Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 6: Tâm sự của thiếu niên

Lúc tuyết đọng bắt đầu tan, một năm mới lại tới.

Vạn vật khôi phục, trong thành Túc Ninh, hào môn nhà giàu cũng bắt đầu gia yến, đương nhiên khôngthể thiếu Bích La phu nhân vốn có tiếng mạnh vì gạo bạo vì tiền. Triêu Dương công chúa cũng không có bao nhiêu hưng trí với yến hội, ngoài cửa thu được vô số bái thiếp, nhưng nàng chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái, bảo người ném sang một bên.

Nhàn đến vô sự, nàng luôn mặc áo xuân mỏng nhẹ, dựa trên lan can, nhìn phương bắc xa xôi, trong mắt phảng phất ẩn dấu tâm sự vô tận.

Lúc gió xuân thổi qua, một luồng tóc đen nhẹ nhàng, buông xõa trên má phấn, phiêu đãng ra một loại phong vận rất khác biệt. Áo mỏng mềm nhẹ gắt gao khóa lại thân hình nàng mạn diệu, càng là lộ ra đường cong mê người.

Dưới Tú Lâu, Diệp Tiềm làm tiểu nô đi qua, xa xa nhìn thấy cảnh tượng như vậy, mặt đỏ lên, nhịn khôngđược cúi đầu.

Đông đi xuân đến, Diệp Tiềm cũng thay đổi rất nhiều. Thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, vốn thay đổi nhanh, hơn nữa một năm này Tiêu Đồng có quan tâm với nhà hắn nhiều, thậm chí cố ý vô tình truyền thụ chút bản lĩnh kỵ xạ cho hắn. Chăm lo ăn uống cùng với mỗi ngày rèn luyện, khiến hắn bỗng chốc cao hẳn lên. hắn đứng ở đó, thân hình cũng có bộ dáng nam tử trưởng thành. Càng khó được là, ngộ tính hắn vô cùng tốt, lại cẩn thận chăm chỉ. Tiêu Đồng đối với hắn, từ đầu là vì Diệp Trường Vân mà sinh ra áy náy mới quan tâm, bây giờ là thật sự thưởng thức.

Diệp Tiềm cũng không vì được Tiêu thị vệ đặc biệt ưu ái mà tự cao, hắn vẫn an ổn bổn phận, giữ thân phận của mình như cũ, làm chuyện một gia nô nên làm. Chẳng qua, bây giờ hắn không chỉ đơn giản nuôi ngựa, còn có thể giống các thị vệ, cưỡi ngựa đi theo bảo vệ công chúa.

Chuyện của tỷ tỷ và Tiêu thị vệ, hắn đã nhìn ra, mẫu thân cũng đã nhìn ra. Mẫu thân thật sự cao hứng, nói cả nhà chúng ta này đều ở dưới tay công chúa làm gia nô thấp ké, còn Tiêu thị vệ là từ trong cung ra, ở trước mặt công chúa cực kì được sủng ái. Nếu Trường Vân thực sự có thể với tới Tiêu thị vệ, cả nhà này cũng có thể trải qua ngày lành.

Lúc mẫu thân ở trên bàn cơm nói như vậy, tam tỷ Trường Vân cúi đầu, bộ dáng rất e lệ. Đại ca và đại tỷ, nhị tỷ đều chờ đợi bọn họ cả nhà này thật có thể bám lên Tiêu thị vệ. Nhưng trong lòng Diệp Tiềm lại biết sự tình không đơn giản như vậy.

Tiêu thị vệ người này, tựa hồ cũng không nguyện cưới vợ. Đối với tỷ tỷ, phảng phất là trách nhiệm nhiều hơn tình yêu. Lúc này Diệp Tiềm cũng không biết, hắn bằng trực giác ý thức được, Tiêu thị vệ kia không phải nam nhân giống như Tô huyện thừa.

Lúc này, Diệp Trường Vân cúi đầu, e lệ, nhưng sợ hãi.

E lệ là đêm hôm đó, hắn nhíu chặt mày kiếm, phảng phất đang khắc chế, lại giống như không đè nén được hỏa diễm dâng lên, cuối cùng thở gấp hét lớn một tiếng, đem mình áp ở dưới thân, tùy ý làm.

