Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 1: Vợ chồng cướp người

Tất cả bắt đầu vào hoàng hôn một ngày đông. Triêu Dương công chúa nhớ rõ, đó là năm đầu đệ đệ mình, Triệu Trệ, đăng cơ.

Ngày đó, bên ngoài trời đông giá rét tuyết rơi liên miên, tiểu nô kéo than cơ hồ tay đông cứng, nữ nô giặt quần áo bởi vì nước đóng thành băng căn bản không có cách nào làm được, nhưng trong tẩm nội của Triêu Dương công chúa vẫn hương diễm ấm áp.

Trong lò hương lượn lờ dâng lên một mùi hương kì lạ, nhu ngọt thần bí, tiểu thị nữ thật chịu khó để lò sưởi cháy thật vượng. Than màu đỏ phản chiếu màu đồng của lò hương, trong đêm đông như vậy, đó là xa hoa nhà bình thường khó có thể với tới.

Sau bình phong trạm khắc, màn sa lớp lớp buông xuống từ trên nóc trạm nhị tiên cưỡi rồng.

trên tẩm giường, một nữ tử đôi tay ngọc mềm mại lười nhác nâng gò má xinh đẹp, lười nhác nằm nghiêng trên sạp.

Nữ tử kia một thân quần áo giáng tiêu lũ (một loại tơ mỏng màu đỏ thẫm), một đầu tóc đen như tơ kiều diễm buông xuống. Dưới tơ lụa đỏ thẫm, da thịt phấn hồng như ngọc ẩn hiện, có thể thấy được ẩn ẩndáng người nữ tử mạn diệu, cố tình lại có tóc đen uốn lượn trên thân, che khuất những chỗ khiến người ta mơ màng.

Kỳ thực dù không che khuất, có năng lực như thế nào, trong cả căn phòng này thị nữ lớn nhỏ nào dám dương mắt nhìn thẳng người trên sạp đâu!

Nữ tử này chính là trưởng công chúa được đương kim thiên tử sủng ái nhất, nữ nhi của Vương hoàng hậu, bào tỷ của Thái tử Trệ, Triêu Dương công chúa.

Triêu Dương công chúa lúc này dùng ngón tay ngọc nâng một món tóc lên ngắm nghía, trong lòng đãcó chút không kiên nhẫn, nhẹ nhàng hạ mi đẹp.

Ngọc Hương Đường hôm nay đưa tới một người là Lộng Ngọc, nàng nhìn thoáng qua đã cực kì yêuthích, liền để lại, nghĩ đêm nay thống khoái một phen. Vừa lệnh cho thị nữ mang nam tử này đi ra ngoài tắm rửa chuẩn bị tới hầu hạ, lẽ ra hẳn là sớm đã tới. hiện thời thế nhưng đợi nửa ngày vẫn không thấy tung tích?

Nghĩ đến đây, mị nhãn của nàng miễn cưỡng quét về đám thị nữ, lại nhạy cảm nhận thấy Cẩm Tú bên cạnh mặt hơn lúng túng, muốn nói còn ngưng.

"nói đi, thế nào?" Triêu Dương công chúa hơi hơi khép lại mắt, lười biếng mở miệng.

Cẩm Tú là thị nữ tri kỷ nhất bên người nàng, chuyện có thể khiến nàng ấy không dám nói ra, tất nhiên là chuyện chọc bản thân không vui.

Cẩm Tú thấy công chúa hỏi, tức thời không dám giấu giếm, tiến lên cúi người đáp lời: "Hôm nay Lộng Ngọc được Ngọc Hương Đường đưa tới kia, bị..." Cẩm Tú nói tới đây, giương mắt nhìn trộm Triêu Dương công chúa, cũng không dám nói tiếp.

Triêu Dương công chúa nghe đến đó, trong lòng đã minh bạch, cuộc hoan lạc bừa bãi nàng vẫn chờ kia, sợ là có chuyện ngoài ý muốn.

Nghĩ đến đây, trong lòng có chút phiền não, hôm nay ngâm nước nóng với hương thảo, cho thêm nhiễm vân hương, đã nằm trên tháp chờ đợi một lần tận hứng, chờ đến cả người mềm nhũn tê dại, hóa ra là công dã tràng?

Cẩm Tú nhìn trộm thấy công chúa mặt cười trầm xuống, lại không dám nói, chỉ cúi đầu càng thấp.

"Bị làm sao?" Triêu Dương công chúa tuy có chút không vui, vẫn nhướng mày hỏi nhẹ.

"Lộng Ngọc bị gia mang đi." Cẩm Tú bỗng nhiên cảm thấy chết sớm sớm siêu sinh sớm, bật nói ra.

Hầu gia này, quanh năm suốt tháng không trở lại một lần, cố tình vừa trở về vừa đúng gặp Lộng Ngọc vừa mới đưa tới. Người này thường ngày thích nhất việc long dương, bởi vậy vừa thấy Lộng Ngọc rất vui mừng, không nói hai lời dẫn đi.

Triêu Dương công chúa mắt phượng đột nhiên hiện ra u quang, trong lòng phiaà chán càng sâu.

Hảo một Phùng Kiệt, ngày thường mặc kệ người chơi đùa, bản cung không thèm quản thúc ngươi, không nghĩ tới ngươi hiện thời thế nhưng gây sự đến trên đầu bản cung?

Phiền não một lúc, Triêu Dương công chúa rốt cuộc ngồi lại, đứng dậy, Cẩm Tú vừa thấy, bước lên phía trước nâng đỡ.

Triêu Dương công chúa đẩy thị nữ ra, mặt cười trầm lạnh, mi đẹp hơi nhếch: "Hầu gia hiện ở đâu?"

Cẩm Tú vội đáp: "Hầu gia đưa Lộng Ngọc về, hiện đang ở phòng ngủ." phòng ngủ của Triêu Dương công chúa và Hầu gia luôn luôn tách riêng.

Công chúa nghe thấy, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Phu quân này của nàng, đối với nàng mà nói tương đương không có, trong phủ Hầu gia ai cũng biết, công chúa thường ngày bất quá là sống như quả phụ thôi!

không nghĩ tới Hầu gia này vội vàng về nhà, thế nhưng còn muốn mang đi nam sủng mới mình xem trọng?

Nghĩ đến đây, nàng không cố kị nữa, bình tĩnh cười nhíu mi đứng dậy đi ra ngoài, Phùng Kiệt a Phùng Kiệt, ngươi thật sự càng ngày càng kỳ quái!

Cẩm Tú thấy nàng chỉ khoác giáng tiêu lũ đạm bạc như sương không che được cái gì đi ra ngoài, vội cầm lấy áo choàng tinh la đỏ thẫm nhanh đuổi theo, vừa đi vừa phủ thêm cho công chúa.

Triêu Dương mặt phấn chứa giận, được nàng phủ thêm áo, ngạo nghễ đi nhanh ra ngoài, bước trêntuyết đọng bên ngoài, cũng không quan tâm, chỉ để ý đi về phía trước. Bất chợt đến bên ngoài phòng ngủ Hầu gia, nàng còn chưa vào, đã nghe bên trong truyền đến tiếng thở dốc ồ ồ cùng tiếng kêu khóc không ngừng.

Xem ra hắn đã đắc thủ với Lộng Ngọc? Triêu Dương hơi do dự, rồi đi vào.

Tì nữ bồi công chúa tới, trên mặt đều có chút mất tự nhiên, muốn ngăn lại nhưng không dám, chỉ có thể mặc cho nàng vào.

Triêu Dương vừa đi vào đã thấy, trên tẩm giường, Phùng Kiệt cao lớn cường tráng đang đè lên Lộng Ngọc khoái hoạt. Phùng Kiệt thô thanh thở gấp, đem thân mình nam tử như bạch ngọc gắt gao đè áp dưới thân mình, hai bàn tay to ôm chặt vòng eo của nam tử, hạ thân kề sát, đang tự mình ra vào.

Công chúa thấy vậy, thầm nghĩ quả nhiên ván đã đóng thuyền, Lộng Ngọc đã bị Phùng Kiệt đạp hư, bản thân chắc chắn sẽ không nhặt lại vật thừa của hắn. Tức giận cũng chậm chậm lắng xuống, cười lạnh một tiếng, rõ ràng ngồi nghiêng trên đôn ngọc, ung dung xem trò hay.

Phùng Kiệt thích long dương chi phích, mấy năm nay mặc dù vơ vét các loại người hầu tuấn mỹ, ngày đêm hoang đường, nhưng may mắn biết cách bảo dưỡng, hiện thời đã qua tuổi nhi lập (30 tuổi) nhưng thân mình cũng cường tráng, cái mông rắn chắc áp chế người nọ dưới thân, đẩy vào mười phần, rút ra tám phần, lặp lại liên tục, rất có ý vị cảm xúc.

Còn Lộng Ngọc dưới thân Phùng Kiệt kia, da thịt như ngọc, dáng người mềm dẻo, nằm sấp nhìn khôngthấy mặt, chỉ lộ ra một đầu tóc đen tán loạn trên thân thể bạch ngọc. mông hẹp bị người ấn vào, eo nhỏ bị người chế trụ, căn bản không thể nhúc nhích, chỉ có thể bất lực chịu người đùa nghịch, liên tục vô lực vặn vẹo vòng eo mảnh khảnh, kết quả lại khiến cho tóc đen trên eo nhỏ nhẹ nhàng lắc lư, mê người đến cực điểm, càng khiến cho người người đại động. hắn chỉ có thể buồn rầu úp mặt trên gối uyên ương, phát ra thanh âm nức nức nở nở.

Công chúa thấy vậy, bên môi không khỏi nổi lên chút cười mỉa mai, nam tử đưa lên tháp thị tẩm đương nhiên không thư sướng bằng nữ tử, đầu tiên còn phải chịu một ít khổ sở.

Phùng Kiệt dần dần đạt đến diệu dụng, thở hổn hển rồi gầm nhẹ, hạ thân cuồng động hơn, khiến cho tiếng Lộng Ngọc dưới thân nức nở càng to, thật sự nhịn không được, ngẩng đầu lên, khóc cầu xin tha. Nhưng Phùng Kiệt làm sao còn quản nổi, ngược lại nghe hắn khóc lóc như oanh gáy càng thêm hưng phấn hơn. Nhất thời, tháp gỗ lim cứng rắn kiên cố cũng bị hắn đẩy đến kêu vang lên.

Công chúa chống tay vào má nhìn càng thêm có tư có vị, trong lòng thầm nghĩ, Phùng Kiệt này, ở trêngiường thực có vài phần năng lực.

Chỉ tiếc a chỉ tiếc... Dù hắn là phu quân của ta, có năng lực thì thế nào, ta cũng không bao giờ khuất phục người thế này.

Rốt cục, Phùng Kiệt trong tiếng hét điên cuồng, thân mình bỗng nhiên bất động, cứng đờ tại chỗ. Tiếng Lộng Ngọc nức nở nghẹn ngào cũng dần dần ngừng lại.

Thị nữ bên cạnh nhanh tiến vào hầu hạ dọn dẹp, Phùng Kiệt lúc này mới ngước mắt, nhìn thấy công chúa ngồi bên cạnh mỉm cười, không chút để ý câu môi cười.

"Công chúa, hôm nay sao lại rảnh rỗi chạy đến phòng ngủ bản hầu? Hay là --" Phùng Kiệt tà tà cười, trong mắt phát ra ái muội: "Hay là, xuân khuê tịch mịch?"

Công chúa hừ nhẹ một tiếng, chỉ dùng một góc mị nhãn liếc nhìn phu quân, lười nhác cao giọng: "Phu quân, ngươi đoạt nam nhân của bản cung."

Phùng Kiệt nghe vậy, nhìn công chúa ung dung, lại nhìn nam tử bị mình ép buộc vô lực nằm trên sạp, không khỏi cất tiếng cười to, vừa cười vừa nói: "Công chúa nếu còn nghĩ muốn hắn, bản hầu đưa cho ngươi là được!"

Triêu Dương liếc mắt nhìn Lộng Ngọc trên sạp, nàng đương nhiên sẽ không để ý nam tử sớm bị người đạp hư thêm một cái liếc mắt!

Cố tình Lộng Ngọc nghe nói như thế, vốn mất hết can đảm lại nổi lên một tia hi vọng mỏng manh, giãy dụa ngẩng đầu, nhìn trộm về phía công chúa, trong mắt đều là cầu xin thương xót.

Ngọc Hương Đường chuyên tìm một ít đứa nhỏ nhà cùng khổ, chọn người mi thanh mục tú mua về, từ nhỏ luyện dáng người, học một ít cách hầu hạ nữ tử, đợi đến lúc lớn hơn, liền đưa tới chỗ các phu nhân cho họ tìm vui.

Lộng Ngọc hôm nay từ sớm đưa tới, công chúa liếc mắt một cái liền nhìn trúng. Vốn nghĩ rằng đêm nay có thể được người này chăm sóc một phen, ai biết lại bị Hầu gia đoạt đi.

Khóe mắt Công chúa thấy vẻ mặt Lộng Ngọc như vậy, không khỏi thầm nghĩ, đúng rồi, tuy rằng từ Ngọc Hương Đường xuất ra cũng có đưa cho nam nhân đùa nghịch, nhưng đến cùng Lộng Ngọc chưa từng làm việc này, không hiểu diệu dụng trong đó, vừa mới rồi đã ăn không ít đau khổ.

Còn nữa, hắn vốn được bản thân nhìn trúng, xem như là lên cành cao làm phượng hoàng. hiện thời bị Hầu gia làm, tuy rằng vẫn còn là cành cao, nhưng vốn có thể ở trên người công chúa mạn diệu mềm mại cầm thương lên ngựa rong ruổi tung hoành, lại đột nhiên biến thành thứ cho người uyển chuyển thừa hoan, có thể không đáng tiếc sao?

Công chúa trong lòng kỳ thực cũng có chút luyến tiếc, một người thanh tú cứ như vậy bị phu quân mình chiếm đi, thật sự là đạp hư.

Tức thời làm như không nhìn thấy Lộng Ngọc kia ánh mắt bi thương, tà nghễ nhìn phu quân mình cười nói: "Hầu gia, ngươi đã thích người này, cho ngươi là được, chúng ta là vợ chồng, cần gì phải so đo này nọ?"

Phùng Kiệt vừa nghe, gãi đúng chỗ ngứa, người nọ ở dưới thân mình, dáng người yểu điệu, làn da trắng mịn, đi vào rất nhanh, đúng là cực phẩm khó được, cứ như vậy buông tay, hắn thật có chút luyến tiếc. hắn vừa vỗ về lưng ngọc của người nọ, vừa thoải mái cười nói: "Phu nhân đại nghĩa, có thể giúp người hoàn thành ước vọng, bản hầu sẽ không khách khí!"

Vị công chúa phu nhân này của hắn, trong lạnh lùng có diễm mỹ, trong quý khí lại mang theo câu hồn mị hoặc, không biết mê hoặc bao nhiêu vương hầu. Chỉ tiếc bản thân mình từ nhỏ đối với phụ nữ khôngcó hứng thú gì, duy nhất đứa con Phùng Duyệt là do năm đó rượu vào hoang đường lưu lại!

Nghĩ đến ngày thường vị công chúa phu nhân này, vừa nhắc đến đám hồ bằng cẩu hữu của mình đãchảy nước miếng, Phùng Kiệt có ý tứ hàm xúc khác, cười nói: "Công chúa nếu không ghét bỏ, bản hầu có thể vì công chúa bắc cầu nối dây..."

Công chúa thấy hắn cười ái muội, liền biết suy nghĩ trong lòng hắn, lúc này không đợi hắn nói hết lời, hừ lạnh cười, khinh thường nói: "Hầu gia, có thứ tốt để dùng, ngài vẫn giữ cho bản thân đi! Triêu Dương sẽkhông để Hầu gia lo lắng."

Phùng Kiệt thấy công chúa quả quyết cự tuyệt, cũng lơ đễnh, tay vuốt ve da thịt Lộng Ngọc, cúi người đến dùng cằm đầy râu nhẹ nhàng cọ, chọc Lộng Ngọc nhỏ giọng kêu đau, hắn lại cúi đầu cười: "công chúa đã không hiếm lạ, vậy Phùng Kiệt đợi ngày đáp tạ công chúa là được."

Công chúa nhìn tay, nhìn mắt hắn, biết suy nghĩ trong lòng hắn, lạnh nhạt cười, mím môi nói: "Vậy bản cung sẽ không ở trong này ngăn trở chuyện tốt." nói xong đứng dậy rời đi.

Nàng vừa ra cửa, đã nghe được bên trong truyền đến tiếng xoay người, tiếng giường lay động, còn có mấy tiếng động không thể nghe rõ.

Triêu Dương than nhẹ một tiếng, bầu trời xám xịt dần mờ mịt xuống, tuyết như lông ngỗng ào ào rơi.

Đêm tuyết lớn khóa chặt cửa như vậy, vốn nên ở trong ấm thất xông hương, trướng gấm ôn tồn qua ngày, bản thân lại phải cô chẩm nan miên (một gối khó ngủ) sao?
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi