Chương Trước/170Chương Sau

Đặc Công Manh Phi

Q.2 - Chương 162: Manh Phi Rất Kiêu Ngạo

Trong viện Mạnh Liệt chỉ còn lại năm người Mộc Nghiên, Phi Khê Trần, Ngục Viêm Thương, Tiểu Phượng , Tử Tầm Nguyệt , thêm hắn là sáu người.

Mạnh Liệt tầm mắt dừng ở trên người Mộc Nghiên,đối Mộc Nghiên nói :“Đa tạ hạ thủ lưu tình!”

Hả? Mộc Nghiên sửng sốt, không biết lời này của Mạnh Liệt là có ý gì.

Ngục Viêm Thương nhướng mi, tay cầm chén trà không tự giác nắm chặt, Mạnh Liệt người này tâm cơ cũng không phải bình thường như trong tư liệu, chút thời gian như vậy liền biết chuyện này không là người khác làm, người này rất nguy hiểm.

“Liệt, ta nghĩ ngươi hiểu lầm, việc này đều không phải ý tứ của Nghiên nhi.” Phi Khê Trần giải thích, hắn biết lời Mạnh Liệt có ý tứ gì.

“Nga? “Mạnh Liệt cười cười, đem tầm mắt rơi xuống trên người Tử Tầm Nguyệt cùng Tiểu Phượng :”Qủa nhiên không đơn giản!”

Tiểu Phượng hai tay quơ quơ:”Đừng xem ta, ai bảo ngươi đem muội muội làm hư chứ? Lần này vẫn là chúng ta nếu như đổi thành người khác công chúa nhà ngươi sẽ bị thương nặng hơn, chúng ta chỉ thay ngươi cấp nàng đánh chút cảnh cáo mà thôi.”

“Ha hả, tiểu tử ngươi khẩu khí không nhỏ a!”

“Hì hì, bởi vì ta có tư cách kiêu ngạo! “Tiểu Phượng sờ mũi, quả thực một người nếu như không có tư cách kiêu ngạo ngươi làm sao kiêu ngạo?

“Mộc tiểu thư, chuyện này liền cho qua, vậy kế tiếp có phải nên nói chuyện hôn sự hay không?” Mạnh Liệt vẻ mặt nghiền ngẫm, khuôn mặt tuấn tú quá mức âm nhu cùng Ngục Viêm Thương có chút giống nhau.

Mộc Nghiên nhíu mày :”Ngươi muốn như thế nào mới bằng lòng hủy hôn ước?”

Mạnh Liệt khóe miệng cong lên :”Rất đơn giản, một vật đổi một vật!”

Mạnh Liệt khóe miệng cong lên :”Rất đơn giản, một vật đổi một vật!”

“Một vật đổi một vật?” Phi Khê Trần không biết Mạnh Liệt muốn làm gì, chuyện này Mạnh Liệt cũng không nói với hắn.

“Ừ, các ngươi giúp ta làm một việc, ta sẽ hủy hôn ước.” Mạnh Liệt vẻ mặt nghiêm túc nói.

“A, Chuyện ngay cả Mạnh gia bảo đều không làm được, ngươi bảo chúng ta làm?” Mộc Nghiên nhướng mi, quả nhiên thằng nhãi này không có lòng tốt, với lại Mộc Nghiên có thể cảm giác được chuyện này muốn trả giá rất lớn, trong lòng lần nữa mọc lên cỗ bất an.

“Có thể, chỉ có ngươi mới có thể làm.” Mạnh Liệt khẳng định nói.

“Chuyện gì?” Phi Khê Trần giữa trán nhàn nhạt lo lắng, thực lực Mạnh gia bảo hắn sao không biết rõ, chuyện Mạnh gia bảo đều làm không được bảo tiểu nha đầu đi làm, hắn vô cùng lo lắng.

“Chấn quốc chi bảo của Thiên Vũ đế quốc – Hàn Băng Thiền.”

“Cái gì?” Ngục Viêm Thương mất bình tĩnh oanh một tiếng đứng dậy, lạnh lùng nhìn Mạnh Liệt, hắn vậy mà bảo Mộc Nghiên đi Thiên Vũ đế quốc cướp – Hàn băng thiền.

“Ha hả, Ngục thiếu có chút kích động.”Mạnh Liệt nhấp một ngụm trà nhàn nhạt nói.

“Ta kích động ? A…Mạnh Liệt ngươi hẳn là hiểu rõ Thiên Vũ đế quốc thủ vệ có bao nhiêu chặt chẽ, còn có nhiều năm như vậy những người chỉ cần dám đánh chủ ý lên Hàn Băng thiền đều không phải có đi không có về chứ?” Ngục Viêm Thương cười nhạt nói.

Phi Khê Trần nhìn chằm chằm mắt Mạnh Liệt nói :”Ngươi muốn — Hàn băng thiền làm cái gì?”

“Cứu mạng!” Mạnh Liệt thản nhiên nói.

“Cứu mạng!” Mạnh Liệt thản nhiên nói.

“Cứu mạng?” Mọi người khó hiểu kinh hô, kể cả tiểu Phượng cùng Tử Tầm Nguyệt ngồi an tĩnh bên cạnh cũng mất bình tĩnh.

“Ta còn có thời gian ba tháng, nếu như ba tháng không có – hàn băng thiền vậy…” Mạnh Liệt nhìn ánh mắt mọi người khóe miệng vung lên một mạt tươi cười tự giễu, sau ba tháng nếu như không có Hàn băng thiềm như vậy hắn sẽ biến thành một cỗ thi thể.

Phi Khê Trần cầm lấy tay Mạnh Liệt, ngón tay đặt lên mạch đập của hắn.

Oanh…

Phi Khê Trần lùi về sau hai bước, nhìn Mạnh Liệt nói :”Cư nhiên là Thi độc.”

‘Thi độc ‘ chí âm chi độc, có tên gọi là ‘ băng hõa lưỡng trọng thiên’.

Phàm là người trúng độc, cơ hồ cách một tháng sẽ phát độc một lần, độc phát thân thể người đó sẽ phát sinh thật lớn biến hóa, khi trời nóng bức chiếu lên trên thân người trúng Thi độc thì người trúng độc khó chịu giống như toàn thân bị hỏa thiêu vậy.Khi trời đầy mây , người trúng độc lại giống như rơi vào trong hầm băng, tỏa ra khí âm hàn, thời gian trúng độc càng dài thân thể trực tiếp bị hàn băng bao vây.

Người trúng độc giống nhau đều bị giày vò đến chết.

Trúng thi độc mạng sống chỉ có bốn tháng, mà giải dược duy nhất của thi độc chính là –hàn băng thiền, bảo bối người trong thiên hạ đều muốn đến, thi độc không có nó giải là không được, hơn nữa hàn băng thiền còn có công hiệu lớn đó là có thể giúp người ta tăng lên 50 năm công lực, dù cho người đó là phế vật huyền khí, sau khi dùng xong hàn băng thiền cũng có thể trực tiếp thăng cấp thành cấp bậc chí tôn.

Thế nhưng người dùng hàn băng thiền phải là thân thể chí âm, nếu không sẽ bị hàn băng thiền phản phệ, đó chính là cái gọi mà ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo.

“A, ta vì sao phải đáp ứng ngươi? Đừng quên ngươi chỉ còn sống được ba tháng, mà ta hoàn toàn có thể chờ sau khi ngươi chết mang Thi Thi đi, có lẽ không cần ba tháng sau, ta bây giờ có thể cho ngươi sớm giải thoát,cũng làm cho cả Mạnh gia bảo theo ngươi…chôn cùng, không cần hoàn nghi, ta nhất định có thể làm được.”

“A, ta vì sao phải đáp ứng ngươi? Đừng quên ngươi chỉ còn sống được ba tháng, mà ta hoàn toàn có thể chờ sau khi ngươi chết mang Thi Thi đi, có lẽ không cần ba tháng sau, ta bây giờ có thể cho ngươi sớm giải thoát,cũng làm cho cả Mạnh gia bảo theo ngươi…chôn cùng, không cần hoàn nghi, ta nhất định có thể làm được.”

Mộc Nghiên cười nhạt, Mạnh Liệt ngươi này một ván bố trí rất tốt, lợi dụng Thi Thi để nàng tự động đưa lên cửa, sau đó lại dùng tự do của Thi Thi cùng nàng đàm điều kiện, nghĩ nàng sẽ đáp ứng đi! A.. hảo mưu kế a.

Mạnh Liệt đã đụng đến một trong ba điều tối kị nhất của Mộc Nghiên.

Mộc Nghiên nàng hận nhất người khác tính toán nàng, hận nhất phản bội, hận nhất lừa dối.

Mạnh Liệt cay đắng cười :”Ta tin.”

Mạnh Liệt đối với lời Mộc Nghiên một chút cũng không hoảng hốt, dù sao hắn cũng biết được mình lần này đúng là âm hiểm, thế nhưng hắn không có đường lui.

Hơn nữa hắn tin tưởng lời Mộc Nghiên vừa nói, nàng hoàn toàn có thực lực khiến tất cả biến thành sự thực.

Mạnh Liệt từ trong lòng móc ra một phong thư , đặt ở trên bàn trước mặt Mộc Nghiên nói :”Ta trước làm tất cả đều là hành động bất đắc dĩ, nếu là đắc tội Mộc tiểu thư còn thỉnh tiểu thư đại nhân không so đo tiểu nhân, thế nhưng nhìn nội dung bên trong cái này, ta nghĩ Mộc tiểu thư ngươi sẽ đáp ứng.”

Mộc Nghiên nhíu mày, nàng thế nào đột nhiên có một cổ cảm giác bị người bán còn thay người kiếm tiền ?

Đưa tay cầm lấy phong thư, mở ra..Khuôn mặt Mộc Nghiên biến thành màu tím, cuối cùng trực tiếp đen,…Bàn đá bị Mộc Nghiên vỗ nát, có thể nghĩ đến nàng rất tức giận, vô cùng tức giận!!
Chương Trước/170Chương Sau

Theo Dõi