Chương Trước/61Chương Sau

Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái!

Chương 28: Thác Loạn

Sau khi lén tìm gặp và kể lại đầu đuôi câu chuyện vốn vẫn được giữ kín cho Mie , con bé quyết định theo Cheer đến gặp Ryan để trở về nhà . Không muốn vì mình mà Ben phải gặp thêm bất kỳ một rắc rối nào nữa …

Nhưng , rút cục thì …

4 giờ chiều , đúng như giờ hẹn , Ben có mặt ở trước cửa hàng cùng một đám anh chị khác mà nó quen biết , vác theo đủ thứ vũ khí mà chúng nó nghĩ rằng như thế là đã đủ để “ dọa nạt “ Ryan …

Nhưng không ngờ , hắn lại không thèm ra mặt .

Một cuộc điện thoại được gọi đến , Ben hất hàm hỏi .

- Sao còn chưa ra ? Hay là sợ rồi !

- Về đi thằng nhãi ! Chuyện giải quyết xong rồi ! – Ryan cười khẩy . Hắn nói bằng giọng đắc ý .

- Đã làm cái *** gì đâu mà giải quyết xong ! Mày điên à !

- Nghe cho kỹ nhé ! – Không thèm nói nhiều , Ryan liền đưa máy sang cho Mie để tiếp tục câu chuyện .

- Anh à …

- Mie ? Em đang ở đâu đấy ? Sao lại …

- Em phải về nhà thôi ! Như thế này thì không được đâu !

- Em nói thế là sao ! Sao lại về nhà ! Như thế nào là không được ! Em đang nói cái quái gì thế !

- Em không thể để gia đình thất vọng về em hơn được nữa ! Em xin lỗi ! Ba tháng nữa em sẽ bay sang Mỹ ở với bác . Chúc anh tìm được người mới tốt hơn em !

Nói rồi , không để cho Ben níu kéo hơn nữa ! Mie vội vàng cúp máy , cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh để không òa khóc trước khi nói lời từ biệt cuối cùng với hắn … Nhưng ở đầu dây bên kia , đã có một kẻ đang chết lặng đến nỗi không tài nào ngăn nổi nước mắt được nữa …

Hắn trở về nhà , tự nhốt mình trong phòng với những tổn thương không tài nào cứu chữa nổi …

Tự mặc định rằng tất cả những chuyện xảy ra với Mie đều là do mình gây ra… càng nghĩ… hắn càng chỉ biết vùi mình sâu hơn vào trong bóng tối …

Nằm co quắp trên chiếc giường lạnh lẽo , khép chặt hai hàng mi đang đẫm đầy mệt mỏi … Một vài sợi lạnh chạy sượt qua thái dương , mặt gối mà hắn đang nằm bỗng dưng thấm ướt …

……………

Bắt đầu từ tuần sau là bước vào kì thi kết thúc học kì một dành cho cả trường , đặc biệt khối 12 còn phải thi kiểm tra chất lượng mỗi tuần một lần để xét duyệt khả năng thi tốt nghiệp của học sinh . Vậy mà Ben cứ nghỉ mãi , chỉ một vài buổi ủ rũ đi học trong trạng thái bọng mắt thâm quầng , ngồi làm bài mà cứ ngáp ngắn ngáp dài khiến con Cheer lo phát sốt .

Một ngày vô tình đến nhà Ben chơi , nó gần như chết đứng khi thấy Ben nằm gục trong bồn tắm , xung quanh toàn là những thuốc an thần vương *** tung tóe …

Điên rồi ! Điên thật rồi ! Sao có thể vì một đứa con gái mà ra nông nỗi này …

Thật đúng là một kẻ lụy tình thảm hại …

Nhưng dù có nói sao thì Ben cũng không nghe … Cứ như thế này… Hắn kiệt sức mà chết mất thôi …

Càng nghĩ , Cheer lại càng thấy đau lòng …

Dẫu sao trong chuyện này , dường như một phần trách nhiệm to lớn cũng từ nó mà ra . Bởi vậy nên con bé lại càng tự quy cho mình cái quyền phải gánh vác . Các bài kiểm tra chất lượng trên lớp , nó đều chuẩn bị sẵn hai tờ giấy và cố gắng làm nhanh gấp đôi để kịp nộp bài cho cả thằng Ben .

