Chương Trước/61Chương Sau

Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái!

Chương 11: Con Có Đồng Ý Lấy Nhật Anh Làm Chồng Không ?!

Tối hôm đó , trở về nhà , Cheer cứ trằn trọc mãi , nghĩ về những lời thằng Yan buột mồm nói hôm nay , bởi vì là lỡ lời nên chắc chắn không thể là giả được , cộng thêm vô số thái độ “ rất – là – lạ “ của hắn tỏ ra dạo gần đây khiến Cheer không thể ngừng nghi ngờ … “ Hay là hắn thích mình thật ?! Không được ! Tuyệt đối không được ! Vì mình thích … rồi ! “ . Suy nghĩ này vừa hiện ra trong đầu khiến mặt con Cheer nóng bừng lên vì ngượng . Bản thân nó tự ý thức được điều đó , nhưng lại không dám chấp nhận sự thật … vì nó không dám … không dám tiến xa hơn vào bất kì một mối quan hệ nào cả . Nó sợ , nếu như lỡ yêu một người con trai nào đó , lỡ cho họ cái quyền được phép làm cho mình bị tổn thương , thì sau này , nó sẽ phải sống và phụ thuộc vào tình cảm của người đó … Giống như những gì mà bố đã làm với mẹ nó vậy ! Nó thật sự sợ cái cảm giác ấy ! Vậy nên , nó càng không dám bắt đầu !

Đang hoang mang online mà không biết mình on để làm gì , nó lại chợt bừng tỉnh khi nhìn thấy nick thằng Chan online . Hắn không bao giờ để status , vậy nên nó càng không bao giờ biết được nội tâm tên trẻ con này nghĩ gì , lúc thì nguy hiểm , có những lúc lại rất đơn giản … Mà việc rắc rối nhất bây giờ là không biết lấy lý do gì để gọi hắn đây !!! Huhuhu ! Khó nghĩ quá đi mất ! Nhìn cái nick hiện lù lù ra trước mặt mà không biết viện cớ gì để pm cho nó hợp lý ! Thật là đáng xấu hổ ! Hu Hu Hu ! Cheer cứ dằn vặt mình cả tiếng đồng hồ như thế , rồi cuối cùng , nó cũng quyết định click vào cái nick kia và đánh động bằng một tiếng “ Buzz “ thật lớn ! .

……………..

Ở phía bên kia , khi mà tên ngốc đó cũng đang ngồi nhìn chằm chằm vào cái nick đang hiện sáng một cách lập lờ , vật vờ , như trêu ngươi sự nhẫn nại của hắn , thì đột nhiên , cái nick đó xuất hiện to đùng choán cả màn hình với chữ “ Buzz “ màu hồng được Cheer viết hẳn ra chứ không phải dùng hiệu ứng . Thằng Chan suýt thì phì cười , nhưng hắn lại giữ vẻ điềm tĩnh , hỏi lại một câu rất thản nhiên .

- Sao giờ này mới chịu pm ! Để on nick đã được một tiếng chưa ?! – Kẻ thắng đắc ý mở lời .

- Bận ! Sao ! Anh đợi tôi pm đấy à ! – Kẻ thua cứng đầu tìm lý do để mình được hơn phân .

- Không đợi thì sao ?! Chờ mãi không thấy pm ! Khó chịuuuuuu !!! – Quyết định không thèm lập lờ nữa , thằng Chan nói thật .

“Ôi trời ơi !!! Hắn đang nói cái gì thế ! Hắn đang đợi mình á ??! “ – Những suy nghĩ hoan hỉ trong đầu khiến con Cheer muốn đứng tim vì sung sướng . Cái tên chảnh chọe cành cao này mà cũng chịu xuống nước để nói ra mấy lời mất mặt này á ?! Thật đáng ngạc nhiên . Được ! Hắn đã mất mặt thì mình cũng mất mặt luôn !

- Vậy sao anh không pm tôi trước ? Đợi tôi làm gì ?

Phải đắn đo lắm Cheery mới viết ra được câu này , vậy mà , bên kia , hắn lại thản nhiên trả lời phũ phàng như thế này …

- Cho cô mất giá !

Không hiểu cái tên khùng này nghĩ gì mà dám nói với nó như thế này ! Thật tức chết mất thôi !!! Xấu hổ chết mất thôi ! Mất giá chết mất thôi ! Làm gì còn tí giá trị nào sau khi ăn phải quả đắng này cơ chứ !

