Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 57: Diệp Tiềm dạy con 〔1〕

Từ khi Diệp Tiềm đại thắng trở về, bằng cách nào không rõ, các huynh đệ thân thích Diệp gia dần dần xếp vào chức vị quan trọng các nơi, cũng được phong thưởng. Mà Thanh Hà Hầu Vương Nghiêm vốn là ngoại thích lại càng ngày càng bị xa lánh ở triều đình. Từ ngày ấy, bởi vì chủ chiến hay chủ hòa, bị cháu trai hoàng đế nhục nhã, Vương Nghiêm cáo ốm không dậy nổi, thái hậu vì thế giận chó đánh mèo Hoàng thượng. hiện thời Diệp Tiềm đại thắng, thái hậu vẫn rầu rĩ không vui, Triêu Dương công chúa thường xuyên tiến cung an ủi thái hậu, cũng tìm cơ hội nói nhiều vài câu với hoàng đệ.

Vì thế Hoàng thượng Triệu Trệ trong một lần gia yến mở tiệc chiêu đãi Thanh Hà Hầu Vương Nghiêm, xem như uyển chuyển bồi một lần, Vương Nghiêm cuối cùng bắt được một cái thang đi xuống, bệnh cũng tốt lên. Nhưng Vương Nghiêm một lần nữa trở lại trong triều, bắt đầu ở trong triều không dấu vết khó xử Hoàng thượng. Hoàng thượng trong lòng biết rõ ràng, nhưng ngại tình cảm thái hậu, cũng khôngcó cách nào.

Diệp Tiềm thờ ơ lạnh nhạt với hết thảy, trong lòng biết Vương Nghiêm cậy già lên mặt, ở trong triều thế lực rắc rối khó gỡ, lúc nam phạt cơ hồ trở ngại kế hoạch của Hoàng thượng, đương nhiên chọc Hoàng thượng kiêng kị. hiện thời thái hậu còn ở đây, Hoàng thượng sẽ không làm gì hắn, nhưng một ngày kia thái hậu trăm năm, Vương Nghiêm kia tự nhiên sẽ không có kết cục tốt.

Diệp Tiềm lú này nhớ tới nhà mình, hiện vài ca ca và tỷ phu đều ở trong triều đảm nhiệm chức vị quan trọng, tỷ tỷ Diệp Trường Vân là mẫu nghi thiên hạ, cháu ngoại trai Hú Nhi là thái tử, mà bản thân mình, tay cầm tinh binh, chưởng quản Hổ Bí quân phụ trách an nguy của hoàng cung.

Diệp Tiềm nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi phát lạnh, hôm nay Diệp gia có thể nhìn Vương gia sắp sửa suy bại, có ngày nhà ai sẽ nhìn Diệp gia xuống dốc đây?

Vừa đúng một ngày, hắn có việc đi nhà đại ca, vừa vào cửa đã thấy trong nhà đại ca đang bài trí gia yến, trên yến hội đầy rượu ngon dê béo, đều là đồ ăn xa xỉ trong Đôn Dương Thành, lại ngẩng đầu nhìn, đại tẩu và mẫu thân đều đầu đầy châu ngọc, đè đến cơ hồ thẳng không lên nổi.

Diệp đại ca thấy Diệp Tiềm đến, vội đứng dậy chiêu đãi, lại mệnh hạ nhân đưa ra một thứ, đắc ý dào dạt nói: "Ngươi xem hôm nay ta được một món đồ chơi hiếm lạ gì"

Diệp Tiềm chỉ thấy hạ nhân dè dặt cẩn trọng nâng ra một cái bình phong ba mảnh bằng đá vân mẫu, xem ra tuy rằng cũ kỹ, nhưng cũng nhìn ra đây là vật tốt, tức thời không hiểu hỏi đại ca: "Đây là cái gì, nơi nào có?"

Diệp phu nhân vừa uống rượu vừa cười theo nói: "Tiềm, đây là đại ca ngươi mấy ngày trước đây có người bán cho, nghe nói là vật tốt tiền triều, tốn không nhiều ngân lượng lắm."