Sau này, phảng phất như kim khâu phá nhụy hoa đào, nàng không dám cao giọng chỉ có thể âm thầm nhíu mày.

Cuối cùng, hắn ghé vào núi ngọc của nàng, thở hào hển, thì thào nói: "Nàng ban thưởng cho ta mộtđêm nhân duyên sương sớm..."

Diệp Trường Vân còn nhỏ, chưa từng trải qua sự đời. Nàng không hiểu, cũng không muốn hiểu. Nàng chỉ biết là, công chúa ban nàng cho nam tử này, bản thân nàng cũng dâng cho nam tử này.

Nhưng từ đêm hôm đó, hắn cũng không liếc mắt nhìn mình một cái.

Trường Vân phiền muộn, ban đêm một người nằm ở trên kháng lạnh như băng, nhớ tới đêm hôm đó quay cuồng. Bên người vắng vẻ. Vốn nên cùng ngủ với hai tỷ tỷ, nàng có thể trong đêm lạnh lẽo nhấc làn váy, tiến đến gặp gỡ tình lang của mình.

Tiêu Đồng a Tiêu Đồng, Trường Vân tuy rằng e lệ, nhưng cũng không phải người khiếp nhược, chỉ cần một ánh mắt nhàn nhạt, ta liền xuyên qua lầu các trùng trùng, chạy đến phòng ngươi, cùng ngươi triền miên.

Nhưng ngươi vì sao không muốn ta?

không có ai biết tâm sự của Diệp Trường Vân, chỉ Diệp Tiềm bên cạnh nhìn ra một điểm manh mối rất nhỏ. Tỷ tỷ thời gian này luôn đầy bụng tâm sự. Nhưng Diệp Tiềm là một thiếu niên mười lăm tuổi, sao có thể nói loại chuyện này với tỷ tỷ mình?

Diệp Tiềm nghĩ đến tỷ tỷ có tâm sự, ngẫu nhiên sẽ nghĩ tới tâm sự của mình. Diệp Tiềm có tâm sự gì đây?

Lúc làn áo mỏng nhẹ bay, đảo qua chóp mũi hắn, một cỗ mùi thơm xông vào mũi. Làn váy nàng mơn trớn tóc hắn, cũng lay động tâm thiếu niên.

hắn biết Phủ Đào và Phẩm Liên bên người nàng, tỷ tỷ ngẫu nhiên sẽ nhắc tới một chút việc bên người công chúa. Vì thế, hắn không khỏi chua xót, chủ nhân đối với Phủ Đào và Phẩm Liên, có phải hay khôngcũng như đêm hôm đó, giống như cái biển đề ở điêu lâu "Tất hộ đãi quân"?

Mỗi khi nghĩ đến đây, tim hắn sẽ nhảy lên mạnh mẽ. Được Tiêu thị vệ quan tâm, hắn càng có nhiều thời giờ, đi theo ca ca tỷ tỷ học chút chữ đọc chút sách. hắn đã biết hai câu trên lầu kia, còn có chữ hoành phi dấu diếm ý tứ kiều diễm gì.

Mặt hắn chậm rãi đỏ lên, mi mắt buông xuống, che khuất con ngươi nhìn như bình tĩnh, lại ngầm phảng phất ẩn dấu đầy lửa.

Có một số việc, thân phận như hắn không nên nghĩ đến. hắn phải làm, là an phận làm một nô tài theo khuôn phép cũ.

====================

Lúc dương liễu theo gió nhẹ bay, trên mặt hồ sóng nước phát sáng liễm diễm, gió nhẹ vuốt ve tay áo Triêu Dương công chúa. Nàng cúi đầu, trong nháy mắt bỗng nhiên nổi lên ý niệm muốn khiêu vũ.

Liếc mắt nhìn Tiêu Đồng đứng thẳng bên cạnh, nàng vươn đôi tay mềm, câu môi cười nói: "Lấy đến."

Trường Vân bên cạnh có chút kinh ngạc, lấy đến cái gì?

Tiêu Đồng ngước mắt, nàng thế nhưng có hưng trí múa kiếm?

