Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/11Chương Sau

Trung Khuyển Cắn Ngược

Chương 3

Từng có người hỏi tín ngưỡng của Nhậm Thương Diêu là gì?

Khi đó Nhậm Thương Diêu kinh ngạc mà nhìn Úy Phạm Thiên, y không nghĩ Úy Phạm Thiên ít lời thế nhưng lại chủ động nói chuyện với y, lại còn hỏi loại vấn đề kỳ quái này.

Tín ngưỡng......

Nhậm Thương Diêu quay đầu nhìn ngôi chùa trước mắt, ngôi chùa này hương khói cường thịnh, từ rất xa có thể nhìn thấy được lư hương khắc hình phụng sương khói lượn lờ. Ngôi chùa này chùa Bạch Vân nổi danh Tuyết Tầm quốc, nghe nói cực linh nghiệm, tín đồ trải rộng thiên hạ, mà trụ trì sư phụ đi ra ngoài dạo chơi nhiều năm nay đã trở về nửa tháng trước, tín đồ đến thăm viếng cũng càng nhiều.

Người người mang theo cống phẩm vào chùa, trên mặt bọn họ đều là vẻ thành kính mà Nhậm Thương Diêu không thể lý giải, y không biết lúc mình nhìn những tín đồ đó, trên mặt bộ ra biểu cảm, có lẽ có nghi hoặc, có lẽ là không cho là đúng.

Nhậm Thương Diêu chưa bao giờ biết cái gọi là thần là cái gì, lúc y hiểu được chuyện, bên người y không có tộc nhân, y luôn chỉ có một mình, một mình ở trong rừng núi sinh tồn.

Thân là một súc sinh thú tộc, mỗi ngày vật lộn cùng dã thú kiếm thức ăn, lúc y bị dã thú đánh bị thương, y đã quen một mình liếm láp miệng vết thương, khi đó thần không có giúp y, y cũng không biết trên đời này có người gọi là thần.

Rồi sau đó, y bị bọn buôn người bắt lấy, khi bị ngược đãi, y dựa vào bản năng thét lên, mắt đầy cừu hận nhìn chằm chằm người ngoài lồng lăng nhục y, trong lòng muốn hung hăng cắn xé, khi đó thần cũng không giúp y, mà y cũng không biết trên đời này có loại chuyện như khẩn cầu cầu nguyện.

Chờ y bị Phàn Ngọc Hương thu làm nô, ba năm trở thành nô của Phàn Ngọc Hương, y bị Phàn Ngọc Hương dùng phương thức bạo lực dạy dỗ, từ bò sát bằng tứ chi biến thành đi đường bằng hai chân, học được cầm bát đũa, học tập ngôn ngữ văn tự của con người, tuy rằng đối mặt với những văn tự tối nghĩa này, y vẫn cứ không hiểu được, cái gì là Tam Tự Kinh, ngàn tự văn, y vẫn học tập, cơ bản đối thoại không thành vấn đề.

Bề ngoài y nhìn giống người, nhưng trong lòng vẫn là thú. Tuy rằng y bị Phàn Ngọc Hương phục tùng, nhưng trung thành trong miệng Phàn Ngọc Hương là gì, y vẫn không hiểu, y chỉ đơn thuần vì ấm no, mới ở lại bên người Phàn Ngọc Hương.

Hơn nữa Phàn Ngọc Hương tuy rằng bạo lực, nhưng mà Nhậm Thương Diêu cũng không chán ghét, trực giác của thú nói cho y biết, Phàn Ngọc Hương sẽ không thực sự thương tổn y. Đối với cuộc sống kỳ lạ phức tạp của con người, y vẫn mang theo ánh mắt tò mò nhìn xem, những thứ giống như những tín đồ này thành kính dâng hương, y không thể lý giải được.

Nhậm Thương Diêu biết con người tín ngưỡng thần trên trời, cầu xin bình an khỏe mạnh, những vẫn không rõ cái gọi là tín ngưỡng là cái gì.

“Vậy ngươi có tín ngưỡng sao?” Y hỏi lại Úy Phạm Thiên.

Úy Phạm Thiên không trả lời, vẫn là khuôn mặt than mặt, ánh mắt chỉ nhìn tiền phương lại ngấm thâm tình dịu dàng, mà người có thể làm cho Úy Phạm Thiên lộ ra loại ánh mắt này, trên đời này cũng chỉ có một người.

Nhậm Thương Diêu nhìn lại, một nữ tử giả nam trang đang đi tới phía họ, tướng mạo nữ tử thanh tú, nhìn không vượt quá ba mươi tuổi, nhưng tóc cũng đã bạc hết -- đó là Phàn gia tam cô nương Phàn Xuân Nhan, là thê tử Úy Phạm Thiên yêu nhất.

Nhậm Thương Diêu nghe nói đầu Phàn Xuân Nhan sở dĩ bạc hết là vì từng trúng độc, mà độc là vì Úy Phạm Thiên mà trúng, về sau tuy rằng giải độc, nhưng độc cũng đã ảnh hưởng đến thân thể của nàng, làm cho nàng cả đời đều không thể sinh dục.

“A Phạm, chàng xem, đây là bùa hộ mệnh thiếp mời Bạch Vân đại sư cầu giúp chàng.” Phàn Xuân Nhan cười meo meo đeo bùa hộ mệnh màu vàng lên cổ trượng phu, mặt mày dịu dàng tràn đầy thành kính, “Bùa hộ mệnh này sẽ bảo vệ chàng.”

