Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/14Chương Sau

Trêu Chọc Vào Lòng Anh

Chương 13

Edit: Viên Kẹo Nhỏ

Tuy rằng Lục Mộ Trầm đòng ý với Tống Nhiễm sẽ nghĩ lại, nhưng trước sau vẫn không nói ra một đáp án chính xác.

Tống Nhiễm cũng không thúc giục anh, loại chuyện này, thúc giục cũng không thúc giục được.

Huống chi, cô tin tưởng, sớm muộn gì thì Lục Mộ Trầm cũng là của cô.

(Chị tự tin gớm!!!!)

Bởi vì so sánh với mấy nữ sinh theo đuổi anh, thái độ của Lục Mộ Trầm đối với cô, đã quá đặc biệt.

Tuy rằng vẫn chưa phải quan hệ bạn trai bạn gái, nhưng cực kì ái muội.

Hai người vẫn như cũ mỗi ngày giữa trưa cùng nhau ăn cơm, buổi tối sau giờ tự học, Tống Nhiễm liền ôm quyển sách chạy đi tìm Lục Mộ Trầm cho cô học bổ túc.

Có đôi khi là toán, có lúc là tiếng Anh.

Lục Mộ Trầm biết rõ Tống Nhiễm không phải đến để học, nhưng chỉ cần cô hỏi, anh liền giảng.

—— Cho dù cô luôn chống cằm cười khanh khách nhìn anh, cũng không nghiêm túc nghe giảng.

Đổi lại là những người khác hỏi anh bài, lại không nghiêm túc nghe, khả năng cao anh đã sớm phát hỏa. Nhưng bởi vì đối phương là Tống Nhiễm, cho nên chẳng sợ giảng lại cho cô mười lần hai mươi lần, anh sẽ không cảm thấy phiền, chỉ cảm thấy có chút bất đắc dĩ, lại không có cách nào với cô.

Thứ năm, sau tiết tự học buổi tối.

Trong phòng học lớp bốn.

Lần thứ ba Lục Mộ Trầm giảng lại cho Tống Nhiễm một bài toán, ngẩng đầu, hỏi cô: "Bây giờ nghe hiểu chưa?"

Tống Nhiễm biết lần giảng này đã là lần thứ ba, vì thế cuối cùng cũng gật gật đầu: "Nghe hiểu."

Lục Mộ Trầm nhìn cô một cái, trong lòng sáng như gương.

Anh buông bút, lưng dựa vào ghế, tay phải chen vào, bỏ vào túi quần, ánh mắt thật sâu nhìn chăm chú Tống Nhiễm, nói: "Nếu nghe hiểu, nói lại những gì tớ vừa giảng cho cậu một lần nữa."

Cái gì???!

Tống Nhiễm nghe vậy, sợ tới mức trợn tròn mắt.

Lục Mộ Trầm nhướng mày: "Sao vậy? Không phải nghe hiểu sao?"

Tống Nhiễm bĩu môi, trên mặt lộ ra bộ dáng đáng thương vô cùng, trong miệng lẩm bẩm: "Lục Mộ Trầm, cậu phiền chết."

Biết rõ cô nghe không hiểu, còn cố ý vạch trần cô.

Đáng ghét.

Lục Mộ Trầm nhìn Tống Nhiễm bộ dáng bẹp miệng đáng thương, trong lòng bất đắc dĩ cực kì, đau đầu mà vỗ xuống, thở dài: "Haizz, tớ không nên ôm nhiều hi vọng với cậu."

Nói xong, từ trên ghế đứng lên: "Cậu chờ tớ một chút, ta đi toilet, trở về chúng ta đi."

Tống Nhiễm ngoan ngoãn gật đầu, "Ừ, cậu đi đi, tớ chờ cậu."

Lục Mộ Trầm nhìn cô một cái, sau đó mới nhấc chân,đi ra ngoài phòng học.

Tống Nhiễm gục trên bàn, nghiêng đầu, ánh mắt si ngốc mà nhìn bóng lưng của Lục Mộ Trầm, đôi mắt như phát ra ánh sáng lấp lánh.

Khóe miệng cô nhếch lên cười, như thế nào cũng không ngăn  được.

Thích một người, chỉ cần nhìn anh, đã cảm thấy rất vui vẻ.

