Chương Trước/61Chương Sau

Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái!

Chương 44: Chính Là Em !!!

Sáu giờ tối , theo như phong tục truyền thống hằng năm , cả họ nhà Cheer lại quây quần bên bếp lửa luộc bánh chưng . Cảm giác ngồi chờ đợi từng mẻ bánh được luộc chín bốc mùi thơm ngây ngất thật tuyệt vời . Tiếng củi cháy lép bép hòa vào ánh lửa rạo rực đang phập phùng nhảy múa bên dưới đáy nồi khiến Cheer không tài nào rời mắt . Ngồi đợi lâu quá , thỉnh thoảng nó lại khẽ ngửa đầu lên trời rồi há miệng ngáp rộng như một con ếch khiến Chan nhìn cũng phải xấu hổ thay . Đợi đến lần thứ ba thì hắn không thể chịu nổi được nữa , Chan liền lập tức lấy tay đập cái bốp vào miệng con bé … Tự dưng bị Chan giữ chặt miệng , nước mắt ngái ngủ của Cheer không biết từ đâu mà trào ra nhiệt tình khiến thằng bé lại tiu ngỉu bỏ tay ra … Xong đâu đấy liền ngồi xích lại , cởi chiếc áo khoác dài và rộng trên mình ra , khoác chung cho cả hai đứa … tự dưng hắn lại cảm thấy ấm áp gấp bội lúc mặc một mình luôn !!! Tất nhiên , không chỉ có mình hắn mới cảm thấy vậy … Cheer cũng nheo mắt cười sung sướng …

Buổi tối , sau khi bánh chưng đã được luộc xong , người lớn bắt đầu đem bánh chưng ra chia cho bọn trẻ con trong cả xóm , cả đám gồm hơn chục mạng kéo nhau nhao nhao chạy xuống sân tập thể , háo hức chờ các bác cắt bánh chưng . Nhìn bác Liên kéo từng sợi dây lạt sắc lẹm chỉ vài đường chuyên nghiệp đã khiến miếng nào ra miếng nấy , khói bốc lên nghi ngút quyện vào mùi thơm ngầy ngậy của thịt và đậu xanh khiến bọn trẻ không thể kìm rơi nước miếng … Cheer và Chan cũng không phải ngoại lệ .

Cùng ăn bánh với nhau , hai đứa tự nhủ đây là món quà thay cho valentine bị hụt của chúng nó , rồi cũng ngồi thưởng thức ngấu nghiến như socola thật …

Ăn uống xong xuôi , mấy đứa trẻ con trong xóm mới bắt đầu ngồi quây quần bên bếp lửa , kể câu chuyện ngày xưa tụi nó nghịch thế nào … Đương nhiên , không ai có thể không nhắc đến vị lãnh tướng : CheeryChip !!!

- Ôi zồi ôi ! Tao nhớ ngày xưa không hiểu tao làm sai chuyện gì mà bà ý bắt tao quỳ xuống , đúng chỗ này này !!! Xong mẹ trẻ chạy về nhà rút mành ra quật vào lưng tao túi bụi . Lúc đấy đau đếch chịu được mà tao vẫn phải cắn răng cố chịu… cũng đếch hiểu vì sao tao lại chịu luôn !!! – Thằng Duy còi con nhà cô Hà ngậm ngùi kể lại chiến tích năm xưa của cái Cheer .

- Ừ ! Hồi ấy mày cứ thử bật lại xem bây giờ có còn được gặp lại mẹ nữa không ! – Con Cheer quắc mắt lườm . – Nhắc mới nhớ , may mà hồi ấy có me. mày ra cứu đấy , không thì cũng chẳng biết tao còn định quật mày đến bao giờ . Mà xấu hổ nhất là lúc ngay sau đó me. mày mời cả lũ về uống mi lô… thế mà tao cũng dám mò về theo… lại còn ngồi đòi me. mày rót mi lô cho mới kinh chứ… Tao thề là đến tao cũng méo hiểu vì sao lúc ý tao lại trơ đến thế luôn !!! – Vừa nói , con Cheer vừa ôm mặt cười trong sự xấu hổ .

- Eo ôi… anh phải công nhận em trơ thật đấy … – Chan quay sang bĩu môi cười đểu .

- Nào… chỉ mình tôi được chê tôi thôi ! Anh chán sống à !!!

Bị Cheer nạt nộ , Chan lại đành im re . Xong đâu đấy cái Cheer lại thao thao bất duyệt kể tiếp , những điển tích về nó thì không bao giờ là hết chuyện .

- Còn nhớ hồi ý trong xóm có mình nhà tao là có ti vi sớm nhất , chúng mày toàn sang nhà tao xem ké nhờ ! Xong hôm ý lúc bọn mày về hết rồi thằng Trung điên vẫn còn cố ở lại , tao bắt nó về mà nó không chịu về … lại còn dám mở miệng nói nhà này là nhà của nó nữa chứ … ha ha …

- Nó nói thế mà mày để yên à ? – Thằng Duy lên tiếng .

- Không ! Mày điên à ? Tao chạy vào bếp lôi con dao phay ra dí thẳng vào trán nó luôn ý chứ lị !!! – Cheer nói trong vẻ tự hào khiến cả lũ mặt tái xanh lại , rồi đồng thanh quát .

- Con này điên thế !!! Thế mày có chém nó thật không ???

- Không ! Tao điên đâu mà chém . Về cơ bản là cũng tại thằng đấy lì , lúc dí dao vào trán nó tao cũng sợ lắm chứ ! Nhưng mà nó không nhận thua nên tao vẫn ức nên cứ cố dí tiếp …

- Khiếp … – Chan lẩm bẩm …

- May mà lúc ý mẹ tao đột ngột ở trong bếp lao ra , nhìn thấy ảnh ấy liền tát cho tao một cái váng hết cả óc … Hu hu hu !!! Chẳng hiểu sao lại tát tao luôn !!! – Cheer om mặt khóc .

- Tát mày là quá đúng rồi ! Phải tao thì tao á … – Thằng Trung lên tiếng .

- Mày làm sao cơ ??? – Không để thằng bé nói hết , con bé liền ngẩng cổ lên gằn giọng chặn lời .

- À… phải tao , tao sẽ bảo mày không nên làm thế ! Tao sẽ mắng chứ không bao giờ đánh mày … Sử dụng vũ lực là không tốt ! Người lớn đánh trẻ con là không nên !!! – Trước ánh mắt đằng đằng sát khí của cái Cheer , thằng Trung lại từ từ dịu giọng nói nhỏ dần xuống …

- Thằng này nói chí phải đấy !!! Câu này tao duyệt !!!

- À … ở đây còn ai nhớ trò Phi Long Thăng Thiên không nhỉ ? – Cái Quỳnh ngồi im re từ nãy tới giờ lúc này cũng lên tiếng .

- A ! Anh nhớ ! Trò ý anh nghĩ ra chứ đâu !!! – Thằng Quân hồ hởi trả lời .

- Ha ha ! Nhớ ngồi ý chúng mình xem phim Thiên Long Bát Bộ xong toàn chạy lên phòng tắm xong chặn ống cống lại rồi xả nước ra cho ngập phòng như bể bơi để chơi vui nhờ !!! – Nghĩ lại những ngày ba chị em rủ nhau phi từ đầu này đến đầu kia của nhà tắm để thử cảm giác mạnh , xui xẻo thì cắm đầu thẳng vào bồn cầu kể cũng đau nhưng mà vui phết . Còn nhớ cả cảm giác lúc nó không may phi mạnh quá chân quẹt vào cái nắp cống bị vứt vung *** trong phòng tắm khiến ngón chân út chảy máu tung tóe mà đau đến lạnh người .

- À… nhưng mà đến hồi bà Mai học lớp 3 thì không thèm chơi cùng chúng mình nữa thì phải … Sao thế nhỉ ? Em chả nhớ là vì sao !!! – Cái Quỳnh phân vân nhắc lại …

- Vì hồi ý bà ấy bắt đầu mọc tí !!! Ha ha ha !!! Bà ý sợ tắm chung thì chúng mình nhìn thấy nên ngượng không thèm tắm nữa . – Bóc mẽ được bà chị mà thằng Quân cười phá lên sung sướng , chỉ khổ thân cái Cheer mặt mũi đỏ lựng lên hết cả khi Chan đang ngồi ngay bên cạnh . Nhưng vì thằng Quân nói sai nên nó vẫn gân cổ cãi .

- Quên đê ! Tao thì ngại quái gì ! Chẳng qua lúc đấy tự dưng phát triển thế là mỗi lần phi ti nó đè xuống sàn , ma sát đau phát khóc lên được ý !!!

- Eo ôi … kể ra thì cũng thốn thật … – Cái Quỳnh rùng mình thử tưởng tượng .

- Ôi zồi ôi !!! Thôi đi ! Cái đấy mà cũng dám kể ! Không thấy xấu hổ à !!! – Cheer không ngại ngưng mà Chan còn ngại thay Cheer , thế là hắn liền gào lên đòi chấm dứt câu chuyện không mấy danh dự này .

- À… chị còn nhớ vụ ba đứa mình đi hái khế ở trong làng Kim Liên không ? ( Hồi ấy Làng Kim Liên còn chưa xây thành đường Kim Liên Mới ) …

- A ha ! Tao nhớ chứ ! Xong mấy lần bị chó đuổi vui vật !!!

- Ừ… chó đuổi chẳng vui … nhưng sao vui bằng bị chủ nhà bắt quá tang được …

Nghe thằng Quân nhắc đểu , Cheer bỗng đỏ mặt nhớ lại lúc chính nó cầm dép ném khế xong chẳng may dép lại văng vào đầu ông chủ nhà , thế là người ta liền ruỳnh ruỳnh mở cửa sắt lao ra bắt trộm …

- Chị có nhớ chính chị đã nhảy lên chiếc xe đạp cứu thân duy nhất , lướt đi như một người xa lạ , để lại đứa em này bơ vơ lạc lõng tại đấy không !!! Chị có biết cảm giác một mình chịu trận nó kinh khủng như thế nào không !!! Nhục vai~ chưởng ra được ý ! Hu hu hu… – Quân kể lại trong ấm ức khiến Cheer chỉ muốn chui tọt vào một hố gần đó cho đỡ xấu hổ .

- Ây xầy … chị nào đâu cố ý … mày đừng nói thế mất mặt chị quá …

- Bà mà cũng còn mặt để mà mất à… hừ !!!

………………

Sau những chiến tích oanh liệt là những màn kể tội thậm tệ mà mọi người khai ra kẻ đầu têu tất cả đều là cái Cheer khiến lời nói của nó chẳng còn tí trọng lượng nào trong mắt mọi người … Cheer và Chan đành lủi thủi về trước … Về đến nhà , Chan còn đang định chào mẹ Cheer để về trước thì bà lại tỏ ý muốn giữ thằng bé ở lại chơi thêm lát nữa . Tất nhiên , chơi trong phòng cái Cheer …

Biết thừa ý định của mẹ , nhưng Cheer cũng chẳng buồn phản đối nữa . Cùng hắn bước vào phòng , từ lúc đó nó cứ lầm lũi bên giá sách mãi … Cảm thấy dường như là Cheer ngượng nên mới không dám đối mặt với mình , Chan liền mở lời bắt chuyện với nó .

- Ơi xời ! Em xấu hổ cái gì ! Dám làm thì dám chịu ! Sao phải xoắn nhở ! Hồi bé anh còn nghịch hơn em ý !!!

- Như nào ? – Nói rồi , Cheer liền rút từ trong giá sách một tập album dày cộp ra rồi vứt cái phắt lên giường , ngay cạnh chỗ Chan nằm , xong đâu đó nó cũng yên vị ngay tại đấy .

- Em biết trường “TT” không ? – Vừa nói , Chan vừa duỗi cái cánh phải của mình ra , tỏ ý muốn Cheer nằm lên đó … Có gối êm còn hơn nệm Kim Đan tội gì Cheer không trườn lên nằm vội …

- Sao không biết ! Hồi bé tôi cũng từng học ở trường đó mà ! – Vừa nói , nó vừa hí hoáy mở tập album ảnh hồi bé ra chuẩn bị khoe với hắn .

- Ha ha ! Thế chắc em cũng phải biết anh nhỉ ! Hồi bé anh cầm trịch ở trường đó đấy !

- Cái gì cơ … – Nghe Chan nói đến đây , Cheer bỗng giật mình khựng lại …

- Ừ ! Mà em biết tại sao về sau này mỗi khi đánh nhau xong anh thường nói một câu “ chỉ được đến thế thôi à “ không ? …

- Vì sao … – Cảm thấy một luồng khí lạnh bỗng chạy dọc sống lưng mình , Cheer đột nhiên nói nhỏ hẳn .

- Tại vì hồi đó , năm anh bốn tuổi , có một con bé lùn tịt tự dưng lại chuyển vào trường . À ! Nhớ rồi ! Nó hơn anh một tuổi ! Thề lùn nhưng mà khỏe cực ! Lúc đầu anh tưởng nó chỉ to mồm thôi , ai ngờ về sau nó đánh anh đau dã man !!! Từ đó về sau anh quyết tâm đi học võ , thề sẽ trả thù nó … Tiếc là cho đến giờ vẫn chưa có cơ hội gặp lại … – Nghe giọng Chan nói chuyển từ thái độ quyết liệt cho đến ỉu xìu mà Cheer cứ thấy nhũn hết cả người … Càng lúc , nó càng muốn chui tuột vào trong chăn cho đỡ xấu hổ …

Thấy Cheer tự dưng im re , Chan dần cảm thấy ngạc nhiên , hắn liền quay sang nhìn thì đã thấy Cheer ôm chặt cứng lấy quyển album , từ từ chui tuột vào trong chăn lúc nào không biết .

- Này ! Này… em làm sao thế ? Mệt à ! Ốm à ??? – Thấy Cheer đột nhiên không nói gì nữa , Chan liền lay chăn hỏi liên tục .

Bị Chan lay một hồi mà không biết phải làm sao để trốn , Cheer bắt đầu thấy khó chịu , thế là nó liền đột ngột vùng ra khỏi chăn , tính chui vào phòng tắm … Trong lúc luống cuống thế nào lại làm rơi mất quyển album … từng bức ảnh lưu lại thời trẻ thơ của Cheer từ từ văng ra tung tóe … Một tấm ảnh chụp lại hồi kỉ niệm lớp số 5 của Cheer vô tình lướt qua tầm nhìn của Chan … Và … ánh mắt chúng dường như dừng lại… cùng một lúc… cả Chan lẫn Cheer đều vồ lấy tấm ảnh đấy… nhưng Chan nhanh hơn … Và thế là …

- A … con bé này … – Giọng Chan chầm chậm vang lên như búa bổ vào óc nó …

Giây phút nhận ra ánh mắt Chan như dừng sững lại trên khuôn mặt đứa con gái năm tuổi nổi bật giữa bức ảnh vì sự chai lì , cả bầu trời như sập xuống trên đầu nó , cả mặt đất như nứt ra dưới chân nó … tất cả như sắp sụp đổ hết cả… nó tuyệt vọng… nó hoang mang đến độ muốn gục ngã … Nhưng Chan lại tỉnh bơ cầm ảnh lên hỏi .

- Chính là nó !!! Em học chung lớp nó hả Cheer ?!!!
Chương Trước/61Chương Sau

Theo Dõi