Tuy nhiên …

“ Hôm nay kiểm tra Toán “ – Cheer thở dài .

“ Ừm … Mày làm được không ? ” – Ben ngáp ngắn ngáp dài .

“ Được ! “ – Nó trả lời tỉnh bơ .

“ Được khoảng bao nhiêu điểm ?” – Mắt thằng Ben bỗng sáng rực lên .

“ Trên một … dưới năm “ – Cheer cười nhăn nhở .

“ ********* … được của mày đấy hả ! “ – Nụ cười trên môi hắn bỗng dưng cứng ngắc .

“ Tổ xư mày ! Ăn mày còn đòi xôi gấc à ! Méo liệt dương là được rồi ! “

” Ừ thì… biết thế … nhưng mà cũng phải thế nào chứ … “ – Hắn cười méo mó …

“ Còn muốn thế nào nữa ? Nói nhiều lần sau méo làm cho mày nữa ! “

“ Thôi mà ! Méo nói nữa đâu ! Con lùn này ! “ – Vừa nói , nó vừa quàng tay qua đầu rồi ôm ghì lấy cổ con Cheer , kéo xuống cười khành khạch …

…………………

Mấy ngày sau đi làm , mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường . Mặc dù trong lòng luôn lo sợ , nhưng rút cục lão Tuấn lại chẳng có động tĩnh gì , Ryan thì lại càng không , còn ông Huy thì tuyệt nhiên không bao giờ nhắc lại chuyện cũ . Chà ! Đúng là công tư phân minh ! Dù sao cũng tốt !

Vậy nên sau mấy ngày khép nép , nó lại tiếp tục lấy lại tinh thần , tung tăng làm việc một cách hăng hái khiến cho ai nhìn cũng đều thấy vui mắt .

- Mai này ! Tối nay ở lại sinh nhật quán không ?

- Hở ! Tối nay sinh nhật quán hả chị ?

- Ơ … thế mày không biết à ! Hết giờ thì ở lại ăn uống rồi đi hát mà ! Đi được không ?

- Huhm… chị để em nghĩ đã …

- Thôiiiii !!! Nghĩ ngợi cái gì nữa ! Lung linh là lên luôn !!!

………………………..

- Mai… anh mời em ! – Đặt một cốc vodka to ụ xuống trước mặt nó , lão Tuấn mỉm cười nâng chén mời anh em !

- Dạ … nhiều thế này ạ … – Con bé ái ngại cầm cốc xoay xoay chần chừ suy nghĩ …

- Thế này đã là gì mà nhiều ! – Nói rồi ! Bà Vy liền giật phăng cốc rượu trong tay nó , đưa lên làm một hơi uống hết sạch . Đám con trai trố mắt nhìn rồi vỗ tay rầm rầm ủng hộ . Những tưởng đã có Vy cứu giá là qua cơn hoạn nạn , ai ngờ … Lão Tuấn lại tiếp tục dồn nó vào thế khó …

- Mai … đến lượt em ! Chẳng nhẽ em lại không được bằng cái Vy à ? Anh chẳng tin đâu ! – Vừa nói , lão vừa nháy mắt cười … làm con bé cũng phải đón cốc cười theo đau khổ …

- Huhu… Không bằng cũng được ạ …

- Không bằng cũng phải uống ! Chẳng nhẽ em lại không nể mặt anh Ryan à ! – Vừa nói , lão lại vừa đánh mắt qua nhìn tên chủ xị đang lặng lẽ trầm ngâm theo dõi mọi chuyện xung quanh , không hề háo hứng như bất kì ai khác .

- Dạ vâng … – Sau một hồi từ chối đẩy đưa mãi , cuối cùng nó cũng đành phải nể mặt sếp , giả vờ đưa cốc rượu lên uống , rồi tranh thủ lúc không có người để ý , lại nhanh tay nhấc cốc coca đặt sẵn cạnh đó lên , trút vào òng ọc … He he ! Đúng là có bị đưa vào thế thì người ta mới nghĩ được thêm nhiều kế !

Buổi ăn uống tiệc tùng kết thúc là khi mặt ai nấy đều đã hâm hấp đỏ , chỉ có mình con Cheer là vẫn tỉnh rụi vì từ đầu đến cuối , ngoài việc chỉ nhấm nháp chút rượu thì bụng nó đã căng phình toàn những là chân gà nướng rồi …

……….

- Lên phòng VIP hát đê ! – Một sáng kiến được nảy ra , thế là tất cả mọi người đều ầm ầm nổ theo . Những kẻ bợm rượu bắt đầu hò hét kéo nhau lên tầng 5 đập phá . Ánh đèn flash giật liên hồi hòa với tiếng nhạc xập xình làm con Cheer chóng hết cả mặt . Đang định lôi điện thoại ra thông báo cho mẹ về việc hôm nay sẽ về muộn thì lại phát hiện ra cái màn hình đã đen ngòm . Chán nản nhét lại điện thoại vào túi trái , nó quyết định mặc kệ , thôi thì phiêu luôn !

Hòa mình vào những tiếng nhạc dance nổi lên như muốn nã đến rung cả màng nhĩ , nhịp tim yếu ớt của nó đã bắt đầu đập bùm bụp theo những tiếng bass dồn dập đến đau đầu . Mọi người mời bia liên tục , thôi thì cũng chẳng ngại từ chối . Mời là tiếp , rút cục không biết cuối cùng nó đã uống hết bao nhiêu chai mà đầu óc quay cuồng đến thế , những tiếng hò hét vang lên liên tục , những tiếng cười sằng sặc nắc nẻ , những cơ thể trần trụi của bọn con trai bắt đầu được để lộ ra … Mở hàng là anh giám sát … Ủ uôi … Đúng là dân tập thể hình có khác ! Ngực căng , bắp tay to , cơ xô siêu chuẩn … cứ phải gọi là so hottttt !!!

Mặc kệ cho nguy cơ đụng chạm cơ thể của một số con cáo già đã chầu chực trước đó , nó vẫn nhẹ nhàng tránh né , uống và say không có nghĩa là để mình bay mất người ! Ok !

- Đùa ! Nhìn mặt chị dâm quá đấy ! – Ngắm nhìn khuôn mặt vô cùng phê pha của bà Vy trong cơn say , con Cheer khẽ chau mày cười .

- Mặt mày thì không dâm đấy ! Ha ha ! – Vừa nói , bà Vy vừa cười đến lạc cả giọng , rồi lại tiếp tục hòa vào đám đông , miệng không ngừng hò hét – Lênnnnnn !!!!

Lặng ngồi ngắm nhìn mọi người đang hăng say trong cơn thác loạn , con Cheer lại tự ném mình vào một góc khuất trong căn phòng , thoát ly khỏi thế sự , tạm thời nghỉ ngơi … cho đến khi … một giọng nói quen thuộc lại vang lên .

- Khát không Mai ! Uống cái này cho đỡ nóng ruột này ! – Vừa nói , thằng Trường trưởng ban lễ tân vừa đưa cốc coca lên miệng nó , dường như cố tình dốc cho nó uống cạn đến những giọt cuối cùng mà con bé không nhận ra …Cho đến khi … những hạt cặn ở dưới đáy cốc vẫn chưa được hòa tan đã bắt đầu cộm lên trên đầu lưỡi khiến cho Cheer giật mình đứng phắt dậy . Vô cùng hoảng hốt , nó cứ ngậm chặt nguyên miệng như thế , tuyệt đối không để lộ thái độ , vội vàng chạy ngay vào phòng vệ sinh , nôn lấy nôn để .

“ Khốn kiếp ! Dám cho mình uống thuốc à ! Thằng chó này ! Không biết đứa ******** nào bày ra trò này ! Mẹ kiếp ! “ – Vừa nghĩ , nó vừa tức tối súc miệng sùng sục ở trong nhà vệ sinh , cố gắng nôn lấy chỗ thuốc vừa uống ra . Cả đời nó , chưa bao giờ bị lừa dễ dàng như thế này . Thật là bất cẩn quá !

Còn đang cố gắng trấn tĩnh lại mình trong phòng vệ sinh , nhìn chằm chằm vào cái con người đã bắt đầu nhuốm màu phờ phạc trong gương kia , mệt mỏi vã nước vào mặt cho tỉnh rượu … đôi mắt nó đanh lên những tia nhắc nhở bản thân mình phải thật tỉnh táo … Cho đến khi có tiếng gõ cửa đánh thức dòng suy nghĩ mơ hồ đó .

- Ai đang ở trong đó đấy !

Tiếng ông quản lý vang lên khiến nó giật mình quay ngoắt lại . Mấy chiếc cúc áo vô tình bị bục ra trong lúc nhảy cũng được nó gài lại kỹ càng , con bé vội vàng lên tiếng .

- Dạ ! Em ạ !

- Mau ra đi ! Để anh vào !

- Dạ vâng ạ !

Nói rồi , nó liền nhanh tay vặn nắm đấm mở cửa rồi lóc cóc bước ra ngoài . Vừa ra tới nơi , con bé đã thấy lão Tuấn và thằng trưởng bar đang thì thầm to nhỏ với nhau , nhìn con bé với khuôn mặt tỉnh rụi mà chau mày khinh khỉnh .

- Mẹ kiếp ! Hình như nó khạc ra hết rồi !

Tiếng lão nói rất nhỏ , nhưng vẫn đủ để cho nó có thể nghe thấy . Từ lúc nghe thấy câu nói ấy , dường như nó cứ văng vẳng trong đầu con bé mãi … Một nỗi bực tức cùng sự kinh sợ bắt đầu dâng lên trong lòng khi nhìn những con người này … Thì ra là chúng có chủ ý ngay từ đầu cả . Vậy nếu tao không kịp nhổ thuốc ra , vậy nếu tao cứ mê say , thì chúng mày định giở trò gì ?

Khẽ cười khẩy ! Lôi kéo tao… chẳng bao giờ là dễ như thế đâu ! Con sói già gian ác ạ !

Vừa nghĩ , nó lại vừa nở một nụ cười đắng ngắt , quyết định chỉ chơi , chứ không quay cuồng theo những người kia nữa . Mọi hành động đều nằm trong tầm kiểm soát , nhưng lại tuyệt đối không để lộ ra thái độ canh chừng thật sự của mình .

Đảo mắt một lượt , nó nhận ra lão Tuấn đã không còn ở trong phòng , hình như là đi theo chị Linh PG rượu bước ra ngoài . Nghĩ gì đó , nó lại định mở cửa đi theo … Y như rằng , hai con người giống như hai con rắn đang cuốn vào nhau trong phòng bên cạnh , mặc cho chị Linh gồng sức đẩy ra , nhưng lão vẫn liên tục nhào tới , tha hồ mơn trớn bằng những hành động vô cùng phản cảm .

Mặc dù chướng mắt , nhưng tất nhiên , chuyện riêng của người ta , người ta chưa nhờ chẳng nhẽ mình lại can vào ?

Nghĩ vậy , nó liền thở dài rồi một lần nữa rồi quyết định quay trở lại căn phòng .

Ngồi thần ra giữa những tiếng nhạc ầm ĩ , mỗi âm thanh vang lên xung quanh đều khiến đầu nó đau như búa bổ , lại được thêm một thằng điên cứ liên tục bám riết bắt nó phải uống cùng . Trời ạ ! Điên mất ! Nếu không phải vì muốn giữ cái gọi là “ dĩ hòa vi quý “ giữa đồng nghiệp với nhau thì chắc nó nện cả chai bia vào mặt thằng ngu này rồi !

Đang khó xử không biết phải từ chối làm sao … thì một bàn tay khác lại đột ngột giật phắt chai bia trong tay của nó ra , rồi nhìn thẳng vào mắt tên nhân viên quèn kia , tu một mạch uống hết sạch khiến cho nó phải trố mắt nhìn …

- Anh Ryan ?

- Ra ngoài với anh !

Nói rồi ! Hắn liền nắm chặt lấy cổ tay con bé , rồi lôi tuột nó ra ngoài , thoát khỏi căn phòng u ám .
Chương Trước/61Chương Sau

Theo Dõi