Chương Trước/170Chương Sau

Đặc Công Manh Phi

Q.1 - Chương 41: Bới Móc Thánh Hàn Hi. (2)

“Điện hạ, Mộc tiểu thư tới.” Mang theo Mộc Nghiên đi tới núi giả, Tiểu Đức Tử nói xong người liền tránh ra, chuồn mất.

Thánh Hàn Hi từ sau núi giả nhảy đi ra, hai tay ôm cánh tay, từng bước một mang theo tức giận hướng Mộc Nghiên: “Xú nha đầu, thật khéo, chúng ta lại gặp mặt.”

“Hừ, ngươi cho là ai thích thấy ngươi? Có chuyện gì thì nói đi.” Mộc Nghiên liền quay đầu một cái ngồi lên tảng đá, chân nhỏ của nàng còn đau đây.

“Ơ, tiểu nha đầu tính tình rất bướng bỉnh, vừa rồi sao không thấy ngươi như vậy?” Thánh Hàn Hi trào phúng nói.

Mộc Nghiên ngẩng đầu, rất không nhịn được: “Ôi chao ta nói, ngươi có chuyện thì nói, có rắm thì phóng, ngươi nín không khó chịu ta nghe khó chịu.”

“Ngươi… Ngươi…” Thánh Hàn Hi khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận biến thành màu đen, đây là nàng bức mình, cũng đừng nói chính mình là nam tử hán đại trượng phu khi dễ nàng.

“Nói lắp? Đây có ngự y mà, ngươi sao không cho ngự y xem cho ngươi?”

“Nói lắp? Đây có ngự y mà, ngươi sao không cho ngự y xem cho ngươi?”

Thánh Hàn Hi ôm chặt bả vai Mộc Nghiên, hung hăng đè chặt xuống, Mộc Nghiên nhíu mày, mím chặt môi.

“Chỉ cần ngươi xin lỗi bổn điện hạ, ta để ngươi đi.” Thánh Hàn Hi trên cao nhìn xuống Mộc Nghiên, cô gái nhỏ này là người thứ nhất khiến hắn thất bại, cho nên hắn muốn Mộc Nghiên xin lỗi hắn.

“Ta xem ngươi hãy về tắm rửa ngủ đi, đừng ở chỗ này người si nói mộng nữa.”

“Tốt, tốt, ta đây liền đánh cho đến khi ngươi xin lỗi mới thôi.” Tay Thánh Hàn Hi đang nắm chặt vai Mộc Nghiên, chuyển dời đến cổ tay Mộc nghiên, hắn tức giận đến mau không còn lý trí, căn bản không biết độ mạnh yếu, mạnh mẽ xiết chặt một cái.

Trên cổ tay đã biến thành màu tím, Mộc Nghiên cắn chặt răng, nói cái gì cũng không xin lỗi.

Đột nhiên Mộc Nghiên hướng cánh tay Thánh Hàn Hi, hung hăng cắn xuống.

Đột nhiên Mộc Nghiên hướng cánh tay Thánh Hàn Hi, hung hăng cắn xuống.

Thánh Hàn Hi nắm chặt cổ tay Mộc Nghiên không buông tay, Mộc Nghiên cắn cánh tay Thánh Hàn Hi không buông miệng.

Thánh Hàn Hi đau đến mồ hôi lạnh ứa ra nhếch miệng mắng: “Chết tiệt, ngươi nhả ra.”

Mộc Nghiên lắc đầu, không thả, để ngươi bắt nạt thân thể nhỏ bé của ta, cô nãi nãi ta cắn chết ngươi.

“Chết tiệt, đứt, muốn đứt, ngươi mau nhả ra, a…”

Ba….Tiếng bạt tai vang lên, Thánh Hàn Hi đau đến nhắm chặt hai mắt vô cùng kinh ngạc mở...
Chương Trước/170Chương Sau

Theo Dõi