Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/313Chương Sau

Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Chương 91: Mặt của anh ta và ngực của mình có nửa xu quan hệa con là thú

"Mẹ của nó ơi, nói cho cậu một tin tức tốt, anh mình chụp được ảnh của ông chủ tập đoàn Hoàn Thần, chẳng qua, chỉ có một khía cạnh, ha ha." Lê Bảo Y hưng phấn nói.

Thủy Miểu Miểu mất hết cả hứng, trả lại một chữ: "Ờ."

"Phản ứng này của cậu quá là lạnh nhạt." Lê Bảo Y vui lòng rồi.

"Thay mình ân cần thăm hỏi cả nhà anh ta." Thủy Miểu Miểu trả lời một câu.

Thẩm Mặc Thần: "..."

Anh cười một tiếng, rót ly cà phê, tiếp tục xem.

"Mình nói cho cậu biết, cái ông chủ tập đoàn Hoàn Thần siêu cấp đẹp trai, người cao, khí chất tốt, mặc đồ Tây phác hoạ tinh quý ưu nhã, chỉ một bên mặt có thể để phụ nữ yêu." Lê Bảo Y hoa si nói.

"À, thay mình ân cần thăm nửa bên mặt anh ta." Thủy Miểu Miểu qua loa nói.

Vẻ mặt Lê Bảo Y đầy hắc tuyến, nói ra: "Thủy Miểu Miểu, hai năm này có phải cậu ăn quá tốt, IQ đều rới đến ngực rồi."

"Ây... Mặt của anh ta và ngực của mình có nửa xu quan hệ sao?" Thủy Miểu Miểu trả lời.

"Cậu đi câu dẫn anh ta, ở trên anh ta đi." Lê Bảo Y chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.

Phốc.

Thẩm Mặc Thần đang uống cà phê, kém chút phun ra, nếu như có thể, thật sự vô cùng muốn cho "Bảo Bảo không đơn giản" này vài cái like.

"Eo bà đây không tốt, giày vò không được kỹ xảo cao siêu, như thế cần tiêu hao chuyện mưa móc, vẫn là để cho người cần dùng đi, bà đây chỉ cần một trái dưa leo, là có thể giải quyết ấm no." Thủy Miểu Miểu trả lời.

"Ha ha." Lê Bảo Y cười, xấu xa nói: "Thủy Thủy, mình nói cho cậu một chuyện, mình vừa nhìn thấy một số liệu Amzon, phía trên nói, bình quân người Mỹ khi làm chuyện đó thời gian là 13 phút, người Ấn Độ hơn chút là 15 phút, người Trung Quốc là có thời gian bền bỉ nhất 25 phút, nói rõ cái gì?"

Thủy Miểu Miểu giương lên khóe miệng, trả lời: "Nói rõ tốc độ của Trung quốc, đơn giản trâu bò không có gì sánh kịp, nhìn mười phút đồng hồ, mười lăm phút giảm xóc. Chú ý bảo dưỡng phương pháp như thế, nhất định có thể làm cho nước ta không ngừng cố gắng, tiếp tục ổn định phát huy, sáng tạo huy hoàng dọa sợ người Mỹ."

Thẩm Mặc Thần: "..."

Lê Bảo Y cười tới nỗi eo không thẳng lên được, vỗ cái bàn.

"Bảo Bảo, em bị điểm trúng huyệt cười à?"Anh trai Lê Bảo Y nghe được trong phòng có tiếng kỳ lạ, đẩy cửa ra, liền thấy em gái nhà mình cười tới co rút.

Lê Bảo Y ném gối dựa về phía anh mình, không khách khí nói: "Đóng cửa, anh."

Anh Lê Bảo Y bất đắc dĩ đóng cửa lại.

Trong mắt Lê Bảo Y lóe lên giảo hoạt, tò mò hỏi: "Thủy Thủy, có chuyện, mình rất hiếu kì, cái kia, cái người đàn ông từng với cậu, một lần bao lâu thời gian?"

Thủy Miểu Miểu suy nghĩ một chút, đánh chữ thật nhanh, nói: "Ba phút."

Thẩm Mặc Thần: "..."

Có thể trừ khen ngợi hay không, anh muốn biến điểm khen ngợi của cô thành số âm.

Anh không chỉ ba phút, anh chỉ là thật lâu không làm, khá kích động, chạy nhanh hơn một chút, với lại, Lạc Đà chết đói hơn ngựa, anh lại nhanh, cũng được mười mấy phút, được chưa?

"A? Nhanh như vậy sao?" Lê Bảo Y kinh ngạc hỏi.

Thủy Miểu Miểu cười hắc hắc, đáp: "Ba phút nhiệt độ, còn non ha ha ha ha, còn non ha ha ha ha, còn non ha ha ha ha ha."

"Người phụ nữ chết tiệt, cậu nói đùa, đến cùng là bao nhiêu?" Lê Bảo Y rất quan tâm vấn đề này, hỏi.

"Không biết, lần sau mình cầm đồng hồ bấm giây, từ lúc bắt đầu tính xem, được chứ?" Thủy Miểu Miểu bất đắc dĩ nói.
Chương Trước/313Chương Sau

Theo Dõi