Chương Trước/170Chương Sau

Đặc Công Manh Phi

Q.1 - Chương 14: Tiểu Nha Đầu Cuồng Vọng, Muốn Tịch Thu Nhà Nàng

Răng rắc một tiếng, tay của nha hoàn kia, trực tiếp bị bẻ gãy…

“A…” Nha hoàn đau khóc lớn: “Tiểu thư, cứu mạng… Híc híc híc híc híc.”

Những người xem cuộc vui đều hít một hơi, tiểu nha đầu này thật đáng sợ…

“Vô sỉ, ngươi dám đả thương người của ta?” Người nọ đụng phải Thi Thi, phẫn nộ tiến lại.

“Ngươi là nhà ai? Ta làm cho cha ta tịch thu nhà của ngươi.” Mai Thiên Thiên chỉ vào Mộc Nghiên, này tiểu tiện nhân chết tiệt…

“Hả? A… Vậy ngươi lại là nhà ai?” Tịch thu nhà nàng? Khẩu khí không tồi, rất ngông cuồng, xem ra là có cái dạng gì chủ tử thì sẽ có cái dạng đó nô tài.

“Hả? A… Vậy ngươi lại là nhà ai?” Tịch thu nhà nàng? Khẩu khí không tồi, rất ngông cuồng, xem ra là có cái dạng gì chủ tử thì sẽ có cái dạng đó nô tài.

Vừa nghe Mộc Nghiên nói như vậy, Mai Thiên Thiên ngẩng cao đầu lớn giọng nói: “Hừ, cha ta là Thừa tướng đương triều!”

“Thừa tướng sao?” Tốt lắm nàng nhớ kỹ. “Như vậy ngươi sao? Gọi là gì?”

“Ta đương nhiên là Thừa tướng tiểu thư, ta gọi là Mai Thiên Thiên, hừ, hiện tại sợ rồi sao? Chạy nhanh quỳ xuống nói xin lỗi ta, bằng không ta trở về làm cho cha ta tịch thu nhà ngươi.”

“Mai Thiên Thiên? Chậc chậc cha ngươi chính là thừa tướng, lấy tên cho ngươi lại là không có tiền tiền, nhà các ngươi rất nghèo sao? Bằng không ngươi như thế nào lại kêu không có tiền tiền đâu?” Mộc Nghiên chậc chậc lắc đầu, châm chọc nói.

Hi hi hi hi… Thi Thi vừa rồi tủi thân, nghe thấy biểu tỷ nói như vậy không khỏi che miệng nở nụ cười, không có tiền tiền? Ha ha ha…

Người xung quanh, mà ngay cả nô tài phía sau Mai Thiên Thiên cũng đều nhịn không được cười.

“Ngươi…” Mai Thiên Thiên hé ra khuôn mặt tươi tắn đỏ lên, bị Mộc Nghiên nói cho tức giận không nói được nên lời.

Hung hăng dậm chân, quay đầu lại nhìn tỷ tỷ tủi thân nói: “Tỷ…”

Hung hăng dậm chân, quay đầu lại nhìn tỷ tỷ tủi thân nói: “Tỷ…”

“Ở đâu ra tiểu tiện nhân? Lại dám nhục nhã tiểu thư phủ thừa tướng?” Mặc dù biết là lỗi của muội muội, nhưng là tiểu tiện nhân cũng không khỏi rất không xem ai ra gì, lại dám nhục mạ muội muội.

“Ơ, ngươi là tỷ tỷ của nàng, nàng kêu không có tiền tiền, ngươi không phải kêu không vàng chứ?” Mộc Nghiên vốn vô tâm nói một câu, nhưng là quả thật bị nàng nói trúng rồi.

“Hừ, thì ra ngươi biết tỷ của ta.” Mai Thiên Thiên này không có não, căn bản là không nghe hiểu lời nói của Mộc Nghiên, há mồm liền tiếp lời.

Phì… ha ha o(n_n)o

Xung quanh một trận tiếng cười chợt vang lên, mà ngay cả sáu bộ mặt không chút thay đổi của bảo tiêu Đường Môn khóe miệng cũng nhịn không được run rẩy, trong lòng đối với tiểu Mộc Nghiên giơ ngón tay cái lên, gì kia, biểu tiểu thư người vô đối...
Chương Trước/170Chương Sau

Theo Dõi