Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 38: Bình Tây Hầu uỷ thác

một năm này, Túc Ninh Thành oi bức dị thường, trong thành nóng không chịu nổi, không ai muốn ra cửa, nhưng ở Đôn Dương Thành xa xôi, thiếu niên thiên tử lại cố ý phái sứ giả ra roi thúc ngựa đưa tới các loại trái cây ướp lạnh hiếm lạ để Triêu Dương công chúa nếm thử giải nhiệt.

Bình Tây Hầu Phùng Kiệt, chủ nhân Bình Tây Hầu phủ cũng về phủ, đi theo hắn là nam sủng Lộng Ngọc. Thế này làm cho người trong Bình Tây Hầu phủ thầm giật mình, tất cả đều biết Hầu gia luôn có mới nới cũ, không nghĩ vài năm qua, Lộng Ngọc thế nhưng có thể ở bên cạnh Hầu gia sủng hạnh không suy, làm cho tất cả không khỏi nhìn tiểu công tử Lộng Ngọc với cặp mắt khác xưa.

Quay về phủ, Phùng Kiệt đương nhiên đã sớm nghe nói chuyện phong nhã của công chúa, biết tân sủng của nàng là kỵ nô Diệp Tiềm ngày xưa -- chính là nam hài tử hắn muốn ăn lại chưa ăn được.

Vì thế, lúc hai chủ nhân Bình Tây Hầu phủ gặp nhau trong điện, không khỏi đều nhìn thêm vài lần thiên hạ đi theo phía sau đối phương.

Triêu Dương công chúa thấy Lộng Ngọc, cười lạnh một tiếng, đạm thanh nói: "Hầu gia rất trường tình, không nghĩ tới Lộng Ngọc có thể được ngươi yêu thích như vậy, cũng không uổng bản cung ngày đó nhường hắn cho ngươi."

Hầu gia Phùng Kiệt còn đang nhìn Diệp Tiềm phía sau Triêu Dương công chúa, hắc hắc cười lạnh mộttiếng: "Công chúa rất nhã hứng a, nghe nói công chúa phân phát nam sủng, một lòng sủng ái Diệp Tiềm. Công chúa yêu thích hắn như thế, ngày đó nếu nói thẳng, ta sao có thể cùng công chúa cướp người đâu."

nói một phen, hai người đối diện nhau, không khỏi đều tự cười.

Lộng Ngọc phía sau Hầu gia cũng không tươi tỉnh như ngày xưa, trong đôi mắt lộ ra lụn bại, sắc mặt thậm chí có vài phần nhợt nhạt, hắn đăm đăm nhìn Diệp Tiềm bên cạnh, vẻ mặt rất lạnh lẽo, phảng phất hận không thể dùng ánh mắt đóng băng. Bất quá Diệp Tiềm không thèm chú ý, buổi tối hắn ở trêngiường mây mưa cùng công chúa, ban ngày còn ở bên nàng làm nhất đẳng thị vệ, lãnh mi lãnh mục đứng cao ngất, lúc này nhớ tới chuyện xưa, chỉ đề phòng Hầu gia, chưa từng chú ý Lộng Ngọc nho nhỏkia.

Phùng Kiệt là loại người nào, thấy Diệp Tiềm nhìn hắn với ánh mắt như vậy, tự nhiên minh bạch, bất quá hắn cũng chỉ hắc hắc cười ra tiếng, không nói gì.

Thế này làm cho Triêu Dương công chúa trong lòng giật mình, bất quá tinh tế nghĩ đến, nàng bỗng nhiên hiểu được. Đệ đệ Trệ của nàng đăng cơ làm đế, đầu tiên là mượn sức triều thần đứng vững gót chân, sau đó bắt đầu ban bố pháp lệnh, cướp đoạt quyền thế các chư hầu ở đất phong. Vì việc này, trêntriều đình cũng ồn ào huyên náo nháo một trận, thậm chí nghe nói có chư hầu muốn khởi sự, nhưng cuối cùng, chung quy là thiên tử thủ đoạn xuất chúng, kìm trụ các chư hầu.

Ở trong đám chư hầu, Hầu gia nhà mình không tính là xuất chúng, hắn biết rõ Trệ đang muốn tìm mộtcon chim đầu đàn để đánh, làm chuyện giết gà dọa khỉ, lúc này vạn vạn phải dè dặt cẩn thận, khôngdám đắc tội mình.

