Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/47Chương Sau

Trọn Đời Trọn Kiếp

Chương 44: Lợi Thế Trí Mạng (2)

Máy liên lạc là một chiều, chỉ có thể nghe mà không thể trả lời.

Cô không biết Trình Mục Dương đang ở chỗ nào, nhưng cô không thể bỏ lỡ cơ hội, phải khoá lại mọi hành động của người phụ nữ này, không thể để cho cô ta rời khỏi tầm mắt. Cửa toilet trong suốt, ngay lập tức được đóng lại, Nam Bắc lại đẩy nó ra.

Vẫn còn người ở trong này, là một cô gái trẻ tuổi đang dùng nước rửa sạch hai má.

Nam Bắc không nhìn đến họ, đi vào trong một phòng rồi đóng cửa lại. Từ chỗ khe hở, cô nhìn thấy cô gái xa lạ kia đem tầm mắt dời về phía nữ khoa học gia.

Cùng lúc đó, nhóm khoa học gia trong máy liên lạc vẫn đang lải nhải.

Bỗng nhiên Trình Mục Dương nói câu gì đó bằng tiếng Nga, cô nghe không hiểu. Nhưng rõ ràng có thể cảm giác được, hắn thật sự tức giận, không hề có tác phong của một quý ông. Những người ở trụ sở Moscow đều im bặt, giữ gìn sự im lặng cho kênh liên lạc.

“Kyle,” Trình Mục Dương đổi sang tiếng Anh để cho Nam Bắc cũng nghe được sự sắp xếp của mình, “Hãy để cho người của anh chuẩn bị sẵn sàng, người phụ nữ cuối cùng chính là người chúng ta muốn tìm.” Hắn rất thông minh, động tác của Nam Bắc đã nói cho hắn biết kết quả cuối cùng.

“Trình, chúng tôi đã sẵn sàng,” thanh âm của Kyle vô cùng nhàn nhã, “Ở đây tôi có tài liệu của chuyến bay, nhóm khách quý này sẽ phân thành ba đợt đến sân bay Riyadh. Tôi sẽ tìm cách để cho người phụ nữ này tạm thời tách rời chiếc xe, hay đơn giản làm nổ tung hiện trường đem người mang đi.”

Âm thanh của Trình Mục Dương không có chút cảm xúc: “Bất luận anh làm như thế nào, phải đưa cô ta rời khỏi Ả Rập Saudi.”

Nam Bắc cách cánh cửa nhìn chằm chằm vào hai người phụ nữ, im lặng mà nghe cuộc đối thoại giữa Trình Mục Dương và Kyle.

Cô nhìn thấy nữ khoa học gia tháo xuống khăn che mặt ở trong gương, lấy ra mascara mang bên mình rồi bắt đầu trang điểm thêm. Nữ khoa học gia này có một gương mặt Châu Á.

Cùng lúc đó, cô gái kia đã đứng thẳng lên, từ trong túi lấy ra một tờ khăn giấy màu trắng khô ráo mà lau chùi hai má của mình. Hai người trong gương nhìn có vẻ bình thường, không liên quan đến nhau. Nếu cô không cố ý nhìn trộm thì làm sao biết hai người họ có quan hệ gì với nhau không.

Ngay sau đó, cô gái kia ném tờ khăn giấy vào một bên rồi rời khỏi toilet.

Tờ khăn giấy trắng bị vò nhàu nát nằm ở bên cạnh bồn rửa tay.

Khi nữ khoa học gia kia cúi đầu nhìn, Nam Bắc cũng xuyên qua khẽ hở cánh cửa mà nhìn thấy nơi đó. Vừa rồi nghe qua sự sắp xếp của Trình Mục Dương, cô cũng dần dần bình tĩnh lại. Chỉ cần nữ khoa học gia này thuận lợi nghe xong buổi hội nghị, ngồi trên xe đi đến sân bay Riyadh thì sẽ có người xử lý tất cả, không cần Nam Bắc bận tâm đến việc gì cả.

Nghĩ đến đây, tay cô đã nắm lấy cánh cửa, muốn đi ra ngoài như không có việc gì mà ra khỏi toilet.

Không ngờ tới lúc này, nữ khoa học gia lấy ra di động của mình, cúi đầu vừa nhìn vào tờ khăn giấy vừa bấm một dãy số vào trong điện thoại. Nam Bắc dừng lại trong giây lát.

