Chương Trước/61Chương Sau

Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái!

Chương 13: Thà Bị Ế Chứ Quyết Không Làm Kẻ Thay Thế !

“ Á à ! Cuối cùng thì cũng chịu buzz mình rồi cơ à ? Hôm qua buzz , hôm nay cũng buzz , đã định không thèm quan tâm rồi cơ mà ! Cái tên của nợ này ! “ . Cheer lạnh lùng trả lời .

- Sao ?

- Sao gì ? Sao không pm tôi ?

- Sao tôi phải pm anh ?

- Hỏi làm gì ? Bình thường cô vẫn làm thế cơ mà ?

- Thì bắt đầu từ bây giờ sẽ không làm thế nữa .

“ Cái gì cơ ? Bắt đầu từ bây giờ sẽ không làm thế nữa á ? Con nhỏ này điên à ? Thấy ông đây hạ mình thì lại định nhảy từ đằng chân lên đằng đầu à ! Tức quá ! Không được ! “ … Hắn lại đành … cúi mình hỏi thêm câu nữa .

- Tại sao lại như thế ?

- Vì tôi chán rồi !

Viết ra những câu này , thực ra Cheer cũng do dự lắm chứ , tay nó đã không dưới một lần viết ra rồi lại rụt vào , xóa hết đi , nhưng cuối cùng cũng quyết định bấm nút send , Cheer thà để mình bị ế chứ quyết không làm kẻ thay thế ! Right ???

Thế nhưng nó đâu có biết , câu nói này đã khiến Chan phải giật thót tim . Hắn bắt đầu cảm nhận được sự chơi vơi và mất mát . Chòng chành giữa hai sự lựa chọn “ Chán à ? Chán thì thôi “ và “ Chán à ? Chán thì lại phải làm cho vui !” … cuối cùng hắn vẫn quyết định … cúi mình chọn đáp án thứ hai . Rặn ra một câu chuyện rất là tầm thường để níu giữ con bé .

- Chán à ? Vậy chơi trò chơi không ? Tôi biết một trò này vui lắm !

- Trò gì ? – “ Nhạt nhẽo ! “ Cheer thầm cười khẩy trong lòng .

- Chơi trò tỉ thí , ai thắng người ấy sẽ được sở hữu thứ quý giá nhất trên người của người kia . – Viết xong câu này , thằng Chan thật muốn cắm mặt vào bàn phím vì xấu hổ .

“ Sặc !!! Anh ta bị điên à ? Có suy nghĩ trước khi nói không đấy ! Tôi chết mất ! Sao lại quen một kẻ dở hơi bệnh tật như thế này “ … Cheer thầm nghĩ trong đau khổ , nhưng nó vẫn cố dằn lòng chat tiếp .

- Hừm , trò gì đấy ? Nghe có vẻ không an toàn … Được rồi ! Nói luật đi . Sao phải xoắn !

“ Hê hê ! Con cá rơi vào bẫy rồi ! Vui quá ! Ố là la ! “ – Thằng Chan vừa nghĩ , hắn lại vừa cười thầm trong đầu rồi tiếp tục giăng lưới .

- Luật chơi của trò này sẽ là … “ Đo chiều caooooo “ =]]]]

- Cái gì cơ ? Khôngggggggggggg ! Tôi không chơiiiiii ! Anh bị điên à !!! Đồ ăn gian !!!

- Ăn gian gì ? Vừa kêu sao phải xoắn cơ mà !

- Hừm ! Không được ! Anh ra luật vậy tôi cũng phải được ra luật chứ !

- Được rồi ! Thế thì ra đi !

- Đo xem ai béo hơn , ha ha !! – Cái này thì con Cheer tự tin là mình thắng chắc . Thế nhưng , im lặng một hồi , nó lại nhận được đáp án bất ngờ từ phía thằng Chan .

- Tốt thôi ! Nhưng phải cởi áo ra để xem thịt ai dầy hơn =]]]]]]]]]] – Vừa nói , thằng Chan vừa muốn cười gục xuống mặt bàn .

- Không được !!!!!! Chơi cái ấy vô lý quá ! Thôi được rồi ! Bỏ , bỏ đi ! Đo xem tóc ai dài hơn ! Nhé ! – Con Cheer cố vớt vát chút sĩ diện dành cho mình .

- Không ! Cái ý phi lý quá ! Không chơi được !

- Sao lại phi lý ! Thế anh bảo đo chiều cao ! Cũng phi lý !

- Sao lại phi lý =]]]]

- Còn phải hỏi !!!! Đồ khốn này =]]]] !!

- À ! Được rồi ! Thích trò liên quan đến tóc chứ gì ?

- Hả … Định làm gì ?

- Thích không đã ?

- Ừ … ( Nghe có vẻ không an toàn rồi ) …

- Nhớ đấy ! Thề đi !

- Rồi… tôi thề … – Con Cheer bắt đầu lúng túng , nó ngửi thấy nồng nặc toàn mùi nguy hiểm .

- Rồi ! Bây giờ , thi xem đứa nào cạo đầu nhẵn hơn , đứa đấy thắng =]]]]]] !!!

- AAAAAAA…. Chó này !!! Không chơi nữa ! Đồ khốn ! Toàn lừa mình ! Ghét rồi ! Out đây !

- Ơ ơ… không chơi được lại trốn à ? Bẩn thế !

- Bẩn gì !

- Chơi quá bẩn !

- Anh tệ lắm !

- Em cũng tệ !

- … – Lại bắt đầu thế rồi , thế là lại nói chuyện bình thường với nhau được là sao … Đến lúc này nó mới phát hiện ra là mình đã “ sập bẫy “ ! Con Cheer quyết định im lặng không nói nữa .

Thấy Cheer im lặng một lúc , Chan đành đánh liều pm .

- Được rồi ! Tôi tệ ! Đưa tôi số điện thoại của cô đi !

- Số mấy =]]]

- Không phải làm trò ! Đưa đây !

- Để làm gì ?

- Chủ nhật tuần sau , party Halloween , tôi muốn cô đi cùng tôi .

- Tại sao tôi phải đi cùng anh ! – Con Cheer hí hửng .

- Vì … địa điểm tổ chức Halloween được chuyển sang một trường đại học ở ngoại thành , mà muốn đến được đó thì phải đi qua một bãi tha ma …

- Sặc ! Bãi tha ma à o.O!

- Sao ?! Cô sợ ma à ?

- Hơ… không ! Tôi không sợ ! – Nói dối …

- Tốt rồi ! Thế đi cùng tôi , cô sẽ bảo vệ tôi , vì tôi sợ ma ! – Sao lại có loại con trai thật thà trơ tráo như thế này được nhờ ?!

- Quên đi ! Còn lâu ! Đồ dở hơi ! – Ăn phải quả dưa bở , con Cheer lại càng tức tối .

- Không quên đâu ! Anh nhớ em mà ! – Thằng Chan lại bắt đầu cợt nhả .

- Cút đi ! Có yêu nhau đâu mà nhớ ! – Nó hậm hực trả lời .

- Yêu mà ! Anh em mình quý nhau ! Cho tôi số điện thoại đê !!!

- Không cho ! Ăn cơm đây ! Cút đi !

Nói rồi , không cần biết thằng Chan sẽ trả lời ra sao , cái Cheer out nick luôn , càng để lâu càng lằng nhằng khó dứt ! Số nó đúng là khốn khổ !!!

……………….

Ngồi ăn cơm , con Cheer lại thầm mỉm cười hí hửng vì vừa cho thằng Chan được một bài học . Phải cho hắn nếm mùi thất bại một lần cho biết chứ ! Cứ xin là được ngay á ?! Còn lâu đi …

Cho thì Cheer sẽ cho , nhưng phải cho kiểu của Cheer !