Nghĩ thông suốt rồi, Triêu Dương công chúa mị mâu nhiễm ý cười: "Hầu gia đột nhiên trở lại phủ, bản cung chưa có chuẩn bị, Lạc lâm uyển từ lúc Hầu gia rời đi luôn luôn khóa chặt, hiện thời sợ là tro bụi đầy viện."

Phùng Kiệt lại vung tay lên, bộ dáng thản nhiên không thèm để ý: "Cũng không ngại, quét dọn một chút là được."

nói xong, hắn phảng phất như nhớ tới cái gì: "Bản hầu bình sinh phiền nhất có người đánh trống khua chiêng, mong công chúa phân phó mọi người trong phủ, vạn vạn không thể quấy rầy bản hầu thanh tịnh."

Triêu Dương công chúa nhíu mày, trong lòng thêm vài phần nghi hoặc, bất quá nàng vẫn cười nói: "đãnói vậy, Hầu gia xin cứ yên tâm."

Tức thời Phùng Kiệt cũng không nói năng rườm rà, dẫn Lộng Ngọc đi Lạc lâm uyển, Lộng Ngọc đi đến chỗ rẽ, còn tha thiết quay lại phía sau nhìn công chúa, trong mắt thất lạc.

Triêu Dương công chúa ban đầu thấy sắc mặt hắn, cũng đoán được hắn xác thực bệnh căn không dứt, gặp hắn lúc này thoáng nhìn, không khỏi vừa buồn cười vừa thở dài: "Ngày đó vốn là ta nhìn trúng hắn, mời Ngọc Hương Đường dạy dỗ một thời gian, không nghĩ tới thế nhưng bị Phùng Kiệt chiếm đoạt, rơi vào cảnh một thân bệnh tật."

Diệp Tiềm nghe được, hơi nhíu mày, không nói.

Triêu Dương công chúa đương nhiên biết tâm tư của hắn, người này bình thường nhìn như vô tình vô tự, kỳ thực ghen tị thật lớn, bản thân nàng nhắc tới nam nhân nào, hắn đều phải nhìn đối phương mộtcái, giờ nàng nhắc tới chuyện xưa, lại gặp Lộng Ngọc này, hắn nhăn mày là tự nhiên.

Triêu Dương công chúa sẽ không để chuyện này trong mắt, nàng có rất nhiều thủ đoạn, đem khối sắt cứng rắn biến thành vòng chỉ mềm, cùng nàng triền miên không dứt.

Bất quá nói đến Hầu gia, Triêu Dương công chúa trong lòng cũng thấy may mắn.

Phải biết rằng, ngày xưa nàng từng đáp ứng Bích La phu nhân, cho nàng ấy cơ hội tới dẫn dụ Diệp Tiềm. Chuyện này nếu làm thật, bây giờ chỉ sợ không duyên cớ chọc Diệp Tiềm không vui, làm cho Triêu Dương công chúa rất là đau đầu. Đáy lòng nàng âm thầm nghĩ tìm biện pháp thích đáng lo liệu việc này, Bích La phu nhân và nàng nhiều năm tình nghĩa, hai người các nàng nếu vì một người nam nhân trở mặt thành thù, nàng thực không đành lòng.

Lúc Triêu Dương công chúa chưa nghĩ ra biện pháp tốt, may mắn Đôn Dương Thành mùa hè nóng bức không chịu nổi, Bích La phu nhân cũng vô tâm đến Hầu phủ, mới qua một thời gian. hiện thời Hầu gia trở về, Hầu gia và Bích La phu nhân bất hòa, hai người gặp mặt, có thể đấu ngươi chết ta sống. Hầu gia đến, Bích La phu nhân tự nhiên không đến. Như vậy, Triêu Dương công chúa lại ngóng trông Phùng Kiệt ở Hầu phủ nhiều thêm mấy ngày.

Ngày kế tiếp, Phùng Kiệt quả nhiên cũng không để công chúa thất vọng, đầu tiên là gọi danh y chẩn trị cho Lộng Ngọc, lại tìm kiếm linh đan danh dược, xem như đem Hầu phủ lật tung, ép buộc tận trời. Chỉ tiếc, ép buộc đã lâu, Lộng Ngọc vẫn ngày càng tiều tụy, dần dần có vẻ sắp tạ thế.

Hầu gia Phùng Kiệt tức giận, trách phạt toàn bộ hạ nhân hầu hạ Lạc Lâm uyển, biến thành người người oán giận, nhưng không dám nhiều lời. Sau lưng bắt đầu nghị luận, nói là Lộng Ngọc kia bệnh khôngđược gặp người, còn nói Hầu gia và Lộng Ngọc cùng ăn cùng ở, sợ là sớm muộn gì cũng truyền nhiễm.

