Chương Trước/49Chương Sau

Cưng Chiều Vợ Đến Tận Cuối Đời

Chương 6: Bạn Mới

Trời chiều mát mẻ, 1 cô gái với vẻ ngoài sang trọng mặc bộ váy trắng, đeo kính mát với mái tóc xõa hai bên làm tan đi nắng chiều.

- Tôi muốn lấy 1 bó hoa bách hợp - tiếng cô ấy nhẹ nhàng

Phong Anh nhanh nhẹn trả lời : Dạ có thưa quý khách

Mấy ả kia nghe được liền mắng

- Làm như mình hay lắm, người mới mà làm như bà chủ

Những lời này đều rơi vào tai Như Mi cô tiểu thư của gia đình giàu có nhất nhì thành phố, cô cũng nghĩ chắc cô nhân viên vừa rồi cũng bị đối xử không tốt đây

Đang đem hoa ra cho khách. Á tiếng Phong Anh la lên cô thì nằm trên mặt sàn còn bó hoa thì bay ra xa

- Này Phong Anh cô làm gì vậy hả? Có biết bó hoa đắt lắm không? Tiêu Hoan lên tiếng cũng là người làm cho cô ra nông nỗi này

- Là có người để chân ra làm em té, em thật sự không cố ý - vì đau Phong Anh vừa nói vừa khóc

Như Mi thì cảm thấy ức chế rõ ràng là ném đá giấu tay mà phải dạy cho mấy người này 1 bài học mới được.

Cô tháo kính xuống đi lại đỡ Phong Anh ngồi dậy

- Cô không sao chứ ?

- Tôi không sau, hoa của cô tôi sẽ đi làm lại, mong cô thông cảm

- Cô không cần làm nữa là họ làm cô té họ phải xin lỗi cô . Như Mi quay sang nhìn mấy ả đó - Các cô mau xin lỗi mấy cô ấy

- Cô là ai mà ra lệnh cho tôi - Tiêu Hoan lên mặt

- Cô không cần biết tôi là ai chỉ cần cô xin lỗi cô ấy là được - Như Mi cũng không sợ mà cãi lại

- Thật nực cười!! Tiêu Hoan cười với giọng hớn hở

- Nếu cô không xin lỗi cô ấy không sao tôi sẽ không để yên cho cô đâu - vừa nói Như Mi vừa kéo tay Phong Anh ra khỏi tiệm

Phong Anh gỡ tay Như Mi ra

- Không cần đâu, cô làm vậy tôi càng cảm thấy khó xử

- Cô đi theo tôi nhanh lên - Như Mi có vẻ tức giận lôi kéo Phong Anh ra khỏi tiệm, đem cô đến quán cafe gần đó

- Cô không cần sợ, tôi chỉ muốn giúp cô thôi - vừa cười cô vừa lấy bông băng giúp Phong Anh xử lý vết thương

- Cảm ơn cô, cô làm vậy tôi không biết làm sao mà quay về tiệm nữa - Phong Anh nói với vẻ lo lắng

- Không cần lo tôi giúp cô giải quyết. Cô tên gì?

- À. Tôi tên Phong Anh

- Tên cũng hay đấy tôi tên Như Mi gia đình tôi là tập đoàn Kiến Đức

-Wow! Cô đúng là hạnh phúc - ánh mắt Phong Anh tròn xoe

- Hihi. Còn cô thì sao?? Như Mi đáp lại

- Tôi..tôi mẹ tôi mất sớm, ba tôi đánh đập tôi còn bắt tôi bán cho 1 các quán bar gần biên giới, cũng mai là được ân nhân cứu mạng - vừa nói 2 mắt Phong Anh đỏ nhòe

- Sao lại có người như thế chứ, cô cũng đừng buồn nữa, từ giờ tôi sẽ làm bạn thân với cô

- Cô, cô muốn làm bạn với tôi sao. Tôi vui lắm cảm ơn cô nha - Phong Anh mừng rỡ

- Vậy chúng ta mãi mãi là bạn thân

- Được mãi mãi là bạn thân

( Như Mi 22t con gái tiểu thư của tập đoàn Kiến Đức, thông minh, ngũ quan xinh đẹp )

------------

Hai người ngồi thêm 1 lát tâm sự rồi mới về

Vì Phong Anh không muốn thêm rắc rối nên nói Như Mi về trước, còn mình đến tiệm hoa để xem tình hình như thế nào. Vừa bước vào tiệm

- Phong Anh em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Anh Hào hỏi với vẻ lo lắng

- Em không sao đâu, không sao anh đừng lo

Bà chủ bước ra đến bên Phong Anh

- Chị đã nghe chuyện lúc nãy rồi, khách hàng cũng nói với chị, em sẽ không bị đuổi việc cứ tiếp tục mà làm nhé! Bà chủ của hàng khẽ giọng nói

- Em cảm ơn chị

- Không sao rồi mọi người về nghỉ ngơi đi

Tiêu Hoan đứng 1 bên thấy vậy liếc nửa tròng mắt.

Phong Anh cô hãy nhớ đấy tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu.
Chương Trước/49Chương Sau

Theo Dõi