Chương Trước/170Chương Sau

Đặc Công Manh Phi

Q.2 - Chương 140: Tối Nay Đã Định Trước Là Một Đêm Không Ngủ [1]

“Thiết, tảng đá chính là tảng đá, cô nương ta nói nghĩ ngươi, đó là coi trọng ngươi ! Ngươi nha vậy mà nói ta đánh nhau, đồ không có lương tâm.” Mộc Nghiên u sầu a.

“Hắc..chủ nhân đừng nóng giận , người ta chính là nói giỡn với ngươi.”

“Được rồi, thạch đầu oa, ngươi lúc nào mới có thể đi ra a? Chủ nhân ta thật muốn xem hình dạng thực thể của ngươi, ai nha, ngươi lúc đi ra sẽ không là một hòn đá đi?”

“Chủ nhân.” Tiểu thạch đầu bất mãn kháng nghị, thét lớn :”Mới không phải, người ta là soái ca, là đại soái ca.”

“Đúng, đúng, ngươi là soái ca!” Mộc Nghiên mỉm cười, nhìn tràng cảnh trước mắt có chút thê lương.

Mộ Uyên Nhiễm cùng mẫu thân nàng cách lồng sắt gắt gao ôm nhau, từ lời nói của các nàng Mộc Nghiên cũng biết một ít chuyện.

Thì ra Mộ Uyên Nhiễm từ tiểu thư biến thành bộ dạng ngày hôm nay có một phần nguyên nhân là bởi vì mẫu thân của nàng.

Mẫu thân Mộ Uyên Nhiễm cùng phụ thân nàng yêu nhau nhưng không có cưới bởi vì mẫu thân Mộ Uyên Nhiễm không có bối cảnh gia thế hiển hách, thế nhưng mẫu thân cùng phụ thân nàng là thật tâm yêu nhau , vì vậy phụ thân Mộ Uyên Nhiễm mang theo mẫu thân của nàng bỏ trốn.

Ở một ngày không lâu sau khi Mộ Uyên Nhiễm sinh ra, phụ thân nàng bị kẻ thù giết chết, sau đó vẫn là lão gia tử Mộ Đông Thành chạy tới cứu Mộ Uyên Nhiễm cùng mẫu thân nàng.

Nhi tử đã chết, Mộ Đông Thành rất tức giận, đem tất cả sai lầm đều đặt ở trên người mẫu thân Mộ Uyên Nhiễm, bởi vì Mộ Đông Thành nghĩ nếu không bởi vì nàng nhi tử cũng không rời nhà trốn đi, không rời nhà trốn đi như vậy cũng sẽ không phải chết.

Xem tại nàng sinh cho Mộ gia trưởng tôn nữ phân thượng, Mộ Đông Thành không có giết nàng, mà là chọn cách đem nàng nhốt ở trong lồng sắt.Chịu đủ dầm mưa dãi nắng, cả đời này đều không thấy được nữ nhi của mình.

Tần Lam mẫu thân Mộ Uyên Nhiễm bị giam ở chỗ này 14 năm.

Mộ Uyên Nhiễm khi rời đi mẫu thân vẫn là một đứa bé mới đầy tháng, căn bản không biết phụ mẫu của chính mình là ai?

Mà phụ mẫu trên danh nghĩa của nàng chính là Nhị thúc, Nhị thẩm.

Thế nhưng từ nhỏ nhị thúc nhị thẩm liền không muốn thấy nàng, đối Mộ Uyên Tuyết lại như bảo bối.

Mộ Uyên Nhiễm nghĩ mình không đủ cố gắng cho nên mỗi ngày đều liều mạng học tập, hy vọng có một ngày được đến bọn họ khích lệ, tiểu hài tử đều giống nhau , mặc kệ làm chuyện gì cũng đều mong muốn phụ mẫu mình khen ngợi.

Thế nhưng Mộ Uyên Nhiễm sai lầm rồi, lại sai vô cùng.

Thế nhưng Mộ Uyên Nhiễm sai lầm rồi, lại sai vô cùng.

Nàng danh xưng thiên tài cũng không phải bẩm sinh, mà là sau nhiều ngày nỗ lực đạt được.

Cầm kỳ thi họa, thi từ ca phú, mọi thứ tinh thông.

Ở lúc mười tuổi tu vi cũng đã là huyền khí cấp 3, được Mộ Đông Thành sủng trong lòng bàn tay.

Thế nhưng phụ mẫu nàng không có khen, ngược lại đối nàng tiến hành chèn ép.

Muội muội Mộ Uyên Tuyết tính cách tùy ý, ngang ngược không nói lý.

Nàng thành thục, hiểu chuyện, vì lão gia tử chia sẻ công việc, được mọi người khen hảo hài tử.

Mộ Uyên Nhiễm mười tuổi không biết mình làm sai cái gì? Nàng đã rất cố gắng, vì sao? Vì sao phụ mẫu vẫn là không thích mình?

Ở trong mắt phụ mẫu, mình liền giống như kẻ thù.

Thẳng đến một ngày, buổi tối sinh nhật mười một tuổi của Mộ Uyên Nhiễm.

Nửa đêm không ngủ được, nàng ở trong sân luyện công, mơ hồ nghe được tiếng khóc, dưới sự thúc đẩy của lòng hiếu kỳ Mộ Uyên Nhiễm chậm rãi đi tìm nơi phát ra tiếng khóc , tìm đến phía sau núi.

Gặp được nữ nhân kia, mẫu thân chân chính của nàng.

Cũng liền đêm đó, nàng rốt cục biết mình cùng Mộ Uyên Tuyết khác biệt.

Bởi vì các nàng căn bản không phải là thân tỷ muội, bởi vì hai vị phụ mẫu kia căn bản không phải là thân sinh phụ mẫu nàng.

Sau khi hiểu rõ tất cả sự tình, Mộ Uyên Nhiễm trở nên rất phản loạn, mọi chuyện đều cùng bọn họ làm trái ngược, thời gian lâu Mộ Đông Thành đối nàng cũng không lại ôm hi vọng.

Lựa chọn để mặc nàng tự sinh tự diệt.

Mộc Nghiên nghĩ mình xuyên qua đến Mộc gia là cỡ nào may mắn.

Nàng cùng Mộ Uyên Nhiễm nếu như thay đổi thân phận, như vậy phải chịu đựng tất cả chính là mình.

Mộc Nghiên trước mắt nổi lên hình ảnh Mộ Uyên Nhiễm từ nhỏ đến lớn đã trải qua.

Mộc Nghiên trước mắt nổi lên hình ảnh Mộ Uyên Nhiễm từ nhỏ đến lớn đã trải qua.

Cái kia ngốc tiểu cô nương, để được phụ mẫu biểu dương mỗi ngày liều mạng cố gắng, một lần lại một lần chiến thắng cực hạn (giới hạn)của chính mình.

Chuyện của Mộ Uyên Nhiễm gợi lên ký ức kiếp trước của Mộc Nghiên.

Mộ Uyên Nhiễm kiếp này chính là phiên bản kiếp trước của Mộc Nghiên, kiếp trước Mộc Nghiên cũng ngốc như vậy, cũng ngây thơ như thế.

Bất quá nàng lại càng không may, đổi lấy chính là tử vong…

Mộc Nghiên đã biết mình kiếp trước vì sao lại bị nổ chết…

Cẩn thận nhớ lại hình ảnh ngày hôm đó, Mộc Nghiên ở xung quanh phát hiện thân ảnh dưỡng mẫu nàng, đối với nàng dưỡng mẫu là hận không thể làm cho nàng chết sớm.

Mà quả bom kia cũng khiến nàng ta được như nguyện, tận mắt thấy nàng bị nổ chết, Mộc Nghiên có thể khẳng định dưỡng mẫu nàng hiện tại phỏng chừng nằm mơ cũng cười, bởi vì mối nguy hại đối với nàng ta đã không còn.

Mộc Nghiên xoay người rời đi, đem thời gian còn lại lưu cho hai mẹ con họ.

“Nha đầu, mới cách xa một đêm cảm giác giống như trăm năm, ta hiện tại phát hiện không có ngươi thời gian trôi qua thật chậm ….” Phi Khê Trần ngồi ở trên ghế đá trong viện Mộc Nghiên, uống rượi do Mộc Nghiên điều chế.

Một chén lại một chén, cổ áo đã ướt đẫm rượu, thế nhưng Phi Khê Trần không chút nào để ý.

“Lần đầu tiên thấy ngươi như vậy.” Ngục Viêm Thương một thân hồng y xuất hiện ở trước mặt Phi Khê Trần.

Phi Khê Trần nâng mắt nhìn hắn một cái, vì hắn ngã một chén rượu, ý bảo Ngục Viêm Thương ngồi xuống bồi hắn uống.

Ngục Viêm Thương ngồi xuống, im lặng cùng Phi Khê Trần uống rượu, hắn nghĩ mình nhất định là bị ấm đầu, hôm nay không có Mộc Nghiên đấu võ mồm, cảm giác toàn thân không được tự nhiên.

Ngủ không được, bất tri bất giác liền tới viện tử của nàng, thấy Phi Khê Trần một ngươi hướng minh nguyệt uống rượu.

Bước chân vốn muốn rời đi lại không biết sao vẫn tiến vào, mà thôi, uống rượu liền uống rượu đi….
Chương Trước/170Chương Sau

Theo Dõi