Trong thời gian ngắn, người người tránh Lạc lâm uyển, ngay cả bà vú của Phùng Đào cũng nghe nói tin tức này, khóc quỳ cầu công chúa, nói về sau nhất định phải cấm tiểu thiếu gia đi gặp Hầu gia.

Triêu Dương công chúa nhíu mày nghe bà vú khóc kể, gật đầu nói: "Ngươi thong thả đi, đến cùng tình huống như thế nào, ta sẽ đi xem."

Bà vú nghe xong, liên tục tạ ơn.

Diệp Tiềm đi lên phía trước, từ phía sau giữ tay nàng, cau mày, hắn đương nhiên là không hy vọng nàng đi qua, e nàng bị bệnh theo.

Triêu Dương công chúa lại cười nói: "Diệp Tiềm, vô luận thế nào, hắn là hôn phu của ta, hắn gặp nạn, ta nên đi thăm."

Lời này vừa ra, tay Diệp Tiềm giữ nàng cứng lại, sau đó chậm rãi buông ra, gật đầu nói: "Nàng nóiđúng."

Dù hữu danh vô thật, bọn họ đều là vợ chồng kết tóc.

Triêu Dương công chúa biết trong lòng Diệp Tiềm không dễ chịu, bất quá nàng cũng chỉ nở nụ cười.

Việc trên hế gian, há có thể như ý cả.

Nếu Diệp Tiềm cửa này không qua được, sao bảo vệ nàng được cả đời.

Diệp Tiềm đi theo công chúa đến trước cửa Lạc lâm uyển, công chúa dừng lại nói: "Ngươi ở chỗ này chờ, ta đi vào là được."

Diệp Tiềm nhíu mày: "Ta cùng nàng đi vào."

Công chúa lại lắc đầu, ngữ khí kiên định: "không cần."

Diệp Tiềm thấy vậy, cúi mắt, đạm thanh nói: "Được, ta ở chỗ này chờ nàng." nói xong hắn tiếp tục: "Nếu gặp được cái gì ngoài ý muốn, nhất định phải gọi ta, ta lập tức xông vào đi." hắn vẫn lo lắng Bình Tây Hầu.

Triêu Dương công chúa ngoái đầu cười nhìn Diệp Tiềm, gật đầu nói: "Được."

Để lại Diệp Tiềm, đuổi hết thị vệ thị nữ, Triêu Dương công chúa một người đi qua hành lang gấp khúc trùng trùng, đạp đá lát đường, đi đến Lạc lâm uyển tịch liêu.

đi vào đại môn màu đỏ thắm, lơ đãng nhìn thấy đại môn đã sắp tróc hết sơn son, bỗng nhiên nhớ tới hai năm rưỡi trước, nàng từng đạp tuyết trắng đi đến, khi đó nàng khí thế hừng hực, khởi binh vấn tội Hầu gia cướp đi nam sủng Lộng Ngọc.

Bất quá hai năm là bao lâu, tâm tình cũng đã thay đổi rất nhiều, nhớ lại ngày đó, không khỏi thở dài một tiếng.

Nhấc chân, xốc màn che, vòng quá bình phong, lại giật mình thấy Hầu gia đang bưng thuốc đưa nước cho Lộng Ngọc.

Lộng Ngọc nằm trên cái sạp ngày đó hắn bị Hầu gia chơi đùa.

Hầu gia thấy Triêu Dương công chúa đến, không khỏi giận tái mặt, đem bát đũa đặt lên bàn: "Công chúa, ngươi tới làm gì?"

Lộng Ngọc mông lung nghe thấy hai chữ "Công chúa", liều mạng mở mắt, quả nhiên thấy công chúa đứng sững một bên.

Tức thời hắn thế nhưng trong mắt chảy lệ, run run tay, phảng phất nói mê kêu lên: "Công chúa, cầu người đưa ta đi đi..."

Hầu gia thấy Lộng Ngọc như thế, càng không vui, trên mặt hiện tức giận.

Triêu Dương công chúa thấy hắn như thế, không khỏi trào phúng cười lạnh một tiếng: "Người này đãsắp không sống được, ngươi cần gì tức giận với ta."

Hầu gia cúi đầu không nói, sắc mặt thất bại.

Triêu Dương công chúa thở dài: "hắn bị bệnh, sợ là không trị được, ngươi nên sớm tính toán tốt."