- Anh là đồ ******** … – Cheer ngậm ngùi …

- Tưởng con gái thích con trai ******** ? – Thằng Chan vẫn tưng tửng trả lời trong sự ngạo mạn của kẻ thắng cuộc .

- Thích thế bao giờ :-

- Thế thích như nào ?!

À à à !!! Đứng trước câu hỏi này , Cheer lại quyết định lôi người thứ ba vào để tăng thêm phần kịch tính của câu chuyện .

- Thích như Yan ý ! – Bây giờ thì đến lượt nó lật ngược ván bài .

Nghe đến cái câu “ Như- Yan- ý” mà thằng Chan “ dồ-hết-cả-người ” , máu nóng từ đâu tự dưng dâng lên làm trái tim hắn đập loạn nhịp lộn xộn , không thể kiểm soát tình thế được nữa . Đang nói chuyện hai đứa mà tự dưng dám lôi cái thằng hàng xóm chết dẫm ấy vào ! Đấy là còn chưa tính đến việc hai đứa học cùng lớp , ngồi cùng bàn , hôm nào cũng nói chuyện với nhau . Ôi trời ơi ! Tức ơi là tức !!!

Càng nghĩ , thằng Yan lại càng lồng lộn cả người lên , nghĩ mãi không ra được câu trả lời , hắn đành nói thẳng .

- Sao lại thích nó ?!

- Có gì không đáng thích ? Yan tốt này , đẹp trai nữa , còn một chuyện rất tuyệt vời mà hôm nay cậu ý mới nói với tôi …

- Chuyện gì :-L ?? – Thằng Chan bắt đầu trả lời thực sự bực bội .

- Hi hi ! Cậu ý bảo sau này sẽ lấy tôi làm vợ , vì thấy tôi là một gái ngoan mẫu mực ! Buồn cười không ! Ha ha ! – Vừa nói , con Cheer vừa thấy ngượng mồm nhưng lại như mở cờ trong bụng .

“ Cái gì cơ ?! Lại còn lấy nhau á ?! Lại còn thấy buồn cười nữa cơ á ?! Vui lắm ý mà cười ! Hóa ra cô thích thằng đó lấy cô thế cơ à ???! Lại còn cười cợt nhả được như thế nữa cơ à ? Vậy nếu tôi lấy cô thì sao ! Hừ !!!! “ – Càng nghĩ , thằng Chan càng tức , hắn quyết định im lặng một lúc rất lâu , rồi liều mình đưa ra quyết định .

- Con có đồng ý lấy Nhật Anh làm chồng không ?!

Sau khi đọc xong dòng chat của thằng Chan , cái Cheer phải dừng hình vài phút , tim nó dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực , cả vùng mặt nóng ran lên vì ngượng , có cảm giác gì đó rộn ràng rung động rất muốn thoát ra bằng một từ :” Tôi đồng ý !!! “ nhưng vội bị chặn lại bởi lý trí của con bé. Nó không cho phép mình hành động vồ vập như thế . Cái gì thì cũng phải từ từ , cho dù nó có là đứa chủ động trong cuộc săn bắt này đi chăng nữa , thì cũng phải có lúc nhử mồi chứ . He he !

- Nhật Anh là thằng nào ? Tôi có quen nó không ? – Vừa viết , nó vừa đắc ý mỉm cười tự tin.

- Này ! Đừng giả vờ ! Con đã ăn cơm trước kẻng với nó rồi đó thôi! – Ở phía bên kia , thằng Chan cũng tủm tỉm cười như biết trước .

- Ăn bao giờ ! Sao con không nhớ !!

- Nó ăn con thì làm sao con nhớ được ! Ha ha !

- Sặc ! Nó dám ăn con à ! Vậy nó phải chịu trách nhiệm với con !

- Ừ ! Thì nó cũng đang muốn chịu trách nhiệm với con đây ! Con còn làm màu làm mè gì nữa ! Đồng ý luôn đi cho nóng !

- Này ! Tôi là đồ ăn à mà nóng với chả nguội !

- THẾ CÓ ĐỒNG Ý KHÔNG ! ÔNG RÚT LẠI LỜI BÂY GIỜ !!!

- Ờ ĐƯỢC RỒI ! TÔI ĐỒNG Ý !

- Ừ … thế ! Anh mới yêu chứ !

- Cút cha nhà anh đi ! Ai thèm anh yêu !

- Á à … em lại lệch sóng rồi !

- Ừ đấy thì sao???

- Thế thì cút !

- À được ! Cút thì cút ! Biến đi …

Nói xong , hai đứa lại hậm hực , thoát luôn cả nick …

Cãi nhau là vậy thôi , nhưng sau khi đã cùng đồng ý thì cả hai đứa nó đều ngầm mỉm cười …

……………..

Đêm nay vốn đã là một đêm khó ngủ , thêm một tin nhắn với nội dung vô cùng bất ngờ của thằng Chan lại càng khiến con bé thêm trằn trọc .

“ Cô ! Sáng mai , ở nhà đợi tôi sang đón !”

Đang hiu hiu vào giấc , lại nhận được tin nhắn này , chỉ nhìn thấy tên người gửi thôi cũng đủ khiến nó phải băn khoăn lắm rồi , đọc xong nội dung thì càng thêm rối bời hơn . Trời ơi ! Sức mạnh của người thứ ba , cám ơn Yan nha ! Xin lỗi vì đã mượn danh ông ! Ha ha ha ! Nó nằm đọc tin nhắn mà cười gập cả người như một con điên , rồi vội vàng chui tọt vào chăn , cuộn người như một con mèo lười trong đó , hí hửng mở máy ra rep lại tin nhắn . Mặc dù lòng rất là xốn xang , nhưng tin nhắn thì lại hoàn toàn cụt lủn .

“ Không ! Sáng mai tôi phải tập chạy ! “ – Nhắn xong , nó lại tự mỉm cười .

Cái gì cơ ? Từ chối phũ phàng như thế á ? Đã nghĩ cho kỹ chưa đấy ? Từ trước đến nay anh Chan này chưa phải cúi mình gạ gẫm ai như thế này đâu ! Chưa bao giờ phải bủn rủn chân tay , vắt óc suy nghĩ xem có nên gửi tin nhắn đi như thế này đâu đấy ! Thế mà cái con lùn chết tiệt này lại dám từ chối à ! Lòng tự trọng bị xúc phạm mạnh mẽ . Thằng Chan lại quyết định nhắn tin kiểu cộc lốc .

“ Lại chạy , suốt ngày chạy , chạy gì mà lắm thế ! Không sợ chân to à ! “

Á à ! Dám cao giọng với mình . Đã thế nó cũng chẳng cần xuống nước nữa , thích phũ là rũ luôn !

“ Ờ đấy ! Thích thế đấy ! Chân to đứng cho nó vững =]] ! Không khiến anh care !”

“ Cứ care đấy làm gì được nhau !”

“ Đồ điên ! Bại não ! Khùng ! Không thèm chấp ! “

“ Đồ chó … lại bắt đầu lệch sóng rồi đấy ! “

“ Anh bảo ai là chó ! Vả vỡ mồm bây giờ ! Đồ khốn ! “

Thấy câu chuyện bắt đầu đi vào ngõ cụt , thằng Chan cũng thừa biết về khoản cãi nhau thì con Cheer chẳng bao giờ chịu thua ai , thế là hắn lại đành giả vờ xuống nước .

“ Thôi mà … anh em mình quý nhau ! “

“ Cắn nhau ý ! Quý nhau cái nỗi gì ! “

“ Thế em muốn tôi cắn em thật à ! Lại đâyyyyy !”

“ Không ! Điên à ! Cút đi ! Thôi tôi ngủ đây ! Ngủ ngon nhé ! Trời lạnh rồi đấy ! Đắp chăn ấm vào nhé ! Đồ dở hơi ! “

“ Ờ ! Biết rồi ! Cám ơn ! Đồ hâm :-* “ …

Nhắn xong những tin này , cả Cheer lẫn Chan đều lăn ra cười khành khạch , bản thân chúng nó cũng không biết tại sao cứ nói chuyện là lại cãi nhau ỏm tỏi không biết giữ tự trọng cho bản thân và đối phương như thế này nữa . Nhưng rút cục không phải khi kết thúc vẫn là hòa bình hay sao ?! Hiểu được như thế là ổn rồi ! Cũng chằng mong gì hơn ở hai đứa dở hơi này nữa …

……………………..

