Chương Trước/42Chương Sau

Đại Chiến 4Princes

Chương 28: Bất Bại Dưới Chiến Dịch Tẩy Chai

Hiệp 1: Cơn mưa bột mì.

Thầy Hùng bước vào lớp với đôi mắt đỏ hoe liệu đây có phải là tàn tích sau cuộc tâm tình của bọn trẻ, mọi người trở về chỗ cũ im lặng gạt đi những giọt nước mắt trên khóe mi. Jacky tự nhiên đựng dậy chạy tới ôm lấy thầy:

-Thầy ơi! Thầy đúng là người thầy vĩ đại, chỉ có thầy là hiểu nỗi khổ cũa tụi em. Thầy khóc thì thầy cứ khóc đi, tụi em ko cản đâu. Cám ơn thầy vì chúng em mà thầy đã khóc.

Thầy ở phía sau nhéo tay Jacky, anh chàng vừa la oái lên:

-Thầy khóc vì tụi em khi nào!

-Tại sao mắt thầy đỏ chứ?

-Trời! Số là thầy bên nội nhà thầy có ông chú em của dì sáu chị em của bà nội cô chín của bà ngoại chị em bạn dì với cô ba em nuôi của chú tám em của ông nội thầy mới mất, cho nên thầy buồn thầy khóc ko được sao.

Cả lớp đầu lơ tơ ngơ mắt nhìn lên trần nhà tính toán, Yến Vi gãy đầu hỏi:

-Thầy ơi! Vậy thầy kêu cái ông chú bác cô bạn dì đó đó bằng cái gì.

Thầy úp úng lí nhí trong miệng “Có ông nội thầy mới biết”. Cả lớp la lên “Thầy mới nói gì vậy”. Thầy quýnh quáng: “Đâu có nói gì đâu(nghiêm nghị đập thước vào bàn) các em im lặng cái lớp chứ đâu phải cái chợ tụi em muốn nói gì thì nói, im lặng hết nghe tôi nói.

Thầy đứng trước lớp tuyên bố:

-Từ hôm nay các em sẽ học lại bình thường, 12 môn học, học hết cho tôi nếu các em không muốn học thì từ nay đừng gọi tôi là thầy nữa. Nên nghĩ ở nhà đi là vừa vào lớp làm gì cho bầu không khí này ngột ngạt.

Cả lớp vẫn im lặng như thường T.Nhân và T.Khanh nháy mắt với nhau như đang nảy sinh ý đồ gì đó. Thầy Hùng vội vàng lấy trong cặp ta tờ thời khóa biểu mới rồi cầm phấn thầy ghi lên bảng. Cả lớp sock nặng khi thời khóa biểu khín bít 1 ngày 10 tiết, học từ thứ hai đến thứ bảy duy chỉ chủ nhật có năm tiết tự học vào buổi sáng. Đối với 7 học sinh lớp đặc biệt nó như là một tin tức động trời sét đánh ngang tay, họ ko thể nào tin được nữa. Ngậm bồ hòn ghi thời khóa biểu vào vở nhưng trong đầu của 7 kẻ đó đang có suy tính “Mình sẽ cúp cua, kekeke”. 7 tên cười nham hiểm. Thầy Hùng ghi thời khóa biểu xong thầy dặn dò:

-Tôi biết đối với các em chuyện này là khó có thể chấp nhận nhất thời, nhưng các em cứ yên tâm đi từ từ xe quen thôi. Nếu ai có ý định cúp tiết hay nghỉ học thì nằm mơ đi, nhà trường đã nói chuyện với ba mẹ của các em rồi bắt đầu từ ngày mai sẽ có người đến nhà đón các em đi học riêng Tiểu Anh, Đ.Tuấn, Tuấn Anh, T.Khanh và T.Nhân thì các em cứ đi xe bình thường còn 7 em thì phải đứng trước cửa nhà đợi xe tới rước nghe chưa, nếu cúp học thì các em sẽ bị bắt ở lại trường 1 tuần ko cho về nhà, nghe rõ chưa.

Jacky năn nỉ thầy:

-Thầy ơi! Làm ơn đi, thầy kêu nhà trường bớt thời khóa biểu đi thầy, kiểu này học sao mà nổi.

-Ko được! Tôi nói cho mấy em biết thời khóa biểu này ko phải nhà trường sắp xếp.

