Chương Trước/49Chương Sau

Cưng Chiều Vợ Đến Tận Cuối Đời

Chương 14: Nụ Hôn Đầu

Chuẩn bị xong mọi thứ cô đến địa chỉ mà Minh Nghĩa đưa cho mình. Một căn biệt thự sang trọng với kiểu Châu Âu làm nổi bật giữa những rừng cây xanh mướt. Buổi tối nơi đây còn có thể thấy cả thành phố.

Cô bước đến cửa nhấn chuông rất nhanh sau đấy 1 bác bước ra mở cửa

- Xinh chào tiểu thư! Cô đến tìm ai? - Bác Lâm chào hỏi lịch sự

- Dạ cháu đến lấy đồ của anh Minh Nghĩa

- Thì ra cô là bạn của Minh Nghĩa, mời cô vào trong

Phong Anh đi theo bác Lâm vào trong nhà, nơi đây quả thật rất đẹp đường đi hai bên là những bông hoa đang nở, mà hình như còn có cả hồ bơi nữa.

- Mời tiểu thư ngồi - bác Lâm đưa cho cô ly nước cam

- Dạ, vâng bác cứ kêu con là Phong Anh là được

Bác Lâm hơi phân vân lâu sau đó bác mới đồng ý

- Bác có thể lấy đồ của anh Minh Nghĩa cho con được không?

- Phong Anh xin lỗi cháu! Bác không rõ lắm, đồ của cháu trên phòng của thiếu gia

Cô há hốc mồm trên phòng tên kia. Bác đưa cô lên tầng 2 và đi làm việc của mình, nếu không có lệnh của thiếu gia bác cũng không dám ở lâu

Đứng trước cửa thư phòng hai chân cô mềm nhũn cảm giác lạnh ở sống lưng làm cô toát mồ hôi

Cạch

- Cô đến rồi sao - tiếng nói của ai đó làm cô hết hồn

Nhìn lên mới biết là Thiên Ân, hắn mặt bộ đồ ở nhà với phong cách đơn giản nhìn rất đẹp trai,cô hoàn toàn bị mê mệt với vẻ đẹp ấy lúc lâu sau

- Này cái cô kia, nhìn chưa đủ sao - hắn dựa lưng vào cách cửa nhìn cô nói

Cô lúc này mới kịp hoàn hồn

- Tôi....tôi nhìn gì đâu anh tưởng bở à

Cô đi vào bên trong thư phòng đảo qua 1 lần đâu đâu cũng toàn là sách nhưng không thấy có hộp quà đâu

- Tôi muốn lấy món quà của anh Minh Nghĩa

Hắn đưa cô chén trà

- Mời dùng

Cô nhìn hắn chằm chằm, đem ly trà uống sạch

Hắn mở miệng

- Cô không sợ bị bỏ thuốc sao

Hai cô mắt trợn to

- Anh, bỉ ổi

Anh chỉ biết im lặng ngồi cười

- Nước cũng uống rồi đưa quà cho tôi được chưa

- Cần gì phải gấp, nhưng hiện tại nó không có ở đây

- Nếu không có ở đây vậy thì tôi đi trước

Cô lấy túi sách bước nhanh ra cửa. Đi chưa được ba bước đã nghe tiếng hắn

-Dường như cô rất quan tâm đến 2 chai nước hoa, chắc tặng cho Như Mi đúng không?

Quay đầu lại nhìn hắn nhàn rỗi gác chân vào nhau

- Anh muốn gì? Nếu thích anh cứ lấy, nước hoa của phụ nữ anh cũng xài chắc không phải là hahaaha.... Phụ nữ đấy chứ

Đang cười thật sảng khoái 1 bàn tay siết chặt tay cô ấn vào tường 2 người đứng ở thế đối diện gần nhau đến mức cô có thể nghe đuoc mùi nam tính của hắn.

Quá hoãn loạn cô muốn thoát được ra càng vùng vẫy hắn càng giữ chặt

- Buông tôi ra, anh điên rồi sao?

Anh hừ lạnh

- Cô lúc nãy vui lắm mà, sợ rồi sao?

Anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô rồi dừng ngay cằm

- Muốn biết tôi có là phụ nữ hay không? Để tôi cho cô xem

Anh cúi xuống hôn lên đôi môi anh đào của cô là cô khó chịu 1 lúc sau cảm thấy có chút nghẹt thở, cô đấm vào lưng anh, anh mới buông ra

- Cái tên này anh... anh... nụ hôn đầu của tôi, anh có tư cách gì mà hôn tôi, tên đáng chết

Anh khoanh 2 tay trước ngực

- Thật thú vị, nụ hôn đầu cơ, rất tốt

Anh bước đến gần cô thấy không ổn cô đạp chân anh chạy nhanh ra khỏi căn nhà đó

Đến nhà, cô tức giận mà trút hết lên con gấu bông của mình

_ Cái tên khốn kiếp đó dám

Cái tên xấu xa, biến thái

Cái tên dê xồm

Renggggg

Nhìn dãy số trên màn hình là của Minh Nghĩa cô bắt máy

- Alo anh Minh Nghĩa

- Phong Anh hình như giọng em không được vui, em lấy được đồ chưa, tên đó có làm khó em không?

- Em chưa lấy được và cũng không muốn gặp tên đó - cô cúp máy

Bên kia Minh Nghĩa sững sờ Phong Anh bị gì thế thật không giống như bình thường.

Anh chắc chắn tên Thiên Ân đã làm gì cô, vì 1 kì nghỉ mà anh đã hại Phong Anh. Ngày mai, anh đi tính sổ với hắn.

Tắt đèn anh đi ngủ.
Chương Trước/49Chương Sau

Theo Dõi