Sáng hôm sau , y như rằng , bỏ ngoài tai mọi lời từ chối của cái Cheer , thằng Chan vẫn quyết định đứng đợi con bé ở đầu ngõ từ lúc sáu giờ sáng để trực chờ nó đi qua rồi chạy cùng .

Quả không ngoài dự đoán , chưa đến năm phút sau , tiếng thở hồng hộc cùng tiếng bước chân vang lên rầm rập đã vội vàng lao vút qua hắn , chỉ mải ngắm nhìn , suýt thì quên đi mất , Chan vội vàng chạy theo .

- Yà ! Đợi một chút ! Chạy chậm hơn một tí thì cô chết hay sao !!

Mặc dù có hơi bất ngờ vì thằng Chan vẫn cứng đầu cứng cổ đứng đợi ở đó , mặc dù có hơi happy vì được một thằng con trai chờ đợi , mặc dù có hơi muốn trả lời nhưng để đảm bảo cuộc kiểm tra sức khỏe này đạt được kết quả tốt nhất , nó không muốn phí “ hơi “ để trả lời tên ngốc nhàn rỗi này . Mặt Cheery vẫn tỉnh bơ chạy tiếp .

- Dám bơ mình ? Rất được ! Tưởng đây không đuổi kịp chắc !

Nghĩ vậy , thằng Chan liền hít một hơi dài rồi mắm môi mắm lợi chạy liền một mạch , chẳng đến hai phút đã đuổi kịp con bé , rồi bất thình lình , hắn chạy vụt qua , không quên tóm chặt lấy tay Cheery kéo đi một cách thích thú .

Bất ngờ bị nắm chặt tay , cái Cheer không khỏi giật mình , một cảm giác bần thần tê tái đột ngột chạy dài từ đầu các ngón tay lan tỏa xuyên suốt cơ thể nó , khiến cho cái Cheer muốn giẫy ra mà không được . Tim muốn ngừng đập luôn , khuôn mặt đang nhễ nhại mồ hôi bỗng đỏ bừng lên vì xấu hổ , nó vội vàng vung tay cố gắng thoát khỏi sự kìm *** của tên ngốc manh động đó !

- Yà ! Bỏ tay ra !

- Không buông ! – Giọng hắn vang lên chắc nịch .

- Tại sao ! – Giọng con Cheer xưng xỉa đáp lại .

Bỗng , chạy chậm hơn lại một chút , thằng Chan từ từ quay mặt sang phía con Cheer , không để tâm đến hai bên má nó đang nóng bừng lên trông thấy , hắn từ tốn trả lời để con Cheer không nghe sót được câu nào .

“ Bởi vì … nếu cô muốn … tôi sẽ cố gắng đuổi kịp cô … chỉ cần có thể đi chung trên một con đường … nhưng tuyệt đối … đừng bỏ tôi ở lại ! Được chứ ? “

Nghe xong câu nói này … thật sự … từng lời từng chữ đều như muốn đâm vào con tim đang nhảy nhót không ngừng của nó , tuyệt đối không nghe theo sự kiểm soát của con bé , bước chân của Cheer như muốn nhũn ra , nó chạy chậm dần lại từ lúc nào không biết . Rồi như phát hiện ra vẻ mặt của mình bây giờ trông thật đần độn , con Cheer đột ngột vung mạnh bàn tay ra , cuối cùng thì nó cũng thoát được sự ràng buộc của hắn , nó hét lên tức tối .

- Yà ! Anh gắn cái khỉ gì ở dưới lòng bàn tay thế hả ?

Đần mặt ra một lúc , thằng Chan nhăn nhó trả lời .

- Làm gì có cái gì ? Cô hâm à ?

- Không có ? Vậy tại sao tôi lại có cảm giác bị giật điện như thế !!! – Nó hét ầm lên không suy nghĩ .

- Giật điện … Cô cũng có cảm giác đó à ? – Lời nói vừa dứt ra , một suy nghĩ vẩn vơ bỗng lượn thoáng qua trong đầu hắn .

- Vậy … anh cũng cảm thấy thế à ?

- Ừm ! Mấy ngày hôm nay rồi … – Vừa nói , mặt hắn cũng vừa ửng dần lên , vì … sắp tìm được lời giải đáp … – Vậy có nghĩa là …

Hiểu được những gì thằng Chan sắp nói , Cheery lại càng thấy lo sợ , nó vội vàng gắt lên chặn họng thằng nhóc !

- Không cần phải nói ! Tôi hiểu rồi !

- Cô hiểu thật rồi ? – Nghĩ gì đó , mặt hắn lại ngây ra nhìn con Cheer một cách bối rối .

Nhìn kìa , nhìn cái mặt đần độn của hắn đang nhìn mình như mong chờ một câu trả lời xứng đáng kìa … Quên đi nhé ! Không có chuyện “ mì ăn liền “ dễ dàng như thế đâu nhé ! Còn lâu bà đây mới chịu chấp nhận chuyện này ! Nghĩ vậy , Cheer lại vội vàng phủ nhận .

- Không ! Không ! Tôi chẳng hiểu gì cả !

- Có thật không hiểu ? Vậy để tôi nói !

- Không cần nói !

- Nói cho cô hiểu mà !

- Thôi được ! TÔI HIỂU RỒI ! – Vừa dứt lời , con Cheer như gà mắc thóc , nó muốn cắm mặt xuống đất vì lỡ miệng luôn … Trời ơi ! Sao lại dễ dàng mắc bẫy của hắn như thế cơ chứ ! Cứ quay quay một vòng rồi lại lỡ lời thốt ra câu trả lời mà hắn mong muốn là thế nào ! Thật tức muốn chết !

Đang điên cả đầu , không biết giấu mặt vào đâu cho đỡ xấu hổ , thì bỗng nhiên , cảnh tượng xảy ra trước mặt khiến Cheer quên đi tất cả đang diễn ra trước đó – Ben và Mie đang cùng bước xuống trên một tuyến xe bus – Uồi ! Hóa ra hôm nào cũng tình cảm như thế này sao ? Nhà thằng Ben thì ở tận đầu bên kia của thành phố , còn nhà Mie thì tất nhiên là ở phía ngược lại . Thế mà , hôm nào cũng chịu khó đi xe bus từ nhà mình sang nhà Mie , chờ nó đi học rồi cùng quay ngược lại trường như thế này á ? Bất ngờ kinh khủng !

Sự kiện này đáng được lưu lại trong bộ nhớ , để rồi tí nữa lên lớp sẽ lấy ra làm thứ xỉa xói thằng Ben . Nghĩ vậy , con Cheer lại thầm tủm tỉm cười , nhưng chợt nhớ ra , bây giờ , không phải bản thân nó và Chan cũng đang ở trong tình huống rất dễ bị hiểu nhầm hay sao ? Cũng đi gần đến trường tới nơi rồi , lúc này mà để cho Ben hay Mie vô tình nhìn thấy thì đúng là khó giải thích . Lưỡng lự một hồi , Cheer vội vàng đẩy tuột Chan vào trong con ngõ gần đấy , trốn tránh tầm nhìn của Ben và Mie , đợi cho chúng đi khuất rồi mới chịu buông thằng Chan ra .

Không thể hiểu nổi trước hành động kỳ quặc của con bé , Chan càu nhàu .

- Cô làm cái trò gì đấy ! Tôi không phải loại tùy tiện như vậy đâu nha !

- Điên à ! Anh không thấy hai đứa kia vừa đi qua à !

- Thấy ! Thì làm sao ?

- Tôi sợ chúng nó nhìn thấy sẽ hiểu lầm …

- Có gì mà hiểu lầm …

- Thì không có gì mới sợ bị hiểu lầm !

Con Cheer vừa dứt lời , thằng Chan lại đột ngột nắm chặt lấy tay nó , đẩy mạnh con bé áp chặt vào tường , nhìn nó cười nham hiểm .

- Ai dám bảo là không có gì ?

Dám trêu mình , tưởng dùng ánh mắt nguy hiểm ấy thì có thể mê hoặc được tôi sao ! Quá coi thường nhau rồi đó ! Vừa nghĩ vừa cười khẩy trong lòng , nó vội vàng giơ chân lên , đạp mạnh vào “ cậu bé “ của thằng Chan , rồi nhanh chóng thoát ra khỏi vòng tay quỷ quái của hắn , chạy biến đi trong sự đắc ý … để lại thằng bé một mình ôm “ chân “ đau đớn quằn quại vì hành động ngu ngốc của mình …
Chương Trước/61Chương Sau

Theo Dõi