Lục Mộ Trầm đi một lát đã trở lại.

Dọn dẹp xong, cùng Tống Nhiễm đi ra phòng học.

Gió đêm hè, thổi trên mặt, mang theo một cỗ ấm áp.

Tâm rạng Tống Nhiễm rất tốt, tung tăng nhảy nhó trên đường.

Từ khu dạy học đi ra, trên đường mòn trong sân trường, ven đường là một chiếc chén nhỏ đèn đường mờ nhạt, trong bóng tối, là nhan sắc ấm áp.

Tống Nhiễm đi dưới đèn,ánh đèn mờ nhạt chiếu trên người cô, ở trên đỉnh đầu, trên mặt, tiếp theo vầng sáng mềm mại.

Cô cười sáng lạn.

Lục Mộ Trầm nhìn cô, trong lòng hơi hoảng hốt.

Đôi mắt Tống Nhiễm sáng lấp lánh, nhìn Lục Mộ Trầm, vui vẻ nói: "Cậu biết không? Trong trường rất nhiều người nói bọn mình yêu đương."

Lục Mộ Trầm ngẩng đầu lên, ấn đường hơi cau một chút.

Tống Nhiễm đắc ý dương dương cằm, cười hì hì nói: "Cho nên nói, đôi mắt của quần chúng sáng như tuyết. Không lừa cậu, tớ hỏi những người này, tất cả mọi người đều cảm thấy hai chúng ta rất xứng đôi đấy."

Gần như không phát hiện ra khóe miệng Lục Mộ Trầm hơi cong: "Thật không?"

Tống Nhiễm cười: "Còn không phải sao."

Vừa dứt lời, phía sau đột nhiên nghe thấy có người thét chói tai: "Tránh ra, mau tránh ra!"

Tống Nhiễm sửng sốt, theo bản năng quay đầu lại, thì thấy một nam sinh đạp xe đạp đi tới hướng cô.

Đường  dốc, hình như xe đạ mất khống chế, kia nam sinh hoảng sợ thét chói tai, căn bản không phanh được xe.

Thời điểm con người gặp nguy hiểm, trong đầu trống rỗng.

Cả người Tống Nhiễm cứng đờ, chân giống như đóng đinh, cả người ngơ ngác đứng tại chỗ.

Xe đạp phanh lại không nhạy, theo đường xuống dốc, tốc độ cực nhanh đi xuống.

Tống Nhiễm đã hoàn toàn mất đi năng lực suy tư, ngơ ngẩn mà đứng tại chỗ đó, trơ mắt nhìn chiếc xe đạp mất khống đi về phía cô ——

Khoảnh khắc cô cho rằng mình sẽ bị xe đạp kia đụng phải, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng: "Cẩn thận!"

Ngay sau đó, liền bị một cỗ lực đạo thật mạnh đẩy một cái, nháy mắt cả người ngã trên ven đường.

Trước mắt là đường lát đá cứng rắn, nháy mắt ngã trên mặt đất, Tống Nhiễm theo bản năng mà che mắt.

Nhưng mà, đau đớn trong dự kiến không đến.

Vài giây lúc sau, cuối cùng Tống Nhiễm cũng chậm rãi mở mắt, trên trán tất cả đều là mồ hôi lạnh.

Mở mắt ra, tầm mắt có thể thấy được, là khuôn mặt tuấn tú của Lục Mộ Trầm làm cô muốn ngừng mà không ngừng được.

Hai khuôn mặt thật sự rất gần, gần đến mức thậm chí Tống Nhiễm có thể thấy rõ lông mi của Lục Mộ Trầm.

Vừa dài vừa dày.

Trong lúc đó hô hấp nóng bỏng, ở trên má của nhau, nóng nóng ngứa ngứa.

Tống Nhiễm ngơ ngẩn nhìn Lục Mộ Trầm, cứ như vậy vài giây, trong đầu trống rỗng, quên mất suy nghĩ.

Lục Mộ Trầm so với cô cũng chẳng tốt hơn là bao, nhìn nhau, ai cũng không mở miệng.

Không khí phảng phất như dừng lại.

Không biết qua bao lâu, chờ đến lúc Tống Nhiễm phản ứng lại, mới phát hiện mình ở trong ngực Lục Mộ Trầm.