Úy Phạm Thiên không nói chuyện, nhưng tay nắm lấy tay thê tử, trong mắt tất cả đều là tình yêu với thê tử.

Nhìn Úy Phạm Thiên như vậy, Nhậm Thương Diêu hình như có chút hiểu được đáp án của Úy Phạm Thiên. Có lẽ Úy Phạm Thiên cũng không tin thần tiên, nhưng bởi vì thê tử ông tin tưởng, vậy ông sẽ tin.

Vậy y thì sao? tín ngưỡng của y ở......

Một cái gì đó đột nhiên quăng lên người Nhậm Thương Diêu, y theo bản năng tiếp được, vừa thấy, đúng là bùa hộ mệnh, nhưng màu sắc không giống với của Úy Phạm Thiên, bùa hộ mệnh của y là màu đỏ.

Nhậm Thương Diêu kinh ngạc mà nhìn Phàn Ngọc Hương -- chủ tử của y.

“Cất kỹ cho ta, đây là ta bỏ ra một canh giờ cầu được, dám quăng, ngươi cứ thử xem xem!” Phàn Ngọc Hương mười lăm tuổi lạnh mặt, dùng thanh âm mềm mại hung tợn mà cảnh cáo.

Nhậm Thương Diêu dường như thụ sủng nhược kinh lên tiếng trả lời, “Vâng.”

Phàn Ngọc Hương hừ hừ, sau đó bắt tay, đi theo sau đôi vợ chồng ân ái kia.

Nhậm Thương Diêu sững sờ mà nâng bùa hộ mệnh cũng đi theo sau Phàn Ngọc Hương.

Phàn Ngọc Hương đi vài bước lại quay đầu, “Đi phía sau làm cái gì? Đến bên cạnh ta!”

Nàng ghét nhất có người lén lút đi theo phía sau nàng.

“Vâng.” Nhậm Thương Diêu nhanh chân đi đến bên Phàn Ngọc Hương.

Phàn Ngọc Hương thấy y nghe lời nên vô cùng vừa lòng.

“Đợi chút nữa đi qua tiệm điểm tâm, ta sẽ mua bánh hoa quế ngươi thích ăn cho ngươi.” Xem như thưởng cho y hôm nay nhu thuận.

“Cám ơn chủ tử.” Nhậm Thương Diêu a a nói. Ánh mắt y luôn luôn nhìn bùa hộ mệnh trên tay, trong lòng được lấp đầy, có một loại cảm giác không thể nói ra.

Y nhìn Phàn Ngọc Hương đi ở bên người, đây là lần đầu tiên y cẩn thận mà nhìn chủ tử trong miệng của mình. Phàn Ngọc Hương thực bé bỏng, bé bỏng đến nỗi Phàn gia lão đại đều giận dữ nói: “Xem ra lão Tứ đời này không cao nổi.”

Nhậm Thương Diêu không hiểu thẩm mĩ của con người, nhưng y biết Phàn Ngọc Hương đẹp, từ đầu khi thấy nàng, lông mi nàng thật dài giống như cây quạt, trên người luôn luôn có hương vị dễ ngửi.

Y nhìn Phàn Ngọc Hương, lại nhìn bùa hộ mệnh. Có lẽ từ giờ khắc này trở đi, ở bên cạnh Phàn Ngọc Hương không phải như y đã nghĩ có cũng được mà không có cũng không sao, y bắt đầu chuyên chú nhìn nàng.

Cứ như vậy, nhìn chín năm.

Nhậm Thương Diêu vuốt bùa hộ mệnh màu đỏ trong tay, màu của bùa hộ mệnh đã không còn mới nữa, nhưng được giữ gìn vô cùng tốt nên không chút cũ nát.

Nhậm Thương Diêu luôn luôn đeo nó trên cổ, chỉ là luôn bị y phục giấu đi, bởi vậy rất ít người biết trên cổ y có đeo bùa hộ mệnh cũ kỹ, có lẽ ngay cả Phàn Ngọc Hương cũng đã sớm quên bùa hộ mệnh này.

Nhưng mà Nhậm Thương Diêu luôn luôn nhớ kỹ cất giữ bùa hộ mệnh, tâm luôn luôn trống rỗng đột nhiên nảy lên, đây là lần đầu tiên Nhậm Thương Diêu nghe thấy tiếng tim đập của mình, Phàn Ngọc Hương không còn đơn giản là chủ tử trong miệng y, lực chú ý của y bắt đầu đặt hết lên người nàng.

Y vẫn không tin thần, nhưng nếu thật sự phải có tín ngưỡng, như vậy Phàn Ngọc Hương chính là tín ngưỡng của y.

Y luôn luôn nhìn nàng, vốn chỉ đơn thuần ngóng nhìn, nhưng thời gian lâu, đơn thuần nguyên bản cũng bắt đầu biến hóa, y trở nên tham lam, muốn càng nhiều.

Hết thảy, bắt đầu từ bùa hộ mệnh này.

Cho dù ngày sau Nhậm Thương Diêu biết được ý nghĩa của bùa hộ mệnh này chẳng phải đơn giản như vậy -- bùa hộ mệnh màu sắc khác nhau, ý nghĩa cũng khác nhau.

Bùa hộ mệnh màu vàng của Úy Phạm Thiên là cầu trường sinh bình an, mà bùa hộ mệnh màu đỏ Phàn Ngọc Hương cho y cũng là cầu bình an, nhưng trừ cầu bình an còn có hiệu quả khóa hồn.

Ý Phàn Ngọc Hương chính là -- Nhậm Thương Diêu ngươi sống là người của Phàn Ngọc Hương ta, cho dù chết, hồn cũng thuộc về Phàn Ngọc Hương ta.

[Chị còn nhỏ mà đã bá đạo gớm luôn ^^~]

Thật sự là ham muốn chiếm hữu đến đáng sợ. Khi Nhậm Thương Diêu biết ý nghĩa bùa hộ mệnh này, thực sự có loại cảm giác không biết nên nói gì, nhưng thói quen là chuyện thực đáng sợ, đã quen ngóng nhìn bóng dáng bé bỏng kia, cho dù biết ý đồ tà ác của đối phương, cũng không còn kịp rồi.

Y rất thích làm người của Phàn Ngọc Hương nha! Mang họ của nàng cũng không thành vấn đề, chỉ cần...... Nàng cũng thuộc về y!

Nhậm Thương Diêu ngước mắt nhìn xe ngựa, mắt vàng hiện lên chiếm đoạt quen thuộc của dã thú.

Mà Phàn Ngọc Hương trong xe ngựa hoàn toàn không biết tâm tư gây rối của nô nhà mình, nàng đang hờn dỗi vì đêm qua mình nhất thời mềm lòng.

Bạch nhãn lang cao như vậy, lớn như vậy, chỉ để y hứng một trận mưa, đón chút gió, bằng khí lực dũng mãnh của tên kia, không chừng ngay cả hắt xì cũng sẽ không, ít nhất từ khi y ở bên người, nàng chưa từng thấy tên kia bị cảm phong hàn cái gì!

Phàn Ngọc Hương lại không hiểu, nàng mềm lòng cái quỷ gì nha! Còn vì tên kia nửa đêm không ngủ được, nghe mưa gió bên ngoài càng lúc càng lớn, rõ ràng trong lòng luôn luôn nói cho chính mình không cần để ý, nàng nhất định phải hảo hảo giáo huấn tên kia.

Nhưng mà...... Phàn Ngọc Hương luôn ngủ ngon thế mà lại lần đầu mất ngủ, lăn qua lộn lại, cuối cùng phẫn nộ cầm lấy áo khoác của Nhậm Thương Diêu -- nói đến đây, Phàn Ngọc Hương càng giận, Thường di sao không có việc gì làm mà ngay cả quần áo của Nhậm Thương Diêu cũng đặt trong xe ngựa!

Lúc lạnh mặt quăng áo cho Nhậm Thương Diêu, trong lòng Phàn Ngọc Hương luôn phỉ nhổ chính mình. Đáng giận! Nàng chính là người rất tốt nên Nhậm Thương Diêu tên bạch nhãn lang kia mới có thể phản kháng nàng!

“Tiểu thư.” Đào Chi dò xét sắc mặt lạnh như băng của Phàn Ngọc Hương, dè dặt cẩn trọng mà mở miệng, “Cháo đã hầm tốt lắm, người muốn dùng trên xe ngựa không? Hay là xuống xe ngựa?”

Bên ngoài mưa còn đang rơi, đoàn người bọn họ vẫn bị vây ở sơn trong miếu thần, nhưng mà lương thực mang đi thật nhiều, không sợ đói bụng.

Phàn Ngọc Hương vốn không muốn xuống xe ngựa, bởi vì nàng hoàn toàn không muốn nhìn thấy Nhậm Thương Diêu, nghĩ lại lại cảm thấy không đúng, nàng là chủ tử nha! sao nàng phải tránh y!

Phàn Ngọc Hương lạnh mặt, xốc màn xe lên xuống xe ngựa.

Thấy Phàn Ngọc Hương rời xe ngựa, Nhậm Thương Diêu lập tức thu bùa hộ mệnh vào trong quần áo, ánh mắt nhìn chằm chằm Phàn Ngọc Hương, thấy sắc mặt nàng lạnh như băng, vừa nhìn đã biết cảm xúc ác liệt.

Về phần nguyên nhân của cảm xúc ác liệt kia, tất cả mọi người ở đây đều biết.

Hộ vệ đi theo chuyên tâm cúi đầu ăn thịt nướng, Võ quản sự cũng an tĩnh mà ăn cháo, sau khi Phàn Ngọc Hương đi ra, không khí càng an tĩnh.

Phàn Ngọc Hương ngồi vào đệm Tử Tô đã trải tốt, nhận lấy bát ngọc phỉ thúy, trong bát đựng cháo thịt đơn giản, nàng thổi cháo nóng, ánh mắt làm bộ lơ đãng liếc phía Nhậm Thương Diêu.

Nhậm Thương Diêu nhìn nàng nhếch môi, cười lưu manh lại lười biếng, khoác áo khoác màu đen trên người, trong tay là thịt thỏ nướng.

Phàn Ngọc Hương nhìn thế nào cũng cảm thấy nụ cười kia giống như đang thị uy với nàng, nhất là áo khoác lông chồn trên người, làm nàng nhìn thế nào cũng thấy giận.

“Nhậm Thương Diêu, thịt trong tay ngươi là thế nào? Ta đã nói các ngươi không được đưa đồ ăn cho y rồi không phải sao?” Nàng lạnh lùng liếc mọi người ngồi an tĩnh quanh mình một cái.

Võ quản sự ho nhẹ một tiếng, nhỏ giọng mở miệng, “Trang chủ, con thỏ kia là buổi sáng A Diêu đội mưa đi ra ngoài săn, A Diêu còn đánh vài con thỏ hoang cho chúng ta thêm đồ ăn nữa.”

Ông giúp Nhậm Thương Diêu nói tốt.

Nhưng mà giờ khắc này ở trong mắt Phàn Ngọc Hương, người giúp Nhậm Thương Diêu là đáng chết!

Phàn Ngọc Hương nhìn về phía Võ quản sự, chân mày hơi nhếch, không mặn không nhạt nói: “Xem ra mấy con thỏ hoang đã thu mua được các ngươi rồi.”

Lời này vừa ra, người đang ăn thịt thỏ đột nhiên cảm thấy thịt thỏ trong miệng thật khó nuốt vào, có hộ vệ không nhịn được dùng ánh mắt cầu cứu vụng trộm nhìn về phía Nhậm Thương Diêu.

Làm ơn, chủ tớ các ngươi đấu nhau là chuyện của các ngươi, không cần hại người vô tội là bọn họ được chứ?

Nhậm Thương Diêu sờ sờ chóp mũi, lấy chủy thủ cắt phần chân thỏ đã nướng thơm ngào ngạt, mỡ sáng bóng, sau đó cầm chân thỏ đi đến chỗ Phàn Ngọc Hương phía trước, “Chủ tử, người thích ăn chân thỏ, đây là vừa nướng tốt.”

Phàn Ngọc Hương thực kén ăn, hơn nữa khi ăn thịt lại không thích thịt rất cứng rất chát, nàng thích ăn nhất là bộ phận mềm nhất. Về phần thịt nướng, yêu cầu của nàng cũng rất nhiều, da phải dòn, thịt phải mềm, hương liệu phải vừa, ăn phải có mùi vị, đến bây giờ chỉ có Nhậm Thương Diêu tự mình nướng thịt là hợp khẩu vị nàng nhất.

Phàn Ngọc Hương lạnh mặt, hoàn toàn không nhìn Nhậm Thương Diêu lấy lòng, cũng không nhìn chân thỏ tỏa ra mùi thịt nồng đậm trong tay Nhậm Thương Diêu, cứ một ngụm một ngụm uống cháo thịt.

Gặp Phàn Ngọc Hương không để ý tới y, Nhậm Thương Diêu nhún vai, cho rằng nàng khinh thường ăn, thu lại chân thỏ, xoay người chuẩn bị về vị trí của mình, chính mình hưởng dụng.

Nhưng ngay cả một bước y còn chưa có bước ra, phía sau liền bay tới lãnh âm mềm mại.

“Đứng lại.” Phàn Ngọc Hương lạnh lùng nhìn y, “Ta có nói ta không ăn sao?”

Ngay cả chân thỏ của nàng bạch nhãn lang cũng muốn dành sao?

“Còn có, nóng như vậy, bảo ta ăn thế nào?”

Nhậm Thương Diêu lặng lẽ cong môi, y sớm biết tính tình của Phàn Ngọc Hương, cho nên lời Phàn Ngọc Hương vừa nói y chút ngoài ý muốn, nhưng cũng biết lúc này tốt nhất nên bày ra bộ dáng kính cẩn nghe theo.

“Vâng, chủ tử, thực xin lỗi, là ta sơ sót.” bộ dạng Nhậm Thương Diêu phục tùng rũ mắt, bày ra dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng, ngồi quỳ xuống, tự tay xé một miếng thịt nhỏ, sau đó đút tới bên miệng Phàn Ngọc Hương.

Phàn Ngọc Hương nhìn chằm chằm thịt thỏ đưa tới miệng, lại nhìn Nhậm Thương Diêu cung kính như nàng dâu nhỏ, cảm xúc phẫn nộ rốt cục hơi hạ nhiệt một chút, há miệng ăn thịt Nhậm Thương Diêu đút đến, đầu lưỡi lơ đãng đảo qua đầu ngón tay Nhậm Thương Diêu.

Mâu quang Nhậm Thương Diêu né tránh, ướt át nơi đầu ngón tay gãi ngứa tâm y, nhưng khuôn mặt anh tuấn cũng không để lộ mảy may, “Hợp khẩu vị chủ tử sao?”

Phàn Ngọc Hương hừ hừ, “Cũng được.”

Có nghĩ là thích, biết rõ tính tình Phàn Ngọc Hương, Nhậm Thương Diêu lập tức bày ra mặt sám hối, “Chủ tử, lần sau ta sẽ nướng tốt hơn.”

Phàn Ngọc Hương không hé răng, mặt lạnh cao ngạo liếc Nhậm Thương Diêu một cái, lại nhìn thịt thỏ trên tay y, y hiểu được ý của nàng, tự tay xé thịt đút nàng ăn.

Phàn Ngọc Hương chán ghét sờ, cá tính cũng chây lười, Nhậm Thương Diêu hầu hạ, nàng hoàn toàn coi là đương nhiên, chủ tớ hai người cho tới nay đều ở chung như vậy.

Nhậm Thương Diêu là nô của nàng, vốn nên đối xử với nàng như vậy!

Gặp một chủ một phó hòa hảo, người xung quanh đều lặng lẽ thở nhẹ một hơi ở trong lòng, an tâm ăn thịt thỏ Nhậm Thương Diêu săn.

Phàn Ngọc Hương một bên ăn thịt thỏ, một bên giữ cái giá của chủ tử, “Nhậm Thương Diêu, trước khi ngươi được tự do đừng quên bổn phận của chính ngươi.”

Đương nhiên, ở trong lòng Phàn Ngọc Hương, ngày Nhậm Thương Diêu tự do tuyệt đối là xa xa không hẹn.

“Vâng, ta biết.” Nhậm Thương Diêu hoàn toàn làm theo nàng, đút xong một cái chân thỏ, y cung kính hỏi:

“Chủ tử còn muốn ăn sao?”

Phàn Ngọc Hương liếm mỡ bên miệng, sức ăn của nàng vốn lớn, một cái đùi thỏ thỏa mãn không được nàng.

“Còn muốn ba cái.” Hơn nữa còn có cháo thịt, như vậy là đã có bảy, tám phần no. Bình thường sao khi ăn xong bữa chính, Phàn Ngọc Hương quen ăn mấy khối điểm tâm tráng miệng.

“Vâng.” Nhậm Thương Diêu lại cắt lấy một cái chân thỏ khác, đem thỏ chưa nướng phóng lên lửa, mới tiếp tục cầm chân thỏ đút cho Phàn Ngọc Hương, về phần y thì chút đồ ăn cũng chưa ăn.

Phàn Ngọc Hương tự nhận không phải chủ tử ngược đãi người, nàng đem cháo thịt mới uống một nửa đang cầm trên tay cho Nhậm Thương Diêu.

“Này, cầm.” Xem, chủ tử nàng khẳng khái bao nhiêu.

Thấy Phàn Ngọc Hương một bộ “Ta đối với ngươi thật tốt”, Nhậm Thương Diêu cảm thấy buồn cười lại bất đắc dĩ.

Có đôi khi tính tình chủ tử này của y thật sự trẻ con, nhưng mà đã quyết định theo nàng, y vẫn cười cười tiếp nhận, dù sao dọc đường đi đều làm cho nàng bị vây trong trạng thái xù lông cũng không tốt.

Có một số việc không vội được, mà Nhậm Thương Diêu lại luôn rất nhẫn nại.

Rũ mắt vàng hơi hơi lóe, nhưng lúc nhìn Phàn Ngọc Hương lại khôi phục bình tĩnh.

“Tạ chủ tử.” Sau đó vài miếng đã uống xong cháo thịt.

Phàn Ngọc Hương hừ hừ.

“Đó, có đôi khi cám ơn không phải chỉ dùng miệng nói là được, ngươi --” Đang chuẩn bị nói đạo lý làm no lớn lao với Nhậm Thương Diêu, bên ngoài lại vang lên tiếng ngựa, đánh gãy lời của nàng.

Phàn Ngọc Hương mất hứng nhìn ra ngoài miếu, mà toàn bộ người trong miếu cũng đề phòng.

Chỉ chốc lát sau, một gã hán tử mặc y phục thanh sam tiến vào trong miếu.

“Ngại quá, bên ngoài mưa lớn thế, ta và thiếu gia, tiểu thư nhà ta vừa vặn gặp gian miếu này, chẳng biết có được trú mưa cùng không?” Hán tử vô cùng có lễ hỏi.

Võ quản sự tiến lên nói: “Cùng là ra ngoài gặp cảnh, không cần khách khí.”

“Vậy cám ơn.” Hán tử cười nói, chỉ chốc lát sau, còn có vài tên tôi tớ mặc y phục thanh sam cẩn thận mà che một nam một nữ vào miếu.

Đôi nam nữ này ngũ quan tương tự, tuổi ước chừng hai mươi lăm, đều mặc một thân áo trắng, nhìn ra vải dệt vô cùng tốt, hơn nữa cổ tay áo cùng cổ áo đều thêu hoa đào, mà quần áo tôi tớ bên người bọn họ cùng hán tử vào đầu tiên cũng đều thêu hoa đào.

Ở võ lâm nhiều năm Võ quản sự vừa nhìn thấy hán tử liền biết đây là người Đào Chi cung, lại nhìn nam nữ được che chở vào, không ngoài ý muốn thì đây là hai vị cung chủ Đào Chi cung.

Nữ tử áo trắng vừa tiến vào đã không cao hứng mắng, “Sao không để bọn họ đem xe ngựa ra ngoài để xe ngựa của chúng ta tiến vào, hại ta đều bị mưa ướt!”

“Muội muội, thứ tự trước sau, không thể vô lễ.” Đào Phi Bạch trách cứ nữ tử, một mặt xin lỗi nhìn về phía Võ quản sự, “Thật xin lỗi, gia muội bị làm hư, mời thứ lỗi.”

Tuy là nhìn Võ quản sự, Đào Phi Bạch lại không dấu vết tỉ mỉ xem xét kỹ người trong miếu, mà lúc nhìn thấy Phàn Ngọc Hương, con ngươi đen lóe lên.

Đào Vũ Nhi tuy rằng mất hứng, nhưng lúc mắt đẹp nhìn thấy Thương Diêu lại sửng sốt, lập tức thu hồi phẫn nộ, nhìn chằm chằm Nhậm Thương Diêu, “Ai, huynh tên là gì?”

Lời này vừa ra, người biết tính tình Phàn Ngọc Hương biết là hỏng rồi.

Phàn Ngọc Hương hơi hơi nheo mắt. Nàng không thèm để ý mình bị ý dâm, cho nên ánh mắt Đào Phi Bạch hiện lên hứng thú trực tiếp không nhìn, nhưng mà vật sở hữu của mình bị người ra mò đến sẽ không giống, đặc biệt là ham muốn chiếm hữu của nàng với Nhậm Thương Diêu là đầy không thể kể hết.

“Võ thúc, đuổi bọn họ ra đi.”

Võ quản sự biết, ông không khỏi âm thầm kêu khổ. Trang chủ đại nhân nha, mới đi ra vài ngày thế này, đừng có gây cừu hận như vậy được không?

“Trang chủ......” Lời còn lại lúc nhìn thấy Phàn Ngọc Hương đảo mắt lạnh qua liền nuốt vào, Võ quản sự không khỏi nhìn về phía Nhậm Thương Diêu, muốn y dỗ chủ tử của mình.

Nhưng mà từ lúc Nhậm Thương Diêu nhìn thấy ánh mắt Đào Phi Bạch nhìn Phàn Ngọc Hương liền không thích, y nghiêng người ngăn Phàn Ngọc Hương, mắt vàng ngậm máu nhìn về phía Đào Phi Bạch, như dã thú che chở vật sở hữu của mình.

Đào Phi Bạch nhất thời cả người sợ hãi, bị ánh mắt khủng bố kia nhìn hết hồn, lúc này gã mới phát hiện màu đồng tử của Nhậm Thương Diêu. Mới vừa rồi bởi vì đứng ở cửa, trong miếu lại có điểm tối, bởi vậy không có người chú ý tới nam nhân có đồng tử hiếm thấy này.

Con ngươi màu vàng, là người thú tộc?! Mà trong chốn võ lâm người thú tộc chỉ có một...... Lại nhìn Phàn Ngọc Hương bị Nhậm Thương Diêu ngăn trở, Đào Phi Bạch lập tức sáng tỏ thân phận người trước mắt.

Đào Vũ Nhi ở một bên nghe được Phàn Ngọc Hương nói, lập tức mất hứng chửi bậy, “Này, miếu này cũng không phải của ngươi! Bằng cái gì......”

“Vũ Nhi.” Đào Phi Bạch ngăn muội muội lại, “Không biết trước mắt có đúng là Trầm Hương sơn trang trang chủ, là chúng ta thất lễ.”

“Cái gì......” Nghe được Trầm Hương sơn trang, Đào Vũ Nhi trừng to mắt, kinh ngạc nhìn Phàn Ngọc Hương, “Làm sao có thể! Nàng nhìn yếu đuối như thế, làm sao có thể là Phàn Ngọc Hương được xưng là ác bá Bắc võ lâm được.”

“Vũ nhi!” Đào Phi Bạch chạy nhanh bịt miệng Đào Vũ Nhi, sợ nàng không chừng mực chọc giận Phàn Ngọc Hương.

Cá tính Phàn Ngọc Hương âm tình bất định có tiếng ở võ lâm, tuy rằng ngay cả chính gã cũng không tin Phàn Ngọc Hương được xưng là yêu nữ giang hồ có bộ dạng như vậy, mới vừa rồi gã còn hơi kinh diễm động tâm một chút...... thực sự đáng sợ!

“Thật xin lỗi, chọc Phàn trang chủ không vui, chúng ta sẽ rời khỏi miếu.” Đào Phi Bạch quyết định thật nhanh. Đối nghịch với Phàn Ngọc Hương không có ưu việt, chẳng bằng lui tránh trước, ngày sau lại qua lại tạo quan hệ.

Đào Phi Bạch lập tức lôi kéo Đào Vũ Nhi không cam không nguyện, thủ hạ đi theo nhanh chóng thối lui đến ngoài miếu, bên ngoài có tầng tầng bóng cây, miễn cưỡng cũng có thể trú mưa.

Không ngờ cái gì cũng không cần làm - người ta liền tự động lui, đối mặt với ác danh của trang chủ nhà mình, Võ quản sự thật không hiểu nên cười hay là nên khóc?

Về phần Phàn Ngọc Hương, nàng mặc kệ, nàng chỉ nhìn chằm chằm mặt Nhậm Thương Diêu.

“Chủ tử?” Nhậm Thương Diêu bị nhìn đến không hiểu.

Phàn Ngọc Hương thế này mới nhận ra nô của chính mình hình như quá mức đẹp mắt, ngũ quan dương cương tục tằng dã tính, cái bớt nơi khóe mắt chẳng những không xấu, ngược lại còn thêm một cỗ thần bí.,

Khó trách vừa rồi nữ nhân kia cười đến một mặt xuân tâm dập dờn, Phàn Ngọc Hương khó chịu.

“Ngươi, ngày mai bắt đầu che mặt cho ta!”

Nhậm Thương Diêu vô cùng nghe lời mà che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt vàng, nhưng mà ánh mắt y vốn đẹp, dưới ánh mặt trời, phảng phất như tỏa ra ánh quang, rất là mê người.

Phàn Ngọc Hương dường như lập tức hối hận khi ra lệnh cho Nhậm Thương Diêu che mặt, Nhậm Thương Diêu che mặt ngược lại càng dễ thấy, làm cho Đào Vũ Nhi lại càng yêu thích, đôi mắt dường như là mê luyến nhìn chằm chằm mắt vàng của Nhậm Thương Diêu.

Mặt Phàn Ngọc Hương trầm xuống nghe đối thoại ngoài xe ngựa.

“A Diêu, huynh đi đường có mệt không? Muốn đi lên không? Chúng ta cùng cưỡi một con ngựa nhé?” nữ nhân giang hồ vốn hào phóng, người dân Tuyết Tầm Quốc lại cởi mở, nữ truy nam là chuyện thực bình thường, Đào Vũ Nhi hoàn toàn không nhìn nguy hiểm, rất là tự nhiên cưỡi ngựa đến bên cạnh Nhậm Thương Diêu.

Mà Đào Phi Bạch đi theo phía sau rất là đau đầu nhìn hành vi muốn tự tử của muội muội nhà mình, ngăn cản thì Đào Vũ Nhi hoàn toàn không nghe, còn hỏi gã, “Ca, ta muốn Nhậm Thương Diêu đến Đào Chi cung của chúng ta, đối với Đào Chi cung của chúng ta không phải là chuyện cực tốt sao?”

Ách...... Lời này thật ra không sai, Nhậm Thương Diêu là cao thủ bài danh của võ lâm, nếu Nhậm Thương Diêu có thể đến bọn họ Đào Chi cung của bọn họ thì thật là như hổ thêm cánh, nhưng mà phía sau cao thủ này có nữ ma đầu khủng bố nha!

Đào Phi Bạch tuy rằng muốn mượn cơ hội có thể tạo quan hệ với Trầm Hương sơn trang hay không, nhưng tuyệt đối không dự tính chọc giận Phàn Ngọc Hương nha!

Đào Phi Bạch vốn còn muốn hỏi thăm Phàn Ngọc Hương có phải cũng đi đến thành Chính Nghĩa hay không, có lẽ có thể cùng nhau đồng hành, nhưng mà bây giờ lại phát hiện đồng hành một chút cũng không tốt, nhưng mà hai người đi đường giống nhau, cho dù khác, một trước một sau, cũng cùng đồng hành không kém là bao nhiêu nha!

Nhưng mà Phàn Ngọc Hương vốn không tham gia đại hội võ lâm lại xuất hiện, chẳng lẽ lần này Phàn Ngọc Hương cũng có ý với vị trí minh chủ...... Đào Phi Bạch suy tư, nhưng mà vừa thấy Đào Vũ Nhi nhiệt tình quấn quít lấy Nhậm Thương Diêu, gã liền đau đầu.

Không chỉ Đào Phi Bạch, người Trầm Hương sơn trang cũng run rẩy tâm can, hoàn toàn bị vây trong trạng thái không dám lên tiếng.

Trong xe ngựa, bốn thị nữ vô cùng an tĩnh mà ngồi ở góc làm chuyện của mình, hồ ly trắng mắt tím cũng không dám nằm trên đùi chủ nhân nhà mình, an tĩnh mà ghé vào đệm mềm.

Chỉ có Nhậm Thương Diêu che mặt thần sắc tự nhiên nhất, đối với Đào Vũ Nhi luôn luôn dính ở bên người, y thủy chung áp dụng thái độ không thèm nhìn, thẳng đến khi Đào Vũ Nhi hỏi y muốn cùng cưỡi ngựa hay không.

Y nhìn về phía Đào Vũ Nhi. Bình tĩnh mà xem xét, bộ dạng Đào Vũ Nhi không sai, có hào sảng của nữ nhân giang hồ, cũng có kiều mỵ chỉ thuộc về nữ nhân.

Nhậm Thương Diêu cũng không chán ghét Đào Vũ Nhi ngay thẳng hoạt bát, nhưng cũng không có động tâm, thật lâu thật lâu trước kia, ánh mắt của y cũng chỉ chuyên chú ột người.

Cảm thụ được hàn khí nhè nhẹ tỏa ra từ xe ngựa, Nhậm Thương Diêu chậm rãi nhếch khóe môi.

Đào Vũ Nhi thấy Nhậm Thương Diêu nhìn nàng không nói lời nào, cho rằng y đáp ứng rồi, vui vẻ mà vươn tay về phía Nhậm Thương Diêu.

Tất cả mọi người nhìn chằm chằm tay Đào Vũ Nhi, người Trầm Hương sơn trang khẩn trương.

Hộ vệ trung thành và tận tâm nhậm, van cầu ngươi đừng làm phản nha!

Ở trước mắt bao người, Nhậm Thương Diêu vươn tay, lúc tay hai người sắp chạm đến......

Phanh!

Tất cả mọi người nghe được tiếng lật bàn phát ra từ bên trong xe ngựa cùng với tiếng xé gió không nên có.

Một mũi tên nhọn đột nhiên bắn về phía xe ngựa.

Nhậm Thương Diêu nhanh chóng phản ứng, chém ra một chưởng phóng tới hướng tên bắn ra, bên trong xe ngựa cũng quăng ra khối gỗ, nháy mắt đánh rơi mũi tên.

Người Trầm Hương sơn trang lập tức phản ứng, vây quanh xe ngựa.

Dường như là ngay sau đó, ba hắc y nhân từ trên phi xuống, một viên đá lớn từ triền núi lăn xuống, đối diện đỉnh xe ngựa.

“Chủ tử!” Nhậm Thương Diêu nhìn về phía xe ngựa.

Ba một tiếng, xe ngựa đột nhiên bị nổ tung, bốn thị nữ thân thủ lưu loát nhảy ra khỏi xe ngựa, trước khi rời đi Tử Tô còn không quên ôm hồ ly mập, cũng chỉ có Phàn Ngọc Hương vẫn đứng ở chính giữa xe ngựa, cong tay lại phát ra một đạo chỉ lực về phía cự thạch.

Đùng!

Viên đá to nháy mắt biến thành bột phấn nhỏ vụn, lách cách phân tán bốn phía Phàn Ngọc Hương, nhưng lại không dính lấy người nàng chút nào.

Hai tay Phàn Ngọc Hương bắt chéo phía sau, ngang nhiên đứng thẳng, tư thái ngạo nghễ khí phách khiếp người.

Vừa ra tay, làm cho thích khách tiến đến khiếp sợ trong lòng, động thủ lại không chút do dự, tập thể công kích Phàn Ngọc Hương.

Hộ vệ canh giữ bốn phía cử nâng đao ngăn trở thích khách, bảo vệ Phàn Ngọc Hương bên trong. Nhậm Thương Diêu nhảy lên xe ngựa, canh giữ bên cạnh Phàn Ngọc Hương.

Phàn Ngọc Hương mắt lạnh liếc y.

“Bầy thích khách này thật đúng là không có mắt, quấy rầy chuyện tốt của ngươi.” Nhìn Đào Vũ Nhi được Đào Phi Bạch bảo vệ sau người, Phàn Ngọc Hương hừ hừ, nhíu mày liếc Nhậm Thương Diêu, “Thế nào? Không đi cứu mỹ nhân sao?”

Nhậm Thương Diêu một mặt vô tội.

“Không phải ta đang cứu sao?” Nhậm Thương Diêu nói xong, chưởng phong đánh về phía mũi tên nhọn đang phóng tới.

Phàn Ngọc Hương thực khinh thường lời y nói.

“Ta cần ngươi cứu?” hai ngón tay Phàn Ngọc Hương nhẹ nhàng linh hoạt chắn mũi tên nhọn, lại phản thủ bắn ra, lập tức nghe được một tiếng khóc thét, con ngươi thị uy ngắm Nhậm Thương Diêu, ý tứ thực rõ, đừng quên võ công của y là nàng dạy!

Nhậm Thương Diêu đương nhiên hiểu thân thủ của mình không thể so với Phàn Ngọc Hương.

“Chủ tử võ nghệ cao cường, thiên hạ vô địch, ta đương nhiên so ra kém......” Y đột nhiên vươn tay điểm huyệt đạo nơi bả vai của Phàn Ngọc Hương.

Phàn Ngọc Hương muốn phòng bị đã không còn kịp rồi, hoặc là nàng chưa từng nghĩ tới việc nô của nàng sẽ đánh lén nàng, cho nên Nhậm Thương Diêu tới gần nàng không hề đề phòng, chờ nàng phản ứng lại, huyệt đạo đã bị điểm.

Nàng kinh ngạc trừng mắt nhìn Nhậm Thương Diêu, “Nhậm Thương Diêu, ngươi làm cái gì?!”

“Cứu mỹ nhân nha.” Nhậm Thương Diêu cười lưu manh, ôm eo Phàn Ngọc Hương, thô lỗ vác nàng lên vai.

“Nhậm Thương Diêu!” Phàn Ngọc Hương giận trừng mắt.

“Mau cởi bỏ huyệt đạo của ta! Các ngươi đang làm cái gì! Mau bắt tên thối tha này lại!” Nàng phẫn nộ rống to về phía hộ vệ.

Người Trầm Hương sơn trang cũng không rõ đây là tình hình gì, hình như trung khuyển Nhậm Thương Diêu làm phản sao?

Võ quản sự muốn tiến lên ngăn cản Nhậm Thương Diêu lại bị thích khách vây quanh.

“A Diêu, ngươi đang làm cái gì!” Võ quản sự vừa đánh trả vừa gào về phía Nhậm Thương Diêu.

Nhậm Thương Diêu không để ý, đặt Phàn Ngọc Hương lên lưng ngựa, đang chuẩn bị lên ngựa lại thấy hồ ly mập nhảy khỏi vòng ôm ấp của Tử Tô mà chạy tới.

Làm sao y có thể để cho con hồ ly chướng mắt chết tiệc này đuổi kịp, y đá cục đá trên đất bắn về phía hồ ly mập.

Hồ ly mập nhanh chóng né, ai dè một khối đá khác lại nhanh chóng bắn tới.

Ai kêu một tiếng, nó bị bắn té nhào, chỉ có thể trơ mắt nhìn Nhậm Thương Diêu bắt cóc chủ nhân nó đi rồi.
Chương Trước/11Chương Sau

Theo Dõi