Sương, ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa, trả lời thành thật cho ta biết. Ngươi có liên quan gì đến Lệ Kim hay không?

- Thưa nữ quan, Minh Sương chỉ là người vô tình gặp Lệ Kim bất tỉnh ngoài rừng và cứu cô nương đó về am của sư phụ, tuyệt đối không biết cô ta là người ăn trộm ngọc Cầu Hồn của Đức Mẹ Âu Cơ.

- Ngươi nói ngươi đã đưa Lệ Kim về am Uyển? Vậy tại sao một người khác cũng tự nhận đã gặp và cứu cô ta?

Minh Sương có chút bất ngờ, nàng ta cắn môi nhìn xung quanh:

- Việc này…

Đại nữ quan Mạc Liễu dõng dạc lên tiếng:

- Ai là Hồ Thiên Ly, xin mời bước xuống!

Ta thong dong thoát ra khỏi đám đông, bước xuống những bậc đá, tiến về phía Minh Sương, ném cho nàng ta một ánh nhìn trấn an, sau đó hành lễ với các nữ quan:

- Thượng tiên Hồ Thiên Ly bái kiến các nữ quan!

Tầm năm, sáu nữ quan xử án đang đứng trên bậc cao nhìn xuống phía ta. Đứng ở dưới này, quả thật có cảm giác bản thân trở nên nhỏ bé một cách kỳ lạ. Trước đây ta chưa từng ghé qua phòng xử phạt, thì ra cung Âu Lạc còn có một nơi mới mẻ như vậy. Một vị nữ quan hỏi ta:

- Hồ Thiên Ly, ngươi tự nhận mình là người cứu Lệ Kim. Vậy cũng tức là ngươi tự nhận mình cùng một phe với cô ta?

- Thưa nữ quan, Thiên Ly trên đường từ miếu Đồng trở về am Uyển thì gặp Lệ Kim đang nguy kịch đến tính mạng bất tỉnh giữa đường. Thiên Ly động lòng trắc ẩn nên đã mang cô ta về am Uyển chữa trị, quả thật không hề biết đó là người đang bị Thiên Đình truy đuổi.

- Hỏi qua hỏi lại, chi bằng hỏi chính người đã gây án. - Mạc Liễu lên tiếng. - Lệ Kim, ngươi hãy thành thật khai ra, trong hai người trước mặt ngươi, có ai là kẻ đồng mưu về tội ăn cắp ngọc Cầu Hồn hay không?

Ta nhìn về phía người im lặng từ đầu buổi đến bây giờ. Cô nương Lệ Kim đó không khóc lóc hốt hoảng kêu oan, cũng không mở lời nói đỡ cho Minh Sương một tiếng, chỉ bình thản đứng yên ở đó. Phòng xử án được thắp bằng hàng ngàn ngọn nến ở trên cao, ánh nến vàng rực hắt xuống, soi rõ bóng Lệ Kim trên nền nhà. Cô ta đang nhìn về phía này, mái tóc màu nâu thường ngày bối lên cẩn thận, giờ đây xõa tung ra, che khuất khuôn mặt và cặp mắt to xanh biếc. Cô ta nói, giọng điệu có gì đó lạnh tanh:

- Có một người liên quan.

Ta và Minh Sương ngạc nhiên nhìn nhau, tiếng lao xao xung quanh lớn dần lên. Một nữ quan quát hỏi:

- Là ai?

Lệ Kim giơ một ngón tay mảnh khảnh, chỉ về phía này, giọng thản nhiên:

- Là cô ta, Hồ Thiên Ly!

- Nói dối! - Minh Sương hét lên át giọng cô ta. - Thiên Ly làm sao có thể liên quan đến ngươi!

- Uyển Minh Sương, giữ yên lặng! - Một nữ quan nghiêm khắc nhắc nhở.

Minh Sương nói, giọng điệu có chút ghê tởm:

- Thưa các vị nữ quan, cô ta đang điêu ngoa đổ tội cho chính vị ân nhân đã cứu mạng mình.

- Ngươi có thể chứng minh là Hồ Thiên Ly bị oan không? - Mạc Liễu lên tiếng.

- Việc này… - Minh Sương cắn môi nhìn sang ta.

Ta bình tĩnh nói:

- Thiên Ly nhận nhiệm vụ canh giữ ở miếu Đồng, suốt một tuần lễ chỉ gặp đúng hai người, cô nương Lệ Kim đây và một nhà sư dưới dương gian tên là Ngô Chân Lưu. Quả thực không ai có thể đứng ra làm chứng cho Thiên Ly cả.

Tiếng xì xào lại nổi lên rõ hơn, Minh Sương giương ánh mắt đau lòng lẫn bất lực nhìn ta. Các nữ quan dường như đang thảo luận với nhau. Một lúc sau, Mạc Liễu nhìn xuống, nghiêm khắc nói:

- Nhà sư dưới dương gian chỉ là người trần mắt thịt, không thể làm chứng cho ngươi về việc có cùng với Lệ Kim lập mưu trộm ngọc Cầu Hồn hay không. Chính miệng người gây án đã khai ra tên của ngươi, hai người sẽ tạm thời bị giam lại, chờ chúng ta tiếp tục xem xét…

- Ta có thể làm chứng cho con bé!

Một giọng nói trầm ấm và dịu dàng vang lên, trong lòng ta trào dâng sự ấm áp quen thuộc. Mọi người nhất loạt cúi đầu hành lễ:

- Nữ thần Âu Cơ!

Đức Mẹ mỉm cười nhẹ nhàng nói:

- Được rồi!

Người nhìn ta, vẫn giữ nguyên nụ cười, sau đó quay sang Lệ Kim, ánh mắt thoắt trở nên nghiêm khắc:

- Tội ăn cắp đương nhiên sẽ bị xử phạt, nhưng không thể dung tha nhất vẫn là tội nói dối. Ta cho ngươi thêm một cơ hội để thành thật.

Lệ Kim đã sợ hãi ngay từ khi nhìn thấy Đức Mẹ bước vào, giờ đây hai chân dường như không thể đứng vững nữa, vội vàng quỳ xuống, thành khẩn nói:

- Nữ thần tha tội! Việc ăn cắp ngọc Cầu Hồn từ đầu đến cuối quả thật chỉ có một mình tiểu nữ ra tay, hoàn toàn không có ai giúp đỡ.

Đức Mẹ nhìn sang Mạc Liễu:

- Thể theo luật để luận tội!

Mạc Liễu cung kính nói:

- Dạ nữ thần, chúng quan đã rõ!

Đức Mẹ lại quay xuống phía ta, ân cần nói:

- Thiên con, ở lại dùng bữa trưa với ta.

Ta vui vẻ nói:

- Dạ, Đức Mẹ!

Ta nhìn về phía Lệ Kim đang quỳ dưới đất, khẽ thắc mắc:

- Tại sao lại đổ oan cho ta?

Cô ta ngước lên, nhìn thẳng vào ta, đáy mắt có bao nhiêu lạnh lùng, giọng nói có bấy nhiêu băng giá:

- Bởi vì ngươi là em gái của Hồ Quang Ly.

Ta không có thời gian để hỏi thêm, vội vàng đi theo Đức Mẹ Âu Cơ rời khỏi phòng xử phạt với một mớ ngổn ngang trong lòng. Lúc ngang qua Hoàng Niên, Đức Mẹ đột nhiên dừng lại nhưng không nói gì, sau đó người lại cất bước đi ngay. Ta chào từ biệt hắn, dù sao cũng đã có lòng tốt theo ta lên đến tận đây.

Ta từ nhỏ đã mang thể trạng yếu ớt, cha mẹ vất vả nuôi ta đến khi năm ngàn tuổi, ta bị một cơn bạo bệnh, da dẻ bỗng dưng trở nên lở loét, khắp người đều mưng mủ, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Lúc đó cha ta nghe người ta mách rằng chỉ có nước ở hồ Thiên Nhiên trong cung của Đức Mẹ Âu Cơ mới có thể chữa khỏi bệnh cho ta. Cha mẹ liền mặt dày đưa ta lên Thiên Đình, cầu xin Đức Mẹ giúp đỡ. Không ngờ nữ thần vừa nhìn thấy ta đã mang lòng yêu thương, liền nhận ta làm con nuôi. Sau đó ta ở tại cung của người năm ngàn năm, cho đến khi thể trạng trở nên hoàn toàn khỏe mạnh. Từ lúc người đang ở trong cung của Thiên Đình cho đến khi chuyển ra cung Âu Cơ, chứng kiến biết bao thăng trầm buồn vui của vị nữ thần được muôn loài kính trọng ấy. Nhớ lại cũng lâu rồi ta không dành thời gian lên đây thăm người, quả là đứa con bất hiếu.
Chương Trước/9Chương Sau

Theo Dõi