Diệp Tiềm nhất thời nhíu mày nói: "đã là vật tốt, vì sao lại không tốn nhiều ngân lượng?"

Diệp đại thấy đệ đệ vẻ mặt không vui, vội đáp: "Người ta hảo tâm nịnh bợ thôi, hiện thời người nịnh bợ chúng ta nhiều, ngươi không thể để ta giống như ngươi đều cự tuyệt mọi người ngoài cửa, về lâu dài, người khác lại cho là nhà ta cao ngạo, kiêu căng.”

Diệp Tiềm nghe vậy, càng nhíu mày, tức thời đứng dậy cáo từ, cưỡi ngựa đi thẳng đến hoàng cung.

đi đến trong cung, hắn bái kiến A tỷ Trường Vân, cũng đem hiểu biết trong nhà đại ca nói ra, Diệp Trường Vân nghe xong cũng nhíu mày: "Tiềm, ngươi sầu lo cũng không phải không có lý. Chúng ta vừa hiển quý, Đôn Dương Thành không biết bao nhiêu người ở sau lưng hận đến cắn răng đâu. Giờ này khắc này, chúng ta phải cẩn thận làm việc, khiêm tốn làm người, như vậy mới có thể phú quý lâu dài."

Diệp Tiềm gật đầu: "A tỷ nói, ta suy nghĩ trong lòng."

Diệp Trường Vân nhìn đệ đệ, hiểu ý tứ của hắn, đáp: "Ngươi yên tâm, qua mấy ngày nữa, ngươi nhắc việc này với toàn gia, cần phải trịnh trọng. Bọn họ cố nhiên có chủ ý, nhưng chúng ta nói phải nghe lời."

Diệp Tiềm được A tỷ cho phép, tức thời gật đầu: "Ta sẽ làm theo."

Mấy ngày qua đi, Diệp Tiềm triệu tập Diệp gia trên dưới, thậm chí vài vị tỷ tỷ xuất giá, tất cả đều đến, đem suy nghĩ trong lòng nhất nhất nói ra, lại đưa vài ví dụ tiền triều, ở đây mọi người mặc dù xuất thân đê hèn, nhưng đến cùng là hạ nhân Hầu phủ, gặp một ít người thể diện, giờ nghe đệ đệ xuất sắc nhất nói một phen, ào ào gật đầu. Diệp đại nhớ tới tình cảnh ngày đó, nhân tiện nói: "không bằng ta trả lại bình phong kia?"

Diệp Tiềm lắc đầu: "Đại ca, cũng không cần, về sau chúng ta chú ý nhiều hơn, dè dặt cẩn thận làm việc là được."

Có lần này, Diệp gia trên dưới quả nhiên khiêm tốn rất nhiều, làm cho Diệp Tiềm cũng yên lòng.

hắn dần dần hiểu tâm tư Hoàng thượng, biết Hoàng thượng hùng tâm tráng chí, tuyệt đối không chỉ giữ cái đã có. Mà Hoàng thượng đối với mình một phen lương khổ dụng tâm, tương lai tất có trọng dụng, tiền đồ đương nhiên là một mảnh quang minh, chỉ sợ còn có công huân lớn hơn nữa đang chờ. Nếu trêndưới Diệp gia không thể thu liễm môn phong, tương lai tất nhiên sẽ rước lấy phiền toái.

Làm xong hết thảy, hắn lại nghĩ tới ba nghĩa tử. Ba đứa bé sớm đã được đón vào Hầu phủ, thỉnh đông tịch giáo dưỡng, học tập đọc sách kỵ xạ. Lão đại tên cũ không lọt tai lắm, vì thế đặt tên mới là Diệp Khởi, lão nhị vốn tên là A Đổ, Diệp Tiềm cho hắn dùng từ đồng âm là Độ, đặt tên là Diệp Độ, lão tam tiếp tục sử dụng tên cũ, trở thành Diệp Mục.

Diệp Khởi trời sinh tính tình cô độc, nhưng thông minh lanh lợi, đọc sách kỵ xạ đều học tốt, càng thêm làm việc coi như trầm ổn, tuổi nhỏ như vậy, tu vi như thế, làm cho Diệp Tiềm rất vui mừng, cũng âmthầm kinh hãi. Diệp Độ văn tĩnh, yêu thích đọc sách, mà Diệp Mục bởi vì tuổi còn nhỏ, hoạt bát coi như trẻ nhỏ đáng yêu.

Diệp Tiềm nhìn bọn chúng, liền nhớ tới A Ly, vì thế đối với bọn trẻ tăng thêm vài phần yêu thích.

một ngày, hắn đi đến viện mấy đứa trẻ ở, gọi bọn họ tới bên người, hỏi ngày thường ăn ở cùng với tiến độ công khóa. Ba đứa trẻ lúc đầu đối đáp còn tương đối câu nệ, sau này thấy Diệp Tiềm tuy rằng là đại tướng quân thanh danh hiển hách, còn phong hầu tước, nhưng vẻ mặt ôn hoà, liền bắt đầu buông lỏng nói chuyện.

Diệp Mục cũng bắt đầu đặt câu hỏi, hắn mở to mắt sáng, chạy tới lôi kéo góc áo Diệp Tiềm, dè dặt cẩn trọng nói: "Phụ thân, chúng ta có thể có mẫu thân?"

Diệp Tiềm sửng sốt.

Diệp Mục ngây thơ nở nụ cười: "Ngài đã là phụ thân chúng ta, vậy ngài hẳn là có phu nhân đi, phu nhân ngài là mẫu thân của chúng ta a."

Diệp Tiềm nghe xong giải thích, nâng tay xoa tóc hắn, chỉ cảm thấy vào tay thật mềm mại, không giống ngày xưa khô héo, tức thời khẽ cười một tiếng nói: "A Mục, phụ thân chưa cưới vợ, cho nên không có phu nhân, các ngươi không có mẫu thân."

Diệp Khởi tính tình cô lãnh, lúc này nghe Diệp Tiềm nói như vậy, không khỏi nhíu mày nói: "Phụ thân là đại tướng quân, thanh danh hiển hách, tay cầm quyền cao, sao còn chưa cưới vợ?"

Diệp Tiềm nhíu mày, ôn thanh hỏi lại: "Các ngươi thật hi vọng có mẫu thân sao?"

Mấy đứa trẻ nhìn nhau, Diệp Mục lắc đầu: "không có, phụ thân ngài có thể thu dưỡng chúng ta, đã tốt lắm."

Diệp Độ luôn luôn trầm mặc bỗng nhiên mở miệng nói: "Phụ thân, ta muốn biết, ngài thu chúng ta làm nghĩa tử, cũng mời người dạy chúng ta, tương lai chúng ta nên báo đáp ân đức ngài thế nào?"

Diệp Tiềm ngẩng đầu nhìn Diệp Độ, chỉ thấy trong mắt hắn lóe ra tò mò, không khỏi cười, có lẽ chỉ có đứa nhỏ, mới có thể hỏi vấn đề trực tiếp như thế.

Tức thời hắn trầm ngâm một lát, rốt cục đáp: "Nếu muốn báo đáp, ta hi vọng các ngươi cường đại đứng lên, cũng đủ lực lượng bảo hộ thân nhân, gia nhân, còn có người thân yêu, không cần để bọn họ chịu khi dễ."

Diệp Tiềm nói tới đây, bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, trong lòng động một chút, nửa ngày sau rốt cục giọng nói thay đổi, lấy một loại ngữ khí mấy đứa trẻ hoàn toàn không hiểu nói: "Các ngươi cũng nhất định phải nhớ kỹ, nhà của các ngươi bị hủy diệt thế nào, thân nhân bị chịu khổ giết hại thế nào, đừng để tàn khốc như vậy phát sinh nữa."

===================================

Diệp Tiềm phong hầu vào mùa đông, đảo mắt đã đến tết, lại là lúc Vương hầu các nơi tiến đến Đôn Dương triều bái, vì thế Đôn Dương Thành phá lệ náo nhiệt. Lúc này trong hoàng cung đèn cung đình treo khắp nơi, cung nữ thị vệ đều mặc quần áo rực rỡ hẳn lên, mặt tường các nơi cũng đều sơn mới hoàn toàn.