Lục Mộ Trầm dưới thân che cho cô, tay đỡ trên eo cô.

______________________________________________________

Khó trách không đau.

Cuối cùng Tống Nhiễm cũng hoàn toàn hồi phục lại hồi tinh thần, nhưng không lập tức đứng lên.

Cô nhìn Lục Mộ Trầm, nâng tay phải lên, phủ lên tay Lục Mộ Trầm đỡ eo cô, cong cong mắt, mỉm cười: "Lục Mộ Trầm, chạm vào người tớ, mau phụ trách nha."

Lục Mộ Trầm sửng sốt, ngay sau đó mới lấy lại tinh thần, giống như điện giật, lập tức rụt tay lại.

"Tống Nhiễm, đứng lên." Lục Mộ Trầm trầm mặt, ngữ khí cũng có chút lạnh. Giống như cố ý che dấu nội tâm hoảng loạn của mình.

Anh lớn như vậy, vẫn là lần đầu tiên đụng vào người nữ sinh một cách thân mật như vậy.

Tống Nhiễm nằm trên người anh, thân thể mềm mại giống như một đoàn bông.

Tống Nhiễm thấy đột nhiên sắc mặt Lục Mộ Trầm trầm xuống, không khỏi chớp mắt một cái, theo bản năng chống trên mặt đất, chuẩn bị đứng lên.

Nhưng mà, thời điểm cô đứng lên, tròng mắt bỗng nhiên xoay tròn một cái, trong mắt lộ ra một tia giảo hoạt vui vẻ.

Giây tiếp theo, bỗng nhiên cả người lại lần nữa ngã trên người Lục Mộ Trầm cau mày kêu:  "Đau đau, hình như tớ bị trẹo chân rồi."

Lục Mộ Trầm nghe vậy, ấn đường cau lại, trong mắt nháy mắt nổi lên thần sắc lo lắng.

Anh vội đỡ bả vai Tống Nhiễm, chính mình cũng ngồi dậy.

Tống Nhiễm ngồi dưới đất, vẻ mặt thống khổ mà xoa mắt cá chân, mắt to ngập nước nhìn Lục Mộ Trầm: "Đau quá, Lục Mộ Trầm."

Lục Mộ Trầm từ trên mặt đất đứng lên,lại ngồi xổm trước mặt Tống Nhiễm, vô thức duỗi tay xoa nhẹ mắt cá chân của Tống Nhiễm: "Chỗ này sao?"

Tống Nhiễm vội gật đầu: "Ừ ừ, chính là chỗ đó, đau muốn chết."

Lục Mộ Trầm giúp cô xoa nhẹ, vừa xoa vừa hỏi: "Tốt hơn chút nào chưa?"

Tống Nhiễm lắc đầu: "Vẫn là đau."

Ấn đường Lục Mộ Trầm càng cau lại, ngẩng đầu: "Đi bệnh viện nhé, có thể đứng lên không?"

Tống Nhiễm vội lắc đầu, bẹp miệng, đáng thương cực kỳ: "Đi không được, đau quá."

Hai người còn cách bãi đỗ xe một đoạn.

Lục Mộ Trầm chần chờ vài giây, sau đó, thật cẩn thận hỏi ý kiến Tống Nhiễm: "Tớ cõng cậu đến bãi đỗ xe, được không?"

Tống Nhiễm vội dùng sức gật đầu.

Cầu còn không được nha!

Lục Mộ Trầm xoay người, ngồi xổm trên mặt đất, lưng rộng lớn xuất hiện.

Trong mắt Tống Nhiễm hiện lên ý cười khi thực hiện được mưu kế nhỏ, giang hai tay, áp trên lưng Lục Mộ Trầm, đôi tay thả lỏng ôm cổ anh.

Lục Mộ Trầm cõng cô lên.

Nhưng mà vừa mới cõng lên, thì không khỏi nhíu nhíu mày.

Anh biết Tống Nhiễm gầy, nhưng không nghĩ tới sẽ gầy như vậy.

Nhịn không được hỏi: "Tống Nhiễm, cậu bao nhiêu cân thế?"

Tống Nhiễm ngây ngẩn cả người: "Làm sao vậy? Ta rất nặng sao?"

Lục Mộ Trầm nhíu mày, nói: "Không nặng, quá nhẹ."

Lục Mộ Trầm cõng Tống Nhiễm đi đến bãi đỗ xe.

Đi một chút, vẫn không nhịn được nói: "Về sau cậu ăn nhiều một chút, quá gầy."

Tống Nhiễm nghe vậy, cả người ngẩn ra trong nháy mắt.

Ngay sau đó, theo bản năng ôm cổ Lục Mộ Trầm chặt một chút, khóe miệng cong cong, trong thanh âm đều là không dấu được ý cười: "Cậu quản tớ sao?Cậu không phải bạn trai tớ, dựa vào cái gì quản tớ?"

Lục Mộ Trầm: "..."

Tống Nhiễm thấy Lục Mộ Trầm một lúc lâu không đáp, ý cười trong mắt càng sâu.

Nghiêng đầu, môi dán ở sau tai Lục Mộ Trầm, thanh âm thấp thấp, giống như mê hoặc: "Lục Mộ Trầm, cậu đồng ý làm bạn trai tớ, thì tớ nghe lời cậu, cái gì cũng nghe theo cậu, được không?"

Hô hấp nóng bỏng vào trong tai Lục Mộ Trầm, vừa nóng vừa ngứa.

Lục Mộ Trầm chỉ cảm thấy cả người đều mềm nhũn, theo bản năng nghiêng ra chỗ khác.

Tống Nhiễm thấy anh trốn, như một trò đùa dai, cười hì hì đến gần bên tai anh, hô hấp nóng bỏng vào trong tai Lục Mộ Trầm.

Lục Mộ Trầm chỉ cảm thấy cả người giống bị mào cào, khó chịu đến nói không nên lời.

Ấn đường nhíu lại, mở miệng, tiếng nói có chút ám ách: "Tống Nhiễm, cậu đừng đùa."

Tống Nhiễm cười hì hì:: "Tớ không đùa nha."

"Cậu đừng dựa vào gần tớ như vậy."

Tống Nhiễm cười càng vui vẻ: "Tớ không, tớ thích dựa gần cậu như vậy."

Lục Mộ Trầm: "..."

Qua một lát.

Tống Nhiễm nghiêng đầu, mặt dán trên lưng Lục Mộ Trầm, nhắm mắt lại, thanh âm nhẹ nhàng, nói: "Lục Mộ Trầm, trên người của cậu có một cỗ hương thơm của ánh mặt trời, ta rất thích."

Thanh âm mềm mại, Lục Mộ Trầm nghe được trong lòng phát run.

Gió thổi bên tai, xung quanh yên tĩnh không có một chút âm thanh.

Lục Mộ Trầm cõng Tống Nhiễm, từng bước một chậm rãi đi về phía trước.

Không hiểu sao, thế nhưng bỗng nhiên trong lòng sinh ra một loại cảm giác hạnh phúc chưa bao giờ gặp.

_____________________________________________

Tác giả có lời muốn nói

Hôm nay vẫn như cũ sẽ là xào gà trêu chọc Nhiễm muội.

Ngày hôm qua có bảo bảo nói muốn xem Lục ca trêu chọc Nhiễm Nhiễm, a ha ha ha ha ha ha ha, muốn tôi cũng rất muốn nhanh lên viết đến nơi đây, Lục ca sẽ trêu chọc, thật vén lên tới, Nhiễm muội ở trước mặt anh căn bản không phải đối thủ, về sau hằng ngày bị trêu chọc đến chân mềm nhũn các cậu tin hay không ( mắt lé cười ha ha ha ha ha ha ~~)

Được, mặt đứng đắn.

Vốn dĩ cho rằng chương này có thể viết đến lúc đi chơi ngoại thành, kết quả một không cẩn thận liền nhầm số lượng từ, chương sau khẳng định có thể viết tới rồi, rất ngọt, đại gia không cần bỏ lỡ (*^__^*)

Ngày hôm qua đại gia bình luận thực nhiệt tình a, hôm nay tiếp tục a các bảo bảo! Muốn các ngươi khen khen Nhiễm muội cùng Lục ca, hoặc là khen khen tôi cũng đúng ha ha ha ( che mặt ~~~~)
Chương Trước/14Chương Sau

Theo Dõi