Chương Trước/61Chương Sau

Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái!

Chương 36: Mẹ Ơi ! Con Xin Lỗi !

Sáng ngày hôm nay là kì thi chất lượng cuối cùng của học kì một , thi môn sử .

À… Sử … Tất nhiên… chả đứa nào điên mà học… trừ mấy đứa có tính điên thâm niên sẵn rồi thì không chấp !

Cheer cũng chả học , mình nó làm một em phao ruột mèo dài ngoằng ngoẵng . Cất công đánh máy rồi cắt ghép suốt từ tối hôm qua… em phao dài tận 2 mét cuối cùng cũng đã đến lúc giúp nó mở mày mở mặt !

Ngồi một mình ở ngay bàn đầu trong cái phòng trông chặt còn hơn trại giam … thế mà một mình nó vẫn đủ bản lĩnh để truyền tay nhắc bài cho cả lớp . Cứ mỗi lần cô giám thị đi ra ngoài tán gẫu với thầy coi thi là y như rằng bọn nó lại nhao nhao hết cả lên … riêng Cheer thì vẫn bình tĩnh . Em ruột mèo liên tục nhấp nhổm lúc phồng lúc xẹp ngoan ngoãn hành động ở trong bàn tay nó khiến con bé trải qua hai câu đầu ngon lành !

Nhưng đến câu thứ ba…

Vâng ! Đang hí hoáy mở bài ra đến câu thứ ba thì tự dưng một bàn tay vô cùng nhẹ nhàng và ấm áp đặt cái bụp lên tay nó , rồi rút cái viu em ruột mèo ở bên dưới ra , mặt đanh như thép ném vút lên mặt bàn …

Nhưng chẳng may , em ruột mèo quá dài … từ bàn con Cheer lên đến bàn giáo viên tạo thành một chiếc cầu vồng màu trắng dài ngoẵng khiến cho cả lớp phải phá lên cười vì trò lố của mụ giám thị .

Mặt nóng phừng phừng , bà giám thị lập tức đặt cái phắt tờ biên bản xanh rờn lên mặt bàn con Cheer , bắt nó ký .

Dùng ánh mắt vô cùng trân trối ngước lên nhìn cô giám thị , con bé mếu máo…

- Cô ơi ! Em xin lỗi ! Lần sau em không như thế nữa đâu ạ !

Vẫn lạnh lùng , bà ta đằng hắng .

- Nếu biết phải xin lỗi chi bằng từ đầu đừng có làm.

- Hu hu ! Em trót dại mà , lần sau em không dám thế nữa đâu ạ ! Cô tha thứ cho em nhé ?!

- Kí đi rồi xin lỗi …

Con mụ máu lạnh ! Con Cheer thầm nhủ trong lòng , rồi vẫn kiên quyết không kí . Đến nước này thì nó đành nói bằng giọng tỉnh bơ .

- Kí rồi thì em còn xin lỗi làm gì nữa ?

- Hừ… cô ! Cút ra ngoài ngay !

- Cút thì cút !

Nói rồi , nó liền đứng phắt dậy rồi bước ra phía hành lang , xách cặp đi thẳng .

Xì ! Dù gì thì cũng chỉ là kì thi chất lượng , chẳng ảnh hưởng gì đến điểm học kỳ . Cheer chẳng care .

Lóc cóc khệnh khạng bước ra khỏi cổng trưởng , nó mới lò dò lôi điện thoại từ trong túi xách ra kiểm tra … Có đến năm cuộc gọi nhỡ ? Đều là số từ bác Liên ? Rút cục là có chuyện gì đây ???

Tự dưng cảm thấy có điều chẳng lành , Cheer vội vàng ấn nút gọi lại .

Giọng bác Liên từ đầu máy bên kia vang lên khiến con Cheer choáng váng , mẹ nó phải mổ viêm ruột thừa cấp tính …

Tai nó như ù đi vì hoảng loạn , mọi thứ xung quanh cũng lập tức trở nên mờ nhạt … Tay chân bủn rủn , Cheer vội vàng chạy ra đường lớn bắt taxi rồi nhanh chóng phóng đến bệnh viện … Ngồi trên xe mà lòng nó nóng như lửa đột , cả người đờ đẫn đến nỗi ông taxi phải hỏi mãi con bé mới kịp định thần lại để đánh vần cho xong tên bệnh viện .

……………………..

Bước vào bệnh viện , nó lại chạy nhắng lên tìm mẹ , lúc này mẹ vẫn còn tỉnh táo , mẹ bảo cái này cũng là mổ nhẹ thôi , không để lại hậu quả gì cả . Nhưng Cheer vẫn lo . Rồi nó liền nhanh chóng nghe theo lời mẹ đi đăng ký mổ nội soi, đóng tiền viện phí , và mua một lô những thứ đồ cần thiết dành cho người bệnh . Lần đầu tiên trong đời phải lăng xăng lo lắng cho người bệnh như thế … là mẹ mình … nên Cheer chỉ biết làm thật hết sức …

Hơn 5 giờ chiếu , cuối cùng thì mọi thủ tục cũng đã được hoàn tất , chỉ còn chờ mẹ trên bàn mổ …

Ngồi ở ngoài , lòng nó lo như lửa đốt , hai tay thắt chặt vào nhau nhưng vẫn không thể rơi nổi một giọt nước mắt . Bởi nó biết , lúc này đây , khóc lóc cũng chẳng giải quyết được chuyện gì cả . Phải mạnh mẽ , phải thật mạnh mẽ , và không được phép gục ngã … Bởi giờ đây , chỉ còn mình nó là chỗ dựa cho cả gia đình . Nếu đến nó mà cũng gục ngã thì mẹ và em trai còn biết nương tựa vào ai ?

Vậy mà có những người họ hàng không biết , còn nói nó là đồ vô tâm , lạnh lùng vô cảm , mẹ ốm nặng thế cũng không thèm nhỏ một giọt nước mắt . Còn tham lam tối đến vẫn muốn đi làm kiếm tiền nên mới nhờ mọi người gọi thằng Quân ra trông mẹ . Thật không biết mẹ nó đã giáo dục chúng nó như thế nào để chúng nó trở nên nhẫn tâm như thế này đây !

Thế đấy …

Khi nó cố nén nỗi đau vào bên trong để có thể tỉnh táo sáng suốt mà xử lý mọi chuyện thay cho mẹ thì họ lại nói nó là đứa lạnh lùng vô cảm ?

Chẳng nhẽ tôi lại phải khóc lóc sướt mướt trước mặt mấy người thì mấy người mới vui lòng ?

Nhưng … đừng hòng … những kẻ không xứng đáng thì không được phép thấy nước mắt của tôi đâu …

Lặng lẽ chạy ra khỏi căn phòng màu xanh lạnh lẽo , vừa đi , nó vừa cố mím môi , cổ họng nuốt xuống ừng ực … cố gắng ngăn cho nước mắt không được ào ra trước khi con bé kiếm được một chỗ trốn an toàn …

Bước chân càng lúc càng nhanh hơn , cho đến khi nhìn thấy một góc khuất dưới chân cầu thang , con bé liền vội vã tấp vào , rồi nhanh chóng ngồi thụp xuống , ôm gối khóc ngon lành …

Từng dòng nước mắt đã được cất giấu , đè nén , chôn chặt suốt bấy lâu nay … tưởng chừng như khô cạn… nay lại đột ngột trào ra không sao ngăn lại được …

Cứ ngỡ rằng xung quanh chẳng có ai thì nó cứ khóc , khóc cho thỏa lòng để cho đến khi đứng dậy , bước ra ngoài kia , nó lại buộc mình phải giữ bình tĩnh , và nhanh chóng đeo chiếc mặt nạ nụ cười vào , diễn tiếp vai một cô bé lạnh lùng , cô độc .

……..

Đang ngồi bó gối nấc ừng ực ở dưới chân cầu thang , bỗng , có một cái bóng cao lênh khênh xuất hiện trước mặt , chắn hết tầm nhìn của nó khiến con bé phải ngước mắt lên , ngơ ngác đến ngây người …

- Chan …?

- Đứng dậy đi ! Đứng dậy rồi nói chuyện ! – Vừa nói , hắn vừa đưa bàn tay to bản , ấm áp của mình ra , tỏ ý muốn Cheer nắm lấy , nhưng con bé lại tự động đứng dậy , vội vàng phủi quần áo rồi tỉnh bơ trả lời .

- Về đi ! Anh đến đây làm gì ?

- Sao em ngang thế nhỉ ? – Cố nắm chặt lấy tay con bé , hắn ghì lại .

- Yà ! Bỏ ra ! Bảo bỏ ra cơ mà ! – Nhìn Chan dám ngang nhiên nắm lấy tay mình , con bé quắc mắt quát . Nhưng không ngờ , hắn lại tiện đà kéo mạnh nó vào lòng mình , ôm trầm lấy .

- Làm ơn … đừng có chuyện gì cũng tự giải quyết một mình như thế có được không ? Hãy để dành một phần trách nhiệm cho anh với chứ !

Nằm trong vòng tay của hắn , dù rất muốn khóc òa lên , nhưng con bé vẫn phải cố nhịn , dùng hết sức bình sinh của mình , nó đột ngột đẩy mạnh hắn ra , rồi mắng .

- Này ! Dạo này anh hơi bị láo rồi đấy ! Tôi hơn anh một tuổi . Khôn hồn thì gọi bằng chị đi ! Ranh con láo toét ! … – Nói xong , nó lại lẳng lặng bỏ đi , không quên ném lại một cái lườm lạnh ngắt … khiến thằng Chan sợ xanh mặt . Nhưng vẫn thấy thích … vì đó mới là Cheer , vì dù sao … cuối cùng con bé cũng trở lại là mình , lại có thể mắng hắn được rồi !

………………

Lẽo đẽo chạy theo Cheer , mặc cho con bé tảng lờ mình đi , nhưng hắn vẫn nhất quyết bám riết như một cái đuôi loẵng ngoẵng khiến cho bao người đi qua phải ngoái đầu nhìn lại bằng ánh mắt vô cùng khó hiểu .

Bẵng đi có một lúc mà khi trở về mẹ đã ra khỏi phòng mổ rồi , Cheer vội vàng chạy vào trong phòng thì đã thấy mẹ chìm vào giấc ngủ … Nhìn khuôn mặt xanh xao ốm yếu hom hem của mẹ lúc này đang nhắm mắt ngủ yên trông thật hiền . Khác hẳn với những lúc to tiếng quát mắng chúng nó . Tự dưng lại muốn khóc quá , nghĩ lại mới trước đó một ngày , mẹ vẫn còn đủ sức để quát mắng nó , nó vẫn còn sức để gân cổ lên mà cãi nhau với mẹ … sao mà bây giờ cảm thấy hối hận thế…. Nỗi hối hận càng lúc càng tăng gấp bội khi nghĩ đến nỗi đau mà mẹ đã phải chịu đựng một mình trong căn nhà lạnh lẽo đó …

Đôi bàn tay nhỏ bé của Cheer khẽ nắm thật chặt , Chan nhìn thấy thế , nhìn thấu nỗi đau mà Cheer đang phải trải qua , nên hắn lại nhẹ nhàng tiến đến… và đặt bàn tay mình lên tay đó , xoa dịu nỗi đau cho con bé …

Tệ thật ! Lúc này thì con bé chẳng thể từ chối được nữa … Nó quá “ yếu “ ! Chẳng còn sức đâu mà chống đối nữa …
Chương Trước/61Chương Sau

Theo Dõi