Ngay trước mặt Lộng Ngọc, công chúa không muốn nói thẳng, Lộng Ngọc này hiển nhiên bệnh như vậy, nếu thực truyền nhiễm cho Phùng Kiệt, sợ là hậu quả không chịu nổi. Ngẫm lại, đường đường Hầu gia của Bình Tây Hầu phủ, thế nhưng vì một nam sủng bị bệnh hoa liễu, vậy thì mặt mũi Bình Tây Hầu phủ để nơi nào? về sau Phùng Đào làm người thế nào? thật như thế, ngay cả thanh danh của Triêu Dương công chúa sợ là cũng bị vấy bẩn.

Phùng Kiệt cúi đầu trầm tư nửa ngày, bỗng nhiên nói: "Ngươi không cần khuyên ta, hắn một thân bệnh tật do ta hoang đường mà ra, ta cùng hắn là được. Từ hôm nay, ngươi bảo hạ nhân đem dược liệu và đồ ăn đặt ở cửa, tự ta ra lấy."

Triêu Dương công chúa nhíu mày: "Ngươi thực không muốn sống nữa?"

Phùng Kiệt ngước mắt, cười lạnh nói: "Ngươi còn quan tâm sinh tử của ta?"

Triêu Dương công chúa nhíu mày, than nhẹ: "Hầu gia, chúng ta vợ chồng nhiều năm, tuy rằng hữu danh vô thực, nhưng Triêu Dương ta chưa bao giờ quên ơn năm đó Hầu gia hỗ trợ."

Phùng Kiệt nghe vậy chấn động, chăm chú nhìn công chúa nửa ngày, rốt cục xoay mặt đi nói: "Ngươi đãnhớ được, vậy để ta yên tĩnh ở trong này với hắn đi."

Triêu Dương công chúa cười khổ: "Đáng giá sao?"

Phùng Kiệt lắc đầu: "Ta cảm thấy đáng, chính là đáng."

Triêu Dương công chúa gật đầu: "Được, ngươi đã cảm thấy đáng, thì cứ làm. hiện thời ngươi có tâm nguyện gì chưa xong, nói cho ta nghe, ta sẽ làm cho ngươi."

Phùng Kiệt trầm tư nửa ngày, rốt cục nói: "Hoàng đệ của ngươi mặc dù đăng cơ không lâu, nhưng ta xem hắn làm việc, vài thập niên sau quốc gia chắc biến đổi lớn. Ta ngày xưa hoang đường, sợ đã đắc tội hoàng đệ ngươi, ta không có gì, chỉ còn Phùng Đào tuổi nhỏ, sợ vì ta bị liên lụy." nói tới đây, hắnngẩng đầu nghiêm cẩn nhìn chằm chằm Triêu Dương công chúa nói: "Phùng Đào tuy rằng không phải ngươi sinh ra, nhưng đến cùng nuôi dưới danh nghĩa ngươi, còn trông ngươi vô luận về sau tái giá hay không, tốt xấu bảo hộ hắn một lần."

Triêu Dương công chúa nghe xong, gật đầu, trịnh trọng nói: "Cái này ngươi yên tâm, ta còn sống mộtngày, sẽ giữ tước vị cho hắn."

Phùng Kiệt nghe thế, nở nụ cười, lại nghiêm cẩn chăm chú nhìn công chúa nửa ngày, bỗng nhiên nói: "Triêu Dương, cuộc đời này nếu ta yêu hồng trang, tất nhiên sẽ không phụ ngươi như thế."

Triêu Dương công chúa nghe vậy, cằm khẽ nâng, tiêu sái cười khẽ: "Ngươi nếu yêu hồng trang, ta cũng phải phụ ngươi."

Phùng Kiệt ghé mắt, mơ hồ nhìn công chúa, thấp giọng nói: "Ngươi đường đường là trưởng công chúa Đại Viêm triều, thế nhưng động tâm với một tiểu nô ti tiện, thật là buồn cười."

Triêu Dương công chúa liễm mục, nhíu mày mềm nhẹ nói: "thì đã sao?"

Phùng Kiệt lắc đầu: "Bất quá là kính hoa thủy nguyệt, công dã tràng thôi, hắn nếu một đời làm nô cũng thôi, nhưng nếu có cơ hội thăng tiến, sao có thể tiếp nhận ngươi?"

Triêu Dương công chúa lại nhẹ nhàng cười: "Người sống một đời, nếu mọi chuyện nghĩ được chu toàn, đã không là người."
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi