Chương Trước/170Chương Sau

Đặc Công Manh Phi

Q.2 - Chương 114: Người Ta Rất Thuần Khiết

“Oa tắc, là ai đột phá cấp 7 huyền khí nhưng lại trực tiếp tới chí tôn nhất phẩm đỉnh, trời ạ, rất kỳ diệu.”

“Thất cho đến chí tôn nhất phẩm sơ giai đoạn —- trung giai đoạn —— cao giai đoạn —- đỉnh, trời ạ, biến thái, trực tiếp vượt qua bốn giai đoạn.”

“Cũng không biết đó là cái kia biến thái, vận phân chó, dựa vào một lúc liền qua bốn giai đoạn.”

“Thần tượng, chúng ta Hồng Tụ đế quốc lại có chí tôn.”

“Ai, còn nhìn cái gì vậy, nói ngươi đấy, nhanh chóng về nhà tu luyện đi, kế tiếp chí tôn chính là ngươi, ngươi này tử hài tử còn nhìn còn nhìn..”

“…”

Phi Khê Trần so với bất luận người nào nhìn càng rõ ràng, so với bất luận người nào đều kích động, hưng phấn.

Lão gia tử dừng ở cấp 7 đã năm năm hắn là đều biết, trước lão cũng đã thử rất nhiều biện pháp muốn cho người đột phá, thế nhưng chưa từng được.

Hôm nay Mộc Nghiên lại có thể thuận lợi giúp lão gia tử đốt phá, nhưng lại một lúc qua bốn giai đoạn, trời ạ, nha đầu thực lực tuyệt đối không dừng ở chí tôn nhị phẩm đơn giản như vậy.

“Gia gia, người trước chậm rãi đem thể lực đột phá sau tiếp thu đến huyền khí hấp thu, đừng quá gấp, nếu không rất dễ thương đến ngươi gân mạch, dù sao mới đột phá, hiện tại gân mạch là hoàn toàn mới.”

Lão gia tử như trước từ từ nhắm hai mắt ừ một tiếng, làm theo Mộc Nghiên nói.

Thân thể huyền khí vận hành sau 7 vòng, lão gia tử hấp thu xong tân năng lượng, mới chậm rãi mở mắt ra, vẻ mặt kích động.

“Gia gia con biết người muốn nói cái gì, chúng ta là người một nhà có một số việc chúng ta tự hiểu là được rồi.” Mộc Nghiên nhẹ cười. Tiếp đó ngay trước mặt gia gia ngất đi.

“Gia gia con biết người muốn nói cái gì, chúng ta là người một nhà có một số việc chúng ta tự hiểu là được rồi.” Mộc Nghiên nhẹ cười. Tiếp đó ngay trước mặt gia gia ngất đi.

Linh khí của nàng đã bị lão gia tử rút hết, lúc này toàn thân vô lực, thần thạch biết lúc này chủ nhân rất suy yếu, thiên địa linh khí một lần lại một lần chậm rãi chảy vào gân mạch uể oải của Mộc Nghiên.

Mộc Nghiên lúc này liền giống như một ngụm giếng cạn, cuồn cuộn không ngừng hấp thụ từ thần thạch phát ra thiên địa linh khí.

Mãi đến sau khi hấp thu toàn bộ, Mộc Nghiên thõa mãn giống như một người đói bụng mấy ngày mấy đêm, đột nhiên được ăn.

Âm thầm dùng ý nghĩ cùng tiểu thạch đầu nói chuyện: “Tiểu quỷ làm tốt lắm.”

“Hì hì, đây là ta phải làm.”

“Ừ, lại đây cho ta thơm một cái!”

“A, chủ nhân người nhanh đi, đừng đùa giỡn người ta, người ta rất thuần khiết.”

“Nôn… Ta đi!”

Mộc Nghiên mở mắt ra liền thấy hai cặp mắt nhìn chằm chằm mình.

Sợ hãi lùi về phía sau, thấy rõ là gia gia cùng Phi Khê Trần mới vỗ vỗ ngực: “Ta nói hai người muốn làm gì? Ta gan nhỏ, bị hai người dọa đập ùm ùm…”

“Trước đứng lên.” Phi Khê Trần tay đem Mộc Nghiên kéo dậy.

“A, gia gia thân thể thế nào? Hiện tại rất sảng rất kích động chứ?” Mộc Nghiên đáng yêu chớp chớp mắt.

Lão gia tử gật đầu, sau khi đột phá, lão thần thanh khí sáng nhìn một chút Mộc Nghiên cùng Phi Khê Trần thở dài một hơi nói: “Nghiên nhi, gia gia già rồi, phụ thân con với hai thúc thúc tám vị ca ca của con đều là lỗ mãng và trẻ tuổi, lần này hoàng thất đối với Mộc gia tạo ra thương tổn rất sâu, Hồng Tụ đế quốc này là lão phu một thân tâm huyết, tự nhiên không hy vọng thấy Mộc gia ba đời tâm huyết bị hủy hoại trong chốc lát.