Không gian yên tĩnh và một cuộc điện thoại.

Nữ khoa học gia rất kiệm lời, từ đầu đến cuối chỉ thì thầm một từ “sân bay Fahd”. Âm thanh của cô ta nghe có vẻ nghi ngờ, không khẳng định, như là nhắc lại lời nói ở bên điện thoại kia.

Sân bay Fahd?

Nam Bắc nhớ rõ, vừa rồi ở trong máy liên lạc, Kyle không nói đến cái tên này.

Tuy rằng cô không quen thuộc với Ả Rập Saudi, nhưng có thể đoán được chắc chắn là một sân bay khác ở Saudi.

Người phụ nữ đã tắt điện thoại, đem tờ giấy đã bị vò nát quăng vào thùng rác.

Nam Bắc không còn thời gian suy nghĩ, càng không thể khẳng định được.

Cô đẩy mạnh cửa ra, sải một bước dài đến che miệng người phụ nữ kia, lòng bàn tay cô đập vào gáy của người kia. Rồi lặng lẽ đặt cô ta nằm trên sàn nhà.

Nam Bắc đứng bên cạnh chiếc gương nhìn xuống người phụ nữ đang bất tỉnh này.

Cô biết trò chơi mèo vờn chuột này chỉ vừa mới bắt đầu.

Cú điện thoại vừa rồi đã chứng minh, CIA muốn thay đổi tuyến đường rời khỏi của người phụ nữ này.

Nếu bây giờ cô mang cô ta ra khỏi toilet một cách lộ liễu, CIA sẽ sớm phát hiện ra, nếu bọn họ không thể có được nhà khoa học này, rất có thể sẽ quay lại đổ lỗi cho Trình Mục Dương đã bắt cóc nhà khoa học hạt nhân của vùng Trung Đông.

Đến lúc đó, đừng nói là người phụ nữ này, ngay cả đoàn người của Trình Mục Dương đều khó có thể rời khỏi Ả Rập Saudi.

Nhưng cô cũng không thể lén chuyển đi người phụ nữ này.

Nếu CIA phát hiện cô ta không trở về hội trường thì sẽ nhanh chóng đoán được nhà khoa học hạt nhân này đã bị bắt đi.

Bỗng nhiên.

Có tiếng ho khan của Ba Đông Cáp, như là âm thanh bị sặc khói thuốc.

Nơi này là toilet công cộng, người ngoài sẽ vào bất cứ lúc nào. Nam Bắc không có thời gian suy nghĩ lần nữa, cô nhanh chóng kéo người phụ nữ vào trong một phòng rồi đóng cửa lại, cô lấy đồng hồ và di động của cô ta rồi thay đổi áo choàng đen và giày dép.

Đồng thời, cô lấy kính mắt ở trong túi của cô ta đeo vào.

Trong khoảnh khắc vừa rồi, cô quyết định đặt cược việc mình sắp làm.

Cô nên để người phụ nữ này ở lại trong toilet, sau đó cho Ba Đông Cáp thông báo với Trình Mục Dương, bằng cách nhanh nhất đưa cô ta rời khỏi Ả Rập Saudi.

Trong vòng vài giờ đồng hồ, việc duy nhất cô có thể làm, chính là trở thành thế thân của người phụ nữ này.

Thay thế cô ta tiếp tục nghe xong diễn thuyết của tất cả đề tài.

Thay thế cô ta ngồi xe rời khỏi hội trường.

Thay thế cô ta đến sân bay Fahd.

Sau đó tìm cơ hội thoát khỏi sự theo dõi của CIA, cùng hội hợp với Trình Mục Dương.

Cô nắm chắc, ít nhất là trong vòng một giờ, CIA rất khó tiếp xúc gần gũi với cô để nhận ra cô là đồ giả mạo. Nam Bắc nhanh chóng xé ra tờ giấy, dùng mascara viết vài chữ ngắn gọn để lại cho Ba Đông Cáp:

Người phụ nữ giao cho Trình Mục Dương trong thời gian nhanh nhất.

Làm xong, Nam Bắc khép chặt cửa phòng đang có người phụ nữ nằm bất tỉnh. Sau đó cô đến trước gương, chải thêm vài lớp mascara thật dày, đồng thời sử dụng chì kẻ mắt qua loa, che dấu đi hình dạng của đôi mắt.

Cuối cùng cô đeo kính mắt vào.

Nam Bắc ở trong cặp kính mặc dù có phần khác nhau với nhà khoa học hạt nhân, nhưng đã được che đậy vô cùng tốt.

Cô nhìn ngắm chính mình, xem ra Trình Mục Dương thật may mắn.

Người phụ nữ mà hắn muốn tìm từ đầu đến cuối đều che mặt, ngoại trừ đôi mắt thì không ai biết được hình dáng của cô ta. Huống hồ, những nhà khoa học chỉ quen biết nhau trong một ngày, họ sẽ không nhớ rõ dung mạo của của nhau.

Nếu không có điều kiện thuận lợi này thì Nam Bắc không hề có cơ hội giả dạng thành cô ta.

Sau khi mọi việc sắp xếp ổn thoả, cuối cùng Nam Bắc đi ra khỏi toilet.

Ba Đông Cáp vẫn đứng ở khu vực hút thuốc cách đó không xa mà nhìn đến nơi này, khi Nam Bắc đi về phía anh ta, anh ta vẫn không chú ý, cho đến lúc cô đến gần, nhẹ nhàng dùng tiếng Myanmar nói: “Đến toilet lấy đồ.”

Tay Ba Đông Cáp đang cầm điếu thuốc bỗng nhiên dừng lại một chút.

Nam Bắc không có dừng bước, nhanh chóng đi về hội trường. Ngồi vào vị trí của người phụ nữ kia.

Trong máy liên lạc, các kênh đều im lặng không có bất kỳ trao đổi nào.

Kyle tất nhiên cho rằng, chỗ Nam Bắc đang ngồi chính là nữ khoa học gia kia.

Mà con mồi thật sự của anh ta đang nằm im lặng ở trong phòng bên góc phải của toilet.

Dựa theo hành trình đã sắp xếp, tất cả nhà khoa học quả nhiên như lời của Kyle, chia ra thành ba đợt. Có người phụ trách cẩn thận kiểm kê số người, chờ đến lượt của Nam Bắc thì trợ lý của người phụ trách bỗng nhiên thì thầm câu gì đó. Người phụ trách lập tức gật đầu, cười cười nói với Nam Bắc: “Qana nữ sĩ, chúng tôi đã biết mong muốn của cô cùng một vị nữ sĩ khác, tôi nghe nói cô muốn trải nghiệm đi bằng xe lửa từ thủ đô đi ngang qua vùng sa mạc đến Damman (một thành phố của Ả Rập Saudi), chúng tôi rất vinh hạnh vì cô mà sắp xếp khoang hạng nhất. Sau khi đến Damman, cô sẽ từ sân bay quốc tế King Fahd (nằm cách thành phố Dammam 20 km về phía tây bắc) mà rời khỏi Ả Rập Saudi, chúc cô có một chuyến đi vui vẻ.”

Nam Bắc không nói gì mà chỉ nhẹ nhàng gật đầu, xem như một cách trả lời lịch sự.

Quả nhiên là do CIA đã làm ra sự thay đổi tạm thời này.

Vì vậy, dựa theo cách nói của người phụ trách, cô sẽ ngồi trên xe lửa vượt qua sa mạc, sau đó mới có thể đến sân bay Fahd.

Cảm nhận của CIA đối với nguy hiểm thật sự rất nhanh nhạy.

Khi các nhà khoa học hạt nhân ở Moscow đang tranh luận thì CIA cũng đã phát hiện nữ khoa học gia này có thể đã bị bại lộ thân phận, cho nên họ nhanh chóng phản ứng. Bọn họ quả nhiên là người vô cùng xảo quyệt.

Nam Bắc dựa theo sự bố trí mà rời khỏi những người khác, cùng một nữ khoa học gia khác, được đồng thời đưa đến nhà ga Riyadh.

Người phụ nữ phụ trách tiếp đón đang nhẹ giọng giới thiệu nhà ga cổ xưa này.

Tuyến đường chở hành khách lâu đời nhất của bán đảo Ả Rập, kéo dài qua sa mạc, nghe ra rất thú vị.

Từ lúc ngồi trên xe đến nhà ga Riyadh, rồi tiến vào khoang hạng nhất của xe lửa, Nam Bắc vẫn không xem đồng hồ, nhưng trong đầu lại đang tính toán thời gian. “Qana nữ sĩ, đề tài vừa rồi của cô tôi cũng cảm thấy rất hứng thú.” Là người nữ sĩ khác đồng hành cùng với cô, trước sau vẫn hứng thú với Nam Bắc, không chừng là bắt nguồn từ bài diễn thuyết tuyệt vời ở trong hội trường khi nãy, và việc trao đổi vấn đề cùng Chu Sinh Thần đã để lại ấn tượng sâu sắc cho người phụ nữ trước mặt này.

Nam Bắc do dự, không nói gì cả.

Sự thờ ơ của cô, hiển nhiên làm tổn thương người phụ nữ trước mặt.

“Thật có lỗi.” Vẻ mặt người kia có chút mất tự nhiên, cô ta lịch sự đứng lên rồi thay đổi vị trí chỗ ngồi.

Người ở trong nhà ga không nhiều, mà trên đoàn tàu lần này cũng chỉ có vài người rải rác, sau khi người phụ nữ ở bên cạnh Nam Bắc rời đi, chỗ này chỉ còn lại một mình cô.

Máy liên lạc vẫn im lặng như cũ. Cô không đoán được ở bên phía Trình Mục Dương đã xảy ra chuyện gì, chỉ hy vọng mình không mạo hiểm vô ích, có thể để cho hắn thành công khống chế cổ họng của CIA.

Đoàn tàu bắt đầu thong thả chuyển động, Nam Bắc ngồi ở chỗ gần cửa sổ, cô rốt cục cúi đầu nhìn đồng hồ.

Vừa mới qua nửa giờ.

Từ trạm này đến trạm tiếp theo phải mất năm giờ đồng hồ.

Người của CIA có thể xuất hiện bất cứ lúc nào để liên lạc với cô. Nếu thật sự ngay trên xe lửa này, cô phải làm như thế nào mới có thể không bị phát hiện? Im lặng không nói chuyện sao? Rõ ràng không thể làm được.

“Bắc Bắc.”

Đột nhiên vang lên tiếng của Trình Mục Dương trong máy liên lạc.

Nam Bắc đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, chợt nghe âm thanh của hắn cô liền có phần nóng ruột.

Máy liên lạc gắn bên trong lỗ tai, lời nói của hắn như là tiếng thì thầm.

“Anh sẽ nhanh chóng đuổi theo em,” âm thanh của Trình Mục Dương rất dịu dàng, cũng rất ổn định, chỉ đối với Nam Bắc hắn mới có thể nói chuyện bằng giọng điệu như vậy, “Chú ý an toàn.”

Nhanh chóng sẽ đuổi theo?

Truy tìm như thế nào? Hắn không nói gì nhưng rõ ràng Trình Mục Dương đã cách cô rất gần.

“Xin hỏi,” một âm thanh hỏi thăm từ bên cạnh truyền đến, “Vị nữ sĩ này, bây giờ cô có muốn dùng cơm hay không?”

Một cô gái đưa cơm đang nghiêng người hỏi cô.

Khi Nam Bắc định lắc đầu thì trong máy lại truyền đến tiếng của Trình Mục Dương: “Nhớ kỹ ——” cô tập trung lắng nghe, âm thanh bỗng nhiên trở thành ồn ào hỗn độn, ngay cả trong sa mạc liên lạc cũng bị gián đoạn.

“Xin hỏi bây giờ cô có muốn dùng cơm hay không?”

Người bên cạnh lịch sự hỏi lại một lần nữa.

Nam Bắc nghiêng đầu muốn mở miệng từ chối, nhưng lại bị khuôn mặt ở trước mắt làm cô hoảng sợ. Gương mặt này tuy rằng vài năm không gặp, nhưng liếc mắt một cái có thể nhận ra cô ta. Trong chớp mắt, hai người đồng thời nhận ra nhau.

Ngay sau đó, cô gái kia chạm vào cây súng, Nam Bắc trở tay chế trụ cổ tay của cô ta.

Cô mạnh mẽ đạp lên chỗ ghế ngồi, ném xuống cây súng trên tay của cô ta.
Chương Trước/47Chương Sau

Theo Dõi