Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/313Chương Sau

Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Chương 58: Lấy thân báo đáp, có muốn hay không?

Không biết qua bao lâu, dược tính Thuỷ Miểu Miểu qua, suy nghĩ càng ngày càng rõ ràng.

Có thể càng rõ ràng, nhớ tới chuyện mới vừa rồi, lại càng cảm thấy xấu hổ không chịu nổi.

Thuỷ Miểu Miểu che trán mình, gõ một cái, ảo não, phiền não.

Cô rốt cuộc làm cái nghiệt gì, lại bị bỏ thuốc, còn muốn cùng Thẩm Mặc Thần phát sinh quan hệ như vậy.

Thuỷ Miểu Miểu cắn môi, từ trong bồn tắm đứng lên, tóm lấy áo, mở cửa ra một chút xíu, nhìn ra phía ngoài.

Thẩm Mặc Thần đã đổi xong quần áo, một cái áo màu vàng nhạt, một cái quần màu trắng, ánh đèn từ đỉnh đầu anh rơi xuống, bao phủ cho anh vầng sáng màu vàng, thêm mấy phần nhu hòa.

Anh đang đứng ở trên quầy ba, có một ly trà gừng, quay người, nhìn về phía phòng tắm.

Trong lòng Thuỷ Miểu Miểu run lên, đóng cửa lại.

Thẩm Mặc Thần cầm túi đặt bên cạnh ghế sa lon lên, đi tới cửa phòng tắm, gõ cửa.

Thuỷ Miểu Miểu lại mở một cái khe cửa ra.

Mặc dù, dược tính đã qua, nhưng là, mặt cô tự nhiên đỏ ửng.

Con mắt Thẩm Mặc Thần âm u nhìn cô, nói: "Trước thay quần áo, cẩn thận cảm mạo, đây là lần trước mua cho cô, vừa vặn có thể dùng."

Thuỷ Miểu Miểu cúi đầu, từ trong khe cửa nhận lấy túi trong tay anh, đóng cửa lại.

Cô cầm váy bảo thạch lam bên trong lên, nhìn nhãn hiệu.

Hương Nại Nhi, giá cả 12560.

Thuỷ Miểu Miểu có loại cảm giác khóc không ra nước mắt.

2000 cô cũng không mua nổi?

Lần này, cô phải mặc sao.

Có thể, cái này trên người ướt thành như vậy, đều có thể nhìn thấy bên trong, cô cũng không thể đi ra ngoài như vậy sao.

Thuỷ Miểu Miểu nhắm mắt thay.

BRA bên trong, có thể thắt lưng.

Bên ngoài là một cái áo đầm hoa sen lộ vai thủ công túi đồn.

Sau khi mặc vào, lồi lõm rõ ràng, rất hấp dẫn (sexy).

Thuỷ Miểu Miểu đi ra.

Thẩm Mặc Thần liếc cô một cái, trong mắt lóe lên king sợ, đưa cái ly trong tay cho cô.

Thuỷ Miểu Miểu cảm thấy lúng túng, cho nên không có nhận.

"Làm sao? Không dám uống?" Mắt Thẩm Mặc Thần nhìn cô, hỏi.

Thuỷ Miểu Miểu nhìn anh.

Cô trước cũng như vậy, anh đều không thừa dịp người gặp nguy, cô có cái gì không dám uống.

Cô nhận lấy cái ly trong tay anh, uống một hơi cạn sạch trà gừng trong ly.

Thẩm Mặc Thần ngoắc ngoắc khóe miệng, hỏi: "Bây giờ muốn làm sao?"

"Phốc." Thuỷ Miểu Miểu phun trà gừng không có nuốt xuống tới trong ly, ho khan hai tiếng.

Thẩm Mặc Thần đưa khăn giấy cho cô.

Thuỷ Miểu Miểu nhận lấy giấy trong tay anh, lau khóe miệng, ngượng ngùng nhìn về phía Thẩm Mặc Thần.

Thật ra thì, cô không giỏi phải tranh cãi vô lý, cô yêu ghét rõ ràng, không theo ý tiếp nhận ân tình, tiếp nhận, cũng biết ân.

"Cái đó, hôm nay cám ơn anh." Thuỷ Miểu Miểu thật lòng thành ý nói nói cám ơn.

"Cảm ơn tôi cái gì?" Thẩm Mặc Thần ngồi ở trên lưng ghế sa lon, trong mắt tà nịnh mấy phần, nói tiếp: " Cảm ơn tôi không có đụng cô, hay là cảm ơn tôi hôn cô?"

Thuỷ Miểu Miểu biết anh lại đang cùng cô nói giỡn, nói: "Cám ơn anh cứu tôi."

"A." Thẩm Mặc Thần cười yếu ớt, nhíu đầu mày, "Vậy cô muốn báo đáp tôi thế nào? Lấy thân báo đáp?"

"Đúng..." Thuỷ Miểu Miểu thiếu chút nữa nói ra, dừng một chút, nói: "Ngày khác tôi mời anh ăn cơm."

Thẩm Mặc Thần cong cánh tay lên, nhìn đồng hồ phía trên, hời hợt nói: "Tôi vừa vặn bây giờ còn chưa ăn cơm tối đây."

Thuỷ Miểu Miểu hiểu ý của anh, nheo tròng mắt cong cong lại, cười nói: "Đi thôi, bây giờ tôi mời anh ăn cơm, thịt bò bít tết, được rồi?"

Thẩm Mặc Thần đứng dậy, càm dưới liếc về phía cửa, nói: " Được."
Chương Trước/313Chương Sau

Theo Dõi