Cả lớp đồng thanh:

-Vậy chứ là ai!

-It’me

4princes và Tiểu Anh nghe xong thở dài nhìn thầy đăm đăm, Hội siêu quậy và hội điệu đà hỏi:

-Là cái gì!

Thầy la to: -Là tôi ra đó! Các em thấy chưa ngay cả một câu nói đơn giản nói mấy em hiểu còn ko xong, bởi vậy tôi phải tăng cường dạy các em có như thế mới mong tốt nghiệp chứ!

Nghe xong 7 người họ như choáng váng:

-Chài ơi! Ta nói ko ai ác như thầy vậy đó –Jacky ba hoa.

Thầy nghe xong đi xuống chỗ Jacky dùng thước bảng đánh vào đầu anh chàng cái chát:

-Em nói chuyện cẩn thận nhé, sau này còn như vậy con chừng tui đó!(giơ thước lên thù Jacky).

Anh chàng ko nói lời nào đầu ngục xuống bàn im lặng, mọi người xung quanh ngồi buồn cười vì anh chàng, có thể nói rằng Jacky rất mê bạo lực nhưng nói đi nói lại anh chàng mê nói(bà tám á) hơn là đánh lộn, miệng lưỡi của anh chàng rất là sắc bén(hehehe kì này gặp T.Khanh có chuyện vui để xem rồi).

Thầy móc trong cặp ra 1 đóng sách lớp 9 và lớp 10 phát cho 2 hội:

-Tôi biết 3 năm qua trong đầu các em chứa những gì, nên các em hãy lấy nó về xem lại. Có gì ko hiểu các em hỏi lại 5 bạn ấy, còn Tiểu Anh và 4 em thầy giao cho các em nhiệm vụ là phải kèm cặp giúp đỡ các bạn ấy học nhé.

Cả 5 mệt mỏi, thầy thắc mắc:

-Có vần đề gì sao?(cả 5 lắc đầu)Ok vậy thầy chia nhóm cho các em luôn để tiện chi việc học, nhóm 1 Tiểu Anh và 3 bạn nữ, nhóm 2 Tuấn Anh; T.Khanh;Jacky; Eric, nhóm 3 Đ.Tuấn; T.Nhân; Ken và YP.

Jacky liếc mắt nhìn T.Khanh ko ngừng, T.Khanh nhìn Jacky khí thế cả hai bên điều có ý nghĩ “Thừa dịp này ta sẽ cho mi biết thế nào là sự lợi hại của ta, mi hãy đợi dấy”. Rồi cả hai cùng người ngạo ngễ.

Do hôm nay là ngày đầu tiên cho nên tất cả được nghỉ thảnh thơi để chuẩn bị cho ngày mai, hội siêu quậy và hội điệu đà bắt đầu có phiên họp kín do Jacky chủ trì, với tần số 1hz/s.

-Lần này chúng ta phải mau lên chiến dịch thôi.-Jacky quả quyết.

-Nhưng 6 người đó đối phó ai trước đây.-YP phân vân.

-Hehehe, đánh rắn thì đánh vào đầu đương nhiên là thầy trước, kekekke.-Jacky cười nham nhở.

Yến Vi bực mình:

-Thôi đi tui xin các ngày, dù gì đi nữa suốt 2 năm qua thầy cũng từng là đồng minh với mình, bây giờ nói phản là phản sao.

Ken tán đồng ý kiến của Jacky, rồi giải thích:

-Nói tới nói lui thầy chính là kẻ đầu xỏ, còn 5 người họ chỉ phụ họa thôi. Nếu thành công chúng ta đâu cần phải khổ sở với đống sách này chứ. Phải thành động ngay thôi, để lâu thì càng nguy hiểm.

-Mà làm gì đây, viết thư nặc danh, bắt cóc tống tiền, khủng bố tinh thần, đánh bom cảm tử,……….mình nghĩ nên khủng bố tinh thần cách này chúng ta dùng luôn có hiệu quả cao đấy-YP đưa ý kiến.

Eric thở phào:

-Các cậu thôi đi, còn lâu mấy cách đó mới thành công. Các cậu nghĩ đi, thầy theo tụi mình 1 năm trời rồi chẳng lẽ thầy ko biết tụi mình làm gì sao.

Cả hội gật đầu, ai ai mặt cũng đăm chiêu suy nghĩ, một lát sau cả hội la toán lên nhìn mặt nhau cười nham hiểm, đồng thanh bảo:

-Cách này là bảo đảm.

Bọn con gái nhanh nhẹn chạy ra ngoài:

-Để bọn tớ chuẩn bị mấy đồ lặt vặt.

Hội siêu quậy bắt đầu tản ra chuẩn bị kế hoạch nham hiểm. Tiểu Anh và 4 anh chàng ngồi xúm lại quan sát, thắc mắc:

-Họ định làm cái quái gì vậy ta!-Tiểu Anh

-Cậu yên tâm họ có làm cái quái gì đi chăng nữa, bọn này có cách!-T.Khanh chấn an

Cả 4 người họ như hiểu chút ý đồ của 7 người bên kia, 4 anh chàng nhìn nhau nhếch miệng cười, Tiểu Anh khó hiểu chòm môi đợi sự việc xảy ra.

——————-

Mới tờ mờ khoảng 5h sáng chiếc xe buýt đưa đón học sinh cá biệt đã đến trường, lúc họ bước xuống xa ai cũng giật mình. Không ai mặc đồng phục cả tất cả đều ngáp ngủ trong bộ pijama, số là vầy thầy Ht cũng ác trên xe tổng cộng gồm 1 ông tài xế 5 ông vệ sĩ do thầy HT mượn của 4princes, thầy còn ra lệnh nếu đến vào giờ đó ko ai chịu dậy đi học thì cứ xông thẳng vào nhà khiêng họ lên xe. Nhưng bạn đã biết, học sinh cá biệt luôn có thói quen là thức khuya ngủ trễ chính vì thế thầy phải nghiêm khác như thế. Thấy thế thầy Hùng cầm thước bảng đi một vòng sau thầy hỏi:

-Còn buồn ngủ ko các em.

Tất cả đồng thanh vừa đứng vừa ngủ lớ mớ:

-Đương nhiên, thầy thử là tụi em đi thầy biết.

Thầy Hùng cầm thước bảng vỗ vào mông Jacky anh chàng nháy tót lên:

-Thầy ơi đau!

Thầy cười:

-Hết buồn ngủ rồi phải ko,(nghiến răng) ai còn buồn ngủ nữa đâu thầy tặng cho các em cây.

Cả bọn lắc đầu sợ hãy, chạy nhanh vào lớp. Đồng hồ điểm 6h sáng Tiểu Anh và 4 anh chàng thong thả bước vào lớp tay cầm sách vở nặng trĩu. Thầy Hùng trực sẵn bên ngoài thầy bảo bọn trẻ:

-Thầy mong các em giúp thầy.

5 người cúi đầu chào thầy đi vào lớp. Đến cửa lớp T.Khanh cản lại:

-Khoan hả đi! Để xem bọn họ chào đón tụi mình như thế nào.

Jacky bên trong lớp khiêu khích:

-Có ngon thì vào đi, hihihi!

Hội siêu quậy và Hội điêu đà ở bên trong lớp nhìn ra ngoài cười nham hiểm, tuy họ muốn nhắm vào thầy Hùng nhưng có câu “Diệt cỏ phải diệt tận gốc” cho nên 4princes, Tiểu Anh và 11 thầy cô bộ môn cũng phải chịu chung số phận. T.Khanh nhìn lên cửa vào lớp đã có treo lủng lẵng một bọc bột mì và 1 thùng nước. Cả 5 nhìn nhau, đối với ai cũng có thể mắc mưu nhưng đối với họ thì đâu nhằm nhò gì, T.Khanh tham khảo ý kiến:

-Này chúng ta đi vào ở ở ngoài đây luôn.

-Còn phải hỏi hành động thôi, bọn họ cho mình 5 mình trả 10 cũng có gì gọi là ác.-T.Nhân cười đắc trí “Action”. Tiểu Anh đóng kín hết tất cả cửa sổ bên ngoài bên trong lớp 7 người họ hoang mang. T.Khanh ở bên ngoài nói vọng vào trong:

-Muốn chơi bọn này sau đâu có dễ, có ngon thì ra đây đi.

Hai bên khiêu khích lẫn nhau, T.Khanh nhường thế im lặng hồi lâu. Sau 5 phút ko có động tĩnh gì ở bên ngoài, cả 7 nhìn nhau rồi cười vang:

-Các cậu thấy đấy bọn họ có là gì đâu chứ! Chỉ có việc nhỏ đó thôi, mà cũng ko đối phó nổi.-Jacky đắc thắng-huống chi là đối phó bọn này chứ.

T.Khanh tức tối:

-Nè, Jacky đừng có quá đáng nghe hôm đó các người nhớ có nói gì ko.

Ken to miệng:

-Tụi này nhớ rất rõ nhưng đâu có nói là tụi này ko hại các người đâu chứ.

-Được vậy các người ra mỡ cửa đi.-T.Khanh

-Ko đời nào, các người ở gần đó sau ko mở đi, đừng tưởng là đại thiếu gia có người hầu kẻ hạ ở nhà rồi đến lớp muốn sai ai là sai à nha………..Ặc……..ặc………sao khó chịu dữ vậy nè.-Jacky.

Bên ngoài Tiểu Anh và 4 anh chàng quạt vào cái lò than khí thế(cái chiêu này gọi là hun khói bắt chuột,hihihi):

-Khói khói kìa, nhanh tí đi cho khói nó nhiều.-.Tiểu Anh.

-Để xem, họ dám mỡ cửa ko?-Tuấn Anh.

Bên trong 7 người khó chịu họ sặc sụa trong màn khói lò than, mặt mày tèm lem nước mắt, Jacky định xông ra ngoài, YP cản lại:

-Cậu mỡ cửa chẳng khác nào chúng ta thua chứ.

T.Khanh bên ngoài đắc trí:

-Có giỏi thì ra đây đi mỡ cửa đi. Chịu hết nổi rồi phải ko…………..

-Các người có gan thì vào đây phân cao thấp, chứ đừng có ở đó chơi có trò đó.-YP

-Được ko ra chứ gì, các cậu quạt mạnh lên đi.-T.Khanh

Cả 5 bắt đầu tăng tốc độ càng quạt lò than càng cháy dữ dội khói lan tõa vào phòng. Sau 5 phút chiến đấu quyết liệt cả 7 mất bình tĩnh vội vàng xông ra cửa, Jacky đi đầu anh chàng ko thấy đường đi đại càng gần tới cửa chợt chân anh chàng đạp phải vỏ chuối té cái rầm……..mm…………m kéo theo sau đó cả 6 cũng té nhào trước cửa. Jacky té trượt về phía trước chân chạm phải cánh cửa, cửa từ từ mỡ, Ken thấy vậy la lên:

-Ko……………………oooooooooooooo……………oooooooo………..o

Từ trên cửa đâu một cơn mưa bột mì đổ xuống sau đó là cơn mưa từ thùng nước mát lạnh, mặt mày ai cũng tèm nhem. Bên ngoài Tiểu Anh và 4 anh chàng nhìn họ với bộ mặt đáng thương, T.Khanh thở dài:

-Thật đáng thương, ai bảo chứ. Trò này mình chơi từ lúc 4 tuổi rồi.

Tiểu Anh móc trong balô cái bánh đa ngồi trước lò than nướng bánh:

-Nghe nói lửa than nướng bánh chắc ngon lắm! 7 người có muốn ăn ko?

7 người mặt mũi tèm nhem thê thảm ngồi trước cửa lớp rên rỉ ỉ ôi ai ai người cũng ướt sủng như mới vừa tắm bằng bột mì, Jacky tức mình đứng dậy cầm mớ bột còn dư trên người:

-Các cậu đứng yên đó cho tôi. Các cậu(kêu gọi đồng minh) tụi mình bị như vậy, thì mình cũng phải cho họ nếm được vị bột mì là như thế nào chứ, xông lên.

Cả 7 đứng dậy tay ai cũng cầm mớ bột mì bột mì trên tay nhìn 5 người họ cười nham nhỡ, Tiểu Anh và 4 anh chàng nhìn họ sợ hãi, Tiểu Anh la lên “5 người chúng ta ai ko muốn tắm thì đừng có đứng đó, chạy thôi……………………..” cả 5 nhanh chống chạy vút như tên lữa ở phía sau Hội siệu quậy và hội điệu đà cấp tốc đuổi theo.
Chương Trước/42Chương Sau

Theo Dõi