Chương Trước/61Chương Sau

Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái!

Chương 30: Thức Đêm Mới Biết Đêm Dài …

Anh về rồi , cố giả vờ tỉnh táo cho đến khi bóng anh đi khuất hẳn , nó mới dám thả lỏng mình mà ngồi bệt ra ghế , nói đúng hơn là nằm gục .

Thở dài … thật dài …

Cố gắng nhắm mắt lại ngủ , nhưng cứ mỗi khi hai bờ mi khép lại , những hình ảnh vô hồn ấy lại hiện ra , như muốn hút nó cái hố sâu thăm thẳm , “ lực hấp dẫn “ vô cùng đáng sợ !

Vội vàng mở mắt , nó phát hiện là mình không thể ngủ . Ngủ mà như tra tấn thế thì kinh khủng lắm ! Thôi thì đành thức . Ngồi im lặng một lúc , vô tình lại nhìn vào mặt ghế , những đốm đen như những chú hắc cừu đang lổn nhổn trên mặt ghế màu trắng sữa cứ nhấp nhổm phập phồng tựa như những đám mây đang không ngừng di chuyển khiến đôi mắt nó không tài nào dừng lại được .

Mệt mỏi ! Quá mệt ! Thật sự đôi mắt nó đang rất trĩu nặng , nhưng lại không dám nhắm , bởi nó biết trước những hình ảnh kia sẽ lại hiện lên khi nó nhắm mắt lại , và nó thấy sợ điều đó . Cố gắng dứt mắt ra khỏi mặt ghế , con bé lại đưa cái nhìn của mình xuống mặt đất . Mặt đất màu thạch anh , ánh lên những hoa văn trôi nổi của chùm đèn hoa sen được chạm khắc tỉ mỉ treo trên trần nhà đang phản chiếu ánh sáng xuống . Lại chuyển động , lại không ngừng thay đổi , sao những hình này cứ chảy dài mãi thế ! Tại sao không dừng lại ?! Tại sao không cho đôi mắt nó nghỉ ngơi … dù chỉ là một chút thôi !

Cơ thể nhỏ bé đang cố gắng gượng chống lại tác dụng tinh thần của thuốc , nó cố gắng bấu mạnh vào tay bắt mình phải tỉnh , tuyệt đối không thể mơ mơ màng màng như thế này được . Ngớ ngẩn quá !

Đang ngồi hoang mang dưới tầng một , bỗng , có tiếng gọi rất to , tiếng cười nắc nẻ của mấy thằng con trai từ tầng năm đang ngày một tới gần … mỗi lúc một rõ rệt …

- Mai ơi ! Mai !

- Ơ con Mai đi đâu rồi nhỉ !

- Chắc là nó về rồi !

- Mẹ ! Về lúc nào mà nhanh thế !

- Thế thôi ! Đưa con Hường vào 402 đi !

…………

Bọn nó … đưa con Hường vào 402 để làm gì thế …

Chỉ nghĩ thôi cũng khiến nó thấy lạnh cả người . Vội vàng xốc mình dậy , con bé rảo bước chạy biến vào phòng vệ sinh , tắt đèn , khóa trái cửa trước khi phát hiện ra có một vài thằng vẫn cố tình lê lết xuống tầng một để tìm nó . Tiếng đập cửa , tiếng người gọi í ới , tiếng lùng xục loạt xoạt đang dậy lên trong bóng tối khiến tâm trí nó mỗi lúc một trở nên rối bời , lung bung như một cái động bàng tơ …

13 phút sau … sự yên ắng lại được trả về đúng như vị trí ban đầu của nó . Cheer thở phào nhẹ nhõm , lặng lẽ luồn tay ra ngoài bật công tắc đèn lên để thoát khỏi cái cảnh trốn mình trong bóng tối với tiếng quạt thông gió cứ thổi vù vù nghe như tiếng nhạc sàn này .

“ Phù ! Bọn nó đi cả rồi ! Tìm quái gì mà khiếp thế không biết ! “ – Khẽ vuốt mồ hôi hột . Nó lại lặng lẽ ngắm mình trong gương … Phờ phạc … thật đáng cười nhạt …

Chà ! Sao mà nụ cười này đắng quá !

Vỗ vào mặt mình một cái thật mạnh cho tỉnh rượu . Cảm giác như cái tát ấy mạnh đến nỗi một bên má của nó đỏ ửng lên , cả cái đầu lắc xệch về một bên … nhưng không đau ! Chả đau tí nào …

Ô buồn cười ! Chả mấy khi ăn đòn lại chẳng thấy đau , chắc tát một cái vẫn chưa đủ tỉnh , nó lại gồng mình tát thêm cái nữa !

Bốp !

Bốp !

Chát !

….

Những cái tát cứ nối nhau đi theo một vòng quỹ đạo tuần hoàn kéo dài đến 15 phút ….

Nó tự tát mình suốt 15 phút … mà không hề dừng lại …

Cho đến khi thấy hai má bắt đầu sưng vù lên , da mặt bì ra , một chút cảm giác ran rát chợt dậy lên , nó mới ngớ người chợt nhận ra … nó đang tự hành hạ mình suốt 15 phút vừa qua mà chẳng biết gì …

Khẽ rùng mình vì hành động vô thức vừa xảy ra , cảm thấy mình càng lúc càng trở nên ngớ ngẩn , con bé vội vàng cúi xuống rồi tấp nước liên tục vào mặt , ra sức kì cọ những đường nét điểm trang trên khuôn mặt phờ phạc … rồi vô tình … nhìn mình ở trong gương … Nhìn một lần , rồi lại nhìn lần nữa , tự nó nhìn sâu vào bên trong đôi mắt nó , dường như cứ mỗi lần nhìn vào đó , lại có một con mắt khác bé nhỏ hơn hiện ra , rồi cứ thế cứ thế… như một vòng tuần hoàn lúc to lúc nhỏ , kéo sâu nó vào bên trong cái nhìn đáng sợ ấy … khiến con bé đứng ngẩn ngơ trước gương ở trong phòng vệ sinh độ 10 phút nữa mà chẳng hay biết gì … Cho đến khi tiếng nước ở vòi máy đột ngột trào mạnh ra khỏi bồn rửa mặt , chảy róc rách xuống dưới nền nhà , tạo cảm giác mát ẩm nơi mũi giày nó … nó mới biết … nó lại vừa thêm một lần ngớ ngẩn .

……………….

Ngồi gục trên bồn cầu một lát để tĩnh tâm , tay phải không ngừng cấu vào tay trái , cố gắng cấu thật mạnh để giúp mình tìm lại cảm giác đớn đau thật sự chứ không phải thứ cảm giác tê bì khó tả này nữa – nhưng vô dụng . Nhắm mắt lại rồi thở gấp , nhịp thở cứ thế mỗi lúc một trở nên đều đặn hơn , cho đến khi cảm giác bình tâm đã dần dần quay trở lại , con bé mới dám đờ đẫn bước ra khỏi wc , mệt mỏi lê bước vào quầy thu ngân , nhẹ nhàng mở máy tính của nhà hàng . Điều duy nhất mà nó nghĩ được lúc này là lên mạng và tìm xem có cách nào giúp mình tỉnh táo hơn được hay không , có ai có thể tâm sự với nó lúc này hay không … Vì cảm giác thực tại bây giờ thật sự cô đơn trống trải quá… Cô độc thực sự !

Nhưng … một lần bấm , hai lần bấm , rồi lại cố gắng bấm hùng hục đến cái thứ ba thứ tư , chiếc máy tính vẫn không hề có ý định hoạt động . Lúc đó nó mới ngớ người nhận ra là nguồn điện đã bị ngắt mất rồi … mà trong cái lúc ngớ ngẩn như thế này thì nó lại chẳng dại mà đi tìm ổ điện … nếu mà có liều tìm xong chắc về đầu tóc lại được dập xù miễn phí mất !

Chán nản nhìn vào màn hình máy tính tối om lạnh ngắt , khoanh tay ngoan ngoãn như một chú mèo con chờ đợi một chút ánh sáng sẽ lóe lên giống như cứu thoát nó khỏi cái địa ngục tăm tối của cuộc đời này . Đôi mắt nặng trĩu dần dần díp lại … những hình ảnh kinh khủng đó một lần nữa lại hiện lên … nhưng mặc kệ … Cái đầu bù xù mớ tóc rối của nó đã bắt đầu cúi gục xuống mặt bàn , tựa lên hai cánh tay nhỏ bé đang ôm chặt vào nhau , nó tiếp tục thở gấp … cho đến khi nhịp thở dần dần trở nên đều đặn vì con bé đã bắt đầu chấp nhận những hình ảnh đáng sợ kia như một thói quen mà mình buộc phải thấy mỗi khi nhắm mặt lại .

Ừ ! Mặc kệ ! Cố mà ngủ thôi ! Mệt mỏi lắm rồi !

( 20 phút , đó là một giấc ngủ chập chờn kéo dài 20 phút , có thể coi là 20 kéo dài nhất cuộc đời nó tính đến thời điểm này .)

Những con mắt tam giác đa sắc màu liên tục hiện lên quấy rối giấc ngủ của nó , khiến hai bàn tay nó không ngừng nhả ra rồi lại nắm vào , co rút liên tục vì bứt rứt nơi cơ thể …

“ Roạt roạtttttttttttttttttttt … Cót kétttttttttttt !!!!

Tiếng cánh cửa sắt ở tầng hầm đột ngột được kéo lên , đôi tai cực thính của nó nhanh chóng bắt được tín hiệu , con bé đột ngột ngỏng đầu tỉnh dậy . Khóe mắt ướt át lẫn với những lớp màng đục ngầu dần dần tan biến qua vài cái chớp mạnh . Nhận diện được tiếng bác bảo vệ và một chàng thanh niên trẻ đang xì xào với nhau ở dưới tầng hầm , nó vội vàng ngỏng cổ rồi đứng phắt dậy , xốc mình lóc cóc chạy ra bên ngoài tiền sảnh để bắt sóng .

- Cái Mai về rồi hả bác ? – Chất giọng trầm ấm điềm tĩnh của Ryan đại nhân chợt cất lên khiến con bé tỉnh cả mơ màng .

- Không ! Bác đã thấy ai ra ngoài đâu !

- Haiz… Thế thì chắc là con bé đang ngủ !

Nghe đến đây , không thể giữ mình im lặng được nữa , dùng hết sức bình sinh , Cheer vội vàng cất tiếng trả lời .

- Không ! Em có ngủ đâu ! Em vẫn còn thức đây này !

Nghe thấy giọng con Cheer , Ryan liền quay ngoắt đầu lại , rồi cố ngỏng cổ lên nhìn vào trong tiền sảnh qua lớp kính dày cộp , nhìn con bé bằng ánh mắt trìu mến xen lẫn đầy thán phục , hắn ngả mũ nói .

- Giỏi ! Công nhận em giỏi thật đấy ! Chưa thấy đứa con gái nào bản lĩnh như em đâu !

Nghe anh nói , nó cũng chẳng buồn bận tâm , không biết là khen thật hay xỉa xói , Cheer chỉ khẽ cười , rồi anh lại tiếp lời .

- Thế đã muốn về chưa ?

Lúc này thì nó mới nhanh nhảu .

- Dạ rồi ạ !

- Vậy mau xuống đây đi !

Chỉ chờ có vậy , Cheer vội vàng cầm túi xách xuống , từng bước cố gắng giữ thăng bằng đi cho hết cái cầu thang xoắn ốc trong tình trạng vô cùng rệu rạo này . Cảm giác như từng bậc cầu thang đều bồng bềnh ngả nghiêng , tưởng như chỉ cần bước lệch một cái là nó sẽ bị ngã ngay vào cái vòng xoáy sâu hoắm đó vậy . Nhưng con bé vẫn cố , nắm chắc tay mình vào lan can thành gỗ bên cạnh , nó dặn lòng phải tỏ ra thật tỉnh táo , tuyệt đối không được ngơ ngáo , nếu không sẽ có kẻ cười vào mặt nó mất !

Đặt bước chân cuối cùng thoát ra khỏi tầng hầm , chẳng thèm nhìn anh , nó vội vàng lê bước chạy ngay ra bên ngoài , hớn hở đón nhận ánh nắng của buổi sáng sớm . Nhìn vào những tia nắng óng ả mượt mả đang táp nhẹ lên khuôn mặt phờ phạc đẫm đầy mồ hôi và sự chịu đựng của con bé trong suốt một đêm dài thức trắng , nó cố gắng hưởng thụ để biết rằng … sống trong bóng tối thật sự đáng sợ đến thế nào !

……….

- Vậy bây giờ em tự đi xe em về hay gửi lại đây để anh đưa về đây ?

Phân vân suy nghĩ một hồi , nếu mà tự đi xe mình về trong cái tình trạng vẫn còn ảo giác này thì chắc chắn là sẽ bị ngã , không chừng còn tai nạn đánh bóng mặt đường chứ chẳng chơi … Thôi không liều , nó liền quay sang nhìn anh bằng ánh mắt đắm đuối …

- Dạ… anh ạ !

……………….

Ngồi trong xe của anh , nó cảm giác như phần nào trong mình đã dần trở lại yên bình … nhưng rồi lại chợt nhận ra … con đường ngày hôm nay xa hơn hôm qua …

Con đường cứ thế gập ghềnh lên xuống , đoạn vừa nãy vừa đi qua nay lại đột ngột xuất hiện trước mắt , cứ như đi mãi vẫn không tới điểm cần dừng … Thật không thể hiểu nổi ! Nhưng nó cảm nhận rõ ràng được rằng đây chỉ là do ảo giác gây ra , nên tuyệt đối không thể tỏ ra hốt hoảng trước mặt anh được … Khẽ tự bấu mạnh vào tay để nhắc mình tỉnh táo , con bé vẫn cố ngồi thật ngoan .

Vượt qua chặng đường dài thật dài … trong suốt 5 phút , cuối cùng nó cũng đã có thể thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy cánh cửa sắt màu xanh quen thuộc của nhà mình . Không bắt anh dừng lại ở ngoài đường lớn như lần trước , lần này anh lại có thể đưa nó về tận nhà . Đăm đắm nhìn theo nó cho đến khi thấy bóng con bé khuất hẳn , con người trầm mặc ấy mới nhẹ nhàng lui vào trong xe rồi quay đầu lại , lạnh lùng phóng vút đi …

………………………….

Rệu rạo bước trở về nhà , loay hoay lục tìm chiếc chìa khóa nhỏ bé lẫn trong mớ đồ lộn xộn giữa túi xách . Trong lúc tìm , nó lại vô tình làm rơi hộp phấn mắt khiến con bé phải cúi gập người xuống để nhặt … lại vô tình đụng phải một người qua đường …

Lỡ đụng phải một kẻ say khướt đầy mùi bia rượu như con bé , gã đàn ông khẽ ném ánh mắt khinh thường ở lại rồi mới nhanh chóng bước đi …

Bỗng chạnh lòng !

Cảm giác lúc đó … thật sự là tệ lắm …

Lúc đó nó đã nghĩ … có khi nào cảm giác của những con ca-ve mà nó hay gặp ở quán cũng giống như thế này mỗi khi chúng bị khách hàng săm soi chọn lựa .

Khẽ cười nhạt , tự dưng lại thấy rẻ rúng chính bản thân mình !
Chương Trước/61Chương Sau

Theo Dõi