………………………….

Sáng hôm sau , nhân lúc Chan đang không ở cạnh Yon , con Cheer liền cài cái Hummie tiến lại gần hắn , giả vờ hỏi han bắt chuyện và mượn điện thoại một chút . Rút cục , cái điện thoại lại rơi về tay Cheer , nhanh chóng bấm số tìm tên thằng Chan , nhưng tìm mãi chẳng thấy , rút cục Cheer lại phải tự mò , và đáp án khả thi nhất có lẽ là :” Thằng Bất Nhân “ … cái tên nổi bật trong danh bạ của thằng Yon . Vội vàng lưu lại số vào máy mình , Cheer chỉ lưu đúng một chữ C cho an toàn , phòng sau này có người phát hiện . Trả lại máy cho Yon , Cheer hí hứng chờ đến chiều mới nháy thử vào số đó .

……….

Xế chiều , trường cho về sớm để mọi người chuẩn bị cho buổi party tối nay , vừa bước ra khỏi lớp , đi được mấy bước với tụi bạn , đã thấy Chan đợi sẵn ở cổng trường , Cheer chỉ vừa bước qua , hắn đã vội tóm lấy tay , cúi mặt xuống ngượng ngùng đằng hắng … Cheer biết thừa , nhưng nó vẫn giả vờ không hiểu , mặt tỉnh bơ gạt tay ra rồi thầm cười tủm tỉm . Mãi cho đến khi về nhà , chuẩn bị đi , hai đứa online thằng Chan mới vội buzz .

- Này cô kia ! Thế có đi với tôi không ?!

- Ờ ! Tất nhiên !

- Thế sao còn …

- Rồi , chờ tí ! Cứ từ từ !

- Giờ này rồi còn từ từ gì nữa ! Cò quay thế !

Thằng Chan càng sốt ruột , con Cheer càng buồn cười , nó bắt đầu lấy máy ra , bấm thử số của “ Thằng Bất Nhân “ rồi nháy thử , dòng nhạc chờ reo lên trong vài giây ngắn ngủi co bóp sự hồi hộp của Cheer rồi vội vàng kết thúc , thay vào đó là giọng Chan vang lên khó chịu :” A lô ?…“

Xác nhận được giọng nói , Cheer vội vàng cúp máy , ôm bụng cười sằng sặc . Nó lại quay ra chat với thằng Chan .

- Thế nào rồi ?

- Thế nào là thế nào ? – Vẫn còn đang bực về cái đứa điên vừa nháy xong đã dập máy , Chan bực tức trả lời .

- Thế anh không vừa nhận được cuộc gọi nào à ?

Ngồi đần người ra một lúc , rồi Chan lại thản nhiên trả lời .

- À … Chắc là thằng Yon điên ! Tự dưng nháy máy chả hiểu có chuyện gì ! Bực mình ! Thế cho số đi !

- Cho rồi còn gì ? – Vừa nói , con Cheer vừa ôm mặt cười sung sướng .

- Cho bao giờ ?

- Vừa xong ! – Nó nhăn mặt cười , Chan ngu không thể tả được !

Đần người ra thêm một lúc nữa , thằng Chan mới tá hỏa , nhìn vào số điện thoại vừa gọi xong , thằng Chan như phát điên vì bị chơi khăm , hắn gào ầm lên trong những dòng chat .

- Aaaaaaaaaa !!! Sao lại như thế ?!! Sao cô lại có được số của tôi !!! Từ bao giờ thế ?!! Cô là con ma à >”

- Ko cần biết ! Có rồi nhé ! Lưu đi !

- Che Lùn ! Ok ?

- Anh em mình lại không quý nhau rồi … – Cheer giả vờ đùa .

- Quý nhau lắm mới gọi là Che Lùn đấy ! Rightttt ???

- Thế tôi lưu anh là “ Chan Chó “ nhé ?