Thế nhưng con muốn làm như thế nào gia gia đều ủng hộ con, sau khi chuyện này kết thúc, gia gia sẽ mang theo bọn họ từ quan, Hồng Tụ đế quốc quốc chủ mặc dù không đáng giá gia gia vì hắn bán mạng, thế nhưng Hồng Tụ bách tính gia gia không thể vứt bỏ bọn họ, gia gia nói như vậy các con hiểu không?”

Thế nhưng con muốn làm như thế nào gia gia đều ủng hộ con, sau khi chuyện này kết thúc, gia gia sẽ mang theo bọn họ từ quan, Hồng Tụ đế quốc quốc chủ mặc dù không đáng giá gia gia vì hắn bán mạng, thế nhưng Hồng Tụ bách tính gia gia không thể vứt bỏ bọn họ, gia gia nói như vậy các con hiểu không?”

Ý lão gia tử chính là quan có thể từ, thế nhưng Hồng Tụ đế quốc dù sao cũng là tâm huyết một đời của người, huynh đệ người, huynh đệ chết ở chiến trường, người nhà bọn họ lão gia tử phải thay bọn họ chăm sóc thật tốt. Lần này là thật sự đối triều đình hết hy vọng, mặc dù từ quan, thế nhưng Mộc gia đại nghiệp lớn, sản nghiệp phía dưới đúng là Mộc gia cả nhà ngồi ăn, nằm chơi, cũng đủ hai đời.

Mộc gia nam nhân mặc dù đều là tính tình ngay thẳng, thế nhưng nữ nhân Mộc gia đều là tâm tư kín đáo trí tuệ cùng mỹ lệ tập hợp vào một thân, Mộc gia nếu chỉ dựa vào này mấy nam nhân đã sớm nghèo kiết xác.

“Cháu hiểu, gia gia người yên tâm, cháu biết nên làm như thế nào, người không phạm ta ta không phạm người, người nếu phạm ta, phải giết!!” Chuyện tình lần này Mai gia là thế nào cũng không thoát được, về phần Hồng Tụ đế quốc quốc chủ sao, a… Về sau có người tiếp vị, như vậy Hồng Tụ đế quốc như trước là Hồng Tụ đế quốc, chỉ là thay đổi chủ nhân mà thôi!!

“Trần nhi, không phải là gia gia không cho con báo thù, mà là hiện tại thời cơ chưa được, đợi được thời cơ tới rồi, gia gia sẽ không ngăn cản con.” Lời này lão gia tử đối với Phi Khê Trần nói.

“Vâng, gia gia yên tâm, Trần nhi có chừng mực.”

Thù của y? Chuyện tình Phi gia Mộc Nghiên nhiều ít cũng biết một chút, Phi gia cùng Mộc gia vô cùng thân thiết, hơn nữa Phi gia diệt vong nguyên nhân cùng hiện nay Mộc gia là như nhau.

Đều là bị tổ chức thần bí hướng hoàng thất tạo áp lực, cho nên mới cửa nát nhà tan, xem ra bọn họ có cùng địch nhân, thật sâu nhìn thoáng qua Phi Khê Trần, mặc kệ là ai, mặc kệ là thù của ai, như vậy đều tính ở trên người Mộc Nghiên nàng, nàng cần máu cừu nhân tế bái thân nhân đã chết đi, kỳ thật Mộc Nghiên biết tin tức này là bị người lọc qua, căn bản là không chân thật! (cái này m cũng k hiểu lắm, k biết ý nói là thông tin trên sai hay sao nữa… mù mờ quá ~.~)

“Vậy là tốt rồi! Gia gia ta mệt mỏi, các con người tuổi trẻ muốn làm gì thì làm đi thôi.”

“Vâng, gia gia ngủ ngon.”

Hai người sau khi lùi ra ngoài, Mộc Nghiên vốn tưởng rằng Phi Khê Trần sẽ hỏi mình chuyện giúp gia gia đột phá, thế nhưng không có, Phi Khê Trần không có đề cập tới một chữ, tựa như gia gia nói, thời cơ chưa được, thời cơ tới rồi Mộc Nghiên muốn nói tự nhiên sẽ nói cho chính mình.

Tên ngu ngốc này, vô điều kiện tin tưởng mình, cũng không phải Mộc Nghiên không tin tưởng bọn họ, mà là sự tình rất ly kỳ, cho nên biết càng ít đối với bọn họ càng tốt…
Chương Trước/170Chương Sau

Theo Dõi