Trong lòng nghĩ như vậy, hắn tiến về phía trước một bước, hai tay dâng kiếm của mình.

Triêu Dương công chúa tiếp nhận, nhẹ nhàng rút kiếm.

Kiếm là danh kiếm, trong cảnh xuân tươi đẹp, phát ánh sáng rực rỡ.

Trong mắt Triêu Dương công chúa chậm rãi có một loại ánh sáng nhu hòa, lại có một chút sầu thương, cảm thán.

Trường Vân ngước mắt, thấy thần sắc trong mắt nàng, chợt thấy Triêu Dương công chúa trước mắt có chút xa lạ. Dáng vẻ nàng nhìn thanh kiếm kia, phảng phất như nhìn tình nhân mười kiếp.

Đúng lúc này, Triêu Dương công chúa đột nhiên nhắm mắt, tay áo khẽ vung, kiếm kia liền phát ra mộttiếng ngâm dài. Dáng người Triêu Dương công chúa cũng tiêu sái bay lên theo gió.

Dáng người nàng thướt tha, ngày thường luôn tản mạn lười nhác, nhưng thế nhân không biết, lúc nàng múa kiếm lại nhẹ nhàng tuyệt đẹp, khi thì giống như một đóa hồng liên rung động, khi thì như bướm bay vờn, khi thì lại như cuồng phong quét lá rụng, tay áo chuỷển động, ngày xuân tươi đẹp đầy vườn đều thất sắc theo.

Thanh kiếm kia, có hàn khí, cũng có sát khí.

Nhưng kiếm ở trong tay Triêu Dương công chúa, hàn khí thu lại hết, hóa thành một dòng nước trong ngày xuân, một đạo sáng mờ.

Tiêu Đồng bên cạnh, trong tay đã không có kiếm, bên môi tràn ra một tia thở dài không thể nhận ra. Nàng nếu sinh ra là thân nam nhi, thì sao có bộ dáng ngày hôm nay?

Ở một góc không người xa xa, một thiếu niên đang dùng ánh mắt khác thường đầy khẩn thiết, kinh dị và khâm phục, yên lặng nhìn chăm chú nữ tử múa kiếm này.

Rất nhiều năm về sau, hắn luôn ở trong mộng nhớ tới ngày xuân này, thân ảnh mạn diệu ven hồ múa kiếm. Sau đó luôn nhịn không được suy đoán, lúc nàng múa thanh kiếm kia, trong lòng suy nghĩ cái gì?

Làn váy bay lên, có một cỗ mùi thơm theo gió lan tới hay không?

Triêu Dương công chúa vừa múa, thế gian không ai theo kịp.

Nàng nhẹ nhàng quay về, tung ra một bông hoa kiếm tuyệt mỹ, thu kiếm về trong tay. Giờ khắc này, trong mắt nàng thanh lãnh phát sáng, cùng hàn khí của kiếm giao nhau thành quang huy.

Nhìn kiếm trong tay, trên mặt nàng hiện ra một loại tiếc nuối thâm trầm và đau thương, nhẹ giọng nói: "Kiếm này, chung quy không phải của ta." nói xong, nàng xoay tay lại đưa kiếm cho Tiêu Đồng.

Tiêu Đồng vội nắm chặt kiếm kia còn lưu lại hơi ấm trên tay nàng, cúi mí mắt, trầm mặc không nói.

Diệp Trường Vân bên cạnh thấy một màn múa kiếm này, sớm khiếp sợ bỗng chốc tỉnh lại, tiến lên cười nói: "Chủ nhân múa kiếm, thật sự khiếnTrường Vân mở mang tầm mắt. Cho tới bây giờ chưa từng thấy dáng người tuyệt vời như vậy đâu!"

Con ngươi Triêu Dương công chúa hẹp dài quét lên dáng người Diệp Trường Vân thướt tha, nhàn nhạt nói: "Nếu ngươi thích, ta liền cho người dạy ngươi, thế nào?"

Diệp Trường Vân mắt lộ ra kinh hỉ, bước lên phía trước tạ ơn.

Triêu Dương công chúa nhìn về phía Vĩnh Nhạc Cung, sâu trong mắt có một tia ưu thương không thể nhận ra.

