Chương Trước/61Chương Sau

Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái!

Chương 52: Bad Boy?

Sáng hôm sau, khi vừa mới bước chân vào lớp, Cheer đã thấy Yan đang chễm chệ ngồi ở ngay gần ghế của mình – điều mà nó không bao giờ nghĩ rằng có thể xảy ra lần nữa… Lại gần hơn chút nữa để thăm dò, hóa ra là hắn đang than thở ỉ ôi với Bennie về cô bạn gái mới.

Được biết, cô bé ấy cũng tên là Mai, Yan quen trên facebook, còn quen là để trêu ngươi Cheer thì Cheer biết thừa. Nhưng tiếc thay, trêu chẳng được là bao… lại chỉ tổ mua bực vào người… Vì hai đứa không hợp nhau, và cũng vì cô bé kia quá nhạt!

- Tao phải làm như thế nào để chia tay nó bây giờ?

- Thế mày muốn chia tay kiểu gì ?! Kiểu phũ phàng hay nhẹ nhàng?– Chuyên gia tình trường nhíu mày vặn vẹo.

Trầm tư suy nghĩ một lát, kể ra thì yêu dịu dàng, chia tay nhẹ nhàng nó cũng hay! Nhưng mà bây giờ Yan lại đang muốn thay đổi hình tượng thành “bad boy” , thế cho nên là …

- Kiểu phũ phàng đi !- Yan đập bàn dõng dạc trả lời.

Nghe Yan trả lời, cả Cheer và Ben đều trố mắt ra nhìn. Thầm giật mình trong lòng, không thể tin được cái thằng tốt bụng có tiếng này lại muốn chia tay kiểu phũ phàng. Nhưng không sao, thế càng thích, có cơ hội cho Ben tác nghiệp, thế là hắn gật đầu cái rụp!

- Ok ! Tao giúp mày! Nhưng mày nhất định lại làm theo đấy! Đừng có giở quẻ giữa chừng .

- Rồi rồi… Ok! Ông nghĩ tôi là ai!

- Là thằng quái thai !

- F***….

………….

Giờ ra chơi, lựa theo kịch bản của Ben đã dàn dựng sẵn, Hummie và Yan bắt đầu “tác chiến”.

Đầu tiên, chúng nó căn đúng lúc tiếng trống trường thứ nhất vừa vang lên, liền vội vàng nắm tay nhau tung tăng chạy ra sân trường, rồi nhanh chóng chiếm ngay lấy hàng ghế đá đặt ở trung tâm sân trường, quan trọng là từ phía cửa lớp cái Mai bước ra có thể nhìn thấy rõ.

Y như rằng, một lát sau, lớp cái Mai cũng ào ào chạy ra như chim vỡ tổ… Và rồi cái gì đến thì cũng phải đến, ngay khi bước ra ngoài cửa lớp, đập ngay vào mắt nó là hình ảnh đôi tình nhân đang ôm ấp nhau, mà tệ hơn, nhân vật nam chính trong đó lại chính là người yêu của nó. Bởi vì hai đứa đã để relationship trên facebook nên bạn bè trong lớp hầu như đều biết, nhất là khi Yan còn nổi tiếng đẹp trai ở trường nữa…

Sự chỉ chỏ, bàn tán mỗi lúc một nhiều khiến con bé tức điên lên. Nhìn thấy cảnh đó, Ben đập đùi cười đắc chí, nhưng không hiểu sao trong Cheer lại có chút gì đó bất mãn thay cô bé chực trào lên… Hành động này, nếu là mình cũng cảm thấy quá đáng!

Nắm chặt bàn tay đang run lên những gân xanh đầy giận dữ, Mai quay ngoắt vào trong lớp, không muốn nhìn cảnh tượng này thêm một phút một giây nào nữa.

Cố gắng làm trò cho đến hết giờ ra chơi, Ben mới khua tay gọi Yan quay trở về lớp, rồi hớn hở tả lại khuôn mặt sững sờ của con bé đó lúc nhìn thấy Yan tình tứ với Hummnie mà đập bàn cười khanh khách.

- Uầy! Thế cơ á?- Yan há miệng cười, đầy đắc ý.

- Ừ ! Nhìn mặt nó lúc ấy tối sầm lại luôn ý! Sắp có biến rồi! Đảm bảo em ý chuẩn bị nhắn tin cho mày!

Ben vừa nói dứt lời thì tiếng nhạc chuông quen thuộc báo hiệu tin nhắn đến của Yan cũng đột ngột vang lên. Hắn giật bắn cả mình, ngồi đọc một mình rồi mới rụt rè đưa cho Ben.

- Mày làm gì mà lâu thế? Đưa đây tao xem nào! – Vừa nói, Ben vừa giật phéng cái điện thoại trên tay Yan rồi cao giọng đọc cho mấy đứa xung quanh nghe cùng.

“Anh vừa làm cái trò quái gì ở ngoài sân trường thế?”

- Ui zời ơi! Có vẻ nóng rồi đây mày ạ!

- Nhắn lại gì bây giờ?

- Để tao! Để tao! Nhìn mà học hỏi đây này!- Nói rồi, Ben lại mím môi hì hục nhắn.

“Ý em là sao?”

“Anh tự hiểu!”

“Ờ! Anh vốn là như thế đấy! Em muốn hiểu sao thì hiểu!”

“Anh nói như thế mà được à? Anh là người yêu em cơ mà?”

“Anh yêu em, nhưng anh không chỉ có mình em. Con người anh là thế đấy! Em yêu được thì yêu, không yêu được thì bỏ đi!”

“Em không bỏ! Anh thật vô lý! Chị ý rõ ràng là bạn anh, sao em không biết. Nhưng sao anh lại làm cái trò đó ngay giữa sân trường như thế. Anh không nghĩ cho em chút nào. Anh không nghĩ rằng bạn bè em nhìn thấy sẽ nghĩ sai về anh sao?”

“Nghĩ sai? Có gì sai? Như vậy mới là đúng đấy! Đó mới là con người thật của anh. Em yêu anh mà không thông cảm được cho anh, vậy yêu nữa để làm gì? Bây giờ em lại đang quay sang trách mắng anh đấy à?”

“Em không có ý trách mắng anh, chỉ muốn anh nghĩ lại. Anh làm như thế này thật không giống anh chút nào! Chia tay như thế này em không cam tâm. Cuối giờ gặp mặt nói chuyện với nhau đi.”

Đọc tin nhắn đến đây, Ben liền dừng lại, ngẫm nghĩ một lát rồi ngước mắt lên hỏi Yan.

- Này! Nó bảo tí nữa ở lại gặp, mày có ở lại không?

- Có nên không?…

- Muốn phũ thì rũ một phát cuối cho xong luôn đi. Không để lâu dài lằng nhằng ra. Lát nữa gặp, bọn tao sẽ ở phía sau yểm trợ cho mày. – Vừa nói, Ben vừa nháy mắt chắc nịch.

…………

Sau hai tiết ngồi trong lớp đầy căng thẳng, những tin nhắn vẫn được gửi tới dồn dập mà Yan không biết phải trả lời như thế nào. Hắn đành giữ mọi thứ trong im lặng, chờ thời khắc quan trọng tới.

Tiếng trống báo hiệu thời khắc quyết định đã tới, Yan lầm lũi ra khỏi lớp, đằng sau là cả một đám con gái hộ tống đi theo… Vậy mà đến khi con nhỏ kia bước ra khỏi lớp, bốn mắt nhìn nhau, hắn vẫn cứng đơ cả người, tay chân bủn rủn không biết phải nói gì.

Bản chất hiền lành vốn đã tồn tại bấy lâu, nay bỗng chốc lại phải hóa bad boy, Yan thật sự không thể làm tốt …

Nhìn nước mắt con gái khẽ khàng rơi xuống, giọng nói run run vang lên…

“Sao tự dưng anh lại đối xử như thế với em? Em đã sai ở đâu? Hãy nói cho em? Em xin lỗi …”

Lần trong tròng mắt đang long lanh lên đẫm nước của con bé là khuôn mặt cúi xuống đầy hối hận của thằng Yan.

“Anh… anh xin lỗi …”

.

.

.

Vậy là…

Hắn lại quay về với cô gái bốn mắt …

Ben thở dài :”Thôi mặc kệ! Ngu thì chết! Ông đã giúp đến thế rồi mà vẫn còn mềm lòng. Kệ xác mày! Muốn đến đâu thì đến vậy!”

Ở đâu đó, đứng nấp trong đám Mita, Cheer khẽ mỉm cười:” Tốt như vậy mới thực sự là Yan chứ!”.

……………….

Chiều hôm ấy Chan lại rủ Cheer đi học vẽ, sau hai ngày cắm mặt vào đống công thức Toán-Lý, nó quyết định tạm chia tay để quay lại với niềm đam mê thật sự của mình.

Lóc cóc chạy lên tầng thượng, hớn hở quay trở lại với lớp vẽ thân yêu, nhưng điều đầu tiên đập vào mắt nó lại là con chim trắng bóc đã đá văng chỗ của em “Angry Bird” đen đúa hôm kia…

Con bé ngơ ngác nhìn vào chiếc lồng hôi hám vẫn chưa được tẩy rửa, rồi chau mày khó hiểu… Đúng lúc đó, thầy từ trong nhà bước ra, nhìn thấy Cheer đang ngắm lồng chim thì liền nhoẻn miệng cười toe toét.

- A! Mai đến rồi đấy à! Thấy chim mình đẹp không?!

Thầy bựa gặp ngay trò bệnh, Cheer cũng chẳng ngại ngần mà hồ hởi đáp lại.

- Uôi chim thầy to thế! Nhưng thầy chưa tắm cho nó ạ? Khiếp em vừa lên đã thấy mùi hôi rình rồi!

- Xầy! Chả biết gì! Chim phải hôi nó mới men-lỳ!!!

- Thầy định men kiểu to cao đen hôi hả thầy… không được đâu… thế thì thầy sẽ mãi mãi là F.A thôi …

- Gở mồm cái con này! Đuổi về không cho học nữa bây giờ!!!

- Hu hu! Thầy ơi em đùa ạ!- Vừa nói, nó lại vừa tít mắt lon ton nhí nhảnh chạy theo thầy vào lớp, quên luôn rằng mình còn đang đi cùng thằng Chan.

“Thế đấy! Gặp chim to là quên luôn chim nhỏ!”- Chan lầm bầm, mặt tối sầm hậm hực lẽo đẽo đi theo đằng sau.

………

Vừa vào lớp, thấy bóng dáng “thằng lùn” lấp ló đằng xa, Cheer tự dưng bị giật thột. Một suy nghĩ thoáng qua chợt xuất hiện ngay trong đầu nó:” Có khi lần sau đi học tối thôi, học chiều gặp thằng này lại mắc công **** nhau thì mệt!”. Nghĩ vậy, Cheer liền núp núp đi sau lưng Chan, rồi bắt hắn đi lấy hai cái bảng gỗ khổ a2 thật sạch đẹp nhẵn nhụi về đây cho mình để dán giấy. Trong lúc đó, Cheer đã có một buổi đàm đạo tâm sự với thầy giáo trẻ… Thật ra chẳng trẻ lắm… chỉ là đã già mà vẫn chưa có vợ!

- Ui trùi ui! Chân Mai trắng quá nhỉ!- Thấy nó ngồi dựa vào một góc tường, thầy giáo cũng ngồi thụp xuống theo, không quên nhìn lướt qua đôi chân ngắn ngủn nhưng trắng mũm của cô học trò thích mặc quần siêu “short”.

- Dạ! Nhưng mà mập thầy ạ!- Cheer quay sang mỉm cười ái ngại.

- Cho mình chụp ảnh phát được không?- Thầy nheo mắt cười dễ mến.

- Dạ được ạ! Mà thôi, thầy để em tự chụp!- Nói rồi, nó liền tự lấy máy thầy rồi giơ lên chọn góc làm một phát vài nháy. Trong tích tắc đã ra đời vài pô ảnh đẹp lung linh như trong “Liên Xô chống Mỹ”.

- Úi xời! Ngắn mà như này thì cũng ối thằng muốn đi tù! Khà khà khà !!!

- Ui zời! Chuẩn thầy ạ!!! Ha ha ha!!!

Vừa nói, hai thầy trò vừa vỗ vai nhau cười gật gù một cách khoái chí. Mặc cho sát khí phát ra từ thằng Chan đang mỗi lúc một đến gần, Cheer vẫn coi như không thấy…

- Thầy ơi! Chỗ của em!- Thấy đôi thầy trò đang chụp đùi rồi cười hớn hở với nhau một cách bệnh hoạn, máu nóng của Chan lại nổi lên, hắn lầm lì gằn giọng đe dọa.

Cảm thấy được sát khí phát ra từ đôi mắt Chan đang sôi lên sòng sọc, như muốn đốt cháy gáy mình, thầy giáo liền từ từ đứng dậy rồi chạy đi lấy một tấm bảng pha màu, trong đó có ghi rõ công thức để pha ra từng màu rồi dặn hai đứa ngồi tập luyện.

Thầy đi rồi, Chan vẫn không ngừng ngồi tru tréo, vừa lườm, vừa xỉa xói.

- Hừ! Đùi trắng nhờ! Thằng này sắp muốn đi tù rồi đây này!!!

- Nàoooooo!!!- Cheer nhăn mặt cười khó tả.

- Không phải nhăn nhở! Hay lắm ý mà cười! Lại còn chụp ảnh nữa! Hôm nào ông rình lúc tắm ông chụp xem lúc đó còn cười được nữa không!!!

Chan càng nói, Cheer càng ôm bụng cười ngặt nghẽo, khốn khổ vì ông chồng nhỏ lên cơn ghen mà không thể làm được bài… vô tình để lại cái nhìn ái ngại cho các bạn xung quanh.

…………………..

Ngồi trong lớp, Chan đi lấy nước, rồi hai đứa lại hì hục pha màu, cặm cụi thêm nếm từng chút, từng chút một, rồi lại căng mắt ra căn ke, so sánh xem ai tô đẹp hơn, ai tô nhanh hơn… Chẳng mấy chốc mà đã hết được một cột màu, cho dù trong lúc pha cả hai cũng có đôi lần cãi vã và Cheer không tin vào thẩm mỹ của Chan cho lắm… Nhưng cuối cùng đến khi ra thành phẩm, cả hai cũng đều tấm tắc hài lòng. Mặc dù cột màu của chúng nó pha ra chẳng giống so với bảng mẫu mà thầy đưa cho lắm.

Một lát sau, thấy thầy quay lại, Cheer liền giơ bảng màu lên khoe mẽ.

- Thầy ơi! Em tô xong một cột rồi này!

- Ờ! Được đấy! Căn ke tốt phết! Pha tiếp đi.

- Nhưng sao nó không giống bản mẫu hả thầy?

- Đây có phải bản mẫu đâu?! Đây là của một đứa mình lấy trong lớp ra cho hai bạn xem thôi đấy chứ!

- Dạ thế ạ … – Cheer và Chan nghệt mặt ra, chưng hửng.

- Không cần phải giống hệt với mẫu đâu, tương đối thôi là được. Mỗi người có một cách cảm và pha màu khác nhau mà. Giống 100% thì lại thành sao chép mất rồi! Phải có chút riêng của mình nó mới thú! Thôi hai cậu pha tiếp đi nhé, mình đi tắm!

- Dạ vầng! Thầy tắm vui vẻ ạ! Hề hề hề!

Nghe thầy giải thích xong, tự dưng trong lòng Cheer phấn chấn hẳn. Đúng là ông thầy này mặc dù hành động có hơi kì quặc, ăn nói có hơi thoải mái biến thái, nhưng được cái lại rất vui tính, bệnh và hợp với nó. Mặc dù học sinh có làm bài không tốt thì cũng không chê thẳng bao giờ. Chỉ khéo léo phê bình, nói giảm nói tránh, trong cái chê vẫn có lời khen! Như thế thì học sinh nào chẳng muốn phấn đấu. Dạy học là phải biết nắm bắt đúng tâm lý của học sinh như thế chứ.

Nghĩ vậy, Cheer thầm rung người cười khi thấy mình đã chọn không nhầm lớp để học.

……..

Hai đứa cứ cặm cụi pha rồi tô màu như vậy, nhoắng một cái đã đến sáu giờ tối. Cheer vô tình nhìn vào màn hình điện thoại rồi giật nảy cả mình, vội vàng hốt hoảng giục Chan thu dọn đồ về và chào thầy về ngay lập tức. Cứ mải mê tô vẽ mà quên khuấy đi mất sáu rưỡi là nó đã phải có mặt ở cửa hàng rồi! Mặt mũi thì nhem nhuốc bẩn thỉu toàn những màu là màu…

Thấy Cheer luống cuống, Chan liền nhẹ nhàng giữ lại, rồi nhanh tay lấy giấy ướt ra, ân cần lau đi những vết màu còn vương *** trên khuôn mặt non nớt của con bé, khiến cái Cheer cứ ngớ người ra vì cảm động. Lau xong, Chan lại đưa hai tay lên vỗ đôm đốp vào má Cheer rồi xoa đầu kéo con bé về nhà ngay tức khắc.

Vừa đi, Cheer lại vừa thầm mỉm cười, thật vui vì bên nó luôn có Chan.
Chương Trước/61Chương Sau

Theo Dõi