Chương Trước/170Chương Sau

Đặc Công Manh Phi

Q.1 - Chương 17: Còn Nhỏ Tuổi Tuyệt Thực Kháng Nghị

Ngất… Tiểu nhị bị bộ dáng khả ái của Thi Thi làm cho cười ha ha, sau khi dọn xong đồ ăn, còn đưa đến cho các nàng một ấm nước sôi.

“Cảm ơn!” Thi Thi cầm lấy chiếc đũa, liền chuẩn bị hoạt động, nhưng vẫn là lễ phép hướng tiểu nhị nói cảm ơn.

“Ha ha, không cần, có cái gì cần cứ gọi ta.” Hai tiểu cô nương này rất đáng yêu.

Nhìn Thi Thi ăn miệng dính đầy là dầu mỡ, Mộc Nghiên khóe miệng run rẩy, nhỏ nhẹ hỏi: “Thi Thi hôm nay muội chưa ăn cơm?”

“Dạ, phụ thân không uội đi ra ngoài, muội sẽ không ăn cơm…” Thi Thi vùi đầu ăn rất nhiều, tiểu hài tử vốn chính là thân thể đang lớn, Thi Thi vì đi ra tìm Mộc Nghiên chơi, nhưng mà cha nàng lại lo lắng, liền không cho nàng đi ra, nói là chờ hắn có thời gian sẽ mang nàng đi tìm Mộc Nghiên, nhưng là Thi Thi làm sao có thể thỏa hiệp? Vì thế liền không ăn cơm…

Mộc Nghiên cầm lấy thìa lấy cơm cho Thi Thi, cô gái nhỏ này cư nhiên học được tuyệt thực, toát mồ hôi, nguyên nhân là tấm gương nàng sao?

“Ăn từ từ…” Rõ ràng cách nhau có một tháng, nhưng Mộc Nghiên ở trong mắt mọi người giống như một tiểu cô nương mười mấy tuổi, mang theo muội muội của mình.

“Ăn từ từ…” Rõ ràng cách nhau có một tháng, nhưng Mộc Nghiên ở trong mắt mọi người giống như một tiểu cô nương mười mấy tuổi, mang theo muội muội của mình.

“Dạ…”

Một bữa cơm, phần lớn thời gian đều là Mộc Nghiên tự mình gắp cho tiểu Thi Thi, còn phụ trách lấy xương cá…

Đây là Đại tiểu thư chúng ta là người của hai thế giới thái độ làm người lần đầu hầu hạ người khác.

Cho tới bây giờ không như vậy cẩn thận chiếu cố qua một người, điều này cũng chứng minh Đường Thi Thi tiểu nha đầu đơn thuần đáng yêu này, ở trong lòng Mộc Nghiên không giống với.

Ăn xong cơm bởi vì Thi Thi bị thương, Mộc Nghiên để cho Đường gia thị vệ phụ trách đưa Thi Thi về nhà.

“Không muốn, Thi Thi không muốn trở về, Thi Thi muốn cùng biểu tỷ chơi, híc híc, biểu tỷ, muội một chút cũng không đâu, thật đấy…” Thi Thi cầm lấy ống tay áo của Mộc Nghiên, nàng mới không muốn trở về đâu.

“Thi Thi nghe lời, bằng không về sau trên đùi sẽ lưu lại vết sẹo, thì rất khó coi, ngoan, trở về nghỉ ngơi thật tốt, biểu tỷ trở về sẽ tìm muội.” Mộc Nghiên vuốt vuốt đầu nhỏ so với chính mình nhỏ hơn một chút Thi Thi, xúc cảm trong lòng bàn tay thật thoải mái.

“Được rồi!” Mỗi lần chỉ cần biểu tỷ dùng chiêu này, Đường Thi Thi cô gái nhỏ này sẽ không có sức chống cự.

“Được rồi!” Mỗi lần chỉ cần biểu tỷ dùng chiêu này, Đường Thi Thi cô gái nhỏ này sẽ không có sức chống cự.

Ở cửa Thiên Hương lâu, hai người một người đi bên trái một người đi bên phải.

Thi Thi ba bước quay đầu lại, đối với Mộc Nghiên vẫy tiểu cánh tay, ánh mắt kia rất không muốn đi…

Rốt cục chờ thân ảnh Thi Thi hoàn toàn biến mất, Mộc Nghiên mới hướng bên phải đi.

Đi một mình ở trên đường cái, Mộc Nghiên không có như trước mang theo Thi Thi giống nhau vui vẻ, mà là thực trầm ổn.

Đi theo Mộc Nghiên phía sau ám vệ rất là khó hiểu, biểu tiểu thư về nhà, tiểu thư vì sao chưa về nhà? Còn tại trên đường cái đi dạo à?
Chương Trước/170Chương Sau

Theo Dõi