Chương Trước/49Chương Sau

Cưng Chiều Vợ Đến Tận Cuối Đời

Chương 3: Thoát Nạn

Hôm nay không phải mấy tên kia lên mà là đích thân ông quản lý. Cô rất tò mò tại sao ông ta lại lên đây

- Phong Anh cô nhanh xuống dưới đi hôm nay có Tống Minh Nghĩa chủ của 1 tập đoàn lớn nhất thế giới, anh ta muốn gặp tất cả nhân viên cô xuống để anh ta gặp mặt đi, nếu không cô sẽ phải chết nếu không nghe lời.

Phải cô không muốn chết, cô phải sống sống để mẹ vui lòng

- Được tôi sẽ đi

Vừa bước xuống tầng dưới mùi nước hoa nồng nặc làm cô thấy khó chịu, ai ai cũng trang điểm lòe loẹt, chắc người này có thế lực lắm đây.

Hai người đàn ông mặc vest đen bước vào mở đường sau đó 1 người đàn ông ăn mặc chỉnh chu đi theo sau đó là Tống Minh Nghĩa, hắn có khuôn mặt đẹp rất hấp dẫn, nhưng toát ra vẻ lạnh lùng khó hiểu.

( Tống Minh Nghĩa, 26t giàu có, hào phóng, chủ tịch 1 tập đoàn lớn, liên quan đến Hắc Đạo )

- Chào ngài Tống hoan nghênh ngày tới đây - quản lý cười nói với nét dịu dàng

- Hân hạnh, hân hạnh - hắn cười 1 nụ cười tà mị, nhưng bên ngoài là vậy thôi, bên trong anh luôn mắng cái tên Thiên Ân chết tiệt kia còn nói cái gì gái ở đây đẹp, không bằng người giúp việc nhà hắn nữa.

- Xin hỏi ngày chọn được ai chưa ạ?

Hắn đưa mắt qua đưa mắt lại, dừng ngay chỗ Phong Anh làm cô run bần bật, không phải hắn chọn mình chứ đang suy nghĩ

- Tôi chọn cô ta - âm thanh vang lên tất cả cô gái đều nhìn Phong Anh bằng ánh mắt ganh tị

- Tôi sau - Phong Anh hỏi lại

- Đúng đấy là cô sao không muốn sao tất cả ở đây ai cũng muốn tôi cô không muốn sao

- Không, không tôi không đi đâu - giọng nói run rẩy

Mấy người kế bên chửi cô điên còn Tống Minh Nghĩa nhìn cô mắt tròn xoe cô ta bị sao vậy

Quản lý bước tới tát cô 1 cái

- Hỗn xược

Mấy ngày này không được ăn gì mà còn bị đánh, quản lý mới tát cô 1 cái cô đã té xuống và ngất xỉu trong tức thì.

Hắn nhìn cô đúng là cô rất đẹp, đẹp làm điêu đứng lòng người. Hắn quyết định mua cô về

- Tôi muốn mua cô ấy, giá ông cứ thương lượng với thuộc hạ của tôi. Rồi hắn đi lại bế cô lên đi ra xe và đến nhanh với bệnh viện.

Cuộc đời cô được thoát khỏi nơi đó rồi sao, trong cơn mơ màng cô thấy mình thật may mắn.

Trong bệnh viện, bác sĩ y tá cứ ra vào phòng cấp cứu, bác sĩ chính bước ra

- Ai là người nhà của bệnh nhân

- Là tôi, cô ấy có bị sao không?

- Xin anh đừng lo lắng, cô ấy chỉ bị kiệt sức với tay chân có rất vết bầm, cổ tay còn bị xước và nhiễm trùng.

- Cảm ơn bác sĩ

- Chúng tôi đã chuyển cô ấy vào phòng đặc biệt giờ có thể vào thăm.

Haizz cuối cùng cô ấy cũng không bị sao. Coi như là mình đã cứu một mạng người phải khoe với tên Thiên Ân đó mới được.

Phòng đặc biệt, cô gái nằm trên giường khuôn mặt nhỏ nhắn không có chút vẻ hồng hào. Chợt có tiếng động

- Không tôi không muốn không muốn - cô la lên

- Cô yên tâm đi, cô đã không sao rồi, hiện tại vết thương của cô rất nghiêm trọng cô phải dưỡng thương trước đã

- Là anh đã cứu tôi sao?

- Ừmm là tôi

- Cảm ơn anh rất nhiều tôi sẽ trả lại ân tình này.
Chương Trước/49Chương Sau

Theo Dõi