Chương Trước/137Chương Sau

Đại Thúc Ngự Lang Chiến

Chương 133: Không Liên Lạc Được

Lam Phi nói trực tiếp khiến Lăng Vũ cho một ánh mắt xem thường.

Thật chưa thấy qua người da mặt dày như người này. Tuy nói hắn đặc biệt tới đón mình xác thật sẽ khiến cảm động. Nhưng cũng không cần thiết khoa trương như vậy, nói hành động của hắn thành một người tốt! Còn nữa, tựa hồ mình cũng hoàn toàn không tin hắn chỏ tới đón mình!

Những lời này Lăng Vũ cũng không dám nói với Lam Phi. Nếu thật sự nói, theo tính tình táo bạo của Lam Phi, Lăng Vũ không bị làm tức điên mới là lạ.

"Cảm ơn Lam thiếu gia có ý tốt. Khiến người bận rộn còn bớt thời giờ tới đón tôi!"

Lăng Vũ thỏa mãn tính trẻ con của Lam Phi, ôn hòa hướng Lam Phi tỏ vẻ cảm tạ. Trong lòng Lăng Vũ cũng buồn cười nhìn người trẻ tuổi trước mắt cao hơn so với chính mình.

Thật là đứa trẻ được chìu chuộng thành hư!

Lăng Vũ ở trong lòng yên lặng nói.

Nghe xong Lăng Vũ nói, Lam Phi lập tức cười, sau đó lại mặt dày mày dạn tới gần Lăng Vũ cà lơ phất phơ nói.

"Cũng tạm được! Đi thôi! Bổn thiếu gia đưa anh về nhà, chờ cái tên hộ hoa sứ giả tìm tới, sau đó sẽ phát điên liều mạng cùng tôi!"

Tưởng tượng đến mỗi lần nhìn thấy chính mình Bách Tiêu sắc mặt không tốt, trên khuôn mặt yêu nghiệt của Lam Phi thực mau liền nhiễm thần sắc không vui. Đôi mắt phượng cũng bởi vậy mà toát ra tia lửa.

Nghe được Lam Phi nhắc tới hộ hoa sứ giả, Lăng Vũ ban đầu còn chưa có biết hắn nói chính là ai. Nhưng nghe tới lời phía sau, Lăng Vũ mới hiểu được Lam Phi nói chính là ai.

Nghĩ đến thái độ Tiêu Tiêu mỗi lần nhìn thấy Lam Phi, Lăng Vũ trong lòng liền một trận xấu hổ. Nhưng Tiêu Tiêu như vậy cũng là có nguyên nhân.

Nếu không phải lúc trước cậu ở trường học có hành động lăng nhục tôi, Tiêu Tiêu sao có thể mỗi lần nhìn thấy là có phản ứng như vậy?

Lăng Vũ ở trong lòng vì Bách Tiêu giải thích thái độ của hắn đối với Lam Phi.

Nghĩ đến Tiêu Tiêu, Lăng Vũ mới kinh ngạc phát hiện hôm nay Tiêu Tiêu thế nhưng còn chưa có gọi điện thoại cho mình.

Chẳng lẽ trường học thật sự bận rộn như vậy?

Lăng Vũ ở trong lòng nghĩ.

Tiêu Tiêu ở trường học rất được các giáo sư cùng giảng viên yêu thích. Phỏng đoán là giáo sư hoặc là giảng viên nào đó lưu Tiêu Tiêu lại thảo luận!

Ý nghĩ như vậy làm Lăng Vũ cảm thấy tự hào. Trước nay Lăng Vũ đều thực sùng bái Tiêu Tiêu, mà cũng không che giấu chính mình đối với Tiêu Tiêu sùng bái. Bởi vì Tiêu Tiêu đối với Lăng Vũ mà nói, đích xác thực ưu tú, ưu tú đến làm bản thân sinh ra hổ thẹn.

Lam Phi thật sự rất muốn đem người trước mắt cạy cái trán ra, sau đó nhìn xem bên trong rốt cuộc là cấu tạo thế nào. Người này vẫn thường lộ ra thần thái như đi vào cõi thần tiên.

Vỗ trán, Lam Phi lại một lần nữa xuất hiện cảm giác vô lực.

Cảm nhận được Lam Phi biến hóa, Lăng Vũ lập tức thu lại tinh thần, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Lam Phi cười nói.

"Ha ha! Ngượng ngùng a, hình như chậm trễ quá nhiều thời gian! Hay là chúng ta liền đi thôi!"

Rốt cuộc nhìn thấy Lăng Vũ khôi phục bình thường, Lam Phi mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười ôn nhu kia, tim Lam Phi lại không cẩn thận đập lỡ một nhịp, ánh mắt cũng có chút không được tự nhiên nhìn hướng bên cạnh. Sau đó hắn bước đi ở phía trước Lăng Vũ, hướng đến chỗ chiếc xe sang đậu ở cách đó không xa.

Vừa đi Lam Phi vừa phỉ nhổ chính mình sức chống cự càng ngày càng kém, thế nhưng bị một nụ cười làm tâm thần đại loạn.

Bất quá... cũng không chán ghét loại cảm giác này, lại còn thực thích!

Ý nghĩ như vậy làm Lam Phi không tự giác cong lên khóe môi, trên mặt lộ ra tươi cười đầy mê hoặc. Chỉ là đi theo phía sau, Lăng Vũ cũng không có nhìn thấy.

Lên xe xong, Lam Phi lại bắt đầu truy hỏi Lăng Vũ ngày hôm qua hứa hẹn có phải thật sự hay không.

"Anh ngày hôm qua nói sẽ bồi thường cho bổn thiếu gia, có phải thực sự hay không?"

Trước sau như một ngữ khí cà lơ phất phơ, nhưng nếu cẩn thận nghe lại có thể nghe ra Lam Phi giờ phút này là thực tâm để ý câu trả lời của Lăng Vũ.

Lam Phi truy hỏi làm Lăng Vũ nhớ tới ngày hôm qua mình đã hứa hẹn. Nghĩ đến nguyên nhân hứa hẹn, Lăng Vũ lập tức gật đầu nói.

"Tôi nói được thì làm được!"

Lăng Vũ trả lời làm Lam Phi hưng phấn vô cùng, khóe miệng ý cười cũng càng ngày càng đậm. Hắn cũng không lo lắng nam nhân đổi ý, bởi vì dù tính đổi ý, hắn cũng sẽ không cho cơ hội này.

Nhưng mà, hắn muốn nghe chính miệng Lăng Vũ lần nữa xác định mà thôi.

Mà hiện tại hắn cũng nghe được đáp án. Hắn biết hiện tại Lăng Vũ đã không giống như trước kia, mang theo phòng bị đối đãi mình. Nhận định như vậy làm Lam Phi một lần nữa cảm thấy thực vui vẻ, đáy lòng lướt qua một tia ngọt ngào mà hắn bỏ qua.

Dọc theo đường đi, hai người không có nói chuyện với nhau. Bên trong xe hai người đều lâm vào suy nghĩ riêng.

Không bao lâu xe Lam Phi đã đến dưới chung cư nhà Lăng Vũ. Lăng Vũ hướng Lam Phi thành tâm nói cảm tạ, sau đó mở cửa xe rời đi.

Nhìn Lăng Vũ rời đi, Lam Phi lộ ra ánh mắt không nỡ. Thẳng đến khi bóng dáng Lăng Vũ biến mất ở trước mắt, Lam Phi mới thu hồi ánh mắt lái xe rời đi.

Lăng Vũ có chút sốt ruột đi về nhà. Tuy rằng biết Bách Tiêu hiện tại có khả năng còn ở trường học, nhưng vẫn là khống chế không được trong lòng vội vàng.

Khi lấy ra chìa khóa mở cửa, Lăng Vũ không ngoài ý muốn nhìn thấy trong phòng tối đen như mực một mảnh.

Tiêu Tiêu quả nhiên còn không có về nhà...

Vốn trong lòng vội vàng, nhìn thấy tình cảnh trong phòng, tức khắc Lăng Vũ thấy mất mát. Bất quá thực mau, Lăng Vũ liền lấy lại tinh thần.

Nếu Tiêu Tiêu hiện tại còn ở trường học, vậy có khả năng còn chưa có ăn cơm. Trước kia giờ này đều là Tiêu Tiêu đã làm cơm xong chờ mình về ăn, hiện tại nên đến phiên mình vì Tiêu Tiêu làm chút gì. Tuy rằng tay nghề mình không phải thực tốt, nhưng ứng phó một bữa cơm vẫn là có thể!

Nghĩ như vậy, Lăng Vũ liền lập tức bật đèn. Đi vào, cầm túi trong tay treo ở trên tường, Lăng Vũ lại đi vào phòng thay quần áo ở nhà.

Đi vào phòng bếp mở tủ lạnh, Lăng Vũ nhìn nhìn bên trong có cái gì Tiêu Tiêu thích ăn. Chọn mấy thứ rau dưa, rồi sau đó lại cầm lấy một khối thịt. Đem tất cả nguyên liệu rửa, xắt, tẩm ướp gia vị...

Khi hết thảy chuẩn bị thực đầy đủ, Lăng Vũ mới mở ra bếp, sau đó đem nồi đặt ở trên bếp bắt đầu xào nấu.

Nghiêm túc nghĩ lại các bước Bách Tiêu đã dạy cùng những việc cần chú ý, Lăng Vũ thực cẩn thận làm.

Ở phòng bếp lạch cạch lộp cộp hơn nửa giờ, rốt cuộc làm xong ba món đồ ăn. Nhìn thành quả của mình, Lăng Vũ mệt đến mồ hôi đầy đầu cười thực thư thái.

Hiện tại chỉ chờ Tiêu Tiêu trở về nghiệm thu thành quả!

Đem phòng bếp thu dọn sạch sẽ, sau đó lại đem tạp dề treo ở cửa phòng bếp, Lăng Vũ đi ra khỏi phòng bếp. Lăng Vũ nhìn nhìn đồng hồ treo ở trên vách tường. Đồng hồ chỉ đã là 8 giờ rưỡi.

Ngồi ở trên sô pha, Lăng Vũ nghĩ có nên gọi điện thoại cho Bách Tiêu trước hay không, hỏi hắn rốt cuộc khi nào trở về. Nghĩ như vậy, Lăng Vũ liền lập tức đi lấy di động.

Chọn dãy số quen thuộc ấn gọi, Lăng Vũ giờ phút này lại có loại cảm giác khẩn trương. Có lẽ là bởi vì hai người quan hệ đã chuyển biến đi. Mà giờ phút này Lăng Vũ trên mặt cũng bày ra chính là biểu tình ngọt ngào chờ đợi người yêu về nhà.

Chỉ là biểu tình không có duy trì bao lâu, đã bị chìm xuống dưới.

"Số điện thoại này không liên lạc được!"

Không liên lạc được?!

Kinh ngạc Lăng Vũ nhanh bắt lấy di động, sau đó nhìn nhìn dãy số xem có sai lầm gì hay không.

Không sai a! Nhưng vì cái gì lại là không liên lạc được?

Không tin những gì chính mình nghe được, vì thế Lăng Vũ gọi lại một lần nữa.

Lăng Vũ vẫn là nghe giọng nữ máy móc của tổng đài.

Tại sao lại như vậy?

Chưa từ bỏ ý định, Lăng Vũ lại tiếp tục gọi, một lần lại một lần nhưng mà kết quả đều là giống nhau...

Dự cảm điềm xấu nháy mắt tràn ngập trong lòng Lăng Vũ, làm Lăng Vũ thống khổ dùng tay ấn ở ngực, sau đó chậm cúi người xuống.

Đây là chuyện gì?

Lăng Vũ ở trong lòng tự hỏi chính mình.

Vì cái gì chỉ một ngày, số điện thoại của Tiêu Tiêu liền biến thành không liên lạc được? Dù ở trường học bận rộn, cũng không cần thiết đem số điện thoại hủy bỏ đi! Thực không muốn đem kết quả xấu nói ra. Nhưng còn có nguyên nhân gì có thể giải thích tình huống hiện tại chứ?

Lăng Vũ không tin Tiêu Tiêu sẽ là cái loại người bội tình bạc nghĩa. Nhưng nên nói như thế nào thuyết phục chính mình tình huống trước mắt.

Tuyệt đối là có nguyên nhân? Làm sao bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ?

Lăng Vũ thống khổ hỏi chính mình. Hiện tại tựa hồ lại về mười năm trước, thật giống nhau, mờ mịt bất lực, đau đến xương tủy...

A, chẳng lẽ mình lại một lần nữa bị vứt bỏ sao?

Lăng Vũ dưới đáy lòng cười nhạo chính mình.

Vốn tưởng rằng chính mình có thể một lần nữa tìm được tình yêu trong cuộc sống mới. Kết quả lại khiến thành chuyện buồn cười.

Không tin, không tin hết thảy đều chỉ là mộng đẹp! Tiêu Tiêu khẳng định có nguyên nhân. Hắn không có khả năng sẽ làm ra viẹc thương tổn mình. Bằng không, ngày thường hắn cũng sẽ không đối với mình để ý như vậy, khẩn trương như vậy! Đúng! Nhất định là cái dạng này, Tiêu Tiêu nhất định là có nguyên nhân!

Nghĩ đến ngày thường Tiêu Tiêu đối chính mình cẩn thận tỉ mỉ chiếu cố, nội tâm Lăng Vũ lập tức lại cháy lên ngọn lửa hy vọng. Sau đó đứng lên, cầm lấy quần áo ngủ đặt ở trên giường đi vào phòng tắm. Lăng Vũ muốn tắm một cái, sau đó ngủ một giấc.

Có lẽ chờ trời sáng, Tiêu Tiêu liền sẽ trở về, sau đó lại nói cho chính mình hôm nay đã phát sinh sự tình gì!
Chương Trước/137Chương Sau

Theo Dõi