=======

một năm đó, chuông tang trong Vĩnh Nhạc Cung vang lên. đế vương Đại Viêm triều băng hà,

Nghe được tin này, đôi mắt Triêu Dương công chúa hiện ra bi ai phức tạp. Phụ hoàng, ngươi cả đời này cẩn trọng vì giang sơn Đại Viêm, thậm chí không tiếc hy sinh hạnh phúc cả đời của các nữ nhi. hiện thời, ngươi cứ thể buông tay mà rời đi sao?

một năm đó, Thái tử Triệu Trệ đăng cơ làm đế, lấy niên hiệu là "Kiến Nguyên", từ đây khai sáng một kỷ nguyên đế vương trong lịch sử.

một năm đó, đã gọi là Kiến Nguyên nguyên niên.

Diệp Trường Vân đứng hầu một bên, thấy bên môi chủ nhân một tia thê lương, luôn không rõ, chủ nhân trong lòng suy nghĩ gì. Công chúa kim chi ngọc diệp, hiện thời bào đệ lại vinh đăng ngôi cửu ngũ, thế gian này nàng còn có cái gì không hợp ý đây? Hầu gia cố nhiên hoang đường, nhưng trong màn gấm chủ nhân cũng không tịch mịch a?

Đương nhiên, lúc nghĩ vậy, Diệp Trường Vân luôn nhịn không được vụng trộm liếc liếc mắt một cái về Tiêu Đồng đang đứng xa xa. Lập tức, nàng rũ mắt xuống.

Có lẽ người thế gian, mỗi người đều có khổ sở cùng bất đắc dĩ của mình, hiện giờ, nàng cũng đã chậm rãi biết tư vị của tuyệt vọng.

"Trường Vân, ngươi luyện ca múa thế nào rồi?" Triêu Dương công chúa bỗng nhiên nhàn nhạt hỏi.

"Hồi chủ nhân, Trường Vân thời gian này luôn luôn chuyên cần luyện tập, không dám buông lỏng." Diệp Trường Vân vội cúi đầu nhẹ giọng trả lời.

Triêu Dương công chúa quay đầu, nghiêm cẩn nhìn kỹ nàng.

Vòng eo dương liễu, dáng người tinh tế thướt tha, khuôn mặt hơi hơi phiếm hồng, Diệp Trường Vân so với năm trước, hơn vài phần phong vận và mị hoặc.

Triêu Dương công chúa vừa lòng gõ tay, đồng thời lại nhớ tới lời ngày xưa Bích La phu nhân nói. Có lẽ dù là hồng liên hay mật đào, luôn cần chút cam lộ tưới tắm. Diệp Trường Vân thì sao, không phải hồng liên cũng không phải mật đào, càng giống một đóa hoa lan tinh xảo nở ở thâm cốc.

Hoa lan, cũng không thể thiếu nước cam tuyền.

Huống chi, nước cam tuyền này, còn từ thị vệ trẻ tuổi anh dũng nhất Vị Ương Cung ngày xưa -- Tiêu Đồng.

Tác giả có chuyện muốn nói: phát hiện một vấn đề, lúc đó ta đặt tên công chúa là Xương Bình, bất quá là tùy tiện mà đến. một là vì quả thật bị dẫn dắt, mặt khác là vì ta vừa vặn ở tại Xương Bình, càng bởi vì ta cảm thấy đây là một cái tên cực kỳ phổ thông, lật giở lịch sử, có mấy cái tên như vậy, cái gì Bình a, An a, Thuận a, Đông a, Nam a, Tây a, đơn giản các chữ đó sắp lại.

Nhưng hiện thời ta phát hiện ra tất cả mọi người ấn tượng quá sâu đối với phò mã, văn này sẽ khiến người có ảo giác.

Tại đây trịnh trọng về phía phò mã tác giả thân ái tự kiểm điểm, đồng thời tiến hành cải danh. Từ giờ trở đi, công chúa gọi là Triêu Dương.

Triêu Dương sẽ có muội muội, gọi là Thuận Nghĩa đi.

Triêu Dương còn có chất nữ, gọi là Hoài Nhu đi.
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi