Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/84Chương Sau

Toàn Thủ Đô Đế Quốc Đều Biết Tướng Quân Muốn Ly Hôn

Chương 3: Ly hôn

Con người luôn thích mơ mộng, nhất là lúc còn trẻ, lúc nhận thức đối thế giới này chỉ giới hạn trong sách và internet, luôn có không gian lớn hơn để người tưởng tượng. Iven cũng có mộng, lúc bước vào Cyperlise, Iven muốn trở thành một quan chỉ huy xuất sắc; khi y cùng Corrine kết hôn, y mong muốn y có thể có một gia đình ấm áp, một người chồng thương y, một đứa con khả ái.

Đến sau này, Iven mới biết được có một từ gọi là không như mong muốn, mộng tưởng thuở thiếu niên quá mức ngây thơ, cuối cũng cũng sẽ bị hiện thực hung hăng đùa cợt một phen.

Chuyện trên đời này, vĩnh viễn là biến hóa như mưa gió, chính như tối hôm qua y và Corrine ở trên giường vẫn là thân mật gắn bó, mà giữa trưa ngày thứ hai, Corrine đem một bản hiệp ước ly hôn đưa trước mặt y.

Iven cầm lấy một bản hiệp ước, tựa như đọc hiệp ước đem kết hôn, nghiêm túc đọc hai lần, mà bất đồng duy nhất chính là, lúc này đây, y đang phát run. Run nhè nhẹ, chỉ có mình y mới phát hiện.

Corrine mặc một bộ tây trang vừa vặn, chính là do Iven sáng sớm chọn cho hắn, thoải mái không có một chút nếp nhăn. Lọn tóc vàng tựa như sáng lên, trên khuôn mặt tuấn mỹ không chút biểu tình, hai mắt hơi nheo lại, chờ Iven ký tên.

Trong mắt ngoại nhân tướng quân Corrine nho nhã lễ độ, tao nhã, là một nam nhân tuyệt thế. Mà Iven lại nghĩ, nam nhân trước mắt, tuyệt tình mà đáng sợ.

Nửa giờ trôi qua, cho dù là một phần một vạn chữ cũng có thể xem xong rồi. Corrine rốt cục mở mắt, hơi chút không nhịn được nói: "Nếu không có vấn đề, liền ký tên đi, mười triệu Oss tệ trong hiệp ước lúc trước ngày mai sẽ gặp gửi tới tài khoản của cậu."

Iven bỏ hiệp ước trước mặt trên bàn, ánh mắt vẫn để trên hiệp ước kia, không có nhìn Corrine. Tay y run càng ngày càng lợi hại, vì vậy y đưa tay giấu vào trong túi. Iven hít một hơi thật sâu nói: "Corrine, để tôi nghĩ một chút."

Ánh mắt hồ nghi của Corrine rơi trên mặt Iven, nói bổ sung: "Iven, lúc kết hôn chúng ta đã ký hiệp ước."

Iven kéo ra một nụ cười xấu xí, thanh âm có chút run: "Corrine, anh yên tâm, tôi sẽ ký, thế nhưng cho tôi hai ngày, được không?"

Corrine nhìn chằm chằm Iven hồi lâu, rốt cục nhếch miệng, gật đầu nói: "Hai ngày sau, sẽ có luật sư tới lấy phần hiệp ước này."

Sau hai ngày, Iven vẫn có chút đần độn, y không có đi đi làm, mà là xin nghỉ hai ngày, đem mình nhốt ở trong phòng, thậm chí ngay cả cơm cũng không có ăn.

Hai ngày này, Iven vẫn luôn suy nghĩ. Y suy nghĩ rất nhiều chuyện, suy nghĩ năm năm này, y cùng với Corrine chung đụng một chút tích tích. Căn phòng này là phòng cưới của bọn họ, mà vô số đêm, bọn họ ở chỗ này triền miên, nhưng là lại tựa hồ không có để lại bất kỳ ôn tình nào.

Ở trong mắt Corrine, có thể y chỉ là một đối tượng để phát tiết. Cho nên chỉ có Iven ở tại chỗ này, mà phòng này, đối Corrine mà nói, cái gì cũng không tính.

Hai ngày sau, Iven ra khỏi phòng, một người luôn chăm chỉ nghiêm cẩn lúc này lại lôi thôi đáng sợ, sắc mặt cũng có chút tái nhợt. Iven sờ sờ mái tóc rối bời, liền vào toilet, lúc đi ra, Iven đổi lại một bộ quần áo, cả người đều lên tinh thần rất nhiều.

Iven nhìn mình trong gương lộ ra một cười, hai ngày này, hắn đã thu thập xong tâm tình của mình. Có ít thứ, cũng không phải là vẫn nắm thật chặt không buông tay liền là của mình.

Iven nghĩ, y mất năm năm, thứ kia thủy chung không phải của y, vì vậy y nên buông tay.

Iven từ trong ngăn kéo lấy ra phần hiệp uớc kia, ở dưới góc phải hiệp ước trịnh trọng ký tên của mình vào. Tựa tướng mạo của y, chữ Iven cũng thập phần thanh tú.

"Corrine, gặp lại." Iven hướng phần hiệp ước kia, nhẹ giọng nói, tựa như tạm biệt người yêu của mình.

Ở trong nháy mắt đó, Iven đột nhiên cảm thấy tim của mình trống rỗng. Người nam nhân kia, vĩnh viễn không sẽ thuộc về y.

Lúc xế chiều, quả nhiên có luật sư tới cửa, lấy phần hiệp ước kia đi.

Iven quay đầu lại nhìn phía sau, kết thúc, y và Corrine trong lúc đó cái gì cũng không còn. Biệt thự này là của Corrine, tin chắc Corrine lúc trở lại cũng không muốn nhìn thấy y cùng mấy thứ có liên quan. Iven nghĩ, y nên dọn ra ngoài, nhưng là lại không tìm được nơi thích hợp.

Iven lên mạng, trong tài khoản quả nhiên có thêm mười triệu Oss tệ, nà cũng đủ để y sống dư dả qua tuổi già. Thế nhưng y cũng không muốn mua phòng, bởi vì y không biết sau này có muốn hay không tiếp tục ở lại thành Oss, có thể y hiện tại cần chỉ là một nơi ở tạm thời, nói như vậy, vẫn là thuê phòng thích hợp hơn.

Iven ở trên mạng tìm được mấy chỗ cho thuê, cuối cùng chọn ra một chỗ hài lòng nhất, hai phòng ngủ một phòng khách, có cửa sổ, đồng thời ở cạnh biển. Iven gửi yêu cầu thuê cho phòng chủ, sau đó là đợi đối phương trả lời.

Hai người cùng một chỗ sinh sống năm năm, cho dù ký hiệp ước ly hôn, cũng là có rất nhiều thứ liên quan đến nhau, muốn đem đồ đạc của mình hoàn toàn thu thập ra, cũng không phải chuyện đơn giản.

Ánh mắt Iven đầu tiên rơi vào tủ quần áo, mà lúc này, đột nhiên có người gõ cửa phòng. Iven mở cửa, liền thấy một phụ nhân trung niên ưu nhã cao quý đứng ở ngoài cửa.

"Iven." Trong mắt phụ nhân luôn rộng rãi nay lại có chút thương cảm.

Iven nở nụ cười, kéo tay phu nhân Margaret, ở trên mu bàn tay của bà hôn xuống một cái.

Margaret ở trên ghế sa lon ngồi xuống, nhìn trên mặt đất bày rương hành lý, đột nhiên nói: "Iven, con muốn dọn đi?"

"Đúng vậy, phu nhân, nếu ly hôn, con cũng không thể ở nhờ chỗ tướng quân." Iven cười nói.

Margaret sắc mặt phức tạp: "Iven, kỳ thực con không cần vội vả như vậy, thời gian ngắn như vậy, làm sao có thể tìm được nơi tốt? Hay là dọn đến ở cùng ta, ta dù sao cũng có một mình, nếu có người ở cùng..."

"Phu nhân!" Iven đột nhiên cắt đứt lời phu nhân Margaret, "Kỳ thực con rất thích Corrine, thế nhưng chính vì vậy, sau khi ly hôn, con không muốn lại nhìn thấy hắn, cho nên phu nhân, xin lỗi."

Margaret không nói về chỗ ở nữa. Iven rót một ly cà phê, đem cho Margaret.

"Ta thích nhất uống cà phê con pha, vị đạo vừa phải, Iven, con sau này còn có thể pha cho ta sao?" Mắt Margaret hàm chứa mong đợi nói.

"Nếu như con còn ở thành Oss, nhất định sẽ ." Iven cười nói.

"Vậy con sau này có tính toán gì không? Iven, ta vẫn đem con trở thành con của mình." Margaret lo lắng nói.

"Sự tình quá đột ngột, con cũng không có kế hoạch tốt, trước tìm một chỗ ở, con định từ chức, có lẽ sẽ ra ngoài giải sầu một chút, trị liệu thương tổn một chút." Iven chớp chớp mắt nói.

Hai người hàn huyên hồi lâu, lúc sau Margaret liền tạm biệt rời đi. Iven đưa nàng tới cửa, nhìn xe của nàng rời đi, mới xoay người lại. Margaret quả thực đối tốt với y, thế nhưng Corrine là con trai ruột của nàng, cho nên nàng vẫn là thiên vị Corrine. Margaret có thể đã đã nhận ra, biết Corrine sẽ không cùng người không thích sinh hạ hài tử, mà người cải tạo gen là Corrine một tay tạo ra, Corrine thích nó, tự nhiên cũng sẽ cùng nó sinh hạ hài tử.

Người cầm quyền gia tộc Gris này, thập phần hiểu được cân nHarry hại, tự nhiên cũng liền dung túng cho bọn họ ly hôn.

Iven thở dài một hơi, tiếp tục trở vào trong nhà thu dọn đồ đạc. Lúc đem đồ đạc của mình toàn bộ thu vào rương hành lý, Iven mới đột nhiên phát hiện nguyên lai y cùng với Corrine ràng buộc không có sâu như y tưởng tượng. Cho dù là những thứ này không có cảm, chỉ muốn hảo hảo thu thập một phen, cũng dọn dẹp sạch sẽ.

Trà cụ và đồ tắm đều chỉ còn lại có một bộ, trong tủ cũng chỉ còn quần áo của mỗi Corrine, mà giày trên kệ giày cũng thiếu rất nhiều.

Không còn vật của y.

Lúc Iven thu thập xong hết thảy, cũng nhận được xác nhận của phòng chủ, nói y đêm nay liền có thể vào ở. Chỗ đó cách nơi này hai giờ đường xe, y có thể trước khi trời tối đến chỗ thuê.

Iven đem hành lý đặt ở huyền quan, mang theo rác mình chỉnh lý ra ngoài ném xuống.

Vì vậy lúc Corrine đẩy cửa phòng ra, liền cảm giác toàn bộ phòng khách đều trở nên trống rỗng, mà bên chân của mình, đang bày một cái rương hành lý. Trong phòng, Iven gì đó triệt để biến mất, chỉ có vết tích của một mình hắn, tựa như trong phòng chưa từng có người thứ hai.

Corrine sắc mặt đột nhiên âm trầm xuống, trái tim của hắn co rút, tựa hồ như có vật gì vậy, đang dần dần rời khỏi hắn.

"Iven!" Corrine đột nhiên gọi một tiếng.

Không có người trả lời. Corrine đột nhiên nhớ tới, khi hắn mỗi một lần đẩy cửa vào, Iven đều sẽ ngồi trên ghế sa lon, mỉm cười nhìn hắn. Iven thay hắn cởi tây trang, nhắc nhở hắn rửa tay, sau đó hai người bắt đầu ăn.

Nhưng mà Corrine luôn xem Iven không vừa mắt, có thể bởi vì hắn thích những cô nàng xinh đẹp, mà Iven quá mức cứng nhắc, có thể bởi vì y chăm chỉ, y cẩn thận, nói chung, Iven bất kể điểm nào, hắn đều nhìn y không thuận mắt.

Thế nhưng hiện tại, hắn và Iven cũng không còn quan hệ, không cần nhìn lại bản mặt mình không muốn nhìn thấy. Có thể, hắn hẳn là hài lòng đi?

Lúc này, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Corrine nhận điện.

"Xin hỏi là Corrine sao? Người cải tạo gen của ngài Harry đã thức tỉnh, mời ngài tới xem một chút." Corrine cúp điện thoại, liền xoay người ra khỏi cửa.

Cho nên khi Iven về đến, như cũ không ai. Corrine chưa có trở về, có thể như vậy không thấy mặt cũng rất tốt, miễn cho xấu hổ.

Iven cuối cùng nhìn thoáng qua căn phòng sống năm năm này, sau đó nhấc lên hành lý, đi ra ngoài.

—-¤—-
Chương Trước/84Chương Sau

Theo Dõi