Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/313Chương Sau

Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Chương 36: Bị chà đạp

Thủy Miểu Miểu nhìn anh dùng nước rửa tay rửa tay.

Mẹ nó.

Có một vạn con mẹ nó chà đạp trong lòng cô.

Cô bị chiếm tiện nghi, còn bị chê.

Thủy Miểu Miểu thề, về sau, nhất định, nhất định, phải cách Thẩm Mặc Thần xa ra, nhìn thấy anh, liền chạy đường vòng.

Chẳng qua nếu anh không rửa tay, thì không tốt.

Thủy Miểu Miểu nuốt nước mắt trong lòng.

Cô muốn tắm một cái.

Ai.

Phát lời thề xong.

Thủy Miểu Miểu bất đắc dĩ đi vào nhà bếp, nấu nước, mở ngăn lạnh tủ lạnh ra.

Trong tủ đều là mì.

Cô lấy ra một gói, để ở bên cạnh, lại mở ngăn lạnh.

Bên trong ngoại trừ trứng gà và sữa bò, không có gì khác.

Thủy Miểu Miểu lấy ra hai quả trứng gà, làm bát mỳ trứng cho anh, bưng lên bàn cơm.

Thẩm Mặc Thần đã cởi âu phục, cổ áo sơ mi mở ra ba cúc, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp. Da thịt trắng, thông qua áo sơ mi, có thể nhìn ra đường cong cơ thể anh.

Anh quấn tay áo rất chỉnh tề, tới vị trí khuỷu tay.

Dạng trang phục tùy ý này, cho thêm mấy phần cảm giác nhu hòa ở nhà, nhìn không có nguy hiểm và xấu bụng.

Anh đi về phía Thủy Miểu Miểu, nhìn thoáng qua, ý vị thâm trường nhìn cô, nói ra: "Thủy Miểu Miểu, cô quả nhiên không phụ tên của mình."

"Cái gì?" Thủy Miểu Miểu không để ý tới lời anh.

Thẩm Mặc Thần nhìn như bình tĩnh nhìn cô, mắt đen kịt, phun ra hai chữ: "Nước nhiều."

Thủy Miểu Miểu: "..."

Cô cảm thấy não cô bị nước vào, mới tới đây với anh.

"Không thấy." Thủy Miểu Miểu nói hai chữ, chuẩn bị đi.

Thẩm Mặc Thần nắm chặt cánh tay cô, nói ra: "Ăn mì với tôi."

"Không cần." Thủy Miểu Miểu rất có cốt khí nói ra.

Thẩm Mặc Thần khẽ cười: "Vậy một vạn..."

"Ha ha, chỉ đùa với anh, điều tiết bầu không khí một chút, không cảm thấy tôi nói không cần rất sảng khoái sao? Lúc nói sảng khoái, đều không suy nghĩ." Thủy Miểu Miểu ngồi xuống nghế, nhìn thấy trên bàn chỉ có một tô mì, lại đứng lên, nói ra: "Tôi đi lấy bát không."

Cô ăo não đi tới nhà bếp.

Cầm một cái bát, một đôi đũa đi ra.

Cô nhìn thấy Thẩm Mặc Thần gắp mì lên, thổi một chút, hơi nóng tán đi, nhét vào trong miệng.

Cô cho là anh sẽ nhả ra.

Mỗi Viêm Viêm nhà cô đèu ghét bỏ cô làm đồ ăn không có bề ngoài, còn không thể ăn.

Anh lại không, cúi đầu, gắp mì lên, thổi một chút, lại nhét vào trong miệng.

Một bộ ăn rất ngon.

Cái này khiến Thủy Miểu Miểu cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Người nấu cơm, nhìn thấy cơm của mình được người ưa thích, có một loại vinh dự.

Lúc ăn cơm, anh dễ nói chuyện hơn Viêm Viêm.

Tâm lý Thủy Miểu Miểu mềm mấy phần, nói ra: "Lần sau có thể mua một chút rau và thịt bò để ở trong tủ lạnh, khi nấu mì rau và thịt bò, dinh dưỡng sẽ càng cân đối, màu sắc càng đẹp mắt, cũng sẽ dễ ăn."

"Ừm." Thẩm Mặc Thần lên tiếng, nhìn cô một cái: " Ngồi."

Thủy Miểu Miểu ngồi xuống đối diện anh.

Thẩm Mặc Thần gắp chút mì cho cô, hỏi: "Mỗi lần cô tan tầm muộn như vậy, bạn trai cô không tới đón cô à."

"Anh ấy bận rộn." Thủy Miểu Miểu giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo nói.

"Lại bận, không cho cô tiền, lại không quan tâm cô, loại đàn ông này, cô yêu sao?" Thẩm Mặc Thần nghi ngờ hỏi.
Chương Trước/313Chương Sau

Theo Dõi