Chương Trước/42Chương Sau

Đại Chiến 4Princes

Chương 35: Tình Phụ Tử

Tiểu Anh láy xe đuổi theo phía sau con bé nôn nóng:

-Cái tên này, chạy xe như thế muốn chết sao?

-Đành là vậy, nếu là cậu cậu có như thế ko?

-Mình biết, nhưng cậu ta chạy như thế chưa gặp ba cậu ấy thì cậu ấy đi đoàn tụ tổ tiên rồi.

-Cậu yên tâm cậu ta tay láy rất cừ nên ko sao đâu, mau lên Tiểu Anh mất dấu đấy-Đ.Tuấn hối thúc.

Phía trước Tuấn Anh láy xe như điên lao vút về phía trước như hung thần đường phố, như Đ.Tuấn nói anh chàng láy xe rất cừ bao nhiêu xe ở phía trước Tuấn Anh đều có thể vượt mặt dễ dàng, nếu là người thường có thể đã xảy ra va quẹt xe. Đến ngay ngã tư mặc cho đèn đỏ Tuấn Anh vẫn chạy tiếp bên đường cảnh sát giao thông nhanh chân phóng lên xe bật còi cảnh báo đuổi theo Tuấn Anh. Chạy qua ngã ba đường bỗng có một chiếc taxi từ bên phải lao ra kịp thời anh chàng né kịp, chiếc xe bị mất tay láy đâm vào lề đường cản lại xe giao thông nhưng ko sao nếu Tuấn Anh chậm một chút thôi thì có lẽ xe cấp cứu đã đưa anh chàng đi rồi. Đến nơi xảy ra tai nạn, Tuấn Anh hốt hoảng chạy xe khỏi xe lúc này chiếc xe đang bóc cháy dữ dội, bất chấp nguy hiểm hằn bé định xong vào đám cháy ngay lập tức cảnh sát giữ cậu lại:

-Cháu muốn chết sao, cháy lớn lắm rồi. Mau đi đi nếu ko mất mạng như chơi đó.

Bỏ ngoài tay câu nói của chú cảnh sát Tuấn Anh cố chống cự quyết xông vào đám cháy:

-Ko được, cháu phải cứu ba. Ba cháu đang ở trong đó, cháu phải cứu ba. Ba ơi! Ba….

Tuấn Anh nhìn vào đám cháy cứ luôn miệng gọi ba mình hằn bé quay sang cầu cứu cảnh sát:

-Chú ơi! Mau cứu ba con đi, con xin chú chú muốn gì cháu cũng chấp nhận cháu có thể cho chú bất cứ thứ gì cháu muốn miễn chú cứu ba cháu là được.

Chú cảnh sát cứ liên tục lắc đầu:

-Ko được đâu cháu, cháy lớn lắm rồi chúng tôi đã cố gắng nhưng lực bất tòng tâm.

Hằn bé vẫn cứ đầu:

-Được chú ko cứu thì cháu cứu.

Lập tức thằng bé kháng cứ lại tất cả, lao vào hiện trường chạy được vài bước bỗng có tiếng người đàn ông kêu hằn bé:

-Tuấn Anh……….

Hằn bé phát giác đó là tiếng ba mình nó quay đầu lại, bác Trọng hốt hoảng chạy tới:

-Tuấn Anh coi chừng, nằm xuống mau……………

Vừa dứt câu B…..AA………..NNN………..GGGG. Tiếng nổ vang trời làm cho tất cả mọi người xung quanh cách đó 2km ko đỗi bàng hoàng, lúc này tiếng xe chữa lửa rềnh vang. Vừa lúc Tiểu Anh và Đ.Tuấn đi đến mọi thứ đã quá muộn, khói đen dày đặc cả bầu trời bên dưới đám cháy vẫn tiếp tục lớn lên mọi người nhìn vào đám cháy vô vọng cho những nạn nhân xấu số.

——————————

Trong màn khói đen có một người đàn ông chạy đi tìm con mình khi gặp được Tuấn Anh đã nằm bất động, bác Trọng ôm con trai của mình chặt vào lòng mặc cho nguy hiểm có thể đe dọa tính mạng cả hai bất cứ lúc nào. Đúng lúc vòi chữa lửa đã kịp thời dập tắt đám cháy khi tiếng nổ rềnh vang, cả hai cha con được cứu hộ đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm. Ông ngất đi, vừa đến khu vực an toàn bác Trọng may mắn tỉnh dậy trước thấy con mình ông lao tới ông thằng bé đỡ nó lên ông cố lay nó:

-Tuấn Anh! Là ba đây, tỉnh dậy đi con!

Mặt mày thằng bé lem luốc nằm bất động trên giường cứu thương trên trán dính đầy máu, bác Trọng rất lo lắng ông nhìn hằn bé mắt cay cay:

-Tuấn Anh! Con tỉnh lại đi, về nhà với ba ba hứa sẽ ko la mắng con, bắt con làm chuyện mà con ko muốn nữa.

Tiểu Anh và Đ.Tuấn lao vào dòng người chen chút đi tìm Tuấn Anh, đến nơi thì đã chứng kiến được cảnh tượng ấy, cả hai đứng im lặng nhìn theo. Bác sĩ và các y tá cố kéo bác Trọng ra để mọi người đưa Tuấn Anh đi cấp cứu, Tiểu Anh và Đ.Tuấn giữ bác Trọng lại cố, Đ.Tuấn khuyên nhủ:

-Bác ơi! Tuấn Anh sẽ ko sao đâu, bác bình tĩnh lại đi.

-Đ.Tuấn ơi! Nó mà có mệnh hệ gì bác sống ko nổi quá.

Tiểu Anh trấn an ông:

-Bác ơi! Cháu tin là cậu ấy sẽ ko sao, vì bạn ấy còn có bác nữa ko dễ gì cậu ấy bỏ bác đâu.

Mắt ông ấy từ từ rơi lệ:

-Ko Tiểu Anh ơi! Nó cứ nghĩ bác ghét nó nhiều lắm, vì bác cứ hay la mắng nó ép nó làm chuyện mà nó ko muốn. Bác hối hận lắm, nếu nó có bình an nó cũng chẳng sẽ nghĩ đến bác đâu.

-Bác Trọng bác nghe Tiểu anh nói đây. Nếu bạn ấy ko thương bác cớ gì khi nghe tin bác tai nạn cậu ấy đã bất chấp nguy hiểm lao vào hiện trường cứu bác và bạn ấy đã ko bị thương như thế chứ.

Xe cấp cứu chạy đi cả 3 đi theo xe vào bệnh viện trên đường đi ông luôn lo lắng ko yên cho con trai mình miệng cứ khẩn trời phật. Đến bệnh viện mẹ Tuấn Anh đã có mặt tại phòng cấp cứu, mặt dì Lan thẫm đẩm nước mắt vừa thấy chồng mình dì ấy vội chạy đến ôm vào lòng:

-Anh ơi! Em sợ con nó bỏ chúng ta mà đi mất, bất cứ giá nào anh phải giữ nó lại nha anh.

Ông an ủi: -Em đừng lo, con nó ko sao đâu. Nó ko bỏ chúng ta đi đâu em.

-Nhưng em sợ lắm! Em sợ mất đứa con trai yêu quý này, em thương nó lắm anh ơi!

-Em bình tĩnh lại, nó ko sao đâu! Chẳng phải em nói mạng nó lớn lắm sao, nó còn phải nối dỗi gia nghiệp nhà chúng ta nó còn phải cưới vợ đẻ cháu cho vợ chồng chúng ta hưởng phước nữa mà.

-Đó là lời thầy bói thôi anh, em ko biết nó sẽ ra sao nữa. Em buồn lắm, nếu mà nó ra đi lúc này em ân hận lắm vì lúc trước em đã ko chăm sóc ở bên con mình nhiều.

-Em đừng trách mình nữa, tất cả sẽ ổn thôi. Lạc quan lên em.!

T.Nhân, T.Khanh, Lam Linh nghe tin Đ.Tuấn báo đã đến ngay bệnh viện. Tất cả mọi người đứng đợi tại phòng cấp cứu hơn 2 tiếng đồng hồ, Tiểu Anh và Lam Linh ngồi cạnh dì Lan an ủi, bác Trọng lo âu ko dứt bác ấy cứ đi đi lại lại. Tiểu Anh thắc mắc với bác Trọng:

-Bác ơi! Cho cháu hỏi câu này được ko?

-Cháu cứ hỏi!

-Tại sao bác lại thoát được ra khỏi xe vậy.

Ông thở dài, đúng lúc xe cấp cứu đưa 2 thi thể bị bỏng nặng vào bệnh viện bác Trọng nhìn theo đầy nuối tiếc:

-Thật ra bác ko ở trong xe, người ở trong xe là 2 tên trôm.

Tất cả nhìn nhau ngạc nhiên, T.Nhân lên tiếng:

-Để tớ giải thích cho, sáng nay bác Trọng đến nhà gặp ba mình sẵn tìm Tuấn Anh vì mất cảnh giác nên bác Trọng đã đậu xe trước nhà mình thay vì cho xe láy vào nhà mình, ko những thế bác ấy ko khóa cửa xe còn để khóa lại trong xe. Thừa lúc có 2 tên trộm taxi đã láy xe vừa lúc bác ấy lấy xe thì 2 tên kia vừa chạy đi.

-Và thế là cảnh sát đuổi theo, 2 tên đó vì chạy chốn cảnh sát nên đã vượt qua tốc độ bọn chúng mất tay láy nên đã đâm vào lề đường phải ko-Đ.Tuấn thông minh dự đoán.

-Ko sai, chiếc xe ấy gần 6 tỷ đồng nếu bọn chúng mà cướp được thì quá hạnh phúc rồi nhưng thật ko may bọn chúng lại là những kẻ cướp xấu số.-Bác Trọng tiếc nuối.

-Anh ơi em thà mất 6 tỷ em ko muốn mất con đâu, tiền bạc chúng ta có thể tìm nhưng còn Tuấn Anh thì sao?-Dì Lan cố lau đi nước mắt nhưng cũng vô ích dì cứ khóc, dì ấy cũng như bất cứ người mẹ nào trong lòng dì ấy lúc này đau như dao cắt miệng cứ khẩn trời phật cầu cho con mình bình an.

Ông buồn lắm, nhưng ông cố kìm nén nỗi đau vào lòng “Cầu trời phật hãy thương xót cho con của con cho dù có mất cả mạng này con cũng bằng lòng” Mắt ông cứ nhìn vào phòng cấp cứu lo lo lắng cho Tuấn Anh.

———————-

Cửa phòng cấp cứu mỡ ra, ông Trọng hớt hãy hỏi bác sĩ:

-Bác sĩ à, con tôi sao rồi!

Dì Lan kìm nước mắt van xin bác sĩ:

-Tôi xin bác sĩ dù có chuyện gì xin ông hãy cứu nó, ông cần tiền hay bất cứ thứ gì tôi cũng có thể chấp nhận.

Bác sĩ cố trấn an:

-Anh chị bình tĩnh lại, ko phải có tiền là được tất cả đâu anh chị. Cho dù hôm nay anh chị có là người giàu có hay nghèo khổ chúng tôi vẫn sẽ giúp thôi, hiện nay cháu ấy đã qua nguy hiểm rồi chỉ là chấn thương nhẹ ở vùng trán chúng tôi đã cầm máu kịp thời cho nên cháu ấy hiện nay ko sao rồi.

-Tạ ơn trời, anh ơi con trai của mình ko sao rồi!-Dì Lan nhìn chồng mình mừng rỡ.

T.Nhân, Lam Linh, Đ.Tuấn, T.Khanh và Tiểu Anh ai cũng có thể thở phào nhẹ nhõng. Tiểu Anh từ bên ngoài nhìn vào thấy đầu Tuấn Anh đã được bang lại đàng hoàng nằm trên giường hôn mê sâu, con bé lặng lẽ ra về T.Nhân thấy thế hỏi:

-Sau cậu ko ở lại đến khi cậu ấy tỉnh?

-Ko cần đâu, cậu ấy có ba mẹ và các cậu chăm sóc rồi. Khi cậu ta mà thức dậy nhìn thấy mình chắc cậu ta lại ngất nữa quá.

T.Nhân xoa đầu:

-Cậu cũng thật, giờ này còn đùa. Để mình kêu Đ.Tuấn đưa cậu về.

-Khỏi đi, xe mình đang đậu ở nhà xe kìa. Mình về một mình là được rồi phiền chi các cậu.

-Ừ, cũng được cậu về cẩn thận nhé.

Con bé đi dến gặp dì Lam và bác Trọng nó cúi đầu chào:

-Thưa hai bác con về.

Bác Trọng:

-Cẩn thận nha cháu!

Dì Lan: -Khi nào Tuấn Anh tĩnh lại bác gọi cho cháu!

Con bé mỉm cười chào T.Khanh, Đ.Tuấn, đặc biệt liếc Lam Linh một cái rồi nó về. Thấy ba mẹ Tuấn Anh tử tế với Tiểu Anh nó ko ganh tị sao được “Chỉ là mới quen thôi, đã cho mình ra rìa ko đói hoài gì rồi, đúng là vô tâm. Tiểu Anh ơi Tiểu Anh mày ko đối đầu với tao là ko được sao”.

——————————————-

Sau khi tất cả về hết đêm khuya chỉ còn có bác Trọng và dì Lan ngồi lại bệnh viện mặc cho công viện bộn bề đợi con mình tỉnh dậy. Dì Lan ngồi canh chừng Tuấn Anh ko rời mắt, bác Trọng khuyên vợ mình:

-Em mệt rồi về nhà nghỉ đi ở đây có anh rồi!

-Em ko sao đâu, nếu về thì anh về đi em ở lại với con!

-Ko được em còn công việc nữa, nếu như vậy ngày mai lấy sức đâu em đi làm!

Dì Lan đành ngồi dậy:

-Vậy anh ở lại với con, em về đây. Để em kêu người đến chăm sóc cho nó.

-Được rồi, xe đang đợi em ở ngoài đấy.

Dì Lan đứng dậy nhìn con mình có chút tiếc nuối rồi đi về, chỉ còn lại ở đó là bác Trọng và quản gia.

-Thưa ngài! Ngài ăn một chút gì đi từ sáng đến giờ ông chưa có gì vào bụng rồi.

-Tôi ko đói đâu, bác Nam ơi. Tôi lo cho hằn bé quá.

-Nó ko sao nữa rồi ông chủ đừng có lo, ông chủ ở đây với cậu chủ nhé tôi đi ra ngoài mua ít đồ.-Bác quản gia kẽ đi ra ngoài.

Trong phòng bây giờ chỉ còn Tuấn Anh và bác Trọng, ông nhìn con mình mà thương cho nó. Ông nắm tay nó mắt đỏ hoe:

-Con cho ba xin lỗi, ba ko tốt. Ba đã hại con rồi.

-Ba ơi! Ba đâu rồi, ba chạy đi nguy hiểm lắm………….

Tiếng hằn bé hét lên trong cơn ác mộng, nó nắm chặt tay ba mình hét to rồi mắt nó chợt mỡ, bác Trọng vui mừng:

-Tuấn Anh con dậy rồi hả!

-Ba…….!-Tuấn Anh gọi ba trìu mến, nó cố nằm dậy-Ba ơi, ba ko sao chứ?

-Ba ko sao, sao con khờ quá vậy!-Ông rưng rưng nước mắt hai cha con ôm vào lòng nhau hằn bé mếu máo.

-Con muốn cứu ba thôi mà, ba ko sao là tốt rồi con lo cho ba nhiều lắm ba ơi!

-Ba biết, bây giờ ba ko sao rồi con đừng bỏ nhà đi nữa về nhà với ba nghe con, ba ko mắng ko la con nữa đâu.

-Tại con ko tốt, con cãi lời ba, làm cho ba mẹ lo lắng. Con thật bất hiếu.

-Thằng bé ngốc ngếnh.

Hai cha con ôm nhau thắm thiết có lẽ tình phụ tử đã giúp họ hiểu nhau hơn, dì Lan đứng bên ngoài nhìn vào cảm động bởi cảnh ấy dì đã an lòng khi thấy cha con họ đã làm lành
Chương Trước/42Chương Sau

Theo Dõi