- Sặc ! Đồ súc vật này ! Muốn chết à ?

- Bảo ai là súc vật ? Được rồi ! Đã thế lưu là “ Chó ghẻ đầu ! “

- AAAAAAAAAAAAAAAAA !!! Chó ghẻ đầu !! Đồ khốn !!!

- Ờ ! Cứ ngồi đấy mà **** đi ! Tí nữa tôi đi với thằng khác !

- Thằng nào !!!

- Thằng Yannnnn ! Ờ !!!

- Không được ! Ở im đấy ! Tí sang đón ! Đồ chó !

- Thêm một câu chó nữa … tí nữa ăn vả đấy !

- Xời ! Cho luôn ! Nhé ! Nàng nào dám …

- Rồi chàng xem !!!

Vừa chat , nó vừa cười rũ rượi , rồi nhìn vào đồng hồ … Thôi chết ! Gần tới giờ xuất phát đến nơi rồi ! Cheer vội vàng out nick và ngồi vào bàn make up , chuẩn bị cho công cuộc biến hình của mình …

………………….

Sáu giờ ba mươi phút , bàn trang điểm của nó rung lên rầm rầm vì chuông báo tin nhắn …

“ Đến rồi nhé ! “

Đặt cây mascara xuống , con Cheer hậm hực nhắn lại .

“ Nhanh thế ! Đợi tí ! “

“ Thôi … Tí của nàng dài lắm … Ta không đợi được đâu ! Xuống luôn đi ! Anh em đang đợi “

“ Ba mươi phút ! “ – Con Cheer cò quay .

“ Tin ông lên phá cửa bây giờ không ? “

“ Muốn giữ răng miệng chắc khỏe thì hãy ăn nói cho cẩn thận !” – Vừa nhắn , nó vừa cười khùng khục vì trêu được thằng Chan.

“ À cứng ! Được rồi ! Vậy để tôi vào nhà chào mẹ ^^!”

“ Thôi được rồi ! 5 phút ! Xuống ngay đây ! “

……..

“ Đồ chết dẫm … “ Cheery lầm bầm …

…………………….

Vừa xuống đến nơi , nó đã thấy cả đám con trai – không – chỉ – riêng – mình – thằng – Chan đang đứng chờ mình ở trước cửa nhà , cái Cheer há hốc mồm , rồi lôi tuột thằng Chan ra một góc , càu nhàu .

- Cái gì đây ?

- Anh em trong band ! – Chan trả lời tỉnh bơ .

- Thế này mà gọi là đi riêng à ? – Nó khẽ chau mày .

Nghe Cheer hỏi , thằng Chan bỗng ngớ người ra một lúc , rồi bụm miệng cười thích thú .

- À … tức là thích đi riêng với tôi thôi chứ gì ?

Bị Chan bắn trúng tim đen làm nó nát toác ra như một trái dưa bở , Cheery xấu hổ , nó gào ầm lên .

- Quên đi !!!

……………………………………..

Lững thững đi đằng sau cái Cheer , nhìn theo dáng vẻ hậm hực của con bé , thằng Chan cứ nhìn mãi , thấy hôm nay nó mặc váy ngắn , đầu đội một cái bờm tai thỏ , nhìn cũng đáng yêu phết ! He he !

……………….

Ra đường lớn , cả hội cùng bắt taxi , chia làm hai tốp rồi phân chia cùng đi . Cheer vốn định chờ cho mọi người lên hết , rồi rình xem thằng Chan định lên xe nào , nó sẽ … chọn chiếc xe còn lại ! Thế mà … còn chưa kịp chọn lựa gì … đã bị Chan tóm lấy tay , kéo tuột vào ngồi bên cạnh hắn , mặc cho con bé ú ớ chưa hết câu …

- Làm cái trò gì đấy !

- Sao ! Không thích à ?

- Ờ ! Ngồi cạnh quái vật ! Thích làm sao được !

- Không thích thật ?

- Lại còn phải hỏi !

- Thế xuống xe ! – Thằng Chan nói thản nhiên .

Con Cheer dừng hình trong giây lát , định nhào xuống nhưng lại bị thằng Chan tóm tay giữ lại .

- Điên à ! Giờ mà xuống vậy chút nữa ai bảo vệ tôi ?

- ******** này … – Nói câu nào là muốn tức hộc máu câu đấy ! Rốt cuộc lưỡi thằng ôn này phải được ngâm bao nhiêu thuốc độc đây ???

………………………………..

Mang tiếng là ngồi bên cạnh người – mình – thích , nhưng không khí vô cùng nặng nề , suốt cả buổi , Cheer không thèm nói chuyện với Chan câu nào , mà thằng Chan thì cũng chả thèm bắt chuyện , hắn cứ ngồi mỉm cười một mình khúc kha khúc khích khiến cái Cheer chỉ thấy khó chịu .

Phải mãi một lúc sau , hắn mới đột nhiên mở lời .

- Được đấy !

- Đồ điên … – Cheery khẽ lườm , nó lầm bầm không thành tiếng . Nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ thông cảm đối với một bệnh nhân mang triệu chứng tâm thần .

- Dám qua mặt tôi ! Rất tốt đấy !

Nghe xong câu này , Cheery dừng hình luôn , nó đờ đẫn quay sang bên cạnh , nở một nụ cười đau khổ , khóe mắt nhếch lên còn đôi môi chỉ muốn trùng xuống , trông vô cùng thảm hại …

- Cái … gì … gì chứ !!!

Đúng lúc đó , giọng thằng Yon lại vang lên tiếp thêm nguồn năng lượng cho Chan .

- Dám lợi dụng cả tôi ! Rất được !

“ Chết mất thôi ! Tôi chết mất thôi ! Sao bọn chúng lại biết ! “ – Ngồi trong xe , Cheery lầm bầm xong đau khổ , lúc này nó chỉ muốn nhảy nhào xuống xe hoặc chui tọt vào cốp , nằm im cho đỡ ngượng !

………………….

Thấy con Cheer ngồi im như thóc , thằng Chan lại tủm tỉm mỉm cười một mình , trông rất đắc ý ! Cứ như thế được 30 phút , cuối cùng cũng gần đến bãi tha ma , đầu thằng Chan bỗng nảy lên một ý tưởng kinh điển , hắn ngồi im , mặt bỗng lạnh đi , ôn tồn nói .

- Anh ơi ! Đi chậm thôi ! Ngày trước em từng bị tai nạn chết ở đoạn phía trước đấy !

Nói xong , thằng Chan còn tặng cho anh lái xe một nụ cười vô cùng đáng sợ , ánh mắt thất thần nhưng khóe miệng thì dần nhếch lên chậm rãi … Nhìn vào tấm gương phản chiếu phía trước , mặt anh lái xe tái mét , miệng liên tục hỏi .

- Cái gì cơ ?!! Cậu nói cái gì cơ ??!!!

Không biết tự bao giờ , thằng Yon và Cheery cũng luyện được phép “ thần giao cách cảm “ mà đột nhiên cũng ngồi im , khuôn mặt tự nhiên biến sắc , thất thần giống hệt thằng Chan khiến anh lái xe mặt tái mét , cố gắng chịu đựng thêm một đoạn nữa thì đuổi hết chúng nó xuống xe với lí do không đi được vào ngõ .

Xuống xe , cả bọn phá lên cười ! Rút cục thì chúng nó cũng phải tự mình đi bộ qua bãi tha ma để tiến vào ngôi trường quỷ quái nằm ở tít sâu phía bên trong kia ! Địa điểm được chọn lựa thực sự hợp với ngày Halloween lắm đấy chứ !
Chương Trước/61Chương Sau

Theo Dõi