Mồng một tháng giêng ở Chính Dương Điện cử hành triều bái, triều bái xong là hoàng đế thiết tiệc tối chiêu đãi bách quan và vương hầu các nơi. Đến buổi tối mùng hai, theo truyền thống các đời là gia yến hoàng đế chiêu đãi hoàng thân quốc thích và mỹ nhân phi tần trong cung.

Diệp gia là ngoại thích của hoàng hậu, đương nhiên cả nhà đều được mời. Diệp Tiềm từ lúc bước vào hậu điện thiết yến, liền có chút mất hồn mất vía, hắn biết yến hội trịnh trọng như vậy, Triêu Dương công chúa tất nhiên sẽ đến. Mà lúc này, cách lần trước nàng xa xa nâng chén với hắn đã mấy tháng.

Nhưng ai ngờ yến hội xong, Triêu Dương công chúa vẫn chưa từng lộ diện. Diệp Tiềm trong lòng nghi hoặc, vừa đúng tan yến Hoàng thượng lại triệu kiến, liền thỉnh đại ca hộ vệ mẫu thân cùng các chị dâu hồi phủ, hắn trực tiếp đi gặp Hoàng thượng. Ai ngờ Hoàng thượng lại nói có việc thương lượng, trực tiếp vào thiên điện Chính Dương Điện.

Ngoài thiên điện, Diệp Tiềm thấy A tỷ Trường Vân, Hú Nhi, lại quay đầu nhìn qua, đã thấy Triêu Dương công chúa đang nắm tay A Ly ngồi một bên.

hắn nhấp môi, tay không tự giác nắm kiếm.

Hoàng thượng khẽ cười nói: "Diệp Tiềm, hôm nay có việc, trẫm muốn thương lượng với ngươi."

Diệp Tiềm nghe vậy, vội thu tay nói: "Hoàng thượng có việc, thỉnh phân phó một tiếng, Tiềm đương nhiên vượt lửa qua sông không chối từ."

Nhưng Hoàng thượng lại cười khẽ xua tay nói: "không cần nói phiền toái như vậy, kỳ thực chính là việc rất nhỏ thôi."

Diệp Tiềm nhíu mày, không hiểu.

Diệp Trường Vân bên cạnh nhẹ nhàng nở nụ cười: "Tiềm, hiện thời Hú Nhi đã gần bốn tuổi, gần đây càng bướng bỉnh, Hoàng thượng nghĩ, tiểu hài tử mỗi ngày ở Ngự Hoa Viên nghịch ngợm quấy rối, chẳng bằng đem khí lực không chỗ phát tiết dùng vào chính đạo, cho nên muốn ngươi dạy cho hắn mộtít bản lĩnh."

Hoàng thượng vừa cười vừa gật đầu nói: "Trường Vân nói đúng cực kỳ. Bất quá không riêng Hú Nhi, A Ly cũng muốn cùng thụ giáo." nói xong hắn đau đầu nhìn A Ly: "Ngươi nhìn hắn, so với Hú Nhi còn nhỏhơn nửa tuổi, nhưng hiện thời đã béo thành cục thịt, một bàn tay trẫm cũng không nhấc lên nổi."

Diệp Tiềm nghe vậy ánh mắt hướng vào A Ly bên Triêu Dương công chúa, chỉ thấy A Ly cả người đều là thịt, mềm mại trắng hồng, giống như bánh bao trắng mềm ngon nhất. một khuôn mặt mượt mà trong suốt, trên mặt hai tròng mắt hẹp dài hữu thần. Tóc mềm đen nhánh, vì tuổi nhỏ chưa búi tóc để chỏm, chỉ quấn lên. Dù là một cục thịt, cũng là một cục thịt phấn điêu ngọc mài. Lúc này cục thịt ngọc đangnghịch ngợm nghiêng đầu đánh giá hắn.

Triêu Dương công chúa ở bên cạnh nhíu mày nói: "Nếu là một cục thịt, cũng rất tốt, ít nhất đỡ gây chuyện thị phi."

Diệp Tiềm nghe xong, trong lòng không hiểu, nghi hoặc nhìn phía Triêu Dương công chúa.
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi