Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 20: Phòng ốc sơ sài

Diệp Tiềm nhìn chằm chằm thân hình mạn diệu dưới trăng, nín thở.

Triêu Dương công chúa một lần nữa đóng lại ván cửa cũ kĩ, vì thế trong phòng lại một mảnh tối tăm.

Trong bóng đêm, Diệp Tiềm có thể nghe tiếng vạt váy sột soạt, tiếp theo hắn ngửi thấy mùi thơm mơ hồ càng ngày càng gần. hắn biết công chúa đang sờ soạng đi đến bên kháng, nhưng hắn nắm chặt quyền, vẫn không nhúc nhích.

Lúc này, trong bóng đêm truyền đến tiếng công chúa nhẹ nhàng kêu "A", tiếng sột soạt dừng lại, giống như có gì ngã xuống. Tâm Diệp Tiềm bỗng chốc nhấc lên, vội thấp giọng hỏi: "Chủ nhân, ngươi khôngsao chứ?"

Công chúa cũng không đáp, chỉ là trong bóng đêm nàng chậm rãi ngồi xổm xuống. Trong lòng Diệp Tiềm càng lo lắng, vội bật dậy, nhanh chóng nhảy đến bên người công chúa, vươn cánh tay ra nâng nàng dậy.

Triêu Dương công chúa nắm bàn tay to của hắn, trong bóng đêm bỡn cợt cười ra tiếng: "Bắt được ngươi!"

Diệp Tiềm bỗng chốc sửng sốt, lập tức phản ứng lại, công chúa căn bản là cố ý. hắn xấu hổ, cứng rắn nói: "Chủ nhân, lúc này đã là đêm khuya, không biết chủ nhân đến phòng tiểu nô có gì phân phó?"

Triêu Dương công chúa căn bản không thèm để ý hắn đang tức giận, tay ngọc thon thon sờ soạng dọc theo cánh tay đến ngực hắn, thân mình mềm nhũn dựa vào trong lòng hắn, ôm lấy hắn, đắc ý ghé vào tai hắn nói: "Ngươi hỏi ta có gì phân phó sao? Ta đây phân phó cái gì ngươi đều sẽ tuân mệnh sao?"

Diệp Tiềm đỏ mặt, hắn biết Triêu Dương công chúa đêm khuya đến phòng mình có thể sẽ phát sinh chuyện gì. Đối với câu hỏi của Triêu Dương công chúa, hắn không dám nói không, nhưng sẽ không nóikế. Chuyện kế tiếp Triêu Dương công chúa phân phó tất nhiên khiến hắn không biết làm sao.

hắn muốn lại một lần nữa bị nàng dụ hoặc hay là phân phó, thuận theo làm thần tử dưới váy hầu hạ nàng sao?

Triêu Dương công chúa biết Diệp Tiềm đang do dự, nhưng kỳ thực nàng vốn không định chop Diệp Tiềm cơ hội do dự, nàng trực tiếp kiễng mũi chân hôn lên môi hắn. Triêu Dương công chúa nghe tiếng đoán vị trí hẳn là không tồi. Môi như mật ngọt trực tiếp tìm được Diệp Tiềm, chuẩn xác hôn lên.

Diệp Tiềm nháy mắt ngây dại, trong đầu phảng phất nổ tung, cả người cứng ngắc.

Bọn họ đã có da thịt thân thiết, nhưng đôi môi đỏ bừng cao quý môi hôn lên mình, loại chuyện này còn chưa từng xảy ra!

môi Triêu Dương công chúa rời đi, cúi đầu đưa tay sờ soạng chạm vào lồng ngực Diệp Tiềm rộng lớn kiên cố, nơi đó đầy lửa nóng bỏng, phập phồng kịch liệt. Triêu Dương công chúa kề sát vào thân mình Diệp Tiềm, vừa lòng cảm thấy phía dưới hắn bắt đầu sôi sục lên.

Diệp Tiềm cứng ngắc một lát, rốt cục vươn tay, chậm rãi nâng nàng lên, đè nén cuồng nhiệt trong lồng ngực, cởi váy công chúa.

Nhưng vạt váy nữ tử rườm rà phức tạp, Diệp Tiềm không cởi được.

Triêu Dương công chúa nở nụ cười nhàn nhạt, đưa tay dẫn đường cho Diệp Tiềm: "Ta dạy ngươi cởi vạt váy nữ chủ nhân như thế nào..."

Diệp Tiềm hô hấp đục ngầu dồn dập, đột nhiên tránh thoát khỏi tay Triêu Dương công chúa, hai tay thô bạo dùng sức xé mạnh, chỉ nghe một tiếng động vang lên, vạt váy Triêu Dương công chúa bị xé rách toang, từ trên người nàng rơi xuống đất.

Diệp Tiềm khàn khàn hỏi: "Chủ nhân, váy cởi như thế này sao?"

Ban đêm mùa thu, thân mình Triêu Dương công chúa xích lõa được ôm ở trong lòng Diệp Tiềm, nhẹnhàng rung động.

Diệp Tiềm duỗi hai tay ra, ngồi xuống ôm lấy chủ nhân, đi vài bước đến bên kháng, đem thả công chúa vào trong chăn mỏng còn mang theo hơi ấm của mình.

hắn cũng lập tức nhảy lên kháng, chui vào ổ chăn, ôm chặt Triêu Dương công chúa.

Rất nhanh, trong phòng tràn ngập mùi hoa mai nồng đậm, mê tâm, cùng với mùi hương này là tiếng nàng khóc nức nở yêu kiều, còn có nam nhân gầm nhẹ.

Bên ngoài mặt trăng như cũng ngượng ngùng, lén lút ẩn vào sau mây.

Lúc đó cách căn phòng hạ nhân sài này không xa, có một người cầm kiếm đứng yên trong bóng tối.

Sắc mặt hắn bình tĩnh nhìn cửa sổ kia, như một ngọn núi nguy nga bất động.

không ai biết, từ trong cửa sổ bay ra mùi thơm mơ hồ, hẳn là hắn không ngửi thấy. Nếu hắn ngửi thấy, không biết sẽ nghĩ thế nào.

==========================================

Lúc kích cuồng trong phòng trở lại bình tĩnh, chỉ có nữ tử bên trong bắt đầu thở dốc khe khẽ đầy cảm xúc. Lúc này, thanh âm nam tử trầm thấp tràn đầy xin lỗi nói: "Chủ nhân, nơi này của Tiềm đơn sơ lạnh lẽo, ủy khuất chủ nhân."

Triêu Dương công chúa yêu kiều vô lực ghé vào trong ngực Diệp Tiềm, nhẹ giọng trêu đùa hắn nói: "Lạnh lẽo? không có a, sao ta chỉ chạm vào một khối lửa nóng đâu!"

Diệp Tiềm lại đỏ mặt, may mắn trời tối công chúa cũng nhìn không thấy, hắn ho nhẹ, nhỏ giọng nói: "Chủ nhân, bị người nhìn thấy không tốt, bây giờ chủ nhân muốn trở về hay không?"

Triêu Dương công chúa lười không muốn động đậy, ghé vào trong ngực hắn nũng nịu nói: "không cần, cả người ta không còn khí lực. Chẳng lẽ ngươi ôm ta trở về a?"

Bàn tay to của Diệp Tiềm sờ qua vòng eo của nàng, mềm yếu ngấy ngấy, không khỏi nghĩ, có phải mỗi lần nàng hoang đường rồi tay chân đều sẽ vô lực không?

Lúc này Triêu Dương công chúa cũng không bởi vì cả người bủn rủn mà an phận xuống, ngón tay nàng nghịch ngợm vẽ vòng trên điểm thù du ở trước ngực hắn, chọc hắn hít một hơi bắt lấy tay nàng.

Triêu Dương công chúa không thuận theo: "Ta còn muốn sờ, Diệp Tiềm, buông ra."

Diệp Tiềm không dám không theo, có vẻ buông tay nàng ra.

Triêu Dương công chúa đạt được mục đích, ngón tay nghịch ngợm tiếp tục đi xuống, xẹt qua thắt lưng rắn chắc hẹp gầy, đi đến chỗ mẫn cảm tùy ý sờ soạng. Thân mình Diệp Tiềm cứng đờ, trầm giọng cảnh cáo: "Chủ nhân!"

Triêu Dương công chúa không nghe, tiếp tục chơi đùa.

Diệp Tiềm hô hấp dồn dập lên, lúc nàng càng làm càn, rốt cục mạnh mẽ xoay người một lần nữa áp chế nàng dưới thân mình.

Trăng non ngượng ngùng vừa mới từ trong mây mù lộ ra, xuyên thấu qua song cửa nhìn thấy cảnh này, lại ẩn vào sau mây.

Lúc này công chúa yêu kiều trong rung chuyển kích cuồng vừa lòng nghĩ: lò sưởi đặt gần đầu giường đúng là rất đơn sơ như Diệp Tiềm nói, nhưng cũng không lạnh lẽo!

Bởi vì, nơi này có Diệp Tiềm lửa nóng.

==============================================

Nếu nói lúc trước Diệp Tiềm đối với việc trở thành khách trong màn của Triêu Dương công chúa còn có chút do dự và không cam lòng, trải qua đêm nay, hắn không bao giờ có thể thoát khỏi hương thơm của nàng nữa

Ban đêm trong núi hoang, ngọn lửa luôn luôn cháy trong lòng hắn, hắn và chủ nhân luôn luôn cách nhau một ngọn lửa.

Chủ nhân vốn khiến hắn đau đớn mong mỏi, hắn vốn tưởng rằng cả cuộc đời này hắn không thể vượt qua ngọn lửa kia.

hiện thời nàng thế nhưng có thể thuộc về mình, mình thế nhưng có thể gắt gao ôm nàng vào trong ngực, đây là ân điển thế nào? tâm Diệp Tiềm kích động run run.

Vốn gần như tuyệt vọng, Diệp Tiềm không đành lòng suy nghĩ, cũng không dám suy nghĩ tình huống bây giờ của mình có ý nghĩa gì. hắn chỉ biết là, chủ nhân hắn chính là một vò rượu ngon, hắn say mê trong đó đến quên hết tất cả, hắn tình nguyện bỏ qua hết thảy tôn nghiêm chỉ vì một thoáng hương thơm kia.

Say hôm nay, đối với người khác hâm mộ, hắn cúi đầu không nói; đối với mẫu thân rối rít dạy bảo, hắntrầm mặc ít lời.

Đương nhiên còn có một người để cho hắn cảm thấy xấu hổ, đó là thị vệ nhất đẳng bên người chủ nhân, Tiêu Đồng.

Ngày thứ hai lúc Diệp Tiềm xuất hiện trước mặt Tiêu Đồng, cúi đầu không nói gì. hắn không phải đồ ngốc, hắn trầm mặc cũng không vì hắn trì độn, Tiêu Đồng hết lòng bảo vệ đối với Triêu Dương công chúa, người Hầu phủ không ai không biết. Phát sinh chuyện như vậy, Tiêu Đồng sẽ đối đãi mình như thế nào?

Tiêu Đồng lại giống như chưa phát sinh chuyện gì, đối đãi với hắn bình thường như trước, làm cho hắncơ hồ có ảo giác, có lẽ Tiêu Đồng căn bản không biết mình và chủ nhân lúc đó làm gì?

Nhưng một ngày đi qua, ngay lúc Diệp Tiềm sắp rời khỏi, Tiêu Đồng lại vỗ vai hắn, thấp giọng nói: "Chiếu cố tốt nàng." nói xong liền rời đi.

Diệp Tiềm cứng đờ tại chỗ, hắn nhìn bóng lưng Tiêu Đồng đi xa, bóng lưng kia cao lớn lại hiu quạnh, mang theo cô đơn nói không nên lời.

Qua vài ngày, Diệp Tiềm luôn không nhìn thấy Tiêu Đồng, hắn hỏi thị vệ khác, nhưng tất cả đều nóikhông biết.

Mấy ngày nay công chúa cũng không triệu hồi Diệp Tiềm, Diệp Tiềm cũng không có cơ hội hỏi công chúa. một ngày, hắn rốt cục nhịn không được tìm Cẩm Tú bên người công chúa.

Cẩm Tú thấy hắn, mím môi nở nụ cười, ý tứ trong nụ cười đó không cần nói cũng biết.

Diệp Tiềm bỗng chốc đỏ mặt, cúi đầu trầm mặc, rốt cục lại ngẩng đầu hỏi: "Cẩm Tú tỷ tỷ, có mộtchuyện Diệp Tiềm muốn thỉnh giáo."

Cẩm Tú cầm khăn thêu che miệng, con ngươi liếc nhìn hắn: "Có việc thì nói, không cần khách khí cùng tỷ tỷ."

Diệp Tiềm chắp tay cúi đầu hỏi: "đã nhiều ngày vẫn không nhìn thấy Tiêu hộ vệ, không biết có nguyên nhân gì?"

Cẩm Tú nghe hắn thế nhưng hỏi câu này, bất đắc dĩ nhìn hắn một cái, thở dài nói: "Tiêu hộ vệ lưu lại một phong thư cho chủ nhân rồi đi không từ giã, nói là muốn đi làm chuyện hắn luôn muốn làm."

Diệp Tiềm vừa nghe, theo bản năng hỏi: "Chuyện luôn muốn làm? Chuyện gì?"

Cẩm Tú trắng mắt, quyệt miệng nói: "Ta làm sao biết được a! Ta mà biết, tất nhiên trước tiên nói cho chủ nhân, ngăn Tiêu hộ vệ lại!"

Diệp Tiềm ngẫm lại cũng đúng, hắn biết vấn đề mình hỏi thật sự quá mức lỗ mãng, vì thế gật đầu tỏ vẻ xin lỗi Cẩm Tú, rồi xoay người rời đi.

Cẩm Tú thấy hắn hấp tấp tìm mình hỏi chuyện này, hướng bóng lưng hắn kêu lên: "Này, Diệp Tiềm, ngươi cũng nghĩ việc của ngươi đi!"

Việc?

Tiêu Đồng rời đi, hắn phải làm gì?

hắn ở chỗ này, nên làm gì?
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi